Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1405: Xuất Cung Về Nhà

Trước Tiếp

Chu phủ

Triệu thị và Ngọc Điệp vừa đi chưa lâu, có nữ quan trong cung đến đón Trúc Lan vào cung. Cô giật thót, cẩn thận quan sát sắc mặt nữ quan, đáng tiếc nữ quan trong cung toàn là những người khôn khéo, muốn phát hiện ra gì đó từ nét mặt của họ không dễ.

Trúc Lan thay quần áo đi ra, cô không dò hỏi nữ quan, hỏi cũng vô ích, nếu muốn nói cho cô biết thì đã tiết lộ một vài tin tức từ nãy giờ rồi. Lúc này nữ quan cứ ngậm chặt miệng, biết ngay đã được dặn dò. Cô không lo cho cháu ngoại, cả Thái Thượng Hoàng và Hoàng Thái Hậu đều đang ở trong cung, trời sập có hai người lớn nhất che chở, mà cô lo lắng cho Ngọc Kiều.

Bên kia Triệu thị và Ngọc Điệp đã tới cửa Liễu gia. Khi đi ra ngoài Ngọc Điệp rất biết điều độ, đi đến Liễu gia luôn giữ cho mắt nhìn thẳng và bước về phía trước. Đầy tớ của Liễu Nguyên Bác trốn ở một xó nhìn thấy người vào, hai mắt trợn to. Trời ơi, đây không phải là Chu tam tiểu thư mà công tử vẫn luôn tơ tưởng hay sao. Hắn lập tức xoay người, cất bước chạy đi.

Đầy tớ âm thầm lấy làm lạ là tính cách lão gia cực kỳ hà tiện nhưng lại rất hào phóng với chủ mẫu, chủ mẫu tiêu tiền như nước mà lão gia không nói một lời. Công tử cũng keo kiệt lắm, nào ngờ phải lòng Chu tam tiểu thư. Lão gia và công tử đều rất có mắt nhìn người!

Sau này nếu Chu tam tiểu thư và công tử thật sự đính ước thì ngày lành của hắn tới rồi. Đối với đầy tớ và nha hoàn như bọn họ, hiển nhiên mong muốn theo hầu chủ tử hào phóng. Bọn họ thật lòng mong chờ công tử và Chu tam tiểu thư thành đôi.

Quách thị tươi cười đi ra đón tiếp:

- Hồi nãy ta còn lẩm bẩm phải tới rồi chứ, mau vào phòng nào.

Triệu thị cong môi cười, đáp:

- Mấy ngày không gặp, sắc mặt của tỷ tươi tắn hơn hẳn.

Quách thị nói một câu hai nghĩa:

- Người có chuyện vui đương nhiên tinh thần phải tốt rồi.

Triệu thị khẽ xì trong lòng, chưa đâu vào đâu mà vui cái nỗi gì.

Vào phòng an toạ, Quách thị đã chuẩn bị sẵn hoa quả theo mùa, và một ít điểm tâm, thị nói Triệu thị:

- Ta từng nghe muội nói Ngọc Điệp thích ăn mấy loại điểm tâm này, nên ta mới mua nhiều một chút.

Triệu thị vừa bước vào đã nhìn thấy rồi, Quách thị chỉ hỏi thăm thị một lần, thị không tiết lộ bao nhiêu, chỉ nói vài điều. Là chuyện rất lâu trước kia, vậy mà Quách thị vẫn nhớ trong lòng. Triệu thị cảm thấy hài lòng, nói:

- Ngại ghê.

Quách thị nhoẻn miệng cười, nói:

- Ta thích Ngọc Điệp lắm, từ lần đầu gặp Ngọc Điệp là ta đã thấy Ngọc Điệp rất hợp lòng ta rồi.

Nếu không phải muốn cưới về nhà làm con dâu, thì thị thật sự sẽ xin nhận làm con nuôi. Thị luôn muốn sinh một đứa con gái giống vậy, đáng tiếc sinh con thứ hai xong ảnh hưởng đến sức khỏe nên không thể nào mang thai được nữa.

Cháu gái con của trưởng nam có tính cách giống con dâu cả, ngoan ơi là ngoan. Bây giờ thị rất mong Ngọc Điệp vào nhà, nếu Ngọc Điệp sinh được một đứa cháu gái giống y hệt mình thì có thể tưởng tượng cho dù lão gia và con trai có tiếc của cũng phải cưng chiều. Nghĩ thôi mà thấy buồn cười rồi!

