Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1404: Chiêu Có Tác Dụng Nhất Là

Trước Tiếp

Chớp mắt đã đến ngày đầy tháng của Chu Trực Hiên. Minh Vân là cháu trai cả, đứa con trai đầu tiên của hắn có ý nghĩa rất đặc biệt nên khách khứa tới dự tiệc đầy tháng đông nghẹt.

Ngồi cạnh Trúc Lan là Đào thị và Thương lão phu nhân, Thương lão phu nhân cười tươi roi rói. Nói:

- Lúc nãy nhìn thấy chắt trai của ngươi rồi, đúng là một đứa trẻ khoẻ khoắn và có phúc.

Đào thị thích lắm, nói:

- Đúng vậy, đứa trẻ được nuôi khéo quá.

Trúc Lan cười nói:

- Tất cả là công lao của mẹ đứa nhỏ đó. Nhiễm Uyển chăm sóc bọn trẻ cẩn thận lắm, từ hồi Văn Nguyệt chào đời đến nay rất ít khi bị bệnh!

Tề thị - bà nội Nhiễm Uyển tiếp lời:

- Từ bé Uyển Nhi đã là một đứa cẩn thận, lúc chưa xuất giá giúp đỡ ta rất nhiều việc nhà.

Cả đám xúm lại khen ngợi Nhiễm Uyển, ai cũng có thể nhận ra cuộc sống của Nhiễm Uyển ở Chu gia thoải mái và được các trưởng bối yêu thương đến nhường nào.

Thương lão phu nhân bèn chuyển đề tài, mời Trúc Lan:

- Một khoảng thời gian nữa là cháu gái nhà ta sẽ xuất giá rồi, lúc đó rất hân hạnh được mời ngươi đến.

Trúc Lan biết rõ Thương lão phu nhân lo cho cháu gái, lão phu nhân sợ rằng cháu gái sẽ bị người ta khinh khi sau khi mình qua đời. Cô nói:

- Được thôi, ta cũng sẽ tới chung vui.

*

Bên kia

Lần này Nhiễm Uyển hồi phục khá tốt sau kỳ ở cữ, bởi vì sinh con mà nàng ta tăng lên vài cân. Sắc mặt bừng bừng sức sống, bất kỳ ai nhìn thấy nàng ta cũng có thể cảm nhận được nàng ta sống rất hạnh phúc. Nàng ta hạnh phúc khiến biết bao nhiêu người không được hạnh phúc sau khi kết hôn khó chịu. Trong số những người cùng tuổi Nhiễm Uyển lấy chồng, không có mấy ai tướng công không nạp thiếp thất. Đa phần còn có đến vài nha hoàn thông phòng trước khi thành thân nữa kìa.  

Con dâu cả của Thành gia - Vương thị, từ lúc vào phòng đến giờ vẫn ngồi im thin thít, đột nhiên cất giọng nói với Lưu Giai:

- Tướng công của ngươi đã đổi họ rồi, lúc thành thân cũng bái đường ở toà phủ kế bên. Ta thật sự không ngờ sau khi thành thân các ngươi lại về sống ở Chu phủ.

Lưu Giai không lên tiếng nãy giờ mà Vương thị lại đột nhiên nói chuyện với nàng ta, nàng ta sửng sốt rồi cười nói:

- Dù có đổi họ cũng là con cháu Chu gia, bọn ta sống ở đây để dễ dàng báo hiếu với cha mẹ hơn.

Còn lâu Vương thị mới tin có người thích sống chung với mẹ chồng, rõ ràng có thể ở riêng cơ mà. Ả nói:

- Theo lý thì ngươi là con dâu cả của Vinh gia, bây giờ lại có một người Đại tẩu chèn ép ngươi… Ta nói cái gì vậy nè!

Lưu Giai mới ngộ ra người nàng đang gây nhiễu mối quan hệ giữa nàng ta và Đại tẩu. Hôm nay Đại tẩu được hạnh phúc khiến bọn họ gai mắt, nàng ta nghĩ đến bản thân sau này chẳng biết có bao nhiêu người sẽ nói những lời chua ngoa với nàng ta đây. Nàng ta quét mắt nhìn cả phòng đang dỏng tai nghe, ánh mắt tràn đầy châm biếm, trên mặt vẫn giữ nguyên nụ cười, nói:

- Ngươi đã nhắc tới Đại tẩu của ta thì ta cũng phải nói vài câu.

Mọi người trong phòng lập tức phấn chấn, đồng loạt nhìn Lưu Giai.

