Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1398: Hoài Niệm

Trước Tiếp

Hôm sau, vì Chu Thư Nhân còn phải lên triều cho nên không có nán lại chờ được đôi vợ chồng son Minh Đằng kính trà. Trúc Lan đưa quà đã chuẩn bị sẵn cho đôi vợ son, nhìn đôi vợ chồng son này kiểu gì cũng thấy hài lòng.

Trúc Lan uống trà xong, không khỏi thường Lưu Giai mới sáng sớm đã phải đi bộ nhiều. Cô nói với Lưu Giai:

- Các cháu không cần ở lại với bà nội đâu, mau trở về đi.

Gương mặt Lưu Giai đỏ bừng, không biết nên đáp lại như thế nào. Riêng Minh Đằng thì da mặt đã dày lắm rồi, đáp:

- Dạ nội, vậy bọn cháu xin phép về nghỉ ngơi trước.

Trúc Lan phất tay: - Ừm.

Minh Đằng kéo Lưu Giai đi ra ngoài, Lưu Giai vẫn nhịn nãy giờ, lúc về đến viện của mình, nàng ta mới trừng mắt nói:

- Chúng ta đi nhanh như vậy cứ như chỉ đến để lấy quà gặp mặt vậy.

Minh Đằng: - Bà nội không để bụng đâu, bà nội biết hôm qua nàng mệt mỏi rồi, nàng cứ yên tâm, bà nội không suy nghĩ nhiều đâu.

Sắc mặt Lưu Giai lại càng đỏ hơn, nói:

- Mệt… mệt cái gì chứ! Chàng còn dám lôi ra nói nữa hả!

Đôi mắt Minh Đằng sáng rỡ, nương tử cáu kỉnh trông thật đáng yêu. Hắn nói:

- Rồi, rồi, ta không nói nữa, nàng muốn đi nghỉ ngơi hay sửa soạn lại đồ đạc?

Lưu Giai không cáu kỉnh nữa, nàng ta thật sự có rất nhiều chuyện phải làm. Nàng ta bèn nói:

- Lát nữa thiếp phải tới chào Đại tẩu và em bé.

Minh Đằng: - Nếu nàng không thấy mệt thì cứ đi qua đó chào, thật ra Đại tẩu cũng không thèm để ý đâu.

Lưu Giai: - Thiếp không mệt, chàng đi làm chuyện của chàng đi.

Sau khi thành thân Minh Đằng vẫn còn nhiều chuyện cần phải hoàn thành, hắn không thể nào ở cạnh tân nương mới cưới mãi được. Hắn bầu bạn với nương tử thêm một lúc rồi đi làm việc của mình.

Lưu Giai có một bà tử và bốn nha hoàn từ nhà theo tới, trong viện toàn là tôi tớ trước đó. Lưu Giai không điều chỉnh gì cả, định bụng ở thêm mấy ngày cho quen mới sắp xếp lại của hồi môn. Lưu Giai dặn dò bà tử và hai nha hoàn kiểm kê của hồi môn trước, mình mang quà tặng cho em bé đến thăm Đại tẩu.

   

Lúc Nhiễm Uyển nhìn thấy Lưu Giai, cười nói:

- Muội mới vừa thành thân có cả đống chuyện cần làm, sao không nghỉ ngơi cho khoẻ mà lại tới thăm tẩu vậy?

Lưu Giai: - Muội xong hết rồi, trong lòng lo lắng Đại tẩu và em bé nên tới đây luôn.

Nhiễm Uyển vui vẻ trong lòng, nàng ta còn đang suy nghĩ nên chung sống với đệ muội thế nào. Người đệ muội này tương đối đặc biệt, dù sao Minh Đằng cũng đã được nhận làm con nuôi rồi. Hôm nay Lưu Giai không tới sẽ không ai bắt bẻ cả, Lưu Giai đến là thể hiện sự tôn trọng dành cho nàng ta. Nàng ta nói:

- Lẽ ra hôm muội thành thân tẩu phải phụ giúp, ai có mà dè đứa trẻ Trực Hiên này lại quá nôn nóng chào đời. Muội thành thân nhưng tẩu lại không giúp được gì nhiều.

Lưu Giai lắc đầu, nói:

- Đại tẩu đừng nói như vậy, muội nghe Minh Đằng nói rằng giai đoạn chuẩn bị tân hôn toàn là Đại tẩu phụ mẹ giám sát không rời.

