Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hiển nhiên Thượng Quan Lưu cũng biết, bởi vì hoàn cảnh của y và Chu Minh Thuỵ khá giống nhau nên y mới càng tò mò hơn về Chu Minh Thuỵ. Y nói:
- Ta nghe rất nhiều chuyện về huynh đấy, Chu công tử tuấn tú thật.
Minh Thuỵ cạn lời, nói:
- Thượng Quan công tử có thể tự xem lại diện mạo của mình mà, người tuấn tú thật sự phải là Thượng Quan công tử.
Trong cái bảng gì đó ở Kinh Thành, người xếp trên hắn không ai khác ngoài Thượng Quan công tử. Ai mà không biết vị này còn có một biệt danh rất dễ nghe là “lưu ly công tử" chứ.
*
Uông gia
Nữ quan vừa đi, Uông gia không cần phải chọn, chỉ có một vị tiểu thư thích hợp mà thôi, là Uông Vân - con của thiếp thất Tam phòng. Nếu Uông Hoa chưa có hôn ước, chắc chắn đích nữ nhị phòng Uông Hoa sẽ là lựa chọn thích hợp nhất. Tiếc rằng Uông Hoa đã đính ước rồi, miếng bánh có nhân từ trên trời rơi xuống này lại nện trúng đầu Uông Vân.
Tam phòng kích động thôi rồi, Uông Vân tiến cung mấy ngày, xuất cung có thể lựa được một hôn sự tốt, nếu được Hoàng Thái Hậu khen ngợi cái nữa thì việc hôn sự ngày sau sẽ càng tốt hơn. Sắc mặt Nhị phòng lập tức trở nên khó coi, trộm gà không thành còn mất nắm thóc. Bây giờ làm vuột mất cả cơ hội nâng cao thân phận.
Đào thị và Ngọc Lộ đi cùng nhau, Đào thị quay về viện của mình châm chọc cười nói:
- Đáng đời! Cho Nhị phòng quậy nữa đi, bây giờ Tam phòng được lợi hết.
Ngọc Lộ cũng rất thổn thức, chuyện tương lai không ai nói trước được. Nàng ấy nói:
- Bà nội ơi, miếng bánh có nhân này cũng không dễ xơi đâu ạ. Bà nói con nói bánh có nhân từ trên trời rơi xuống thật nhưng không có cái đầu sắt thì đừng ham đón lấy, tránh cho bị đập vỡ đầu. Bà nội cảm thấy tính cách của Uông Vân thế nào?
Nàng ấy thật sự không lo lắng Uông Vân xảy ra chuyện gì, nàng ấy chỉ lo lắng Uông Vân có làm ảnh hưởng đến Uông gia hay không thôi. Bà nội hay nói với nàng ấy rằng, con gái kéo cả nhà chết chùm còn tai hại hơn con trai nhiều.
Đào thị không cười nữa, nói:
- Uông gia chúng ta vẫn luôn ở thế trung lập, lần này đúng là bất bình thường thật. Lẽ ra không nên có tiểu thư của Uông gia chúng ta mới phải.
Ngọc Lộ: - Bà cố giữ Uông Vân lại rồi, chắc là sẽ dặn dò muội ấy.
Đào thị day day giữa trán, nói:
- Chỉ mong nó không gây hoạ. Nhưng mà ít ra Uông Vân khôn khéo hơn Uông Hoa, nó sẽ hiểu được ngoan ngoãn và an phận cho tới khi ra khỏi cung mới có được tương lai tốt đẹp.
Nếu Uông gia có nhiều con gái thì thị thật sự sẽ không để Uông Vân đi, chọn một đứa nhỏ tuổi hơn là thích hợp nhất.
Bụng của Ngọc Lộ đã to, nàng ấy ngồi thêm một lúc rồi trở về viện của mình nghỉ ngơi. Đi được nửa đường thì thấy Tam bà bà và Uông Vân, hai người này đang đi về phía viện của bà nội. Chắc là đến để nhận bạc dùng lúc tiến cung.
Ngọc Lộ về viện, Uông Uý cũng vừa trở về. Ngọc Lộ nói:
- Coi chàng kìa, cả người toàn là mồ hôi.
Uông Uý nhận lấy khăn tay từ tay nương tử, hỏi:
- Hôm nay đi đến mấy nhà, trên đường trở về thời tiết hơi nóng. Nương tử có thấy mệt không?
