Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1403: Tỷ Tỷ Của Ta

Trước Tiếp

Lâm Hi nắm chặt tay Ngọc Kiều, khẽ nói:

- Biểu tỷ còn nhỏ, một mình tỷ ngủ giường to như vậy kiểu gì cũng sẽ có người tới tìm biểu tỷ thôi. Muội cảm thấy biểu tỷ ở cùng với tiểu thư của Thượng Quan gia là vừa đẹp luôn.

Ngọc Kiều cũng nghĩ như vậy, con bé không muốn ở cùng tiêu thư Uông gia. Từ lúc tiến cung tới giờ con bé vẫn luôn quan sát tiểu thư Uông gia, con bé không thích ánh mắt của Uông Vân này. Chi bằng chọn một người bằng tuổi con bé, không những được ở rộng rãi mà còn có thể dùng tuổi tác ngang ngửa nhau để chặn họng mọi người lại.

Ngọc Kiều bèn kéo biểu muội bước tới, nói:

- Giường của muội rất lớn, muội cũng chỉ ở có một mình thôi. Thượng Quan tỷ tỷ có muốn ở cùng muội không, chúng ta ngủ chung một giường là vừa đủ luôn.

Thượng Quan Li dứt khoát đồng ý, rất sợ tiểu thư Chu gia hối hận: - Được.

Mẹ dặn vào cung có thể đi theo tiểu thư Chu gia, nên vừa tiến cung con bé đã muốn đi tìm tiểu thư Chu gia nói chuyện. Nhưng Chu tiểu thư luôn đi cùng Lâm Hi quận chúa, con bé không tiện qua đó. Bây giờ Chu tiểu thư mời con bé, con bé cần phải nắm được cơ hội.

Uông Vân mím môi, nàng ta bị phân vào căn phòng kém nhất, nàng ta cũng chẳng để bụng, nàng ta đã quyết định sẽ ở cùng Chu Ngọc Kiều rồi. Nàng ta còn đang âm thầm đắc ý, bị phân vào căn phòng kém cỏi nhất thì có làm sao, nàng ta vẫn có thể ở một căn phòng không tệ, bây giờ kế hoạch tan tành.

Ngọc Kiều duỗi tay nắm chặt bàn tay mũm mĩm của Thượng Quan tiểu thư, nói:

- Chúng ta về phòng thôi, còn phải sửa soạn hành lý nữa.

Trong mắt nha hoàn của Thượng Quan gia tràn đầy cảm kích. Tiểu thư nhà mình nhỏ tuổi nhất nhà, được cưng chiều từ nhỏ đến lớn, không biết cãi nhau, hồi nãy còn bị ức h**p phát khóc.

Ngọc Kiều nhìn Uông Vân, ngượng ngùng nói:

- Xin lỗi nhà Uông tỷ tỷ, giường của muội để hai đứa trẻ ngủ thì vừa đủ. Còn căn phòng mà Thượng Quan tiểu thư không ở nhường lại cho Uông tỷ tỷ được không?

Thượng Quan Li cũng hơi xấu hổ, đáp:

- Được, phòng của ta nhường lại cho Uông tiểu thư nhé.

Uông Vân hối hận vì không chịu lên tiếng trước, đành phải tự an ủi bản thân rằng ít ra còn được đổi phòng.

Ôn Linh chế nhạo:

- Chu tiểu thư toàn làm người tốt thôi nhỉ?

Ngọc Kiều thẹn thùng đáp lại:

- Muội không dám nhận.

Ôn Linh: “...”

Không phải, ả đang châm chọc chứ có khích lệ đâu!

   

Buổi tối tới khuya Chu Thư Nhân mới về, về tới là nằm trên giường bất động. Nói:

- Đau, đau chết mất thôi!

Trúc Lan hoảng hốt:

- Anh bị làm sao?

- Cưỡi ngựa nên phần đùi trong bị ma sát tróc da rồi.

Trúc Lan cau mày, hỏi:

- Sao lại cưỡi ngựa? Đùi đã được bôi thuốc chưa? Có muốn kêu đại phu tới khám không?

