Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tối đó Trúc Lan kể Chu Thư Nhân nghe chuyện của Ngọc Kiều:
- Anh thấy đầu óc Lưu phi có bị úng nước không chứ, thật sự nghĩ rằng nhà ta và nhà Thượng Quan nhìn thấy thì Hoàng thượng sẽ dứt khoát cho đính ước sao?
Chu Thư Nhân cầm quạt quạt gió, nói:
- Lưu phi cũng không dám làm quá, Lưu phi đã theo Hoàng thượng nhiều năm nên hiểu tính tình Hoàng thượng. Nếu thật sự làm cho tất cả mọi người đều biết mà Lưu phi không khống chế được mọi chuyện thị coi như sẽ bị Hoàng thượng chán ghét hoàn toàn. Chi bằng chọn hai nhà có máu mặt nhất.
Trúc Lan trợn mắt, Chu gia và Thượng Quan gia trở thành những ứng cử viên sáng giá à. Cô hỏi:
- Anh cảm thấy mưu kế của Lưu phi có thành công không?
Chu Thư Nhân vỗ quạt cái phạch, nói:
- Nếu Hoàng thượng muốn dùng Nhị hoàng tử để tôi luyện Thái tử thì Lưu phi sẽ được toại nguyện, còn không thì chắc sẽ không chọn Tiết gia đâu.
Trúc Lan: - Em cảm thấy Hoàng thượng sẽ không chọn một hòn đá mài dao cho Thái tử đâu.
Nếu thật sự chọn thì Nhị hoàng tử cũng xong rồi, sau này không cần biết xảy ra chuyện gì đều không có kết cục tốt.
Chu Thư Nhân cười nói: - Anh cũng nghĩ là không, cho nên Lưu phi sẽ không được như mong muốn.
*
Thôn Lý gia
Ngày mới, Minh Thuỵ ngủ không ngon lắm. Hắn cực kỳ cảnh giác, nửa đêm hôm qua trời mưa rất to, từ sau nửa đêm đến sáng Thượng Quan Lưu không ngủ được cứ trằn trọc thao thức mãi, nên hắn không ngủ luôn. Vừa tờ mờ sáng Minh Thuỵ đã dậy, thấy Thượng Quan Lưu mới ngủ lại chưa được bao lâu, hắn day thật mạnh giữa trán, có chút tinh thần bèn bước xuống giường đất mặc quần áo vào và đi ra khỏi phòng.
Đầy tớ trông coi bên ngoài nghe có tiếng động liền thưa:
- Công tử, sao công tử dậy sớm thế?
Minh Thuỵ ra hiệu cho đầy tớ không cần đi theo:
- Ta đi ra ngoài một lúc.
Bên ngoài đã có rất nhiều âm thanh, có tiếng mở cửa, có tiếng người khe khẽ nói chuyện với nhau, và cả tiếng ngỗng kêu. Minh Thuỵ vừa ra liền thấy bé trai dẫn đường hôm qua đang ôm củi đi đến phòng bếp, bé trai cũng nhìn thấy hắn, hơi giật mình, sau đó nói:
- Công tử cần nước nóng sao? Bà nội của con đang đun nước nóng, phải chờ một lúc đấy ạ.
Minh Thuỵ lắc đầu: - Không vội.
Minh Thuỵ lắng nghe tiếng nước trong mương, hít vào một hơi không khí trong lòng thật sâu khiến cơn buồn ngủ của hắn hoàn toàn biến mất. Hắn sinh ra ở thôn Chu gia, mà không sống ở thôn Chu gia được bao lâu. Các đệ đệ và muội muội chào đời sau hắn cũng chưa từng nhìn thấy thôn làng.
Hắn thường nghe mẹ kể về những ngày còn ở thôn Chu gia, hắn quay đầu nhìn thấy người Triệu gia đang bận rộn. Bởi vì năm xưa chạy nạn, bà cụ Triệu gia có ba đứa con trai nhưng đã chết mất một người, bây giờ chỉ còn lại hai, bà cụ là người quán xuyến trong nhà. Mỗi đứa con trai lại có thêm vài đứa con trai và con gái, nhân khẩu tương đối đơn giản.