- Thiếp không mệt. Chàng đó, mấy ngày nay vẫn luôn bận bịu chuyện của dòng họ.
Uông Uý: - Bây giờ còn rảnh nên tiếp xúc vài chuyện của dòng họ càng nhiều càng tốt, sau này cũng có thể nhanh chóng quen tay hay làm.
Ngọc Lộ xót tướng công, trong tộc không có nhiều chuyện lớn, nhưng lại có cả đống chuyện vụn vặt, gia tộc bề thế đồng nghĩa có không biết bao nhiêu là chuyện cần làm.
Chu gia
Trúc Lan gọi Ngọc Kiều đến, đích thân dặn dò Ngọc Kiều:
- Vào cung nhớ kỹ lời bà nội nói, không nhìn không nghe không hỏi không nói. Cháu vào cung rồi là phải coi như bản thân đã bỏ quên lỗ tai, đôi mắt và cái miệng nhé.
Ngọc Kiều nghiêm túc ghi nhớ, đáp:
- Cháu gái nhớ kỹ rồi ạ.
Trúc Lan chỉ vào lồng ngực cháu gái, nói:
- Cháu cũng phải bỏ sự tò mò của cháu lại nhà, ở trong cung mà tò mò là chết sớm lắm đấy.
Dù sao Ngọc Kiều cũng có rất nhỏ, con bé co cổ đáp lại:
- Cháu không tò mò, cháu sẽ đi theo quận chúa biểu muội ạ.
Trúc Lan: - Trong nhà cho cháu mang theo rất nhiều bạc, cháu hãy hào phóng với các cung nữ chăm sóc cháu một chút. Quỷ nhỏ khó chơi, mà hoàng cung là nơi có rất nhiều quỷ nhỏ. Bà nội biết cháu là một đứa trẻ thông minh, cháu biết cách tận dụng triệt để số bạc mà mình mang vào cung đúng không?
Ngọc Kiều chớp mắt, con bé rất giỏi dùng bạc. Bèn đáp:
- Dạ, cháu gái giỏi nhất là thưởng bạc đấy ạ.
Trúc Lan xoa cái đầu nhỏ của Ngọc Kiều, nói:
- Nếu có ai đó bắt nạt cháu thì cháu cũng không cần sợ, ông nội của cháu là Hộ Bộ Thượng Thư, sang năm cha cháu cũng sẽ thăng quan, cháu có máu mặt lắm.
Ngọc Kiều: - Cháu còn có Lâm Hi biểu muội nữa, biểu muội sẽ che chở cháu.
- Đúng vậy, cháu còn có một biểu muội là quận chúa nữa, tiểu cô cô của cháu là Tần vương phi, lúc nào nên cứng rắn thì cháu phải cứng rắn nhé.
Mới đầu Ngọc Kiều rất phấn khởi vì được tiến cung, nhưng sau khi nghe bà nội nói xong một đồng điều, tiểu cô nương lại không muốn tiến cung nữa, mặc dù ở nhà tỷ tỷ ruột thịt cứ cấm đoán con bé đủ thứ nhưng những lúc không phải học hành con bé luôn được tự do nhất.
*
Huyện Khê
Để không làm lộ thân phận Thái tử, bốn người sóng vai nhau đi bộ trên đường. Minh Thụy và Thượng Quan Lưu có ngoại hình ổn áp nhất, Thái tử không kém, diện mạo của Ôn Hú thì không theo kịp giá trị sắc đẹp bình quân, cho nên những ánh mắt chỉ chăm chú nhìn bọn họ mà trực tiếp phớt lờ Ôn Hú. Ôn Hú bực bội trong lòng, hắn ta cảm thấy dáng dấp của mình không đến nỗi nào nhưng hai người bên cạnh lại sở hữu ngoại hình nổi trội hơn. Hắn ta thầm thấy hối hận, sau này chắc chắn sẽ không đi cùng hai con người này nữa.
Thái tử tủm tỉm cười. Những người được chọn thật sự là vì có quan hệ với cậu ta ư, không đơn giản như thế đâu. Một phần là ở diện mạo nữa, dáng dấp ưa nhìn hơn cậu ta, hiển nhiên sẽ càng thu hút sự chú ý hơn cậu ta, cậu ta có thể khiến bản thân trở nên lu mờ như lời Chu thượng thư nói. Cậu ta mặc kệ Ôn Hú cảm thấy tổn thương, nếu không phải do không tiện bỏ người nhà ngoại lại thì ban đầu cậu ta cũng chẳng muốn dẫn Ôn Hú ra ngoài cùng.
