Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 1189: Có Độc

Trước Tiếp

Hoàng Thượng lấy ra một tấm bản đồ, trên bản đồ được đánh dấu rất nhiều chỗ. Hầu như châu nào cũng có, có vài chỗ đã đánh dấu X nhưng vẫn còn dư lại rất nhiều. Ngài giao bản đồ cho Tề Vương rồi nói:

- Cầm cái này tới Từ Châu tìm Dung Xuyên đi.

Tề Vương nhìn những ký hiệu đỏ như máu trên bản đồ, phảng phất như ngửi thấy được mùi của máu tươi. Hắn cuộn bản đồ lại, nói:

- Nhi tử đi ngay bây giờ ạ?

Hoàng Thượng gật đầu:

- Ừ, hắn sẽ về vương phủ thay con. Con đi thay một bộ quần áo, đeo mặt nạ rồi đi đi. Có người chờ con sẵn ở ngoại thành rồi.

Tề Vương đáp với vẻ mặt nghiêm túc: - Vâng ạ.

*

Từ Châu

Hôm nay Xương Liêm được nghỉ, đang chọn vải cho đứa bé chưa chào đời cùng với thê tử. Lúc mua xong ra khỏi cửa hàng vải vóc thì nhìn thấy sai dịch của thành Từ Châu đang tuần tra. Đổng thị khó hiểu:

- Hình như mấy ngày gần đây, số lần sai dịch tuần tra tăng lên rất nhiều.

Xương Liêm cũng đã phát hiện, nói:

- Đúng là thế, nàng còn muốn mua gì nữa không?

Đổng thị lắc đầu nói:

- Đã mua đủ rồi, chúng ta cũng về thôi. Thấy sai dịch tuần tra làm thiếp bất an quá.

- Được, vậy chúng ta về phủ thôi.

Hai người ngồi lên xe ngựa, lại có một đội sai dịch đi ngang qua. Đổng thị nhìn thoáng qua, sau đó nhìn kỹ lại với vẻ nghi ngờ. Mãi đến khi quan binh rời đi thì thị mới thu hồi ánh mắt.

Xương Liêm thấy thê tử vẫn còn vén rèm xe ngựa lên thì hỏi:

- Sao thế?

Đổng thị cúi đầu đáp:

- Hồi nãy thiếp thấy một người có vóc dáng rất giống Dung Xuyên.

- Chắc nàng nhìn nhầm rồi, Dung Xuyên đang ở Kinh Thành mà!

Đổng thị cười nói:

- Vậy chắc là do tối hôm qua ngủ không ngon nên mới bị hoa mắt.

Buổi tối, lúc Chu gia đang dùng bữa tối thì Vinh Ân Khanh đến, Chu Thư Nhân tới tiền viện, trong giọng nói tràn đầy vẻ mất kiên nhẫn:

- Sao ngươi lại tới đây nữa?

Vinh Ân Khanh: - ...Lần này có mang theo thành ý tới.

Chu Thư Nhân: - Hửm?

Vinh Ân Khanh mở hộp ra:

- Lần này đại nhân xem xét lại đi?

Chu Thư Nhân nhìn thoáng qua, giơ tay gẩy ngân phiếu. Nhiều năm tiếp xúc với tiền nên anh biết đây là một trăm năm mươi ngàn:

- Đây là thành ý đó ư?

Vinh Ân Khanh nói: - Sau khi thành công sẽ còn một khoản như thế này nữa.

Chu Thư Nhân cười nhạo một tiếng rồi nói:

- Cầm về đi.

Tất nhiên Vinh Ân Khanh không vội:

- Đại nhân, Cố gia này cũng có thể tìm người khác để nhờ giúp đỡ.

Chu Thư Nhân nói: - Ngươi có thể đi về rồi nói cho gã biết, bản quan chờ gã tìm được người giúp mình.

Vinh Ân Khanh nở nụ cười, cầm ngân phiếu rời đi. Ra khỏi Chu phủ, tâm trạng của hắn không tệ lắm, hắn thích thấy Cố Nhâm sốt ruột, cũng sung sướng khi thấy gã bị Chu đại nhân moi bạc.

Chu Thư Nhân chắp tay sau lưng đi về phía chủ viện, anh không thể kéo dài được lâu hơn nữa. Mà Hoàng Thượng cũng không cho phép kéo dài, có thể kiếm chác được bao nhiêu trong khoảng thời gian có hạn này thì phải xem bản lĩnh của anh rồi.

