Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ngoài điện, thời gian càng lâu, lòng các vị đại thần cũng càng bồn chồn, đã có người bắt đầu nói chuyện thì thầm to nhỏ với nhau. Chu Thư Nhân dỏng tai lên nghe Đinh đại học sĩ nói chuyện, Đinh đại học sĩ nói với vẻ khó hiểu:
- Hoàng Thượng té xỉu vậy mà Thái tử điện hạ lại không tới, ngược lại là Tề Vương trông chừng cạnh giường.
Câu nói này khiến các vị đại nhân nhíu mày, bọn họ rất sợ lỡ như Hoàng Thượng có mệnh hệ gì mà Thái tử lại không ở bên cạnh, ngược lại là Tề Vương, trong thoáng chốc mọi người đều yên tĩnh lại.
Chu Thư Nhân không khỏi cảm thán, cửa đại điện chỉ mới mở hai lần, anh hoàn toàn mang tâm thái của người hóng chuyện nên luôn chú ý chuyện trong điện, không ngờ Đinh đại nhân cũng tranh thủ mấy giây cửa mở để quan sát huống bên trong. Sở Vương và Lương Vương đứng ngoài điện, chỉ có Tề Vương là không thấy đâu.
Chu Thư Nhân cảm giác được tay áo bị giật nhẹ mấy cái, ngơ ngác quay đầu, thật sự là anh không muốn chửi đâu, nhưng Lý Chiêu rất thích động tay động chân:
- Lý đại nhân.
Lý Chiêu làm tâm phúc của Hoàng Thượng, ông ta còn là Binh bộ thượng thư, ban đầu chưa phát hiện nhưng trong mấy ngày gần đây ông ta nhận ra chuyện binh mã được điều động rồi. Nếu không thì ông ta không cần làm chức Binh bộ thượng thư này làm gì nữa. Ông ta đã thử viết tấu sớ, Hoàng Thượng chỉ đáp lại mỗi một chữ, “biết”, vậy là ông ta không quan tâm nữa mà còn xóa dấu vết giúp ngài.
Lý Chiêu cảm thấy có chuyện lớn gì đó sắp xảy ra rồi, nhưng hôm nay Hoàng Thượng ngất xỉu, ông ta cũng cần tìm điểm tựa tinh thần, nhìn qua một vòng thì thấy Chu Thư Nhân đang dỏng tai nghe ngóng xung quanh.
Lý Chiêu nói: - Chỗ của Chu đại nhân rộng rãi, để ta tới đứng chung với Chu đại nhân nhé.
Chu Thư Nhân: - ...Hả?
Anh tản ra thông tin mình cần người đứng chung từ hồi nào thế?
Cuối cùng trái tim thấp thỏm của Lý Chiêu cũng bình tĩnh lại, ông ta dùng đầu ngón tay kéo căng tay áo quan phục của mình ra. Nói:
- Bây giờ chắn gió giúp ngươi, lát nữa mặt trời lên thì che nắng giúp ngươi nhé.
Chu Thư Nhân xụ mặt, anh cảm thấy mình vừa bị chửi khéo, không đúng, không phải cảm thấy mà rõ ràng là bị chửi khéo rồi!
Tiêu Thanh vốn đang thấp tha thấp thỏm nhìn cửa điện đóng chặt, bây giờ thấy Lý Chiêu như thế… Ừm, đúng là có thể che được gấp rưỡi Chu Thư Nhân. Lão vỗ bả vai anh.
Chu Thư Nhân: "..."
Đòn tấn công ngay tim không tiếng động này!
Trong điện, thái y tụ lại thành từng tốp với nhau, lúc thì sợ hãi, lúc thì giống như bất chấp mọi giá, thảo luận một hồi vẫn không viết ra được một phương thuốc nào. Lúc này Thái tử không ở đây, không có ai chủ trì mọi chuyện, vốn nên để Tề Vương làm nhưng tiếc là Tề Vương như chôn chân ở đầu giường, mãi vẫn không nhúc nhích chứ đừng nói chi là nói chuyện. Nếu không phải Sở Vương biết phụ hoàng đang diễn, Tề Vương cũng biết thì có khi hắn đã nghi ngờ Tề Vương cố ý kéo dài thời gian. Hắn bèn đưa mắt nhìn Liễu công công. Liễu công công chỉ lo cúi đầu, không nhìn ám chỉ của hắn lấy một lần.
