Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Từ nha môn trở về, Trúc Lan nhận ra bèn hỏi:
- Hôm nay anh có chuyện gì vui à?
Mấy ngày vừa qua, ngày nào về nhà cũng mặt cau mày có. Bây giờ vừa nhìn một cái là biết có chuyện vui lớn.
Chu Thư Nhân lau tay, nói:
- Em nghĩ mà coi, lâu rồi anh chẳng kiếm được đồng nào cho nhà mình cả. Lương bổng của anh đúng là không ít , nhưng cũng không đủ nuôi cả gia đình. Lần này anh có thể đớp được một khoảng kếch xù.
Trúc Lan: - Hửm?
Chu Thư Nhân lấy mẩu giấy trước ngực ra, nói:
- Đây là thánh chỉ, anh phải lồng khung tờ giấy này mới được.
Trúc Lan nhìn chữ “được" viết bằng lối chữ thảo* chuẩn chỉnh, cô hỏi:
- Hoàng thượng đồng ý với anh chuyện gì vậy?
(*Lối chữ thảo: nét bút liên tục, viết nhanh)
- Anh phụng chỉ nhận hối lộ. Anh kể em nghe, hôm nay Vinh Ân Khanh vung tay một cái là chấn động liền, năm chục ngàn lượng á! Em không biết trong lòng anh hâm mộ ghen tị đố kỵ đến nhường nào đâu. Vinh Ân Khanh chơi đùa với Cố Nhâm bao nhiêu ngày rồi, anh có cộng thử, từ việc đăng ký vào sổ Thương Bộ cho đến việc Hải Vụ Ti, cậu chàng đớp được không ít bạc đâu.
Anh thật sự rất ghen tị. Vợ anh cực khổ lo cho gia đình, dành dụm chừng ấy năm trời còn không bì kịp Vinh Ân Khanh chỉ nhận hối lộ một khoảng thời gian!
Trúc Lan nói: - Dòng họ Trương thị dồn chúng ta vào con đường chết mấy lần rồi, anh hiểu mà nhỉ?
Chu Thư Nhân nheo mắt, vợ anh thật sự hiểu anh. Anh đáp:
- Hiểu, hiểu. Lần này đảm bảo sẽ lột luôn một lớp da của bọn họ, lúc đó chia cho Dung Xuyên một phần coi như thành ý.
Nếu như không phải bòn rút quá nhiều, lo lắng Hoàng thượng không thoải mái trong lòng thì anh hoàn toàn không có ý định chia cho Dung Xuyên. Sau này người giàu có nhất là Dung Xuyên chứ còn ai nữa. Có điều, Dung Xuyên là con rể anh, Dung Xuyên sẽ không nhận, Dung Xuyên sẽ trả lại cho anh!
Trúc Lan bật cười:
- Suy nghĩ khôn lỏi của anh Hoàng thượng liếc mắt một cái là nhìn ra rồi.
- Cho dù chỉ làm cho có, thì anh cũng phải tỏ rõ quan điểm. Bắt buộc biểu lộ thái độ ra ngoài, anh mà không biểu lộ gì thì sao Hoàng thượng biết được trong lòng anh đang nghĩ gì.
Rất nhiều hiểu lầm giữa người với người xảy ra là do không chịu biểu lộ ra đấy, ai cũng cho rằng đối phương có thể hiểu được, thật ra không nói, thì ai mà biết trong lòng bạn đang nghĩ cái quái gì!
Sáng sớm hôm sau, Xương Nghĩa theo cha đến chỗ làm việc:
- Cha, hôm nay cha không dự buổi chầu sáng sao?
Chu Thư Nhân: - Hôm nay không có tổ chức chầu triều.
Xương Nghĩa ngạc nhiên, hỏi:
- Không tổ chức chầu triều ạ?
Đây là lần đầu tiên kể từ khi thành lập triều đến nay không tổ chức chầu triều! Hoàng thượng là người chăm chỉ, chưa từng vắng mặt trong buổi chầu triều nào, lúc Thái tử chưa bị cấm túc vẫn phải tổ chức chầu triều, do chính Thái tử chủ trì.