Ý cười nơi khoé môi Lưu Giai càng đậm nét hơn, nói:

- Muốn biết một người có hạnh phúc hay không thì cứ quan sát tướng mạo của người ta là có thể nhìn ra được. Đại tẩu đang rất hạnh phúc, bây giờ trai gái đủ hết, mẹ chồng lại coi Đại tẩu như con gái trong nhà, Đại ca yêu thương Đại tẩu. Ta nghĩ các vị cũng nhìn thấy sắc mặt Đại tẩu tươi rói không cần trét phấn luôn ấy!

Lưu Giai lại đảo mắt nhìn quanh, bao nhiêu người đang đánh phấn thật dày hòng che đi vẻ tiều tuỵ, nhất là con dâu cả của Thành gia - là một người từng rất hiền huệ. Cho dù nổi danh hiền huệ thì sao, còn không phải là không được hạnh phúc sao.

Nhiễm Uyển bước vào, hỏi:

- Mọi người đang nói chuyện gì vậy, ta đi tít ngoài xa mà đã nghe thấy xôm tụ rồi.

Lưu Giai cười đáp:

- Bọn muội đang nói Đại tẩu hạnh phúc nhường nào.

Nhiễm Uyển không tin những con người này thật lòng chúc phúc nàng ta đâu, lúc chạm phải ánh mắt của đệ muội thì nàng ta đã hiểu. Bèn mỉm cười nói:

- Đệ muội mới hạnh phúc đó, trong mắt Minh Đằng chỉ có một mình đệ muội thôi!

Mọi người trong phòng: “...”

Đố kỵ nhiều hơn, mà lại phải cố nhịn xuống.

   

Sảnh trước, Lưu Tụng ngồi ngay bên cạnh Minh Vân, nhỏ giọng nói:

- Ta không ngờ Ôn Dung đến, huynh mời hả?

Minh Vân: - Y đi theo ông nội của y đến đây, không phải ta mời.

Lưu Tụng nói thầm trong bụng “hoá ra là vậy", y tưởng Ôn Dung vào Hàn Lâm Viện, nên mới đến đây, ủa mà không đúng luôn:

- Sao Ôn lão đại nhân lại đến?

Minh Vân thật sự không thấy bất ngờ, Ôn gia và Chu gia còn chưa hoàn toàn trở mặt kia mà.

Bầu không khí bên Chu Thư Nhân không ổn chút nào, từ lúc Ôn lão đại nhân đến, mọi người nói gì cũng phải uốn lưỡi bảy lần. Chu Thư Nhân trợn mắt, Ôn lão đại nhân quả là cao thủ kết thúc chủ đề. Chỉ cần Ôn lão đại nhân tiếp lời là chẳng mấy chốc đề tài sẽ không tài nào nói tiếp được nữa.

Bỗng nhiên Ôn lão đại nhân cất giọng nói:

- Chu đại nhân xin nghỉ dưỡng bệnh mà ta thấy không giống bị bệnh cho lắm.

Chu Thư Nhân: - Ta còn nhớ rõ trong thư xin nghỉ của mình có ghi là nghỉ do bị thương đó.

Trong lòng Ôn lão đại nhân có khúc mắc, Chu Thư Nhân bị thương, Hoàng thượng không những ngày ngày phái Thái y đến Chu phủ khám bệnh, mà còn tặng dược liệu quý giá. Còn lão thì sao, lúc lão bị bệnh, Hoàng thượng chẳng thèm hỏi thăm một lần, huống hồ chi là bảo Thái y đến khám bệnh cho lão.

Nếu Chu Thư Nhân biết được suy nghĩ trong lòng Ôn lão đại nhân thì chắc chắn anh sẽ cười khẩy. Bản thân gây chuyện thị phi thế nào bộ không tự ý thức được à, còn quan tâm ông, xì, lúc đó không biết ông bay tới đâu nữa. Bên cạnh đó, Hoàng thượng càng đối đãi khác biệt thì mâu thuẫn giữa Chu gia và Ôn gia mới càng sâu sắc. Trước kia chỉ có Chu Thư Nhân và Ôn lão gia không ưa nhau thôi, bây giờ đã phát triển thành con cháu đời sau không ưa nhau luôn rồi.

Ôn gia không phục, Chu gia cũng không phải là nơi để bọn họ trút giận. Mỗi bên đều có tự tôn của mình, và đây chính là hiệu quả Hoàng thượng mong muốn. Tạm thời Ôn gia giúp rất nhiều gia đình danh gia vọng tộc thoát khỏi tầm ngắm, đời sau của Ninh gia không có gì nổi trội, Ninh Tự không lo sự đời lâu rồi, vai vế của Ninh Chí Kỳ lại không thể đặt chung mâm với Ôn lão gia. Ninh gia đang sống cuộc sống an ổn, trong khi dòng họ Vinh thị càng ngày càng xuống dốc. Vinh Ân Khanh xuất thân là con thiếp thất, vốn dĩ không đủ tự tin. Đấy, duy nhất Chu gia có liên hệ với hoàng thất mà thôi. Thế là trở thành công cụ tốt nhất trong tay Hoàng thượng.

