Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hoài Châu
Xe ngựa vừa dừng là Xương Trung đã chờ không kịp phóng luôn xuống xe, Tuyết Hàm gọi theo:
- Đệ từ từ thôi!
Ngô Minh nhìn thấy Xương Trung, tươi cười bước tới. Y thật sự rất nhớ Xương Trung, đứa trẻ này sống ở Ngô gia một khoảng thời gian dài nên chẳng khác nào đệ đệ ruột thịt của y. Y ôm chẳng lấy Xương Trung, nói:
- Cao rồi, cũng rất rắn chắc.
Xương Trung ôm Ngô Minh ca ca một cái thật chặt, nói:
- Đệ lớn rồi mà.
Ngô Minh đợi Tần vương xuống ngựa, chào hỏi:
- Hạ quan tham kiến Tần vương.
Dung Xuyên đỡ Ngô Minh dậy, nói:
- Không cần đa lễ.
Ngô Minh chìa tay, nói:
- Mời Tần vương vào trong.
- Ừ.
Dung Xuyên quay đầu lại thấy nương tử và Tống thị đã đi tới, lúc này mới dắt Xương Trung vào nhà. Hắn đánh giá phủ đệ, nói:
- Phủ đệ vừa trang nhã vừa lịch sự, cảnh sắc cũng rất được.
Ngô Minh kéo Xương Trung qua, nói:
- Trước kia mua nó là vì cảnh sắc không đến nỗi nào đấy. Tần vương đi đường vất vả, hạ quan đưa Tần vương đi nghỉ ngơi trước nhé.
Dung Xuyên trả lời:
- Bọn ta đi rất thong thả, không hề vất vả. Hôm nay nghỉ ngơi sửa soạn lại một ngày, ngày mai tiếp tục lên đường. Chừng nào quay về ta sẽ ghé đây để đón Xương Trung, huynh nhớ trông chừng đệ ấy thật kỹ đấy nhé.
Ngô Minh xoa đầu Xương Trung, nói:
- Tần vương yên tâm. Hạ quan có rất nhiều đề mục cần phải kiểm tra Xương Trung, đệ ấy không có cơ hội đi lung tung đâu.
Xương Trung ưỡn b* ng*c nhỏ lên, hắn không sợ kiểm tra nhé. Hắn nói:
- Đệ ở Kinh Thành không hề lơ là việc học.
- Vậy được, ngày mai huynh sẽ kiểm tra đệ thật cẩn thận.
Xương Trung: - Không thành vấn đề.
Hôm sau Trúc Lan đích thân đi đến Khương gia. Cô vẫn luôn lo lắng cho con gái, hôm Minh Đằng thành thân trông sắc mặt của con gái không được tốt lắm. Cô bước vào phòng của con gái, nghe được mùi thuốc thì thở hắt ra. Cha mẹ lo cho con cái, đã trở thành tâm bệnh rồi, bởi vì hai đứa song sinh, Tuyết Mai tiều tuỵ đi nhiều.
Tuyết Mai đang nằm: - Mẹ, sao mẹ lại đến đây?
Trúc Lan bảo Tuyết Mai nằm xuống, đáp:
- Mẹ lo cho con.
Tuyết Mai thở dài, nói:
- Để mẹ phải lo lắng rồi. Mấy ngày nay con cũng đỡ hơn, không có mơ thấy ác mộng nữa ạ.
Thị lo lắng cho hai đứa con trai, mới đầu rất hay mơ thấy ác mộng. Thị nằm mơ thấy hoặc là một trong hai đứa con trai đã chết, hoặc là cả hai đều chết, dạo này dần dẫn nghĩ thoáng, nên bớt mơ thấy ác mộng hơn.
- Cha con có hỏi thăm Hoàng thượng về hai đứa song sinh, Hoàng thượng hứa chừng nào có tin của hai đứa nó sẽ nói cho cha con biết liền. Bây giờ chuyện đã như vậy rồi, con hãy suy nghĩ theo chiều hướng tốt hoặc nghĩ xem nên xử lý hai đứa song sinh này thế nào khi bọn chúng trở về.
Tuyết Mai: - Mẹ ạ, con đâu có lo cho mỗi hai đứa song sinh, mà còn Mâu Mâu nữa, ít ngày nữa là Mâu Mâu cũng phải đi rồi. Con thật sự không nỡ lòng nào!