Nhiễm Uyển không ngờ Minh Đằng sẽ nói chuyện này cho Lưu Giai nghe, nàng ta chớp mắt nói:

- Tình cảm giữa phu thê mới cưới tốt thật.

Mặt Lưu Giai đỏ bừng, Nhiễm Uyển thì cười tươi rói. Bởi vì mới thành thân thôi, chờ thêm một khoảng thời gian sẽ không còn xấu hổ nữa.

*

Hoàng cung

Chu Thư Nhân nán lại trong cung, ăn thử vài loại thức ăn tiện lợi. Thái thượng hoàng chỉ vào mì chiên, nói:

- Cái này cần phải nấu lên, nấu với nước kho ăn được lắm đấy.

Chu Thư Nhân chớp mắt, nói sao đây ta, đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy mì chiên ở thời cổ đại, từ lúc xuyên tới cổ đại vẫn luôn chỉ ăn mì tươi, anh quên mất mì chiên như thế nào rồi. Bây giờ thấy nó lại cảm thấy thân quen làm sao, hồi ở hiện đại anh ăn nhiều lắm.   

Thái Thượng Hoàng cười nói:

- Năm xưa lúc trẫm đánh trận từng ăn mấy lần, chẳng qua khi ấy không có nhiều ngũ cốc trắng. Sau này trẫm lên làm vua lại không có dịp ăn nữa, khanh nói tới thức ăn tiện lợi nên trẫm mới nhớ ra nó.

Chu Thư Nhân bưng cái chén nhỏ lên ăn một miếng, cảm giác quen thuộc quá đi. Tuy bột mì ở thời cổ đại không được trắng tinh như thời hiện đại, nhưng hương vị không hề kém cạnh. Nhớ làm sao, những tháng ngày ăn mì gói trụng nước sôi với dưa muối.

Thái Thượng Hoàng là người nhạy bén, bèn hỏi:

- Thư Nhân cũng từng ăn rồi hả?

Thân xác cổ đại của Chu Thư Nhân chưa từng ăn. Chừng ấy năm tới cổ đại, trong nhà có tôi tớ nhưng anh toàn ăn mì tươi. Anh nói:

- Không ạ, thần nhớ hình như đời Đường đã có ghi chép lại.

Thái Thượng Hoàng gật đầu, nói:

- Thư Nhân biết nhiều thật đấy, đúng là có ghi chép lại.

Chu Thư Nhân đặt chén đũa xuống, nói:

- Mì chiên ăn ngon và tiện lợi nhưng không thích hợp làm quân lương. Ăn một hai bữa thay đổi khẩu phần thì được chứ làm quân lương trong thời gian dài là không thể nào.

Thái Thượng Hoàng cười đáp: - Trẫm biết chứ.

Tuy không nhúng tay vào chuyện triều chính nữa, nhưng ngài vẫn nắm rõ sản lượng lương thực cả nước. Những giống cây cho sản lượng cao cần được cải thiện qua nhiều thế hệ, bây giờ thành quả đạt được rất ít, không có cây lúa mì cho sản lượng cao thì đừng nói gì đến quân lương, cũng không có nhiều bá tánh đủ ăn.

Chu Thư Nhân nghĩ thầm không biết có nên nhắc nhở Thái Thượng Hoàng hay không, chỉ nhắc nhở một chút thôi. Nhưng sau đó anh dẹp suy nghĩ này sang một bên, không thể nào gặp phải chuyện gì cũng nhắc, Thái Thượng Hoàng sẵn lòng nghiên cứu, vậy cứ để cho Thái Thượng Hoàng nghiên cứu thôi.

Mới đó mà đã đến ngày lại mặt. Quà lại mặt không do Trúc Lan chuẩn bị, mà Vinh Dụ Đãng đích thân chuẩn bị. Lý thị không được tự tay chuẩn bị quà lại mặt, trong lòng có phần hụt hẫng. Thị nói:

- Hôm nay con mới ý thức được Minh Đằng họ Vinh.

- Mẹ tưởng con đã phải ý thức được từ sớm rồi chứ.

Minh Đằng bái đường ở phủ Vinh hầu gia, đêm tân hôn cũng ngủ ở phủ Vinh hầu gia. Hành lễ với Vinh Dụ Đãng xong, đôi vợ chồng son Minh Đằng mới đến đây.