Minh Thuỵ có ấn tượng khá tốt với hộ này: cần cù, một lòng, mẹ hiền con hiếu, làm hắn nhớ đến nhà mình. Hắn đi ra sân nghe được tiếng đọc Tam Tự Kinh, hắn bèn lần theo tiếng đọc thì thấy một bé trai khoảng 13 - 14 tuổi đang đào mương thoát nước trước cửa. Bé trai này là trưởng nam của Nhị phòng Triệu gia, cũng là Đại ca của bé trai dẫn đường hôm qua.
Triệu Bách bị nhìn đến mất tự nhiên, tay chân luống cuống:
- Con… hôm qua con nghe công tử dạy cho đệ đệ nên con học theo.
Minh Thuỵ hỏi: - Từng học rồi hả?
Triệu Bách: - Con từng nghe Hạ ca ở nhà lý trưởng đọc, con ráng học lỏm, hôm qua công tử dạy đệ đệ con, con bèn học theo.
Minh Thuỵ hỏi tới: - Muốn đọc sách không?
Triệu Bách gật đầu rồi lại lắc đầu, nó cười khờ khạo, gãi ót trả lời:
- Con không thông minh lắm đâu, nhà con cũng chẳng có bạc nuôi con ăn học. Con chỉ muốn biết thêm một mớ chữ, con không muốn mình bị người ta lừa vì không biết chữ. Ký vào giấy bán thân mà cũng không hay!
Minh Thuỵ nói tiếp: - Quan phủ có các kỳ sách tuyên truyền, trong đó cũng có các chữ đơn giản mà.
Triệu Bách mím môi, nói:
- Thôn của chúng con ở xa huyện thành, một lần lên đó mất hết một ngày, không cần thiết thì rất ít khi nào đi lên huyện thành, gần như mua đồ cũng chỉ mua ở các thôn làng lớn quanh đây thôi ạ.
Minh Thuỵ hiểu rồi, sách tuyên truyền ở huyện thành nên họ không tài nào xem được. Hắn nói:
- Cậu muốn biết chữ là vì trong thôn từng có người bị lừa rồi sao?
Triệu Bách gật đầu, đáp:
- Dạ. Thôn chúng con nghèo, Tiền đại bá bị bệnh, thống nhất là cho con gái của Tiền đại bá đi làm thuê thôi, nhưng trên giấy tờ lại là bán thân.
- Không bảo lý trưởng xem à?
Triệu Bách im bặt, Minh Thuỵ cũng nắm được rồi. Thôn Lý gia không phải là thôn do người cùng một họ cấu thành, có tộc trưởng phụ trách chuyện trong dòng họ. Lý trưởng thôn này phải nhận được lợi ích gì thì mới giúp đỡ họ.
Kinh Thành
Sau buổi chầu triều, Thượng Quan đại nhân đi đến bên cạnh Chu Thư Nhân nói:
- Cháu gái nhà ta may nhờ có cháu gái đại nhân bảo bọc đó.
- Nói gì ghê vậy, Ngọc Kiều còn nhỏ hơn cháu gái của ngài nữa. Ngọc Kiều là đứa được bảo bọc thì đúng hơn.
Thượng Quan đại nhân cười nói:
- Chu đại nhân đi cùng nhé?
- Được thôi.
Hai người đi cùng nhau khiến rất nhiều đại thần lấy làm lạ, chuyện gì đang diễn ra vậy, trước kia hai con người này chưa từng nói với nhau dù chỉ là một câu dư thừa, Ôn lão đại nhân cũng nhíu mày. Tiết đại nhân thấy hơi bất ổn, trong cung vẫn chưa có tin tức gì, ông ta lại không dám sai người đi dò la, theo lý thì trong cung phải có động thái nào đó mới phải chứ.
