Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Cố Nhâm nói: - Xin Hầu gia hãy giúp đỡ, mời Chu đại nhân ra để trò chuyện. Chắc chắn sẽ không thiếu ích lợi cho ngài.
Nói xong, gã lại lấy ra thêm một hộp ngân phiếu.
Vinh Ân Khanh: "..."
Lửa giận của hắn dâng lên, Cố Nhâm đưa càng nhiều tiền thì chứng tỏ càng có nhiều hoạt động mờ ám không thể để người khác biết được. Hắn vẫn còn nhớ hòn đảo khai thác ngọc trai năm xưa.
Cố Nhâm mở hộp ra, nói:
- Lần trước là năm mươi ngàn lượng, lần này là một trăm ngàn lượng. Xin Hầu gia hãy đưa cho Chu đại nhân, nếu chuyện này thành chắc chắn sẽ có hậu tạ thêm.
Vinh Ân Khanh co ngón tay lại, nói:
- Tối nay bổn hầu sẽ đi tìm Chu đại nhân.
Cố Nhâm thở phào nhẹ nhõm, gã không tin Chu Thư Nhân thật sự thanh liêm. Bạc này không dễ lấy, điều duy nhất đáng tiếc là nếu bây giờ muốn ổn định thì không thể buộc tội Chu Thư Nhân được. Thôi thì cứ để Chu Thư Nhân giữ bạc lâu một chút rồi để sau này xử lý cũng được.
Cố Nhâm lại nói: - Chuyện của Diêu hầu gia…
Vinh Ân Khanh chăm chú nhìn Cố Nhâm, nói:
- Ngươi nhắc tới Diêu Văn Kỳ, bộ ngươi và ông ta thân lắm à?
Tim Cố Nhâm đập nhanh hơn mấy nhịp, gã nói sai lời rồi, dòng họ Vinh thị và dòng họ Diêu thị có thù oán mà, bèn nói:
- Vì ta nghe được rất nhiều tin tức, mà ngài lại có thù oán với Diêu hầu gia nên ta mới lắm miệng hỏi thăm thôi.
Lúc này Vinh Ân Khanh mới lộ ra nụ cười, nói:
- Ông ta gieo gió gặt bão, ác giả ác báo thôi. Mặc dù không biết trên đầu có thần thật hay không, nhưng ta cho rằng gieo nhân nào gặp quả đó. Ngươi nói xem có đúng không?
Cố Nhâm nghe thế thì trong lòng thấy kỳ lạ, nhưng cố nén cảm giác kỳ quái đó xuống. gã hùa theo:
- Hầu gia nói đúng lắm.
Rất nhiều người của gia tộc họ chết trong tay Diêu Văn Kỳ, vậy nên cũng có thù oán. Chẳng qua bây giờ vẫn còn dùng tới Diêu Văn Kỳ vì vài nội gián trong cung đều nằm trong tay Diêu Văn Kỳ cả. Nghĩ đến đây, Cố Nhâm không thể không thừa nhận dòng họ Diêu thị cắm rễ sâu trong cung đến cả chuyện tráo hoàng tử mà cũng làm được.
*
Phủ Thẩm huyện chúa
Thẩm Di Nhạc đã suy nghĩ thông suốt, lấy chồng theo chồng, lấy chó theo chó, đây cũng là số phận của con gái thế gia bọn họ. Nếu may phước thì được vinh hoa phú quý cả đời, còn nếu xui xẻo thì nửa đời sau không thấy ánh mặt trời. Ả không bằng những người may mắn nhưng vẫn khá hơn những người xui xẻo, mặc dù sau này thanh danh của tướng công không tốt song chỉ cần cả nhà vẫn còn sống là được.
Diêu Triết Dư về nhà thấy nương tử đang ngồi dưới tán cây nhìn con trai với vẻ thẫn thờ, nghe giọng nói non nớt của con trai, gánh nặng trong lòng Diêu Triết Dư như được gỡ bỏ, ít nhất vẫn còn hi vọng vậy thì đừng tuyệt vọng nữa:
- Tối hôm qua mới mưa xong, trong sân ẩm ướt, nàng đừng ngồi dưới tán cây, coi chừng bị cảm lạnh đấy.
