Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1396: Chương Châu

Trước Tiếp

Thời gian trôi qua thật nhanh, Ngọc Sương đã hồi kinh được hai ngày. Lưu Phong cũng nhận được ý chỉ rồi, vừa nhận được ý chỉ là đôi vợ chồng son lập tức về nhà mẹ đẻ ngay.

Trúc Lan biết Lưu Phong sẽ thuyên chuyển đến nơi nào, nói:

- Năm ngoái ông nội của các con mới vừa đến đó, cha các con đã chọn cho Lưu Phong mấy chỗ, sau khi biết được tình huống ở Chương Châu qua lời kể của ông nội các con, cuối cùng cha của các con chọn Chương Châu.

Xương Nghĩa đúng là đã hết lòng lo lắng cho đứa con rể Lưu Phong này, chọn ra mấy chỗ, để xác nhận lại chỗ nào tốt cho Lưu Phong nhất, Xương Nghĩa cũng dốc cạn tâm huyết.

Ngọc Sương và tướng công đưa mắt nhìn nhau, đôi vợ chồng son đồng thanh nói:

- Chúng con cứ làm cha phải nhọc lòng hoài.

- Con đi ngàn dặm mẹ lắng lo mà, thật ra cha cũng vậy thôi. Chẳng qua tình thương của cha kín đáo hơn một chút.

Triệu thị tiếp lời:

- Cha của các con khó chịu âu cũng là vì không biết nên thể hiện như thế nào thôi.

Lời này chủ yếu là nói cho con rể nghe. Tướng công đối xử với con rể tốt không chỗ nào chê, con rể cần phải biết điều này.

Lưu Phong thoả mãn trong lòng, nhạc phụ thật sự coi y như con trai trong nhà vậy. Y đáp:

- Con biết chứ ạ.

Triệu thị hài lòng mỉm cười, Lý thị hỏi thăm:

- Các con nhận được ý chỉ rồi định khi nào khởi hành đi nhậm chức?

Lưu Phong trả lời:

- Chương Châu gần đây, chúng con không vội lên đường. Chờ Minh Đằng thành thân xong rồi đi cũng không muộn ạ.

- Các con đừng vì chuyện Minh Đằng thành thân mà trễ nải nhậm chức nhé. Các con không tham dự hôn lễ được, Minh Đằng sẽ hiểu thôi.

Ngọc Sương cười nói:

- Đại bá mẫu ơi, bây giờ đường đến các châu đã được sửa lại hết rồi. Cho dù gặp phải ngày mưa cũng không trễ nải trên đường, chúng con dư dả thời gian ạ.

- Không trẽ nải thì được.

*

Lễ Bộ

Sau khi Cổ Trác Dân biết được điểm đến của Cổ Lưu Phong, lập tức đi đến Lễ Bộ.

- Ta không ngờ ngài sẽ cho Lưu Phong đến Chương Châu đấy.

Xương Nghĩa: - Năm ngoái cha ta mới vừa ở Chương Châu về, Chương Châu vừa được thanh lọc sạch sẽ nên đang lúc trong lành nhất đấy. Bây giờ ai ở Chương Châu cũng hết sức cẩn trọng, mấy năm tới sẽ rất bình yên. Lưu Phong tới đó có thể thực hiện những ý tưởng của nó.

Hắn còn cố tình hỏi cha xem nên làm thế nào để tạo dựng được thành tích ở Chương Châu. Cha nói với hắn rất nhiều hướng phát triển của Chương Châu trong tương lai, Chương Châu cực kỳ thích hợp với Lưu Phong.

Cổ Trác Dân mới sực nhớ ra năm ngoái Thượng Thư đại nhân và Thái tử từng đến Chương Châu, bèn nói:

- Đúng là chỉ có ngài mới suy nghĩ cẩn thận như vậy.

- Ai bảo ta là nhạc phụ của Lưu Phong chứ. Con rể cũng giống như con trai rồi, ta coi Lưu Phong là con trai đấy.

Cổ Trác Dân thầm hâm mộ Lưu Phong. Nếu như trước kia ông ta có một người nhạc phụ biết tính toán đủ bề cho ông ta thì con đường làm quan của ông ta tội gì phải nhấp nhô thế này. Không nhờ phúc của Lưu Phong, ông ta hoàn toàn không có cơ hội được thăng quan.