   

Liễu Nguyên Bác đang ở trong viện của mình, nghe đầy tớ nói lại thì thầm cảm thấy may mắn vì mình thật sự không bỏ đi. Mẹ bảo y trở về viện, y cũng ngoan ngoãn ở yên trong viện, quả nhiên, mẹ ruột thích gài hàng y nhất. Y đứng dậy đi tới đi lui, y phải chờ tin của mẹ, nhưng y không tài nào kìm nén được niềm vui trong lòng, tiểu thư Chu gia tới phủ nhà y rồi.

Đầy tớ núp ở phía sau cười trộm, hắn cảm thấy duyên phận thật sự rất thần kỳ. Sớm hay muộn gì cũng có người có thể trị công tử, ngày sau đầy tớ đi theo công tử như họ cũng được thưởng thêm chút đỉnh.

*

Cửa cung

Trúc Lan vừa xuống xe ngựa đã nghe thấy tiếng động phía sau, một chiếc xe ngựa khác đỗ lại ngay sau xe ngựa nhà mình. Chờ người trên xe ngựa xuống, cô mới cảm thấy quen mặt - là lão phu nhân của Thượng Quan gia.

Lão phu nhân cũng nhận ra Trúc Lan, trong lòng khe khẽ thở phào nhẹ nhõm. Bà chỉ sợ mời mỗi mình bà, bởi lẽ sau khi thánh chỉ ban ra, Thượng Quan gia sẽ có một Thái tử phi tương lai, biết bao nhiêu người muốn kéo Thượng Quan Gia xuống đài. Lần này Li Nhi tiến cung, bọn họ lo lắng Li Nhi bị hàm hại rồi ảnh hưởng đến cả Giai Nhi.

Trúc Lan chào hỏi trước:

- Lão phu nhân, bà cũng bị mời vào cung hả?

Lão phu nhân gật đầu, đáp: - Bá tước phu nhân cũng vậy sao?

Trúc Lan lại ngó ra sau, ồ quao, đằng sau không còn xe ngựa nào nữa, xem ra chỉ mời hai nhà họ thôi:

- Đúng vậy.

Hai người đưa mắt nhìn nhau, cả hai rơi vào trầm mặc, biết chuyện không đơn giản, ai nấy lại bắt đầu bồn chồn. Họ theo nữ quan vào cung, không tiếp tục nói chuyện nữa. Trong cung nào phải nơi để buôn chuyện.

Chẳng mấy chốc đã đến tẩm cung của Hoàng hậu, Trúc Lan vừa vào nhìn thấy đủ mặt tất cả mọi người, đến cả Hoàng hậu cũng tới, thoạt nhìn biết ngay có chuyện nghiêm trọng. Cô nhanh chóng đưa mắt tìm kiếm Ngọc Kiều và Lâm Hi, cả hai cô bé đều không có mặt ở đây, cũng không có tiểu thư các nhà khác, điều này khiến cô nghĩ mãi không ra.   

Trúc Lan vào điện lần lượt hành lễ, Hoàng Thái Hậu ra hiệu cho cô đứng dậy rồi ban cho ngồi. Làm vậy càng khiến Trúc Lan phải cẩn thận hơn, trong lòng cũng không tài nào an ổn được. Không phải cứ ban cho ngồi là có thể an tâm mà ngồi đâu.

Sắc mặt Hoàng hậu không tốt, không ráng được lâu. Hoàng hậu muốn trở về nghỉ ngơi rồi, Hoàng Thái Hậu vẫn luôn để ý Hoàng hậu, nếu người đã đến đông đủ, thì Hoàng Thái Hậu cũng nói luôn:

- Mời hai vị phu nhân tiến cung là vì tiểu thư của hai nhà.

Hoàng Thái Hậu ngừng trong chốc lại mới nói:

- Hai vị phu nhân không cần lo lắng, bọn chúng chị hơi hoảng sợ, Thái y khám xong bảo không sao hết, hôm nay bọn chúng có thể theo hai vị phu nhân xuất cung. Còn những chuyện khác, chắc hai vị phu nhân cũng hiểu cái gì nên nói và cái gì không thể nói mà phải không?