Chu Thư Nhân nằm bò ra, uể oải nói:

- Thái y khám rồi, có bôi thuốc mỡ.

Trúc Lan cẩn thận thay quần áo cho Chu Thư Nhân, hỏi:

- Ngày mai có đến Hộ Bộ không?

- Không. Được nghỉ ngơi mấy ngày, thôi cũng coi như trong cái rủi có cái may đi.

Hoàng thượng còn không tin anh bị thương nghiêm trọng. Thái y khám xong Hoàng thượng mới chết lặng, lần này chủ động cho anh nghỉ phép.

Trúc Lan hỏi: - Anh theo Hoàng thượng đi đâu vậy? Đi đâu mà cần phải cưỡi ngựa chứ?

- Đi xem đại pháo kiểu mới.

Nói đến chuyện này là giọng điệu Chu Thư Nhân lập tức hưng phấn lên. Con trai ai mà không thích vũ khí, hôm nay coi như anh đã được mở mang tầm mắt ở thời cổ đại.

Trúc Lan lẳng lặng lắng nghe, cũng thấy được phần bắp đùi trong của chồng, dấu hằn dây cột rất nhỏ, cho thấy cực kỳ đau đớn. Cánh mũi của cô cay cay, cô có thể tưởng tượng ra cảnh Thư Nhân nhịn đau cưỡi ngựa. Thế là nước mắt tuôn rơi.  

Chu Thư Nhân phát hiện thì không khỏi sốt ruột:

- Sao lại khóc vậy?

- Anh nhìn cái chân của anh mà xem.

- Không sao, chỉ bị trầy da thôi. Điều dưỡng từ từ sẽ khỏi, không thể coi là thương tích.

Trúc Lan lau nước mắt, mím môi nói:

- Cái này mà không coi là thương tích thì cỡ nào mới gọi là thương tích hả?

Chu Thư Nhân mạnh miệng nói:

- Anh không đau thật mà.

- Hửm?

- Anh cố ý giả bộ để em đau lòng đó.

Trúc Lan duỗi tay chạm vào dây băng, Chu Thư Nhân: “!!!”

Má đau, đau á! Gương mặt của anh không khỏi nhăn nhó.

Hôm sau Chu Thư Nhân yên tâm nghỉ ngơi, những ngày không phải chầu triều sớm quá sung sướng. Điều duy nhất bất tiện là phải kiêng ăn cay. Trúc Lan đi thăm Văn Nguyệt và Trực Hiên về, bắt gặp Chu Thư Nhân đang ăn vụng tôm khô.

Chu Thư Nhân gượng cười, nói:

- Anh chỉ hít mùi thôi em.

- Ừ. Anh cũng ghê gớm thật đấy, ngửi mùi thôi mà có thể vơi bớt nửa đĩa tôm khô.

Chu Thư Nhân chột dạ chuyển tầm mắt sang chỗ khác, hỏi:

- Sao em về nhanh thế?

- Không cho anh đủ thời gian tiêu diệt chứng cứ à?

- E hèm…

Trúc Lan ngồi xuống, nói:

- Em lo cho anh nên quay về liền. Không biết Ngọc Kiều trong cung sao rồi, cả Minh Thuỵ tháp tùng Thái tử xuất kinh nữa chứ. Đến giờ chẳng có lấy một phong thư gửi về.

- Em có số cực. Bọn trẻ lớn rồi, bọn chúng có thể tự chăm sóc cho mình.

- Ồ, chẳng biết là ai đi hỏi thăm tin tức từ Hoàng thượng ha?

Chu Thư Nhân sờ mũi, nói:

- Tiệc đầy tháng của Trực Hiên chuẩn bị tới đâu rồi?

- Xong hết rồi.

*

Hoàng cung

Hôm qua tiểu thư các nhà không gặp Hoàng hậu, cơ thể Hoàng hậu yếu ớt, hôm nay có tinh thần hơn nhiều rồi, bèn cho gọi các vị tiểu thư tiến cung. Lâm Hi lo cho Ngọc Kiều biểu tỷ, mới sáng sớm đã đến. Ngọc Kiều thay quần áo xong, hỏi:

- Biểu muội cũng đi hả?