Trúc Lan thông cảm. Mâu Mâu lấy chồng phải đi theo chồng, sau này Mộc Phàm ở đâu thì Mâu Mâu ở đó. Ngọc Sương cũng vậy, bắt buộc đi theo Lưu Phong, không ai nói trước được khi nào sẽ hồi kinh, hồi kinh không dễ. Giao thông ở thời cổ đại cực kỳ bất tiện, con gái gả đi khó lòng trở về nhà mẹ.
Trúc Lan trò chuyện với con gái một hồi, lúc Khương Thăng về thì Trúc Lan đã đi rồi. Năm nay hai vợ chồng Tuyết Mai không đi đâu cả.
*
Nhà Lưu Phong
Triệu thị đang phụ con gái kiểm kê hành lý, nói:
- Con mang theo nhiều quần áo dày một chút, con mang gì mà ít vậy?
Ngọc Sương nhìn hai cái rương chứa quần áo dày, đáp:
- Mẹ ơi, mang nhiều lắm rồi. Không đủ có thể mua thêm mà.
Triệu thị nghĩ ngợi rồi nói:
- Thế thì mang thêm mấy tấm lông thú nữa đi.
Ngọc Sương đau đầu, nói:
- Mẹ, chúng con mang rất nhiều hành lý rồi.
Mẹ chồng bảo mang, mẹ lại cho thêm nên đã nhiều hơn một chiếc xe ngựa dự kiến ban đầu.
Triệu thị ngồi xuống không nói lời nào, hốc mắt đỏ hoe:
- Các con phải đi Chương Châu, chẳng biết sau này Lưu Phong lại tiếp tục bị điều nhiệm đến đâu. Nếu luôn nằm gần Kinh Thành thì đỡ, nhỡ là nơi nào xa xa chắc vài năm mẹ cũng không được gặp mặt con một lần.
Ngọc Sương không thể làm gì khác, nói:
- Để con đem theo, con đem theo hết.
Triệu thị không hề giả vờ, thị khó chịu thật. Thị nói:
- Con ở bên ngoài nhớ phải chăm sóc bản thân đàng hoàng, gặp phải chuyện gì khó khăn cứ viết thư cho cha con. Cha con xử lý không được thì vẫn còn ông nội con, bị ức h**p cũng không được nhịn nhục. Bây giờ nhà ta có thể bật lại rồi!
Đôi mắt Ngọc Sương cũng đỏ, nàng ấy ôm mẹ. Đáp:
- Mẹ, con sẽ chăm sóc bản thân thật tốt. Con ở bên ngoài tuyệt đối không làm Chu gia mất mặt, cha mẹ yên tâm đi ạ. Con không để ai khinh khi con đâu.
Triệu thị dụi mắt, nói:
- Chờ cha con để dành đủ ngày nghỉ, cha mẹ sẽ tới thăm con.
- Dạ. Đợi đứa bé lớn hơn một chút, con cũng sẽ thường xuyên trở về thăm cha mẹ.
Triệu thị thấy trong lòng thoải mái hơn chút đỉnh, thị móc trong túi tiền ra mấy tờ ngân phiếu. Nói:
- Mẹ cho con đấy, tới Chương Châu không được dè sẻn nhé.
Ngọc Sương thấy toàn là ngân phiếu có mệnh giá lớn, mỗi tờ mệnh giá 500 lượng bạc, có tổng cộng 4 tờ, là 2.000 lượng bạc. Nàng ấy vội vàng đẩy trả, nói:
- Mẹ, mẹ đã chuẩn bị cho con rất nhiều đồ rồi. Con không thể lấy số tiền này nữa, mẹ ơi, chúng con có bạc, con không lấy tiền của mẹ đâu ạ.
Của hồi môn của nàng ấy thật sự rất nhiều, Cổ gia không nhiều của cải, nhưng cũng không có mấy chủ tử, có thể tiết kiệm được cả đống bạc chi tiêu trong một năm. Nàng ấy thật sự không thiếu tiền của.
Triệu thị: - Này là tấm lòng của mẹ và cha con!
Ngọc Sương lắc đầu nguầy nguậy, nói:
- Không được, không được.
Triệu thị đành phải cất vào. Thị nghĩ thầm trong bụng, đợi con gái đi rồi thị sẽ gửi thêm ít đồ nữa đến Chương Châu.
