Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1191: Huynh Đoán Xem

Trước Tiếp

Chu Thư Nhân tan tầm, anh hối xe ngựa chạy về nhà nhanh một chút. Anh đi như bay thẳng về chủ viện với xấp ngân phiếu căng phồng giấu trước ngực. Chu Thư Nhân vừa vào thì thấy vợ đứng đưa lưng về phía mình, anh nhẹ nhàng bước tới giơ tay che mắt vợ. Hỏi:

- Chờ lát nữa anh nói em mở mắt thì mới được mở mắt nhé.

Nha hoàn và Tống bà tử trong phòng ngớ người, Tống bà tử là người phản ứng lại đầu tiên bèn phất tay lên ra hiệu cho nhóm nha hoàn đi theo bà ấy ra ngoài.

Trúc Lan vỗ đôi tay gầy gò đang che mắt mình:

- Ừ ừ, em biết rồi. Anh thả tay ra đi.

Chu Thư Nhân thả tay ra, xác nhận vợ không mở mắt mới mò lấy xấp ngân phiếu trong lòng ra. Nguyên một chồng ngân phiếu rất hoành tráng, Chu Thư Nhân nhét được hết vào lòng cũng hay thật!

Chu Thư Nhân nói: - Được rồi, có thể mở mắt.

Trúc Lan vừa mở mắt đã thấy ngân phiếu chất đầy bàn, hai mắt trợn tròn hỏi:

- Đống, đống ngân phiếu này bao nhiêu thế?

Chu Thư Nhân chưa từng nói cho vợ biết anh muốn đòi bao nhiêu ngân phiếu để giữ lại bất ngờ cho ngày hôm nay:

- Ba trăm ngàn lượng!

Trúc Lan cảm thấy mình ngừng thở trong thoáng chốc, cô bụm ngực lại. Cô vất vả cực nhọc tích cóp của cải cũng không bằng một lần vét bạc của chồng:

- Đúng là anh, lợi hại thật.

Chu Thư Nhân lắc lư đầu, nói:

- Chứ sao nữa, em cũng không xem chồng em là ai, chồng em là Chu Thư Nhân, Chu Thư Nhân đó!

Trúc Lan bật cười thành tiếng:

- Phải, phải, em phải tích phúc từ đời trước mới được lấy Chu Thư Nhân. Ái chà, mau cho em xem đôi tay biết kiếm tiền của chồng em nào. Gầy còm trơ xương, nhưng biết vét bạc là được rồi.

Chu Thư Nhân trợn trắng mắt:

- Đoạn đầu nghe êm tai rồi, không cần nói đoạn cuối đâu.

Trúc Lan đã nhanh tay đếm ngân phiếu, miệng còn lẩm bẩm:

- Một nửa ngân phiếu đổi thành vàng, nửa còn lại đổi thành bạc. Đúng rồi, anh nói sẽ cho Dung Xuyên. Vậy anh tính cho bao nhiêu?

Chu Thư Nhân ngồi xuống đếm ra một trăm ngàn, nói:

- Một trăm ngàn lượng.

Còn chuyện ngân phiếu có độc, anh sẽ không nói cho vợ biết để cô không phải lo lắng. Anh siết tay rồi lại v**t v* ngân phiếu, lừa bạc nguy hiểm quá nhưng mà càng nguy hiểm càng có lời!

Trúc Lan gật đầu nói: - Được!

*

Lúc Cố Nhâm đến phủ Ngũ hoàng tử thì Trương Dương đang nổi giận, trên cây roi trong tay toàn là máu, dưới đất là một nữ tử đã ngất xỉu, Cố Nhâm nhíu chặt mày.

Trương Dương vứt roi đi, nói:

- Tới rồi à.

Hôm nay tâm trạng của Cố Nhâm không tồi, gã trả lời:

- Ừ, ngươi tìm ta có chuyện gì?

Ngón tay Trương Dương động đậy:

- Ta không còn nhiều bạc lắm.

