Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hôm sau, Ngọc Kiều được nữ quan đón đi. Ngọc Nghi không tỏ ra bình tĩnh được nữa, nàng ấy cực kỳ lo lắng cho muội muội. Bởi, hoàng cung là nơi hang hùm miệng sói. Trúc Lan gõ nhẹ lên sách trong tay Ngọc Nghi, nói:
- Cháu đọc không vào thì đừng đọc nữa.
Ngọc Nghi đặt sách xuống, thưa:
- Vâng ạ, cháu không đọc nữa.
- Cháu đừng lo lắng. Ngọc Kiều thông minh hơn cháu nghĩ nhiều, Lâm Hi cũng sẽ chăm sóc Ngọc Kiều.
Ngọc Nghi biết chứ, nhưng trong lòng nàng ấy thì muội muội của nàng ấy luôn yếu ớt và khờ khạo. Nàng ấy nắm chặt đôi tay, nói:
- Nếu nha đầu đó mà không nhớ kỹ lời dặn thì chờ muội ấy về cháu cho muội ấy biết thế nào là lễ độ.
Trúc Lan: “...”
Sao cô cứ có cảm giác không cần biết Ngọc Kiều thế nào, trở về cũng sẽ bị ai kia trách mắng thế nhỉ?
*
Hộ Bộ
Chu Thư Nhân thay một bộ quần áo bình thường, Hoàng thượng đã ngồi sẵn trong xe ngựa. Hoàng thượng cũng ăn mặc đơn giản lắm, trên người không có một phụ kiện đắt tiền nào. Ngài nói:
- Ái khanh đoán xem trẫm định đi đâu?
Chu Thư Nhân rảnh đâu mà đoán: - Thần không biết ạ.
Hoàng thượng: - Hôm qua tóm được hai tên thám tử ở trại vệ binh Kinh Thành, đúng là lộng hành.
Chu Thư Nhân âm thầm khinh bỉ, còn lâu anh mới tin là Hoàng thượng không cho người đến thảo nguyên tìm hiểu binh lực đấy. Kẻ tám lạng người nửa cân thôi, anh nói:
- Chắc chắn không dừng lại ở hai thám tử.
Hoàng thượng xoay chuỗi tràng hạt trong tay, nói:
- Đúng vậy, phải có nội ứng ngay trong Kinh Thành mới thuận tiện cho việc trao đổi.
Hôm qua thám tử né tránh được hết tất cả các trạm canh gác ngầm trên đường đi, không có nội ứng là không thể nào. Nơi đó là trại vệ binh của Kinh Thành đấy!
Chu Thư Nhân cảm nhận được sự phẫn nộ của Hoàng thượng, cho thấy bọn họ đã làm Hoàng thượng thật sự tức giận. Anh nói:
- Bọn họ không chỉ dừng lại ở việc tìm hiểu, mà còn muốn trộm bản đồ phòng thủ và bố trí quân đội trong Kinh Thành.
- Ừ, tiếc thật.
Chu Thư Nhân lập tức hiểu ra, đáng tiếc ở chỗ Hoàng thượng cũng không trộm được bản đồ bố trí binh lực của bộ tộc thảo nguyên.
Xe ngựa ra khỏi Kinh Thành lại đi dọc theo tuyến đường chính thêm một lúc nữa, chẳng mấy chốc đã đi ra khỏi đường chính. Chu Thư Nhân nhìn đồng hồ bên trong xe ngựa, đi hết đường chính nãy giờ gần một canh giờ rồi, đoạn sau vẫn luôn lộc cộc xóc nảy, đường đi rất xấu.
Chu Thư Nhân dứt khoát duỗi tay kéo rèm xe ngựa đang bị khép chặt nãy giờ, rõ ràng Hoàng thượng không muốn để anh nhớ rõ đường đi. Anh thầm suy đoán Hoàng thượng đang muốn đưa anh đi đâu.
Xe ngựa dừng lại, Hoàng thượng xuống xe ngựa trước. Bên ngoài đã chuẩn bị sẵn ngựa.
Chu Thư Nhân: “...”
Cũng hơi nhiều năm rồi anh không cưỡi ngựa.
Hoàng thượng đi đầu lên ngựa, ngài cúi nhìn Chu Thư Nhân. Nói:
- Trẫm nhớ ái khanh biết cưỡi ngựa mà.
