Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1190: Ngân Phiếu Được Đưa Đi Đâu

Trước Tiếp

Hoàng Thượng trả lời:

- Đổi cho hắn đi, để xoa dịu sự sợ hãi của hắn.

Thái tử thấy cạn lời:

- Con nghĩ Chu đại nhân không bị hù chút nào.

Ngược lại còn cảm thấy dáng vẻ sợ chết của Chu đại nhân không thua gì phụ hoàng cả.

Tâm trạng của Hoàng Thượng đang rất vui vẻ, nói:

- Vậy thì cũng đổi cho hắn, số ngân phiếu này là do hắn tự kiếm được, còn ngân phiếu có độc cũng đừng lãng phí, con biết nên làm thế nào rồi đấy.

Thái tử nở nụ cười đáp:

- Vâng, con biết rồi ạ.

*

Hộ Bộ, Chu Thư Nhân hỏi Cẩn Ngôn:

- Ngươi nói trên ngân phiếu có độc à?

Cẩn Ngôn trả lời:

- Vâng ạ, ba tháng sau mới phát tác, mới đầu người trúng độc sẽ hôn mê bất tỉnh, nửa tháng sau sẽ lặng lẽ chết đi. Không điều tra ra được vấn đề, loại độc này là bí dược.

Chu Thư Nhân vuốt râu:

- Bí dược sao, bản quan đúng là đáng giá để trút hết vốn liếng nhỉ!

Nhưng sau đó nghĩ lại vẫn thấy sợ, nếu anh không biết Cố Nhâm là người của dòng họ Trương thị hoặc không biết dòng họ Trương thị thù hận mình thì nói không chừng anh đã trúng chiêu. Hơn nữa nếu anh lấy được ngân phiếu sẽ đưa cho vợ, vậy thì vợ cũng bị trúng chiêu theo!

Chu Thư Nhân thẫn thờ:

- Nếu bản quan không cẩn thận thì bây giờ đã trúng độc rồi.

Cẩn Ngôn nói: - Đại nhân, cho dù ngài bị trúng độc cũng có thể giải được mà.

Chu Thư Nhân hỏi lại ngay:

- Có thể giải? Không phải ngươi nói là bí dược à?

Bí dược mà có thể giải được dễ dàng như vậy sao?

Cẩn Ngôn nhìn Thanh Phong bên cạnh, Thanh Phong mới giải thích:

- Đã nghiên cứu ra được vài bí dược, và loại này là loại có thể giải được.

Hắn vừa được nghe cấp trên nói rất nhiều bí dược mà Hoàng Thượng đưa tới đã tìm được cách giải rồi, và vừa khéo loại độc dược mãn tính này cũng là một trong số đó. Vì vậy hắn cảm thấy số Chu đại nhân đúng là hên thật, cho dù có trúng độc hay không cũng không phải lo.

Chu Thư Nhân chớp chớp mắt, trong lòng nghĩ đây là lợi ích của việc có người của Hoàng Thượng bên cạnh. Anh có thể biết được vài bí mật không quan trọng:

- Vậy bản quan yên tâm rồi. - Sau đó sự chú ý của anh dời sang chồng ngân phiếu: - Đây là ngân phiếu không có vấn đề ư?

Thanh Phong gật đầu đáp:

- Vâng ạ, ngân phiếu có vấn đề có tác dụng khác, vậy nên đã đổi sang ngân phiếu không có vấn đề cho đại nhân rồi ạ, xin đại nhân cứ yên tâm.

Chu Thư Nhân hí hửng cất ngân phiếu vào, thuận miệng hỏi một câu:

- Loại độc này có nhiều không?

Cái này thì Thanh Phong thật sự không biết, suy tư rồi nói:

- Chắc là không nhiều lắm, bí dược không dễ làm. Cho dù có công thức đầy đủ cũng có vài nguyên liệu khó tìm được.

Chu Thư Nhân yên tâm, nghĩ lại thấy cũng đúng, nếu bí dược dễ làm ra như thế thì nó đã không phải bí dược rồi.