Lâm Hi lắc đầu, đáp:

- Muội không đi, muội đến xem thử biểu tỷ mặc quần áo như thế nào thôi.

Con bé đi theo thì giống như con bé nghi ngờ Hoàng hậu vậy, nên con bé sẽ không đi theo. Nhưng từ sau khi Hoàng hậu bá mẫu mang thai, vài sở thích đã thay đổi. Có một số màu sắc trang phục hễ Hoàng hậu bá mẫu nhìn thấy là lại cảm thấy bực bội trong lòng.  

Lâm Hi thấy biểu tỷ mặc váy xanh lam, chớp mắt nói:

- Bộ này không đẹp, chúng ta đổi bộ khác đi.

Hoàng hậu bá mẫu không thích màu hồng nhạt, không thích màu tím, màu lam không ghét nhưng cũng chẳng thích, an toàn nhất là chọn màu xanh lá. Thượng Quan Li thơm lây, cũng đổi một bộ đồ khác theo. Cả hai mặc váy áo màu xanh lá nhàn nhạt, trang điểm lên trông rất giống tỷ muội.

Ôn Linh mặc quần áo màu xanh da trời, thấy có người mặc màu tím nên đang chờ xem kịch. Đáng tiếc không thể nhìn thấy trò hề của tiểu thư Chu gia, đây là cái lợi của việc có người của mình trong cung. Lúc tới tẩm cung của Hoàng hậu, nữ quan bước ra đón tiếp:

- Mời các vị tiểu thư vào trong.

Ngọc Kiều và Thượng Quan Li nhỏ tuổi nên đi đằng sau, vào phòng đứng xếp hàng ngay ngắn mới hành lễ. Hoàng hậu mập ra, sắc mặt không tốt cho lắm, cả người ngồi dựa vào ghế, nàng ta biết rõ những chuyện hôm qua. Ánh mắt đảo qua các vị tiểu thư, trong mắt không lộ ra chút cảm xúc nào:

- Miễn lễ, ban ngồi.

Hoàng hậu không khoẻ, chỉ hỏi mỗi người vài câu rồi đi nghỉ ngơi. Ngọc Kiều và Thượng Quan Li nắm tay nhau đi ra ngoài, hôm qua hai đứa chia sẻ bí mật với nhau nên hôm nay tình cảm thắm thiết hơn hẳn.

Thượng Quan Li vỗ ngực, nói:

- Nếu tỷ tỷ của tỷ đi gặp Hoàng hậu nương nương chắc chắn sẽ không rúm ró như tỷ.

Ngọc Kiều nói: - Tỷ tỷ của muội cũng sẽ không sợ hãi.

Thượng Quan Li khẽ lắc đầu, nói:

- Tỷ tỷ của tỷ dữ lắm, miệng cũng ác nữa, còn đánh tỷ, trong nhà chỉ có tỷ tỷ dám đánh tỷ thôi.

Ngọc Kiều chìa tay, hỏi:

- Đánh vào lòng bàn tay đúng không?

- Sao muội biết?

Ngọc Kiều khẽ nói:

- Tỷ tỷ của muội cũng có thể xuống tay đánh đó.

Thượng Quan Li nắm chặt tay Ngọc Kiều, nói:

- Khổ thân muội muội.

- Tỷ tỷ cũng vậy.

Thượng Quan Li nói tiếp:

- Lúc tỷ tỷ của tỷ giận lên đáng sợ lắm, các ca ca của tỷ cũng không dám hó hé.

Ngọc Kiều: - Tỷ tỷ của muội giận lên cũng thấy ghê lắm, các tỷ tỷ khác của muội đều sợ.

Hai tiểu cô nương nhìn nhau thở dài, sao tỷ tỷ của hai đứa nó không dịu dàng gì hết vậy?

Nha hoàn theo sau hai tiểu cô nương cũng nhìn nhau đầy ái ngại, sau đó suy nghĩ trở về có nên lén báo cáo lại hay không. Thôi, không cần báo lại. Tiểu thư nhà mình đã đủ thảm rồi!

Trước Tiếp