Cổ Trác Dân hỏi: - Ngài có biết lần này trở về dòng họ Cổ thị đã xảy ra chuyện gì không?

Xương Nghĩa còn đang vui vẻ vì lựa chọn của mình, nghe xong lập tức hỏi lại:

- Đã xảy ra chuyện gì rồi?

Cổ Trác Dân nghe vậy, đáp:

- Ta biết ngay phu thê Lưu Phong trở về sẽ không nói gì mà.

Xương Nghĩa: - Dòng họ Cổ thị lại làm chuyện ngu ngốc gì nữa hả?

Trong mắt Xương Nghĩa, dòng họ Cổ thị không có mấy ai thông minh. May mắn là không thông minh, bằng không Lưu Phong còn phải gánh vác toàn bộ gia tộc!

Cổ Trác Dân tóm gọn những chuyện xảy ra, ông ta sẽ không thay dòng họ Cổ thị giấu giếm đâu. Ông ta sợ dòng họ Cổ thị lại chơi ngu nữa, cuối cùng ảnh hưởng đến ông ta.

Xương Nghĩa tức cười, nói:

- Đầu óc của mấy người này chỉ to cỡ cái đầu chim thôi nhỉ?

Tầm nhìn thiển cận, ngu hết thuốc chữa.

Cổ Trác Dân: - Sợ là còn không bằng bộ óc của mấy con chim nữa.

Đến cả chim chóc cũng biết dậy sớm mới có sâu ăn, bọn họ thậm chí chẳng muốn nỗ lực.

Xương Nghĩa: - … Nói vậy là sỉ nhục loài chim đấy.

Hắn ghim dòng họ Cổ thị rồi. Hừ, muốn lợi dụng con rể của hắn ư, muốn giẫm đạp con gái của hắn ư, nằm mơ còn không thấy mờ mờ nữa là!

   

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, còn một ngày nữa là Minh Đằng thành thân rồi. Minh Đằng không tổ chức hôn lễ ở Chu gia, Minh Đằng đã trở thành người thừa kế của Vinh gia nên phải ở trong phủ đệ Vinh gia kế bên. Mặc dù không bái thiên địa ở Chu phủ, nhưng viện của Minh Đằng vẫn được bày trí lại để đôi vợ chồng son về cũng có chỗ ở.

Bên trong Chu phủ và Vinh phủ treo đầy màu đỏ. Vinh Dụ Đãng đã tốn rất nhiều tâm huyết cho hôn lễ của Minh Đằng, mọi thứ đều phải tốt nhất. Trúc Lan đi dạo một vòng trong sân, chắc chắn không có chỗ nào sai lệch mới yên tâm trở về viện của mình. Đi được một lúc, cô lại cảm thấy không đúng:

- Sao trong nhà yên tĩnh vậy ta? Ngày mai Minh Đằng thành thân, vậy mà ta không thấy mặt đứa nào?

Thanh Tuyết nắm rõ tình hình trong phủ trong lòng bàn tay, nhỏ giọng trả lời:

- Ngày mai Minh Đằng công tử thành thân nên Minh Huy công tử ra ngoài cùng các tiểu thư rồi ạ, bảo là phải bắt Minh Đằng công tử chiêu đãi.

Trúc Lan: - Chiêu đãi?

Sắp thành thân tới nơi rồi, bắt Minh Đằng chiêu đãi gì chứ?

Thanh Tuyết nhịn cười, nói:

- Minh Huy công tử nói rằng sau khi thành thân phải đưa bạc cho nương tử giữ, túi tiền của Minh Đằng công tử sẽ xẹp lép cho mà coi. Vì vậy tranh thủ hôm nay Minh Đằng công tử còn chưa thành thân, để Minh Đằng công tử đãi khách.

Trúc Lan buồn cười, nói:

- Xương Trung không có ở nhà, Minh Huy trở thành đứa tinh nghịch nhất.

Thanh Tuyết: - Minh Huy công tử còn bảo trong nhà ai cũng phải có quà.