Chương Châu vào một ngày mưa, xe ngựa dừng ở nha môn của huyện. Đúng vậy! Lưu Phong là tri huyện của một huyện ở Chương Châu, mà còn là huyện nghèo khó. Đường lớn ở Chương Châu đã sửa chữa xong, nhưng một số tuyến đường nối vẫn chưa sửa tới - nhất là những huyện nghèo hẻo lánh.

Trong huyện chưa đắp đường xi măng, xe ngựa đi thẳng vào sân sau của nha môn. Đầy tớ xuống xe ngựa trước Lưu Phong bung dù ra, Lưu Phong cẩn thận đón lấy con trai đang ngủ. Ngọc Sương xuống xe ngay sau đó, nhìn nha môn huyện nói:

- Đây là nơi chúng ta sẽ sinh sống sắp tới ư?

Lưu Phong ôm chặt con trai, con trai nằm trong xe ngựa lắc lư nên ngủ mất rồi, đến giờ chưa dậy, y nói:

- Đúng vậy, mấy năm sắp tới chúng ta sẽ phải sống ở đây.

Ngọc Sương đi thẳng vào viện, đánh giá chỗ ở tương lai:

- Không đến nỗi nào, chúng ta cần vài ngày để dọn dẹp.

Lưu Phong chăm chú nhìn vẻ mỏi mệt trên mặt nương tử, nói:

- Nàng cũng mệt mỏi rồi, cứ nghỉ ngơi trước cái đã.

Ngọc Sương thật sự rất mệt, nàng ấy phải bế con trai trong khi đường sá lại không dễ đi:

- Vâng. Chắc cho người quét dọn trước, hôm nay chúng ta ở tạm rồi ngày mai mới quét tước kỹ hơn.

- Ừ, ta đi ra đằng trước nha môn huyện xem thử. Lát nữa sẽ về!

- Vâng.

Bây giờ xe ngựa của nhà có điều kiện đều sẽ có kính, trên đường đến đây Ngọc Sương đã nhìn thấy tình hình của Chương Châu rồi. Đúng như lời ông nội nói, nghèo khổ, nhất là từ Kinh Thành đi thẳng một đường đến đây, khác biệt càng rõ. Nàng ấy bảo quản gia cho người đi mua ít thịt và thức ăn, gạo và mì có mang từ Kinh Thành đến rồi đây. Mẹ chồng và mẹ sợ ở Chương Châu không có đủ đồ, cho nàng ấy rất nhiều hải sản phơi khô. Bỗng nhiên nàng ấy hơi thèm, đến nơi cuối cùng cũng có thể ăn một bữa đàng hoàng.  

Hôm sau, Triệu thị và Ngọc Điệp đến Liễu gia:

- Mẹ, mẹ và nương tử của Liễu đại nhân thân quen với nhau từ hồi nào vậy?

Triệu thị: - Cũng được một khoảng thời gian rồi. Sao thế, con không thích nương tử của Liễu đại nhân à?

Ngọc Điệp lắc đầu, đáp:

- Con rất thích ạ.

Nói sao đây ta, nàng ấy cảm thấy bản thân và nương tử của Liễu đại nhân trò chuyện với nhau rất hợp cạ. Ừm, nhất là những lúc mua sắm.

Triệu thị khẽ cười, thích là được rồi. Thị nghe Lưu Giai thuật lại những lời của con dâu cả Thành gia trong tiệc đầy tháng hôm qua, một lần nữa thị cảm thấy thật may mắn.

*

Liễu gia

Liễu Nguyên Bác hết biết nói gì:

- Mẹ ơi, sao hôm nay mẹ lại xin cho con nghỉ chứ?

Quách thị chỉ chỉ ra cửa, nói:

- Mẹ đâu có cản con, con không muốn ở lại thì có thể đi ra ngoài mà.

Liễu Nguyên Bác thật sự nhấc gót chuẩn bị đi ra ngoài, chân giơ ra được một nửa thì lại dừng lại. Trước giờ mẹ chưa từng xen vào việc học của y, hôm nay mới khác thường làm sao. Có khi mẹ của y thật sự đang làm chuyện gài hàng con trai ruột cũng nên.

Quách thị: - Đi đi, sao lại không đi nữa?

Trước Tiếp