Trúc Lan như trút được gánh nặng, cô nghe xong lập tức hiểu ra cháu gái của mình là người bị hại. Chắc là có dính đến hậu cung rồi. Cô đáp:

- Vâng, thần phụ hiểu ạ.

Nhưng cơn giận trong lòng vẫn bùng lên.

Thượng quan lão phu nhân thở phào nhẹ nhõm, nói:

- Thần phụ hiểu ạ.

Hoàng Thái Hậu gật đầu, bảo nữ quan đưa hai người đi thăm cháu gái của mình.

Hoàng Thái Hậu mới cảnh cáo xong, lúc trong điện không còn người ngoài, sắc mặt bà ấy lập tức trầm xuống, ném ánh mắt sắc lẻm về phía Lưu phi:

- Cấm túc Lưu thị nửa năm chép kinh. Về phần Nhị hoàng tử phi, Hoàng thượng sẽ có an bài.

Sau đó nói với Hoàng hậu bằng giọng ân cần:

- Con cũng mệt rồi, về nghỉ ngơi đi.

Hoàng hậu thật sự rất mệt, nhưng thấy Lưu thị ngã một cú đau điếng thì trong lòng nàng ta lại thấy vui vẻ. Nếu không phải kiêng dè Nhị hoàng tử và dòng họ Lưu thị, hôm nay Lưu phi không chỉ bị cấm túc đơn giản như thế này đâu.

Hoàng hậu đứng dậy, thưa:

- Dạ mẫu hậu, con xin phép về trước ạ.

- Ừ, đi đứng cẩn thận một chút.

Hoàng hậu: - Dạ.

Lúc Hoàng hậu đi ngang qua Lưu thị, thấy Lưu thị ngã ngồi trên mặt đất, trong mắt nàng ta có sự châm chọc, trong lòng lại không khỏi thở dài: Lưu thị toan tính âu cũng là vì nhà mẹ đằng sau. Nhà mẹ! Tâm trạng vui vẻ của Hoàng hậu tắt ngấm, nhà mẹ của nàng ta đã nhận được rất nhiều rồi nhưng sao vẫn chưa thấy đủ?

Trúc Lan và Thượng Quan lão phu nhân gặp được Ngọc Kiều và Thượng Quan Li. Hai cô bé ở cùng nhau, chuyện này thì hai người thật sự không ngờ tới. Cô và lão phu nhân đưa mắt nhìn nhau, cảm thấy thân thiết với nhau hơn một chút nên nụ cười càng thêm chân thành. Hai cô bé đang chui trong một chiếc chăn trò chuyện, đầu kề sát đầu đủ thấy tình cảm giữa hai nha đầu này rất tốt.

Trúc Lan tằng hắng một tiếng, Ngọc Kiều nhìn thấy lập tức mừng rỡ: - Bà nội!

Thượng Quan Li cũng bật thốt lên: - Bà nội!

Trúc Lan thấy cháu gái nguyên vẹn nhưng vẫn chưa yên tâm:

- Mau lại đây để bà nội kiểm tra xem nào.

Ngọc Kiều nhõng nhẽo lắm, hôm nay lại bị hoảng sợ nên nhìn thấy bà nội là tủi thân ngay. Lúc chưa gặp được bà nội, con bé không dám khóc. Biểu muội trông chừng con bé lén lút nói với con bé rằng không được nói gì hết, cũng không được ra khỏi phòng. Sau khi nữ quan đưa biểu muội đi, con bé bắt đầu cảm thấy sợ hãi.

Thượng Quan Li hết ráng được rồi, toàn là những đứa trẻ được nâng niu từ bé đến lớn. Con bé chui tọt vào lòng bà nội, ấm ức khóc lên.

Trúc Lan ra hiệu cho nha hoàn thu dọn hành lý, nha hoàn đi theo vào cung vẫn còn ở đây, trong lòng suy nghĩ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng ngoài miệng lại nói:

- Được rồi, mình không khóc né. Bà nội tới đón cháu về nhà nhé.

Ngọc Kiều: - Có thật không ạ?   

- Bà nội đã lừa cháu bao giờ chưa?

Ngọc Kiều ngừng khóc, đáp:

- Vậy cháu lập tức đi thay đồ.

Trước Tiếp