Thượng Quan lão đại nhân không hề tỏ ra kiêu căng vì trong nhà sắp có Thái tử phi, thậm chí ông ấy còn chẳng hy vọng nhà mình có Thái tử phi nữa kìa. Ông ấy càng trốn thì nó lại càng đến với nhà mình. Từ lúc thánh chỉ ban xuống, ông ấy lên triều ra sức cẩn thận không dám nói sai một câu. Ông ấy chưa từng tiếp xúc với Chu Thư Nhân, trước kia cho rằng không cần thiết lắm. Thượng Quan gia có lẽ sống của riêng mình, bây giờ ông ấy thật sự có lòng kết giao nên hôm nay mới nói cảm ơn.
Chu Thư Nhân cũng có ấn tượng tốt với Thượng Quan gia. Thượng Quan gia và Ninh gia khá giống nhau, Ôn gia rêu rao bao nhiêu thì Thượng Quan gia khiêm nhường bấy nhiều. Thái tử phi tương lai còn chẳng mấy khi ra khỏi cửa. Anh chưa từng nghe nói ai ở Thượng Quan gia lộn xộn, anh đánh giá rất cao con cháu trai của Thượng Quan gia, nhưng đáng tiếc là họ lại có một Thái tử phi, mà Chu gia muốn giữ nguyên trạng thái hiện tại cần phải ra sức tránh đi dây mơ rễ má với hoàng thất.
Hai người không nói gì khác, chỉ nói vài chuyện chính sức. Ra đến cửa cung thì mạnh ai nấy đi. Uông Cự tò tò theo cả chặng đường, đợi Thượng Quan đại nhân đi rồi mới mon men tới chỗ xe ngựa của Hộ Bộ.
Chu Thư Nhân: - Ngài béo lên nữa hay gì vậy?
Uông Cự: - … Có đâu!
- Ta không tin, ngài ngồi xuống làm xe ngựa rung lên luôn nè.
Uông Cự hóp bụng, nói:
- Ngài tưởng tượng ra thì có.
Chu Thư Nhân không trêu Uông Cự nữa, hỏi:
- Ngài đi theo làm gì vậy?
Uông Cự: - Ta tò mò á, sao ngài và Thượng Quan đại nhân quen nhau thế?
Chu Thư Nhân chỉ cười không đáp, hôm qua mời Trúc Lan và Thượng Quan lão phu nhân vào cung nhưng đã phong tỏa tin tức. Bây giờ vẫn chưa ai biết Ngọc Kiều và Thượng Quan Li xuất cung rồi.
Uông Cự nói nhỏ: - Thượng Quan gia là nhà của Thái tử phi tương lai, chắc ngài không có ý định dính vào đâu phải không?
Chu Thư Nhân trợn mắt: - Ngài nói thử coi?
Uông Cự yên tâm, nói:
- Ta đã bảo ngài là thứ cáo già xảo quyệt mà.
- Nói lại xem nào!
Uông Cự xua tay, nói:
- Ngài coi như chưa nghe thấy gì đi.
- Muộn rồi!
Uông Cự cười gượng, sau đó lại tiết lộ một tin tức chấn động:
- Cha ta tính cáo lão đấy.
Chu Thư Nhân bất ngờ:
- Sao tự nhiên lão đại nhân lại muốn cáo lão vậy?
- Ta đã đứng vững ở Kinh Thành rồi, hai nhà chúng ta lại là sui gia. Cha ta có thể buông bỏ trách nhiệm, muốn có cuộc sống thảnh thơi lúc tuổi già.
Tính ra cha của ông ấy có thể buông xuống trách nhiệm mà cáo lão là nhờ có Chu Thư Nhân cả. Thân thế của Chu Thư Nhân, địa vị của Chu Thư Nhân trong triều và hoàng thất, Uông gia và Chu gia có quan hệ sui gia, tất cả giúp Uông gia có một đồng minh đáng tin cậy. Vì vậy cha hay bảo ông ấy có mắt nhìn người, năm xưa đã lựa chọn cửa hôn sự này.