Thẩm Di Nhạc hoàn hồn:
- Về rồi à.
Diêu Triết Dư ừ một tiếng:
- Về rồi, đơn cáo trạng đã được đưa lên. Sau này nàng và con cố gắng ở lại trong phủ đừng đi ra ngoài để khỏi nghe thấy những lời không hay.
Thẩm Di Nhạc trả lời:
- Được, nghe lời chàng. Hai mẹ con thiếp sẽ không ra ngoài, chàng… chàng vẫn còn gia đình.
Diêu Triết Dư nở nụ cười: - Ừ.
Hắn ta khác với Diêu Dao, Diêu Dao có Vinh Ân Khanh che chở, từ trước tới nay hắn ta chưa từng để Vinh Ân Khanh vào mắt nhưng không ngờ Vinh Ân Khanh lại bảo vệ Diêu Dao, bụng Diêu Dao cũng biết phấn đấu nên nàng ta có thể núp sau lưng dòng họ Vinh thị. Còn hắn ta lại không được, hắn ta cần phải tự lên sân khấu, chỉ có cơ hội lần này thôi, nếu nắm bắt được thì cả nhà mới còn mạng để sống!
*
Hộ Bộ
Tới giờ tan tầm, Chu Thư Nhân vừa ra khỏi cổng đã nhìn thấy xe ngựa dành riêng cho Hầu phủ. Vinh Ân Khanh đứng trước xe ngựa cười nói:
- Hôm nay đi thăm Tứ gia gia, đúng lúc đón ngài về chung luôn.
Chu Thư Nhân nhìn xe ngựa nhà mình rồi lại nhìn Vinh Ân Khanh, nhấc chân đi về phía xe ngựa của Hầu phủ:
- Ừ.
Trên đường về nhà, Chu Thư Nhân nhắm mắt nghỉ ngơi, trong lòng tự nhủ chờ khi nào anh lên làm Thượng thư, nhất định anh sẽ chia Hộ Bộ ra nhiều bộ môn hơn. Thề đấy, cho dù có phải chia nhỏ quyền lực trong tay một số người!
Vinh Ân Khanh cũng không nói chuyện, hắn biết Hộ Bộ bận rộn. Về tới nhà, Chu Thư Nhân dẫn Vinh Ân Khanh vào thư phòng rồi hỏi:
- Nói đi, có chuyện gì.
Vinh Ân Khanh thấy buồn cười, về nhà rồi nhưng Chu Thư Nhân vẫn đóng kịch, thế nên hắn chỉ có thể tiếp tục, đẩy cái hộp trong tay sang:
- Trong đây có một trăm ngàn lượng, xin ngài hãy nói vài lời hay với Dung Xuyên.
Trái tim Chu Thư Nhân đập nhanh hơn mấy nhịp, mới một ngày mà tăng gấp đôi rồi, anh nhìn Vinh Ân Khanh bằng ánh mắt chăm chú, nói:
- Nôn nóng tới mức không chờ tới lượt được, chẳng lẽ trên thuyền hàng có đồ buôn lậu gì hay sao?
Vinh Ân Khanh đáp: - Ngài cứ nói đùa, Cố gia cũng hết cách rồi. Bọn họ buôn bán khắp nơi, hợp tác với rất nhiều thương nhân mà bây giờ ai cũng thúc giục đấy!
Chu Thư Nhân sờ cái hộp, nói:
- Ngươi cũng đớp được kha khá rồi đúng không.
Vinh Ân Khanh chỉ cười mà không nói.
- Lộ ra một chút đi?
Vinh Ân Khanh chớp chớp mắt, giả ngu.
Chu Thư Nhân đẩy hộp về, nói:
- Ta nghe mấy thương đội nói như vậy rồi, cầm số bạc này về đi.
Vinh Ân Khanh trừng mắt, lời này có ẩn ý. Chu đại nhân là người cẩn thận biết bao, mấy năm nay chưa từng tham ô một văn tiền nào cả. Vậy tức là phụng chỉ nhận bạc à?