   

Hôm sau vẫn không phải vào triều, Chu Thư Nhân và hai đứa con trai vừa ra khỏi cửa nhà đã nhìn thấy xe ngựa của Vinh Ân Khanh. Vinh Ân Khanh xuống xe ngựa nói:

- Hôm nay để ta đưa đại nhân đến Hộ Bộ.

Chu Thư Nhân ừ một tiếng rồi lên xe ngựa. Cố Nhâm đang ở trong xe, mặt mũi Chu Thư Nhân lạnh lùng đi thấy rõ. Cố Nhâm thấy Chu Thư Nhân ngồi yên không nhúc nhích thì mắng thầm trong lòng, Chu Thư Nhân cũng tham thật đấy, nếu không thì gã đã không đích thân tới đây rồi, gã cười lấy lòng:

- Tham kiến Chu đại nhân.

Chu Thư Nhân ừ một tiếng rồi sau đó nhắm mắt nghỉ ngơi tiếp. Cố Nhâm thấy thế thì hít sâu một hơi, tiếp tục tươi cười nịnh nọt:

- Ở đây có hai trăm ngàn lượng, xin Chu đại nhân đã giúp đỡ cho.

Chu Thư Nhân chẳng buồn nâng mí mắt, vẫn tiếp tục nhắm mắt lại. Bây giờ Cố Nhâm thật sự muốn giết Chu Thư Nhân nhưng lại không thể, chỉ có thể nhịn:

- Sau khi xong chuyện thì sẽ có thêm một trăm ngàn nữa ạ.

Cố Nhâm nhìn về phía Vinh Ân Khanh, Vinh Ân Khanh nhún vai tỏ vẻ hắn cũng không có cách. Cố Nhâm híp mắt, dù sao sau khi thành công cũng không cần thực hiện nên gã mở miệng nói:

- Sau khi xong chuyện sẽ có thêm hai trăm ngàn lượng, không thể nhiều hơn nữa đâu ạ.

Trong tay của gã chỉ còn tổng cộng ba trăm ngàn lượng có thể dùng thôi, muốn nhiều hơn cũng không có. Mỗi năm kiếm được nhiều bạc nhưng chỗ cần xài còn nhiều hơn, đây đã là số bạc nhiều nhất mà gã có thể trích ra rồi.

Chu Thư Nhân tính toán trong lòng, cuối cùng mở to mắt nói:

- Muốn bản quan phá lệ cũng không phải không được.

Cố Nhâm cười nhạo trong lòng, thanh quan cái gì chứ, phải xem cho bao nhiêu bạc cái đã, gã gặp nhiều thanh quan như vậy rồi. Cứ tưởng thế nào, không phải cuối cùng đều bị thu mua hết sao nhưng gã không thể hiện ra ngoài mặt mà chỉ cười rồi nói:

- Mời đại nhân nói.

Chu Thư Nhân nói: - Bản quan có thể hỗ trợ nhưng phải đưa bản quan ba trăm ngàn lượng trước, sau khi xong chuyện thì thêm một trăm ngàn.

Chu Thư Nhân thấy Cố Nhâm thay đổi sắc mặt thì tự hiểu trong lòng, ba trăm ngàn lượng là số bạc lớn nhất mà Cố Nhâm có thể lấy ra được:

- Ta và ngươi chỉ mới giao dịch một lần, ta không tin tưởng ngươi. Nếu ngươi đưa ba trăm ngàn lượng cho bản quan ngay bây giờ thì bản quan sẽ cho người đi truyền tin ngay lập tức.

Cố Nhâm siết chặt nắm tay, ba trăm ngàn lượng. Lần này vì muốn vận chuyển càng nhiều cao vào nên gần như đã dùng hết tiền bạc có thể dùng rồi.

Chu Thư Nhân nhắm hai mắt lại, dù sao anh cũng không vội. Trong lòng vẫn còn đang suy nghĩ xem Cố gia đã đổ tiền vào đâu. Ái chà, tạo phản đúng là tốn tiền quá mà. Nếu không làm vài giao dịch ngầm thì đúng là khó mà kiếm được nhiều bạc như vậy.