Chu Thư Nhân thấy xót phần mặt trong đùi của mình, nhưng vẫn phải xoay người lên ngựa. Anh thưa:
- Lâu rồi thần không cưỡi ngựa, thần không đi nhanh được đâu.
Hoàng thượng cười nói:
- Không sao, chúng ta không vội.
Cho dù không đi nhanh được, phần đùi trong của Chu Thư Nhân vẫn bị ma sát đến đau. Đoạn về nếu vẫn cưỡi ngựa thì chắc chắn đùi anh sẽ trầy da mất. Vì sao lại muốn dẫn anh ra đây chứ!
Lặn lội trên con đường núi nhỏ, Chu Thư Nhân ước tính chắc khoảng nửa canh giờ. Cuối cùng cũng đến được nơi. Suốt chặng đường đi qua mấy chỗ kiểm tra, mỗi một chốt kiểm đều có rất nhiều thị vệ canh gác khiến Chu Thư Nhân vừa tò mò vừa không muốn tìm hiểu.
Chu Thư Nhân xuống ngựa, xuýt xoa một tiếng. Đau thật!
Hoàng thượng nghiêng đầu, hỏi:
- Ổn không?
Chu Thư Nhân: - Vẫn ổn.
Chu Thư Nhân nhìn thấy Triệu Hàng đi ra đón tiếp, biết ngay đây là nơi nào - là chỗ nghiên cứu đại pháo. Sau đó anh ngước đầu lên nhìn trời, hình như cũng là tác phẩm của anh.
Lúc Thái Thượng Hoàng tăng cường nghiên cứu đại pháo, anh đã đưa ra rất nhiều thuyết âm mưu nói rằng kỹ thuật vũ lực cần phải bảo mật. Còn cố tình nói các quốc gia khác mà thấy đại pháo rất có khả năng sẽ hãm hại đám người Triệu Hàng, vì vậy, người nghiên cứu đại pháo cũng cần phải được bảo vệ, tốt nhất là trong trạng thái không giao tiếp với bên ngoài luôn. Tạm thời hình như Thái Thượng Hoàng đã nghe lọt tai, làm công tác bảo mật cực kỳ tốt.
Triệu Hàng nói với giọng điệu kích động:
- Hoàng thượng! Đại pháo đã cải tiến được tầm bắn rất rộng, uy lực cũng lớn hơn nhiều.
Hoàng thượng cười nói: - Tốt, lần này trẫm đến là muốn tận mắt chứng kiến đấy.
Ánh mắt Chu Thư Nhân cũng sáng lên, cơ hội này không dễ gì có được.
Bên phía Triệu Hàng đã chuẩn bị xong, bọn họ đi thẳng đến nơi thực nghiệm. Lần đầu tiên Chu Thư Nhân ngắm nhìn đại pháo cổ đại ở khoảng cách gần như vậy. Tiền triều ưu tiên thuốc nổ, lúc Thái Thượng Hoàng mới dựng nước cũng cực kỳ ưu tiên thuốc nổ nên đã tận dụng thuốc nổ tối ưu hơn lịch sử cùng thời mà anh nghiên cứu.
Sau khi đốt pháo, Chu Thư Nhân nhìn khoảng cách và uy lực của khẩu đại pháo, anh khẽ nhếch môi, uy lực đúng là rất mạnh.
Hoàng thượng nói liền tù tì ba tiếng “tốt", ngài lại cất giọng:
- Thư Nhân từng nói vũ lực sẽ quyết định ai có quyền được lên tiếng, trẫm cảm thấy rất có lý.
Chu Thư Nhân: “...”
Đến cả bản thân anh còn không nhớ ra bản thân từng nói những gì, nhưng Thái Thượng Hoàng và Hoàng thượng lại nhớ rất rõ ràng.
Hoàng thượng cong môi, nói:
- Cải tiến thành công đại pháo, đại quân nước ta sẽ giống như có sự trợ giúp của bậc thần thánh. Chắc chắn sẽ tiêu diệt diệt được mọi chướng ngại vật.
Chu Thư Nhân trầm mặc. Một vị hoàng đế ôm ấp dã tâm, lại có vũ lực tuyệt đối, nghĩ đến đây thôi cảm thấy hình như anh cũng đang rất hưng phấn, trong mắt anh có ánh lửa. Đây là sức mạnh, là khởi đầu của hưng thịnh.