Mấy ngày sau, Ngọc Sương theo Lưu Phong đi đến Chương Châu. Kế đến Khương Mâu và Mộc Phàm trở về thôn Chu gia. Chuyện lớn trong kinh lúc này là Thái tử xuất kinh, do chính Tề vương tháp tùng. Đi cùng còn có một vài công tử của các gia đình quyền quý, Minh Thuỵ đi theo cũng đã rời đi rồi.
Nhị phòng vắng liền tù tì hai đứa trẻ, Triệu thị phiền muộn lập tức đổ bệnh. Bởi vì Triệu thị bị bệnh nên Ngọc Điệp bắt đầu quản lý mọi chuyện của Nhị phòng, vừa phải chăm sóc mẹ và đứa em trai nhỏ, Ngọc Điệp trưởng thành lên trông thấy, nàng ấy chững chạc và có trách nhiệm hơn trước kia nhiều. Triệu thị mừng rỡ, đồng thời lại nghỉ bản thân lo lắng quá nhiều. Thị sắp xếp chu đáo tất cả mọi mặt, để Ngọc Điệp cứ ỷ lại vào mình, thị nghĩ chờ mình hết bệnh, cũng là lúc thích hợp để buông tay.
Trúc Lan tới thăm Triệu thị, nói:
- Không tệ, sắc mặt khá hơn nhiều rồi.
- Đại phu tới khám bảo là gần khỏi rồi ạ.
Trúc Lan cười nói:
- Mấy ngày qua Ngọc Điệp cũng làm rất tốt.
- Dạo này may mắn vẫn còn Ngọc Điệp.
Trúc Lan không thấy Ngọc Điệp đâu, bèn hỏi:
- Ngọc Điệp đâu rồi?
- Trời ấm dần lên, Ngọc Điệp cảm thấy hoa ở Nhị phòng chúng con quá mức nhạt nhẽo, nó muốn thay đổi vài loại hoa có màu sắc tươi tắn, nên đến tiệm hoa rồi ạ.
Trúc Lan nói: - Đợt này con bất ngờ đổ bệnh làm con bé lo sốt vó.
Triệu thị thích kiểu trang nhã, nhưng Ngọc Điệp lại cảm thấy không may mắn.
Triệu thị: - Con lo nhiều thì con bé lại cảm thấy con phiền, bây giờ biết vai trò của mẹ quan trọng cỡ nào rồi đấy.
- Trẻ con có mẹ thì đứa nào không là bảo bối, tính cách hoạt bát của con bé còn không phải là do các con nuông chiều ra à.
*
Tại cửa hàng hoa, Ngọc Điệp chỉ chọn những loại hoa rực rỡ, quyết tâm bày trí Nhị Phòng bừng bừng sức sống, nên nàng ấy mua một hơi cả đống hoa tới mức xe ngựa cũng chở không hết. Từng chiếc xe ngựa cực kỳ thu hút ánh nhìn, rất nhiều người tới hóng hớt, sau khi biết là xe ngựa của Chu gia, còn tưởng Chu gia chuẩn bị mở tiệc.
Hôm nay Liễu Nguyên Bác ra phố, bởi vì y đang buồn bực lắm, y vốn định kết bạn với Chu Minh Thuỵ, nào ngờ Chu Minh Thuỵ xuất kinh mất rồi. Người đánh xe ngựa nói:
- Công tử, đằng trước có rất nhiều xe ngựa đang đi về phía này. Chúng ta phải chờ một lát.
Liễu Nguyên Bác lơ đễnh trả lời: - Ừ.
Y đang nghĩ xem nên đi kết bạn với ai ở Chu gia đây, bỗng nhiên nhìn thấy xe ngựa của Chu gia, và những chiếc xe ngựa chở hoa, hắn sững người ra. Sao Chu gia lại mua nhiều hoa vậy?
Liễu Nguyên Bác bảo đầy tớ đi hỏi thăm, đầy tớ nhanh chóng quay lại báo:
- Chu tam cô nương mua hoa về trồng ạ.
Trời đất, thế phải tốn rất nhiều bạc đấy!
Liễu Nguyên Bác siết chặt túi tiền trong tay, không xót của, đúng, y không xót của chút nào!
Đoàn của Thái tử xuất kinh, cả đoàn đi chậm, Tề vương nghe tin xong, trong mắt có phần nghiền ngẫm. Xuất kinh mới có mấy ngày, cuối cùng cũng có người nhịn không được mà hành động rồi. Hắn nói:
- Đi thông báo xuống, hôm nay chúng ta nghỉ lại ở huyện Khê.