Vinh Ân Khanh hâm mộ, vì Hoàng Thượng muốn bồi thường nên hắn muốn nhận bao nhiêu cũng không sao, ai bảo vàng bạc tích cóp nhiều năm của dòng họ Vinh thị bị mang đi hết làm gì, nhưng đối với Chu đại nhân thì Hoàng Thượng thật sự thiên vị.
Chu Thư Nhân ừ một tiếng, Vinh Ân Khanh mới cất bạc vào:
- Đại nhân, Cố Nhâm nói sau khi chuyện thành công chắc chắn sẽ có hậu tạ.
Còn khuya Chu Thư Nhân mới tin sẽ nhận được hậu tạ sau khi chuyện thành công, dựa theo mối hận mà Trương thị dành cho anh, không ăn cháo đá bát là may rồi, còn hậu tạ cái gì! Nhưng có lẽ bây giờ vẫn chưa kiếm chuyện với anh đâu, chuyện quan trọng nhất của người ta là soán ngôi hoàng đế, còn chuyện hậu tạ…chắc chắn là không có.
Chu Thư Nhân cười nhạo một tiếng, nói:
- Dung Xuyên là do bản quan nuôi lớn.
Vinh Ân Khanh nói:
- ...Ngài đưa ra một con số đi?
Chu Thư Nhân đáp:
- Ngươi đi về đi.
Vinh Ân Khanh cảm thấy mình vẫn chưa đủ tàn nhẫn với Cố Nhâm, người không định giá thế này mới tàn nhẫn nè!
Chu Thư Nhân chờ Vinh Ân Khanh đi rồi ở trong thư phòng tính toán thử, bạc, bạc, mới ngày thứ hai đã tăng giá gấp đôi rồi. Anh cảm thấy mình còn chưa đủ hào phóng, như đứa chưa trải sự đời trong khi sau này anh là người quản lý quốc khố!
Cẩn ngôn: "..."
Những người tập võ như bọn họ có thính lực không tồi, y nghe thấy được tiếng kêu hưng phấn của đại nhân nhà mình!
Buổi tối tới giờ đi ngủ, Chu Thư Nhân còn lấy ngân phiếu ra hôn một cái rồi mới đi ngủ.
Trúc Lan: "..."
Hôm sau, Trúc Lan là người bình tĩnh nhất khi lại được nghe về hành động của Diêu Triết Dư, đám người Triệu thị cũng thản nhiên tiếp nhận sau khi nghe phân tích vào hôm qua. Có vài người ở Kinh Thành đoán được thì hóng hớt, đối với một số thế gia, con thuyền nát Diêu hầu phủ này không còn gì đáng để chú ý nữa, thật ra thế gia là những người thực tế nhất. Cũng lười để ý tới Diêu Triết Dư đã hoàn toàn bị giới quyền quý đào thải. Ngược lại là nhóm dân chúng và người đọc sách ở Kinh Thành phải giật mình, lời bàn tán càng ngày càng nhiều. Chu Thư Nhân thì lại không quan tâm tới những chuyện này, lúc Khâu Duyên kể anh nghe, anh chẳng buồn liếc mắt lấy một cái, trong đầu chỉ có bạc và bạc.
Trong hoàng cung, Tề Vương đứng trong thư phòng trợn to mắt nhìn mình, không sai, đúng là chính mình, đối diện có một người giống hắn y như đúc. Ngoài việc ăn mặc khác nhau thì vẻ ngoài không khác chút nào. Tề Vương bị hù cho khiếp vía:
- Đây là ai vậy?
Hoàng Thượng trả lời:
- Hắn sẽ ở lại vương phủ thay con, con đi hỗ trợ cho Dung Xuyên đi.
Tề Vương sững sờ hỏi lại:
- Kêu con đi Bình Cảng ạ?
Hoàng Thượng tỏ vẻ sao con đần thế làm Tề Vương thấy xấu hổ, phụ hoàng càng ngày càng chê hắn, hắn cũng tủi thân lắm chứ bộ, phụ hoàng không nói gì hết nên hắn biết quá ít chuyện:
- Phụ hoàng! Dung Xuyên ở Bình Cảng là giả, vậy Dung Xuyên đang ở đâu ạ?