Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Húc Sâm ra khỏi phòng bao, đi được mấy bước thì dừng. Y nghiêng đầu nhìn xuyên qua khe hở giữa tấm mành, trong mắt lộ vẻ kinh ngạc. Y nhận ra là Thái tử, vội vàng dời tầm mắt đi. Y nhanh chân bước trở về phòng bao, nói:
- Phụ vương, con thấy Thái tử điện hạ.
Tề vương đang cầm chén rượu thì khựng lại, tính phái người đi hỏi thăm nhưng cuối cùng nhịn xuống. Nói:
- Chúng ta ăn xong đi ngay.
Bên phòng bao của Thái tử, Thái tử cũng nhìn thấy Húc Sâm. Nói:
- Phụ hoàng, người hồi nãy là Húc Sâm ạ.
Hoàng thượng: - Dường như Tề vương tới trước chúng ta.
Hoàng thượng cho người đi hỏi thăm xem Tề vương đến đây hồi nào, thị vệ nhanh chóng quay lại. Hoàng thượng cười nói:
- Hôm nay trùng hợp thật đấy!
Thái tử thắc mắc:
- Ngày mai Minh Đằng thành thân rồi, sao hôm nay còn dẫn các đệ đệ và muội muội lên phố nhỉ?
Hoàng thượng hỏi: - Con có muốn qua đó xem thử không?
Thái tử tò mò thật đấy, nhưng vẫn nhịn được. Cậu ta lắc đầu, nói: - Không ạ.
Hoàng thượng thầm thấy hài lòng, nói:
- Khoảng thời gian này con hãy ở cùng mẫu hậu nhiều hơn đi.
Thái tử không hề che giấu sự lo lắng của mình, đáp: - Vâng ạ.
Mẫu hậu mang thai vất vả quá, cậu ta đến thăm mẫu hậu mấy lần, mà mẫu hậu toàn ngủ mê mang, tới nay có bao lâu đâu mà mẫu hậu gầy đi rất nhiều. Cậu ta không trách phụ hoàng, bởi cậu ta biết phụ hoàng từng đề nghị mẫu hậu bỏ đứa bé này, mẫu hậu không chịu bỏ, phụ hoàng đành phải phái Quan Chính Ngự Y canh chừng mẫu hậu mọi lúc mọi nơi.
Hoàng thượng ngồi bên cửa sổ, nhìn về nơi xa. Nơi xa chính là phủ đệ Ôn gia, dạo này Ôn gia an phận hơn hẳn. Nhưng vẫn chưa đủ, nếu không phải vì ngài lo lắng cho Hoàng hậu thì ngài đã làm cho Ôn gia thông minh và chủ động hơn một chút nữa rồi.
Đám Minh Đằng ăn rất nhanh. Bọn họ đã ra ngoài mấy canh giờ rồi, còn chưa chịu về nữa thì trong nhà sẽ lo lắng lắm. Tính tiền xong, mấy huynh muội kéo nhau xuống lầu. Ngọc Điệp là tỷ tỷ, đợi muội muội lên xe ngựa trước, đến phiên Ngọc Điệp, bỗng có một chiếc xe ngựa đỗ lại.
Ngọc Điệp sửng sốt. Liễu Nguyên Bác bảo xe ngựa đỗ lại xong lập tức cảm thấy hối hận, y kích động cái khỉ gì vậy. Giờ thì hay rồi, xe ngựa nhà mình cản lối xe ngựa Chu gia!
Đám Minh Thuỵ lại leo xuống xe ngựa, Minh Đằng đi tới nói:
- Mong có thể đánh xe ngựa đi, bọn ta muốn ra ngoài.
Liễu Nguyên Bác muốn vả miệng mình hết sức, đành phải lấy hết can đảm bước xuống xe ngựa. Y chào hỏi rồi xin lỗi:
- Xin lỗi, ta lập tức cho đánh xe ngựa đi.
Ngọc Điệp có ấn tượng rất sâu sắc với Liễu nhị công tử, nói:
- Hoá ra là Liễu nhị công tử à? Công tử mà cũng tới tửu lầu này để ăn cơm hả?
Minh Thuỵ nghe vậy lập tức nhìn kỹ, đây là Liễu nhị công tử mà cha mẹ từng nhắc tới. Nghe nói keo kiệt lắm, hắn nói:
- Ồ! Hoá ra ngươi là Liễu nhị công tử, mến mộ đã lâu.