Lương Vương thì vẫn còn đang suy nghĩ vẩn vơ, vô cùng hụt hẫng. Hắn ta cảm thấy mình chưa bao giờ hiểu về phụ hoàng và huynh đệ của mình, hắn ta cảm thấy mình là người có suy nghĩ cứng rắn nhất trong đám huynh đệ, nếu có thể động tay thì chắc chắn hắn ta sẽ không động miệng, ra tay cũng tàn nhẫn. Nhưng nếu so với đám huynh đệ thì… xì, toàn những kẻ lòng dạ thâm sâu.
Lương Vương trừng mắt nhìn Sở Vương một cái, Tề Vương và Sở Vương luôn cho rằng bọn họ biết hết mọi chuyện, mà hắn ta không biết gì hết, lão Tam còn muốn tìm cảm giác cân bằng từ chỗ hắn ta, nhưng thật ra hắn ta lại biết nhiều hơn hai người này. Là ai nói cho hắn ta biết, là Thái tử chứ ai!
Vừa nghĩ tới Thái tử, Lương Vương lại nén giận. Hắn ta chật vật như vậy là do Thái tử hết, mấy lần bị ám sát, khéo là lần nào vừa thoát được cũng có thể gặp được Thái tử, số lần nhiều đến nỗi hắn ta chẳng buồn giận nữa. Nhưng chỉ cần nghĩ tới lúc hắn ta chật vật nhất, Thái tử lại bước tới trước mặt hắn ta rồi cười nói:
- Tứ hoàng đệ, đệ phục chưa!
Lương Vương thôi không nghĩ nữa, còn nghĩ thì chắc tiếp tục mơ thấy ác mộng mất!
Mặt trời bên ngoài càng ngày càng lên cao, Chu Thư Nhân đã chui ra sau lưng Lý đại nhân rồi. Đã thế nhiệt độ không khí còn tăng lên khiến thời tiết hơi oi bức, nếu đứng lâu thì sẽ không chịu nổi. Anh không muốn bị cảm nắng đâu.
Khóe miệng Lý Chiêu run rẩy:
- Ta cứ tưởng ngươi sẽ không núp chứ.
Chu Thư Nhân đáp: - Ta không bị ngu.
Chỉ có đứa ngu mới tự làm khó mình.
Tuổi tác của các vị đại thần cũng không nhỏ, người lớn tuổi nhất ngã phịch xuống đất bị cảm nắng đến mức hôn mê bất tỉnh. Bây giờ có người té xỉu mà thái y lại đang chữa trị cho Hoàng Thượng, tệ hơn nữa là không có bất cứ tiến triển nào mà xung quanh thì toàn là thị vệ đeo đao.
Hoàng Hậu nương nương đến khiến tinh thần các vị đại nhân vực dậy, ai cũng chào. Hoàng Hậu nương nương cau mày nói:
- Các vị đại nhân yên tâm đi, bây giờ bổn cung sẽ vào xem.
Lúc này cửa điện cũng mở ra, Liễu công công nói:
- Hoàng thượng có chỉ, các vị đại nhân có thể về rồi.
Triệu đại nhân vội vàng lên tiếng hỏi:
- Công công, Hoàng Thượng có khỏe không?
Liễu công công lộ vẻ vui mừng:
- Khỏe, khỏe, Hoàng Thượng đã tỉnh rồi, thái y bảo chỉ cần nghỉ ngơi vài ngày là ổn thôi.
Cuối cùng sự lo lắng của các vị đại thần cũng vơi đi phần nào. Tuy nhiên chuyện hôm nay Hoàng Thượng ngất xỉu vẫn khiến bọn họ có linh cảm chẳng lành, lục tục chuẩn bị rời đi.
Hoàng Hậu nương nương chạy tới cửa nhưng lại bị Liễu công công cản lại:
- Nương nương, Hoàng Thượng nói không muốn gặp bất kỳ ai ạ.
Hoàng hậu nương nương nhìn bằng ánh mắt sắc bén, nói:
- Bổn cung là Hoàng Hậu, bổn cung muốn gặp Hoàng Thượng.