Cố Nhâm híp mắt, nói:

- Một tháng trước mới cho ngươi năm mươi ngàn lượng, ngươi ở trong phủ hoàng tử suốt cả ngày mà một tháng xài năm mươi ngàn lượng à?

Không phải cái tên rác rưởi này còn tác dụng thì gã thật sự không muốn cho bạc chút nào.

Trương Dương cười nhạo:

- Ngươi cũng thấy rồi, ta nuôi biết bao mỹ nhân chứ. Chẳng lẽ không cần dùng bạc à? Các ngươi xem ta như quân cờ, lại còn là một quân cờ sắp vô dụng. Sao một chút bạc để ta sung sướng cũng không cho thế? Mà thôi cũng được, nếu ngươi không cho vậy thì đừng trách ta điên lên.

Cố Nhâm nở nụ cười, nói:

- Ta không cho hồi nào, vả lại quân cờ với không quân cờ gì chứ. Ngươi chính là cháu trai ruột của ta, là do ta đang hơi kẹt tiền thôi. Nhưng nếu ngươi đã mở miệng thì chắc chắn phải cho bạc rồi.

Nói xong, Cố Nhâm lấy cái hộp trong lòng ra đếm lấy năm mươi ngàn lượng trong đó. Cố Nhâm giao bạc cho Trương Dương rồi nói:

- Ngươi cũng biết chuyện thương đội bị giữ ở Bình Cảng rồi, thành ra trong tay ta thật sự không còn bạc. Đây là một trăm ngàn lượng mà Vinh Ân Khanh cho ta mượn đấy, bây giờ ta chia cho ngươi năm mươi ngàn. Chờ khi nào thương đội rời khỏi Bình Cảng đi, ta lại đưa thêm bạc cho ngươi.

Trương Dương nhận lấy ngân phiếu, phe phẩy, cuối cùng trên mặt cũng hiện lên nụ cười, nói:

- Vậy thì cảm ơn thúc thúc.

Trương Dương hận dòng họ Trương thị, vừa xem hắn ta như quân cờ lại còn nhẫn tâm lợi dụng triệt để giá trị của hắn ta khiến hắn ta bị vô sinh và cắt đứt hết mọi hi vọng của hắn ta. Trương Dương còn hận cả hoàng thất, sự nhục nhã trong khoảng thời gian gần đây khiến nỗi hận đó ngày càng sâu đậm hơn, hắn ta khép mắt lại, những người này đều đáng chết!

Cố Nhâm không muốn ở lại thêm, gã cảm thấy Trương Dương không còn cứu được nữa rồi, thôi vậy, dù sao bọn họ cũng không muốn cứu.

   

Trong hoàng cung, Hoàng Thượng nghe Thái tử nói xong thì ngạc nhiên:

- Ngân phiếu đến tay Trương Dương rồi à?

Thái tử cũng vô cùng bất ngờ:

- Vâng ạ, Cố Nhâm cho Trương Dương năm mươi ngàn ngân phiếu.

Hoàng Thượng im lặng một hồi rồi nói: - Vậy cũng hay.

Không cần ngài tiếp tục ra tay.

Thái tử nói tiếp: - Đã xếp người canh chừng thương đội của Cố gia rồi ạ, sẽ theo sau lúc vận chuyển hàng hóa.

Thái tử rời khỏi chính điện với tâm trạng vui vẻ, mặc quần áo màu đen hòa vào trong bóng đêm. Thái tử thật sự rất vui, đệ đệ ruột của mình làm việc hiệu suất cao, mới mấy ngày đã dọn sạch rất nhiều thế lực, nhưng bọn họ không đụng vào những thế lực khiến dòng họ Trương thị cảnh giác mà chỉ tỉa cành trước thôi.