Liễu Nguyên Bác rất muốn vả miệng mình thêm cái nữa, cho chừa cái miệng phản ứng nhanh hơn não này. Sao tự nhiên mất não bảo dừng xe ngựa lại vậy? Y không cho rằng “mến mộ đã lâu" hàm chứa ý tốt, trên trán đã có một tầng mồ hôi mỏng. Y đáp:
- Ta mới là người nên nói mến mộ các vị công tử đã lâu.
Ngọc Điệp vẫn chưa hay biết ý định của cha mẹ, tạm thời chỉ cảm thấy Liễu nhị công tử không đạt tiêu chuẩn. Sao thấy ca ca của nàng ấy mà lại sợ hãi thế kia? Rõ ràng dáng dấp của ca ca rất được mà!
Ngọc Nghi ngồi trên xe ngựa không biết nói gì, bèn bảo Tam tỷ lên xe. Sau khi Tam tỷ lên xe ngựa rồi, nàng ấy mới nói với Nhị ca bên ngoài tấm mành:
- Chúng ta cứ đứng ở cửa tửu lầu hình như không ổn lắm đâu?
Minh Đằng thấy quả nhiên là đang đứng chặn cửa, nói:
- Vậy mời Liễu công tử đánh xe ngựa đi trước.
Liễu nhị công tử thở hắt ra, đáp:
- Vâng, ta cho xe ngựa đi ngay đây.
Lúc lên xe ngựa Liễu Nguyên Bác còn thoáng nhìn chiếc xe ngựa mà các tiểu thư Chu gia ngồi, rồi nói với người đánh xe ngựa:
- Chúng ta đi trước.
Minh Đằng và Minh Thuỵ lên xe ngựa, Minh Đằng nhướng mày hỏi:
- Đệ không ưa Liễu nhị công tử này lắm nhỉ? Chưa kể lúc nãy trước khi Liễu công tử rời đi có nhìn xe ngựa mà các muội muội đang ngồi, huynh không nhìn lầm chứ?
Minh Thuỵ cất giọng cao hơn bình thường, hỏi:
- Y còn dám nhìn xe ngựa các muội muội ngồi à?
Minh Đằng xoa nhẹ lỗ tay, nói:
- Huynh bận quá thường xuyên không có mặt ở nhà, phải chăng có chuyện gì mà huynh chưa biết?
Minh Thuỵ không muốn nói, vì chuyện này vẫn còn chưa chốt nên Đại bá mẫu cũng không biết gì nhiều. Trong đám bọn họ, chỉ có mỗi mình hắn biết.
Minh Đằng khẽ hỏi:
- Đệ không nói thì để huynh đoán nhé, có liên quan đến hôn ước của Ngọc Điệp à?
Minh Thuỵ trợn mắt, nói:
- Huynh đã đoán được rồi thì còn hỏi đệ làm gì nữa.
Minh Đằng cảm thấy hứng thú, nói:
- Vị Liễu công tử này là con cái nhà ai thế? Hình như đệ rất không thích y thì phải?
Minh Thuỵ: - Nếu Nhị ca đã đoán ra hết rồi thì muốn biết là nhà ai cũng có khó chi, cần gì hỏi đệ?
Minh Đằng: “...”
Trên xe ngựa của Liễu gia, Liễu Nguyên Bác cứ xoắn xuýt cậy quạt. Y đúng là ngu chết đi được, chắc là Chu gia lại càng không ưa y hơn rồi. Y duỗi tay chạm vào túi tiền, đầu ngón tay khẽ run rẩy. Cuối cùng y nắm chặt túi tiền, y phải hào phóng. Hào phóng thôi!
Hôm sau là ngày Minh Đằng thành thân. Minh Đằng xuất phát từ phủ đệ của Vinh gia, tiệc rượu cũng sẽ tổ chức ở Vinh phủ. Vinh Dụ Đãng đứng nhìn đoàn rước dâu xuất phát, đôi mắt đỏ hoe. Nói:
- Thư Nhân à, hôm nay Minh Đằng thành thân rồi.
Chu Thư Nhân không có quá nhiều cảm xúc, từ khi anh xuyên qua cổ đại đến nay trong nhà cưới gả không biết là bao nhiêu lần.
- Ừm, Vinh gia sẽ sung túc lại thôi.
Vinh Dụ Đãng: - Bây giờ ta có chết cũng không hối tiếc.