   

Vinh hầu phủ

Vinh Ân Khanh nhìn cái hộp được đưa tới đây, trong hộp là ngân phiếu một trăm ngàn lượng. Dòng họ Trương thị đúng là chỉ ước g**t ch*t Chu đại nhân thôi, hôm nay Chu đại nhân chơi trò được nước lấn tới nên Cố Nhâm không nhịn nổi nữa.

Quản gia bước vào nói:

- Hầu gia, Cố Nhâm đến.

- Mời vào đi.

Tâm trạng của Cố Nhâm không tồi, sáng nay gã thấy được sự cẩn thận của Chu Thư Nhân nên mới cố ý thay hộp. Chu Thư Nhân không nhận thì có sao đâu, chắc chắn sẽ không ngờ ngân phiếu có vấn đề. Trước kia là do không có cơ hội giết Chu Thư Nhân thôi, bây giờ tố cáo Chu Thư Nhân cũng phiền toái, nhưng nếu có thể giết Chu Thư Nhân trong âm thầm thì gã rất sẵn lòng, không phải cơ hội này cũng là do Chu Thư Nhân cho hay sao?

Cố Nhâm nghĩ tới việc có thể trừ khử Chu Thư Nhân, cục tức trong lòng gã cũng nguôi đi phần nào:

- Hầu gia tìm tiểu nhân là có chuyện gì muốn dặn dò?

Vinh Ân Khanh giao cái hộp cho Cố Nhâm rồi nói:

- Sáng nay bản hầu thấy ngươi lộ vẻ khó xử, trong đây là một trăm ngàn lượng cho ngươi mượn xoay sở lúc cấp bách trước đấy.

Cố Nhâm hơi ngẩn người, Vinh Ân Khanh cho gã mượn bạc?

Vinh Ân Khanh tiếp tục nói:

- Vốn định cho ngươi mượn nhiều hơn một chút, nhưng ngươi biết bổn hầu cũng có thương đội, tiền bạc ngày xưa đều giao cho thương đội hết rồi, bây giờ trong tay không còn dư lại bao nhiêu.

Cố Nhâm nhận cái hộp, cũng không khách sáo vì đúng là gã đang cần bạc thật. Lần này bị Chu Thư Nhân hại nên trong tay không đủ bạc để dùng:

- Tiểu nhân tạ ơn Hầu gia, nhất định sau này sẽ hoàn trả gấp bội.

Vinh Ân Khanh giảm âm lượng, nói:

- Nếu thật sự muốn trả lại thì hãy lấy thêm một chút cao nữa đi, khoảng thời gian gần đây sức khỏe của Hoàng Thượng càng ngày càng đi xuống. Bây giờ còn không lâm triều nữa, ngươi hãy tìm cách mau lên.

Cố Nhâm tính ngày, Hoàng Thượng lớn tuổi rồi mà ban đầu còn sử dụng liều lượng lớn nên tất nhiên sẽ gia tăng tốc độ suy yếu của cơ thể. Nếu không phải lần này thương đội bị giữ lại ở Bình Cảng thì hầu như mọi chuyện đã được bố trí xong rồi, có điều cũng phải nhanh lên vì gã sợ Hoàng Thượng không gắng gượng nổi:

- Vâng, tiểu nhân sẽ nhanh chóng đưa cho Hầu gia.

Vinh Ân Khanh nhìn thoáng qua cái hộp, khóe môi hơi nhếch lên. Cái này cần ba tháng mới phát tác, bây giờ Thái tử bảo hắn đưa cho Cố Nhâm thì chắc có nghĩa mọi chuyện có thể kết thúc trong vòng ba tháng đúng không!  

*

Chu gia, Trúc Lan nhìn chăm chú vào bé con bên cạnh Đào thị, hỏi:

- Cô bé này là ai đây?

Đào thị xoa đầu cô bé, nói:

- Con bé này là cháu gái của ta, vào kinh cùng với cha nó. Bây giờ đang bầu bạn với ta vài ngày.

Trúc Lan hỏi:

- Con bé tên gì?

Đào thị cười đáp:

- Đào Nhiên, năm nay sáu tuổi.