Chớp mắt đã qua năm ngày, Chu Thư Nhân tin tức nhanh nhạy, biết thương đội dưới trướng Cố Nhâm đã rời khỏi Bình Cảng, và gã cũng rời khỏi Kinh Thành. Hôm nay lại phải chầu triều, sau một khoảng thời gian dài không tham gia, hôm nay các đại thần trên triều cũng chờ được Hoàng Thượng đến, ai nấy đều liếc mắt về phía Hoàng Thượng. Chu Thư Nhân cũng lia mắt nhìn một cái, đôi mắt lõm vào còn người thì gầy trơ xương.

Trong lòng các đại thần trên triều hết sức bồn chồn, vừa nhìn đã thấy Hoàng Thượng không ổn. Giống như chỉ cần một cơn gió hơi to là có thể cuốn bay ngài vậy.

Hoàng Thượng cầm khăn tay che miệng ho khan một tiếng, nối tiếp là giọng nói vẫn còn tính là vang dội:

- Nhiều ngày không vào triều, có chuyện gì quan trọng muốn bẩm báo không?

Vài vị đại thần nhìn trái nhìn phải, Chu Thư Nhân thấy Tiêu đại nhân nhìn mình thì chớp chớp mắt. Ngài nhìn chằm chằm vào hạ quan làm gì?

Tiêu Thanh vừa thấy Hoàng Thượng thì trái tim nhảy lên tới cổ họng, lão có lòng tiến cung thăm Hoàng Thượng nhưng không được gặp ngài, chỉ có thể tìm cảm giác an toàn từ chỗ Chu Thư Nhân thôi, nếu Chu Thư Nhân còn tâm trạng để đáp lại lão… Ừm, vậy thì lão có thể yên tâm một chút rồi.

Lương Vương không lo cho phụ hoàng vì biết phụ hoàng đang diễn, hắn ta chỉ lo nhìn chằm chằm vào Tề Vương. Tề Vương không bình thường, hắn ta hiểu rõ Nhị hoàng huynh đến tư thế cầm quạt hắn ta cũng thuộc nằm lòng. Mấy ngày nay, hắn ta chưa từng vào cổng lớn phủ Tề Vương chớ nói chi là gặp được Tề Vương.

Bây giờ thấy Tề Vương cầm quạt, Lương Vương hết nhìn phụ hoàng lại nhìn Tề Vương trông như khúc gỗ. Cảm giác quái lạ trong lòng lại tăng cao hơn.

Hoàng Thượng cau mày, hỏi:

- Sao thế? Không có chuyện gì quan trọng cần bẩm báo à?

Vừa dứt lời này, các vị đại thần mới bừng tỉnh, đúng là có chuyện quan trọng cần bẩm báo, chỉ là không đợi Lý đại nhân nói xong, Hoàng Thượng đã té xỉu trên ngai vàng rồi.

Lúc này Liễu công công hô to:

- Thái y, mau gọi thái y.

Các vị đại thần hoàn hồn còn Tề Vương đã nhanh chóng tiến tới dùng tay bế Hoàng Thượng đi ra ngoài, Liễu công công thì vội vàng sốt ruột theo sau. Sở Vương không lo cho phụ hoàng, diễn thôi mà, nhưng từ khi nào mà lão gia tử tin tưởng Tề Vương như thế nhỉ, dựa theo tính cách của lão gia tử thì chắc chắn lúc này sẽ không để con trai tới gần. Thế mà lúc Tề Vương giơ tay bế lên, Liễu công công lại không ngăn cản.

Các vị đại thần đều đi theo, ai cũng quan tâm đến tình huống của Hoàng Thượng. Thái y đến rất nhanh, tất cả đại thần đều chờ ở bên ngoài. Mọi người rất sợ lỡ Hoàng Thượng không may gặp chuyện gì.

Trong phòng, Lương Vương và Sở Vương đứng chung một chỗ, Tề Vương thì canh giữ ở trước giường, Sở Vương híp mắt nói với lão Tứ:

- Đệ có cảm thấy hôm nay Nhị hoàng huynh lạ lắm không?

Lương Vương nhìn Tam hoàng huynh một cái với vẻ đầy thâm ý:

- Huynh đoán xem.

Sở Vương: "..."

Trước Tiếp