Lý thị: - … Mẹ nói phải ạ, con đã ý thức được từ lâu lắm rồi.

Chẳng qua thị vẫn luôn cố phớt lờ, hôm nay không tài nào phớt lờ được nữa.

Trúc Lan: - Hối hận rồi hả?

Lý thị lắc đầu, thưa:

- Mẹ ạ, con không hối hận. Chúng con không thể cho Minh Đằng một tương lai tươi sáng hơn, những gì Minh Đằng đang có lúc này toàn là nhờ nó mang họ Vinh cả.

- Ừm, vẫn còn tỉnh táo.

Lý thị hết biết nói gì:

- Mẹ này, con hiểu hết chứ bộ.

Trúc Lan nghĩ ngợi rồi nói:

- Con không cần phải đối xử đặc biệt với Lưu Giai, nó là con dâu của con nên bình thường con làm mẹ chồng thế nào thì bây giờ cứ làm mẹ chồng như vậy.

Lý thị đang rối rắm chuyện này đây, bây giờ mẹ chồng nói xong khiến thị yên tâm hơn rồi. Thị đáp:

- Con dâu biết rồi ạ.

*

Lưu gia

Lưu Giai xuống xe ngựa nhìn thấy cha mẹ, hai mắt ửng đỏ. Mã thị ngắm thấy sắc mặt con gái rất tốt, trái tim vẫn luôn không yên mới chịu trở về vị trí vốn có của nó.

Lưu Kinh nói với Minh Đằng: - Chúng ta đến thư phòng nào.

Thân phận Minh Đằng ở một đẳng cấp khó lòng tiếp cận, cho dù nhạc phụ bày ra vẻ mặt nghiêm nghị, hắn cũng không sợ, còn cười nói: - Vâng ạ.

Lưu Kinh cảm thấy đắng lòng, có đứa con rể quyền cao chức trọng không tốt chút nào, ông ta không thể bày ra phong thái nhạc phụ, bỗng hơi nhụt chí nói: - Mời đi bên này.

Còn Mã thị thị kéo con gái đi vào trong viện, lúc vào trong phòng mới hỏi:

- Có ai làm khó con không?

Lưu Giai: - Mẹ, mẹ cứ yên tâm đi ạ. Không ai làm khó con hết!

Mã thị nghĩ ngợi rồi nói:

- Tướng công của con đã được nhận nuôi, nhưng con vẫn phải tôn trọng mẹ chồng của con. Tuyệt đối không được có suy nghĩ là mang họ khác rồi không phải là người nhà nữa.

Lưu Giai hiểu rõ trong lòng. Lúc gặp thái gia gia, thái gia gia có cảnh cáo nàng ta rồi. Nàng ta thưa:

- Mẹ ơi, con hiểu rõ trong lòng mà.

- Con hiểu thì tốt, mấy phòng khác có dễ chung đụng không con?

Lưu Giai cười nói:

- Bình thượng mẹ ạ, Nhị thẩm và Ngũ thẩm đều là những người thân thiện.

Lúc này Mã thị mới hoàn toàn yên lòng, thị cảm thán:

- Nội bộ Chu gia bình yên, con gả qua đó là hưởng phúc rồi.

*

Thư phòng

Minh Đằng và nhạc phụ ngồi đối diện nhau nhưng không nói gì với nhau, hắn ngồi một hồi thấy hơi mất tự nhiên. Bèn nói:

- Cha, cha có gì muốn dặn dò tiểu tế không ạ?

Ban đầu Lưu Kinh có rất nhiều điều muốn nói, nhưng sau khi gặp Minh Đằng, ông ta cứ có cảm giác những lời định nói không hay cho lắm, đành nói:

- Sau này con hãy chăm sóc Giai Gia nha.

Minh Đằng trầm mặc, hắn nhớ lại lời Đại ca nói, Nhiễm lão gia căn dặn Đại ca tràng giang đại hải, uổng công hắn đi học hỏi kinh nghiệm từ Đại ca rồi. Hắn đáp:

- Tiểu tế sẽ đối xử tốt với nương tử ạ.

Hai người ca ca của Lưu Giai đưa mắt nhìn nhau. Thôi, nói chuyện gì mà đầu voi đuôi chuột quá!

Trước Tiếp