Phía trước hơi hơi xôn xao, Thái tử nhướng mày, lùi lại đằng sau một bước, thế là Minh Thuỵ và Thượng Quan Lưu càng thêm bắt mắt. Cả hai đều đã nhận ra điều này, bọn họ biết làm gì đây, không thể tránh né, đành phải che chắn cho Thái tử.
Đám người đằng trước tản ra. Có một cô nương khoảng mười mấy tuổi bị một gã đàn ông lôi kéo, cô nương đang kêu “chu mi nga” (cứu mạng).
Gã đàn ông thô bạo quát:
- Mi ngoan ngoãn theo ta trở về đi, hôm nay là ngày đính ước đó.
Cô nương khóc lóc thảm thương, nói:
- Ngươi ép buộc cha ta, ngươi cướp gia tài nhà ta. Ta sẽ không đính ước đâu!
Những người tụm lại hóng chuyện bàn tán ồn ào, nhưng chẳng một ai bước ra. Đừng mong sẽ có ai đó tốt bụng ở đây.
Cô nương quét mắt nhìn một vòng người, thấy Thượng Quan Lưu thì liều mạng chạy tới:
- Công tử! Công tử cứu mạng, công tử cứu tiểu nữ với!
Minh Thụy cầm quạt che miệng, mắc cười thật chứ.
Thượng Quan Lưu trợn trắng mắt bất cần hình tượng:
- Cô nương, cô nương có thấy tại hạ chỉ là một thư sinh yếu ớt vai không có sức không? Tại hạ làm sao đánh lại gã đàn ông đó, cô nương đừng có hại ta!
Minh Thuỵ và Thái tử cạn lời. Vị lưu ly công tử này cũng lòng dạ sắt đá phết!
Cô nương kia sửng sốt, nói:
- Tiểu nữ… tiểu nữ không muốn hại công tử. Tiểu nữ cũng hết cách rồi, phụ thân bệnh nặng bị hắn ép buộc, tiểu nữ chẳng còn lối thoát. Công tử cứu mạng! Chỉ cần công tử chịu cứu tiểu nữ, tiểu nữ bằng lòng làm nô tỳ.
Thượng Quan Lưu: - Cô nương không được đâu, cô nương xấu quá. Nha hoàn bên cạnh ta phải có dáng dấp đẹp hơn bản công tử đây mới được, cô nương không được.
Giọng điệu nói chuyện mang đầy hàm ý chê bai, cứ như nữ tử trước mắt xấu ma chê quỷ hờn vậy!
Minh Thuỵ: “...”
Thái tử: “...” - Đây là thê huynh tương lai của cậu ta. Rất tuyệt, rất có cá tính!
Xung quanh đang hóng đồng loạt trợn mắt thảng thốt, lý do như vậy cũng được nữa à? Ừ thì, dáng dấp của vị công tử này tuấn tú thật.
Thượng Quan Lưu lại nói tiếp:
- Phụ thân ở nhà có nói với ta rằng, gặp phải khó khăn cần đối mặt với nó chứ không được thấy khó mà lui. Cô nương đừng sợ, tuy cô nương không đẹp đẽ gì nhưng bản công tử vẫn luôn làm việc tốt mỗi ngày. Ta báo quan rồi nhé, nếu thật sự có người bức bách cô nương thì tri huyện đại nhân sẽ lấy lại công bằng cho cô nương thôi.
Thái tử phe phẩy cây quạt. Đây là nguyên nhân Nhị thúc nán lại huyện Khê, biết cậu ta xuất kinh, nhưng không dám vẽ chân dung cậu ta, nên chỉ có thể mô ta cậu ta có dáng dấp ưa nhìn thôi. Nào ngờ lại xông tới chỗ Thượng Quan Lưu!
Ánh mắt Thái tử nhìn Chu Minh Thụy và Thượng Quan Lưu sáng ngời, hai vị này được đấy!
Minh Thụy hết nhìn trái rồi lại nhìn phải mà không phát hiện ra điều gì, nhưng bỗng nhiên có linh cảm chẳng lành!