Liễu công công cúi đầu đáp:
- Hoàng Thượng nói là không gặp ạ.
Hoàng Hậu tức giận, ra hiệu cho nữ quan cản Liễu công công lại:
- Cút ngay! Chuyện Hoàng Thượng ngất xỉu cũng không báo cho bổn cung biết, bổn cung thấy các ngươi muốn giết vua thì có.
Các vị đại thần ngớ người rồi sau đó vội vàng quỳ xuống, tin tức này hơi lớn rồi. Không ngờ ban nãy lại không thông báo cho Hoàng Hậu, mà cũng đúng, nếu thông báo thì sao đến bây giờ Hoàng Hậu nương nương mới tới chứ, vậy chẳng phải cũng không có người đi báo cho Thái tử điện hạ biết hay sao!
Suy đoán này khiến mọi người nhìn nhau, trái tim vừa được xoa dịu lại hoảng loạn lên.
Cuối cùng lúc này Tề Vương mới xuất hiện, cúi đầu nói:
- Mẫu hậu, ý chỉ của phụ hoàng là mời mẫu hậu hồi cung chép kinh cầu phúc cho phụ hoàng.
Hoàng Hậu nhìn Tề Vương với vẻ lạnh lùng, nói:
- Bổn cung muốn đích thân nghe Hoàng Thượng nói.
Chu Thư Nhân cúi đầu, khí thế của người phụ nữ có thể đồng hành với Hoàng Thượng để giành lấy giang sơn đúng là không tầm thường. Sau đó lại nghe thấy tiếng vang, Hoàng Thượng được Sở Vương đỡ chậm rãi ra ngoài, nói:
- Hồi cung chép kinh cầu phúc đi.
Hoàng Hậu biết là diễn thôi nhưng trong lòng lại đau thắt lại, cứ như những chuyện trước mắt không phải là đang diễn, sắc mặt bà ấy lập tức tái nhợt, bờ môi run run:
- Ngài không tin ta, ngài không tin ta, ngài đề phòng ta, ha ha! Ta chinh chiến với ngài, đi cùng nhau cho tới hôm nay, vậy mà bây giờ ngài lại không tin ta, được…được lắm!
Ban đầu giọng nói chỉ là lẩm bẩm, nhưng càng về sau lại càng to.
Hoàng thượng hơi há hốc mồm, không phải đang tóm chặt tay lão Tam thì chắc ngài đã vươn tay ra rồi, môi ngài mấp máy, ngài cảm thấy Hoàng Hậu đang quá nhập vai không còn phân biệt được đâu là thật đâu là giả nữa. Hô hấp của Hoàng Thượng bị nghẹn lại, vậy là ngài đã làm Hoàng Hậu tổn thương rất sâu sắc lắm nên bà ấy mới có thể nhập vai đến thế.
Cánh tay Sở Vương đau điếng, ban đầu thấy phụ hoàng run lẩy bẩy đứng lên, hắn còn nghĩ có khi phụ hoàng thật sự cảm thấy không thoải mái, nhưng bây giờ hắn không nghĩ như vậy nữa. Hắn cảm thấy với cái sức này của phụ hoàng thì không chừng còn sống thêm được mười mấy năm nữa kìa!
Ánh mắt Hoàng Hậu u ám, thân mình lảo đảo. Bà ấy đã tỉnh táo lại, biết mình nhập vai quá rồi xem chuyện này thành thật, có lẽ vì trong lòng bà ấy sợ chuyện như thế xảy ra nên cho dù hôm nay chỉ là giả, bà ấy vẫn hơi mất kiểm soát. Hoàng Hậu đẩy nữ quan đang đỡ mình ra, chỉnh lại quần áo rồi xoay người ưỡn thẳng lưng sải từng bước rời đi.
Hoàng Thượng cứ nhìn theo như vậy, chỉ có Sở Vương đau tay tới mức mặt mũi vặn vẹo nhưng vẫn phải ráng kìm nén lại. Chu Thư Nhân còn cảm thán kỹ thuật diễn của Hoàng Hậu lợi hại thật đấy, đỉnh hơn Hoàng Thượng nhiều. Cái đoạn chất vấn hồi nãy, khiến anh cảm nhận được sự tuyệt vọng chất chứa bên trong. Cảm xúc rất trọn vẹn!