Trúc Lan gật đầu, năm xưa dòng họ Đào thị rời kinh, Đào thị không giữ đứa bé nào của Đào gia ở lại cả, thời gian có thể xóa nhòa rất nhiều thứ nhưng cũng có thể khiến tình thân nhạt nhòa sâu đậm trở lại. Hiển nhiên Đào thị vẫn muốn nâng đỡ nhà mẹ đẻ, nếu không thì đã không giữ con bé này lại mà còn dẫn con bé tới chỗ của cô.

Trúc Lan ra hiệu cho Tống bà tử, Tống bà tử đi ra ngoài một chuyến rồi quay về rất nhanh. Trúc Lan cầm trang sức nói:

- Đây là trang sức mới được đặt làm, chọn mấy món cho Đào Nhiên đi.

Đào thị đẩy nhẹ Đào Nhiên, con bé hơi nhút nhát, thấy hai bà trước mặt tươi cười thân thiện, mới bước tới nói:

- Cảm ơn bà Dương ạ.

Giọng của con bé mềm mại, Trúc Lan cười nói:

- Mấy con bé nhà ta chưa từng nói chuyện dịu dàng như thế.

Đào thị thở dài:

- Tỷ cũng biết chuyện nhà mẹ đẻ của ta mà! Cuộc sống sau khi rời Kinh Thành không còn được như trước kia nữa, chênh lệch lớn nên việc giáo dục bọn nhỏ cũng xảy ra vấn đề.

Nếu không thì thị thật sự chẳng muốn quan tâm tới chuyện nhà mẹ đẻ, nhưng mà lại hết cách vì dù sao đó cũng là nhà mẹ đẻ cùng một họ.

Con bé Ngọc Điệp mặc bộ quần áo màu đỏ cầm chong chóng trong tay, hấp tấp chạy vào:

- Bà nội, bà nội, cháu làm chong chóng nè.

Trúc Lan vừa thấy Ngọc Điệp thì nụ cười trên mặt hiện lên rõ hơn, cô cầm khăn lau mồ hôi cho cháu gái và nói:

- Không có lúc nào là cháu chịu ngồi yên cả, có con gái nhà ai giống như cháu không.

Ngọc Điệp là đứa bé được lớn lên trong sự cưng chiều, cười hì hì đáp:

- Bà nội, bà nội xem chong chóng cháu làm cho bà nội nè.

Lúc này Trúc Lan mới chú ý tới cái chong chóng, chong chóng được làm rất khéo tay:

- Ấy chà, không ngờ Ngọc Điệp nhà ta lại là cô bé khéo tay thế đấy.

Con bé vô cùng tự hào, hất cằm đắc chí:

- Cháu còn làm tốt hơn được nữa cơ, chỉ là mẹ cháu không cho đá quý. Keo kiệt quá.

Trúc Lan chọc vào trán con bé, của cải của nhị phòng dư dả xếp thứ hai trong nhà, nhị phòng có sản nghiệp ở nước ngoài, hằng năm thu được không ít tiền. Con bé lại được lớn lên trong sự nuông chiều nên sở hữu rất nhiều đồ tốt, thấy nhiều đá quý rồi vì vậy không cảm thấy chúng quý giá bao nhiêu.

Trúc Lan kéo Ngọc Điệp tới, nói:

- Bà Đào của cháu tới thăm này, còn không chào hỏi đi?

Lúc này Ngọc Điệp mới chú ý trong phòng còn có người ngoài, vội vàng rời khỏi lòng bà nội, con bé được dạy dỗ rất tốt, cả tư thế chào cũng rất chuẩn:

- Ngọc Điệp thưa bà Đào ạ, xin chào tiểu tỷ tỷ.

Đào thị cười nói: - Ngoan, ngoan.

Sau đó thị lại nói với Trúc Lan:

- Ngọc Điệp nhà tỷ càng lớn càng xinh.

Trúc Lan biết đây chỉ là lời khách sáo vì miễn cưỡng thì Ngọc Điệp cũng được tính là xinh xắn, chứ thứ thu hút người ta nhất chính là sự hoạt bát. Thật sự khiến người ta không rời mắt được.

Trước Tiếp