Chu Thư Nhân nghĩ đến kho vàng của dòng họ Vinh thị, chắc chắn vào giai đoạn cuối của tiền triều có rất nhiều gia tộc muốn tạo phản, dòng họ Vinh thị được xưng là giàu nứt đố đổ vách, không dán mắt vào dòng họ Vinh thị thì biết dán mắt vào ai đây! Chỉ tiếc mấy thế gia lớn tính tới tính lui, còn chưa vét được bao nhiêu đã bị Hoàng Thượng bê đi hết rồi. Chu Thư Nhân vuốt râu, dòng họ Vinh thị có khác gì công cụ hình người đưa bạc cho Hoàng Thượng đâu!

Vinh Ân Khanh ho khan một tiếng, nói rằng sắp tới Hộ Bộ rồi. Lúc này Cố Nhâm mới cất giọng nói:

- Được, vậy xin Chu đại nhân hãy cố gắng tuân thủ hứa hẹn.

Chu Thư Nhân trợn mắt nói:

- Bản quan không phải người không giữ chữ tín, ăn cháo đá bát.

Cố Nhâm giao cái hộp cho Chu Thư Nhân trước rồi nói:

- Lát nữa sẽ đưa một trăm ngàn lượng còn lại tới.

Chu Thư Nhân nhìn hộp, không thò tay ra, anh vẫn chưa quên chuyện lần trước dùng độc hại anh, anh liếc nhìn Vinh Ân Khanh một cái, Vinh Ân Khanh hiểu ý bèn duỗi tay nhận lấy.  

Xe ngựa dừng lại, Chu Thư Nhân xuống xe ngựa. Cẩn Ngôn bước tới một bước để nhận cái hộp trong tay Vinh Ân Khanh, sau đó xe ngựa nhanh chóng rời đi. Chu Thư Nhân nhìn hộp mà trong lòng hưng phấn không thôi, anh nói với Cẩn Ngôn:

- Ngươi kiểm tra xem bên trong có độc hay không.

Mạng chỉ có một cái, tốt hơn hết là nên cẩn thận.

Cẩn Ngôn nghe thế thì lấy ra một cái khăn rồi phủ lên hộp, nói:

- Tiểu nhân đi ngay ạ.

- Ừ.

Còn chưa tới nửa canh giờ Cẩn Ngôn đã quay về nói:

- Đã kiểm tra cẩn thận rồi ạ, không có vấn đề gì.

Lúc này Chu Thư Nhân mới yên tâm, lại qua khoảng mười lăm phút thì một trăm ngàn còn lại cũng được đưa tới. Cái hộp lần này trông quá tươi sáng, Chu Thư Nhân có lý do để tin rằng Cố Nhâm nuốt không trôi cục tức này và bây giờ đã muốn g**t ch*t anh rồi. Chu Thư Nhân nhìn gã sai vặt cầm hộp, chỉ lên bàn rồi nói:

- Ngươi để xuống đó là được.

Gã sai vặt cứng đờ:

- Đại nhân không mở ra xem sao?

Chu Thư Nhân trả lời:

- ...Không cần, bản quan tin rồi.

Gã sai vặt vẫn chưa từ bỏ ý định nhưng cũng hết cách, đành phải ngoan ngoãn đặt xuống rồi bị người khác dẫn ra ngoài. Sau khi gã sai vặt đi rồi Chu Thư Nhân lập tức lui ra phía sau vài bước, chờ Cẩn Ngôn trở về anh mới chỉ vào hộp và nói:

- Ngươi cẩn thận một chút, bản quan cảm thấy có gì đó không đúng.

Độc mạnh là không thể nào, vậy nên anh đoán là độc mãn tính.

Cẩn Ngôn cẩn thận dùng vải bọc cái hộp lại rồi mang ra ngoài. Lúc này Chu Thư Nhân mới ngồi lại xuống ghế, trong lòng nghĩ bạc này không dễ lấy chút nào!

*

Hoàng Thượng ở hoàng cung đã nhận được tin tức, Hoàng Thượng còn biết nhanh hơn cả Chu Thư Nhân: cái hộp không có độc nhưng trên ngân phiếu thì có.

Thái tử hỏi: - Vậy có đổi lại một trăm ngàn lượng lượng ngân phiếu này cho Chu đại nhân không ạ?

 

Trước Tiếp