Hoàng cung
Đám người Ngọc Kiều đã hành lễ với Hoàng Thái Hậu xong, nữ quan đưa các nàng ấy đến một cung điện khác đã được chuẩn bị sẵn. Ngọc Kiều không thể ở lại tẩm cung của Hoàng Thái Hậu cùng Lâm Hi, con bé sẽ phải ở cùng các vị tiểu thư.
Gian chính của cung điện này đã bị khoá lại, các tiểu thư ở các gian phòng dọc theo hai bên hành lang. Đồ đạc ở hai bên rất được chú trọng, không ít tiểu thư đã từng tiến cung, mỗi người một phòng chắc chắn sẽ có người ở phòng tốt, và có người ở phòng không tốt. Lúc này vẫn chưa vào hạ, sớm hay muộn gì nhiệt độ không khí cũng có chênh lệch. Phòng ốc không tốt thì không tài nào nhìn thấy ánh sáng, chẳng ai muốn ở phòng kém chất lượng cả. Ngọc Kiều nhỏ tuổi nhất, nhưng chẳng một ai dám khinh thường con bé. Bởi Lâm Hi quận chúa đi cùng con bé.
Ngọc Kiều và Lâm Hi đứng ở xa xa, con bé nhân lúc tiểu thư các nhà khác đang cãi nhau đã bảo cung nữ đón con bé tiến cung mang túi tiền phân phát cho các cung nữ và thái giám trong điện. Phát xong túi tiền, con bé mới ghé sát vào tai Lâm Hi muội muội nói nhỏ:
- Vì sao không sắp xếp chỗ ở trước nhỉ?
Đây là thử thách mà bà nội từng nói, vừa mới tiến cung đã có ngay thử thách dành cho bọn họ.
Lâm Hi nhìn trái nhìn phải, nói:
- Chắc là muốn thử.
Ngọc Kiều gật đầu, con bé biết mà. Con bé nhìn tiểu thư các nhà vẫn đang tranh giành với nhau, rồi nhìn Uông Vân từ lúc tiến cung đến giờ vẫn luôn muốn bám riết lấy con bé. Đây là con của thiếp thất duy nhất trong số các vị tiểu thư tiến cung, chức quan của phụ thân cũng không cao, còn là một chức quan hình thức, cho nên trực tiếp quyết định Uông Vân ở gian phòng kém cỏi nhất.
Ngọc Kiều chớp mắt, nói:
- Đúng là tàn khốc!
Lâm Hi nghĩ ngợi rồi nói:
- Ở trong cung không được mủi lòng.
Bởi vì mủi lòng sẽ bị lợi dụng, dạo này con bé nhìn thấy rất nhiều khổ nhục kế rồi, ừm, trái tim con bé cũng cứng rắn hơn vờ như không thấy. Nghĩ vậy, con bé bèn chia sẻ kinh nghiệm của mình với biểu tỷ:
- Thấy ai kêu cứu cũng không cần để ý nhé.
Ngọc Kiều liên tục gật đầu, ghi nhớ trong lòng: - Ừ ừ.
Lâm Hi kéo biểu tỷ đi đến căn phòng tốt thứ ba, hai đứa không giành căn phòng đứng đầu, cũng không muốn để ai coi thường, con bé cảm thấy căn phòng thứ ba là thích hợp nhất. Hai tiểu cô nương vào phòng, các vị tiểu thư khác im lặng trong chốc lát. Dứt khoát loại căn thứ ba ra.
Năm nay Thượng Quan Li 10 tuổi, hết nhìn trái rồi lại nhìn phải. Tỷ tỷ ruột của con bé là Thái tử phi tương lai, con bé bị tất cả mọi người chĩa mũi dùi vào. Mỗi lần con bé lên tiếng đều bị ngắt ngang, con bé sốt sắng tới mức đôi mắt đỏ hoe.
Ngọc Kiều bước ra thì thấy Thượng Quan Li sắp khóc đến nơi, bèn kém tay Lâm Hi nói:
- Tỷ ấy là người của Thượng Quan gia, tỷ tỷ của tỷ ấy là Thái tử phi tương lai đấy.