- Lão còn phải chờ đời sau chào đời, giáo dục đứa trẻ nên người. Lão phải sống lâu trăm tuổi!
Vinh Dụ Đãng: - Đúng vậy, ngươi nói đúng. Ta phải chờ con của Minh Đằng ra đời, ta phải dạy dỗ đứa trẻ nên người.
Lão không yên tâm giao đứa trẻ cho Minh Đằng!
Chu Thư Nhân dìu Tứ cữu, nói:
- Chúng ta về thôi, lát nữa khách khứa đến rồi.
- Được, được.
*
Lưu gia
Lưu Giai căng thẳng tới độ tay chân luống cuống, cứ thường xuyên nhìn về phía đồng hồ. Nha hoàn chạy vào, báo:
- Tới rồi, tới rồi!
Mã thị đứng dậy, nói:
- Ai ui, ta về nhà chính đây. Các ngươi trông chừng tiểu thư cẩn thận đấy.
Lưu Giai sợ mẹ té ngã, nói:
- Mẹ ơi, vẫn kịp giờ mà. Mẹ đi chậm thôi.
- Biết rồi.
Bên Minh Đằng rất đông huynh đệ, bên Lưu gia lại không có bao nhiêu người nên chẳng mấy chốc đã giành được chiến thắng và xông vào trong. Lúc Minh Đằng qua ải không hề cảm thấy căng thẳng, ấy vậy mà sắp gặp nương tử lại thấy lo lắng.
Minh Thuỵ thấy Nhị ca không đi tiếp, biết Nhị ca mà căng thẳng là sẽ ít có động thái, hắn cười trộm đứng ở đằng sau đẩy nhẹ một cái, nói:
- Mau vào đi chứ!
Đám Minh Huy cũng hùa theo la làng lên, Minh Đằng quay đầu lại lườm các đệ đệ. Hắn hít vào thật sâu, rồi mới sải bước đi vào.
Lưu Giai vẫn luôn trong trạng thái choáng váng và bị kéo đi, phải cho tới khi cúi chào cha mẹ xong nàng ta mới hoàn hồn lại. Nàng ta cố nén nước mắt bước lên cỗ kiệu, hốc mắt nàng ta đỏ hoe. Nàng ta lấy chồng thật rồi!
Mã thị nhìn theo đoàn người nơi xa, nói:
- Minh Đằng sẽ đối xử tốt với Giai Giai mà phải không?
Lưu Kinh dìu nương tử, nói:
- Đương nhiên, con trai Chu gia toàn là người đàng hoàng.
Mã thị: - Chúng ta chỉ có một đứa con gái, hôm nay gả đi mất rồi?
Lưu Kinh cũng không nỡ, nói:
- Đi thôi, chúng ta vào nhà.
Bên Vinh phủ rất náo nhiệt, tân nương đã vào nhà rồi, khách khứa ngồi kín cả sân, Nhiễm Uyển chưa ở cữ xong nên không thể nào qua đây chăm sóc Lưu Giai. Ngọc Sương và Ngọc Lộ tới thay.
Hiển nhiên của hồi môn của Lưu Giai sẽ bị thảo luận, may mắn Chu gia cho nhiều sính lễ, Lưu gia cũng chuẩn bị không ít, của hồi môn vẫn rất đẹp mặt. Hôm nay là ngày vui, không ai ngu ngốc tới nỗi thảo luận trước mặt người khác.
Minh Đằng lại thảm, hắn là Vinh Hầu gia tương lai, mấy năm vừa qua quen biết quá nhiều nhân vật, hôm nay có cả đống người muốn chuốc say hắn. Minh Đằng hít thật sâu, nói:
- Đệ à, hôm nay trông cậy vào đệ cả đấy.
Trong nhà chỉ có Minh Thuỵ là có tửu lượng tốt nhất, hôm nay có thuận lợi động phòng hay không phải nhờ Minh Thuỵ hết.
Minh Thuỵ hít hà, nói:
- Nhị ca à, một mình đệ sao mà chịu nổi chứ!
Minh Đằng vỗ vai Minh Thuỵ, nói:
- Đệ phải có lòng tin vào chính mình!
Minh Thuỵ: “...”
Hắn cảm thấy trước mắt tối sầm, còn mấy bàn đang chờ chuốc rượu hắn, không, hắn cảm thấy mình không được!