Trúc Lan dừng bước, nói:

- Ý tưởng này của thằng bé Minh Huy được đấy.

Ánh mắt Thanh Tuyết tươi rói, các công tử và tiểu thư Chu gia đều rất hoạt bát là do chủ mẫu cưng chiều mà ra.

Ngoài đường, Minh Đằng nhìn túi tiền xẹp lép của mình, rồi lại nhìn hộp trong tay nha hoàn và đầy tớ, hắn đau lòng thôi rồi. Nói:

- Huynh thấy mấy đứa đủ rồi đó.

Có ghét người giàu cũng không được làm như thế!

Minh Huy sờ mũi, nó biết rõ hôm nay Nhị ca mang bao nhiêu bạc ra, bây giờ không còn một xu, nó nói:

- Nhị ca, cũng không còn sớm, huynh mới bọn đệ ăn bữa cơm nữa đi, rồi chúng ta về nhà.

Minh Đằng nghiến răng, tự nhủ với lòng, đây là đệ đệ ruột, không thể đánh nó. Tiểu tử thúi này ỷ mình giống bà nội không ai dám đánh nó, nên nó là đứa có nhiều ý tưởng nhất.

Minh Thuỵ hắng giọng, nói:

- Ngày mai Nhị ca thành thân, bọn mình được Nhị ca tặng cho rất nhiều quà cáp, bọn mình cũng không nên keo kiệt, thôi thì bọn mình hùn bạc lại mời Nhị ca ăn một bữa đi. Mọi người cảm thấy thế nào?

Ngọc Điệp và mấy đứa con gái khác da mặt rất mỏng, ngượng ngùng nãy giờ nên lập tức giơ tay tán thành. Minh Huy thấy vậy, mọi người đều đồng ý cả rồi. Nói:

- Đệ cũng đồng ý.

Mọi người thống nhất xong, chọn một tửu lầu gần nhất đi vào. Trùng hợp làm sao, Húc Sâm và Tề vương cũng đang ở tửu lầu này. Húc Sâm dụi mắt, nói:

- Con không có nhìn lầm, thật sự là Vinh Minh Đằng. Ngày mai hắn thành thân rồi, sao hôm nay còn dắt các đệ đệ và muội muội lên phố nhỉ?

Mấy ngày nữa Tề vương sẽ phải xuất kinh cùng Thái tử, dạo này hắn đang ra sức dạy dỗ con trai, thấy con trai không còn tâm trạng học hỏi nữa, bèn hỏi:

- Con có muốn qua đó chào hỏi một tiếng không?

Húc Sâm đứng dậy, nói:

- Dạ, con đi một lúc sẽ quay lại.

Phòng riêng của tửu lầu này toàn là dạng phòng gác lửng, huynh muội Chu gia mới vừa ngồi xuống thì Húc Sâm đã đi đến. Hỏi:

- Ngày mai huynh thành thân rồi mà hôm nay không ở nhà chuẩn bị đi, sao giờ vẫn còn ra phố?

Minh Đằng chỉ các đệ đệ và muội muội, nói:

- Đâu dễ gì mới có được mấy ngày rảnh rỗi trước khi thành thân, nên hôm nay ta dẫn các đệ đệ và muội muội ra phố dạo chơi.

Nào là thành thân rồi không còn xài bạc thả ga nữa thì hắn sẽ không nói ra!

Đây là lần đầu Húc Sâm gặp mặt rất nhiều công tử và tiểu thư Chu gia, dường như đã thấy đủ mặt.  

Minh Thuỵ và các đệ đệ muội muội cúi chào Tề vương thế tử, Minh Đằng mời Húc Sâm:

- Muốn ăn chung không?

Húc Sâm lắc đầu, nói: - Ta ra đây với phụ vương, ta thấy các huynh nên mới qua đây chào một tiếng. Ta không làm phiền huynh muội huynh nữa.

Minh Đằng biết Tề vương sắp xuất kinh, dạo này Húc Sâm vẫn luôn theo sát Tề vương. Cười nói:

- Ngày mai chúng ta uống với nhau mấy chén nhé!

Húc Sâm ý nhị cười nói: - Được.

Trước Tiếp