Chu Thư Nhân thoáng nhìn Xương Nghĩa, anh không giải thích. Suất diễn của Hoàng thượng đã bước sang giai đoạn thứ hai rồi, để diễn thật hơn đương nhiên sẽ không dậy nổi mà dự chầu triều. Anh nói:
- Sứ quán đã xây xong rồi, con có ý tưởng gì không?
Xương Nghĩa giật mình. Dạo này cha rất bận, sau khi hắn hoàn thành nhiệm vụ thì trở về Lễ Bộ làm mấy công việc lặt vặt. Lần đầu tiên cha đề cập đến chuyện công việc với hắn, hắn đáp:
- Dạ cha, con muốn đến sứ quán ạ. Sứ quán mới đã đi vào hoạt động rồi, con rất mong mình được tham dự, để tích lũy những kinh nghiệm tiếp đón sứ đoàn, đồng thời có nhiều cơ hội rèn luyện thổ ngữ hơn. Cha thấy thế nào?
Chu Thư Nhân vuốt râu, không phải giả vờ đâu, mà là quen thói đấy!
- Ừm. Đúng là một điểm đến lý tưởng, con tính như vậy cũng tốt, hôm nay con nhắc chuyện này với Ngô Minh đi, nó sẽ sắp xếp cho con.
Thằng nhóc Ngô Minh này sắp thăng chức rồi, mấy năm nay đã gây dựng được nền tảng khá vững chắc. Giờ vào Lại Bộ, chậc, chậc, lại càng thăng tiến nhanh hơn nữa!
Xương Nghĩa ghi nhớ, cha nói với hắn như vậy thì chắc chắn là cha cũng đã mấp mé với Ngô Minh rồi. Hắn đáp:
- Con còn tưởng đâu cha sẽ nhờ Uông đại nhân giúp con!
Chu Thư Nhân lườm hắn, nói:
- Ngươi có khùng không vậy? Uông Cự có nợ nần gì nhà chúng ta đâu, chỉ là nhà sui gia thôi. Cha ngươi trái lại còn mang ơn Uông lão gia vì mấy lần chỉ bảo đây, chẳng lẽ bây giờ ta lại tạo điều kiện cho người ta ban ơn nữa? Ân tình là thứ khó trả nhất đấy! Bây giờ có thể làm ơn cho nhà chúng ta cực kỳ đáng giá. Ngô Minh thì khác, nọ nợ nhà chúng ta quá nhiều.
Xương Nghĩa cười đáp: - Là con nghĩ quá đơn giản.
Chu Thư Nhân: - Nhưng mà Ngô Minh cũng được coi là người nhà chúng ta, không thể nói rõ là làm ơn hay không làm ơn rồi, họ hàng thực thụ, giúp chút chuyện hết sức bình thường.
Nói xong Chu Thư Nhân nghiêng đầu nhìn Xương Nghĩa, nói:
- Cha ngươi gây dựng được vài mối quan hệ, ngươi cũng phải tự gây dựng thêm nhiều mối quan hệ đi. Không được qua loa, mở to mắt lên chọn lựa người nào có nhân phẩm tốt tốt vào.
Xương Nghĩa ghi lòng tạc dạ. Hắn chỉ ước có thể khắc ghi tất cả những lời cha dạy vào đầu, nói:
- Con xin ghi nhớ!
- Ừm. Chưa hết, ngươi cũng phải tận dụng gương mặt của mình sao cho hợp lý. Nếu có thể phát triển thêm một bộ mặt hàm hậu thì có thể ổn định hình tượng rồi. Dạo này nghe người ta nói ngươi rất nỗ lực, thành thật, lại giỏi xã giao, như vậy rất tốt.
Xương Nghĩa sờ lên mặt mình, hoá ra gương mặt của hắn lại ghê gớm nhường này. Có điều:
- Cha ơi, hình tượng là gì vậy ạ?
Chu Thư Nhân kiên nhẫn giải thích hình tượng là gì, cuối cùng tổng kết lại rằng:
- Trên chốn quan trường không nhiều ít những kẻ mang mặt nạ. E hèm, chờ khi nào con lên tới một vị trí nhất định thì con có thể trải nghiệm trọn vẹn rồi.
Xương Nghĩa ngộ ra, hắn hiểu, quá hiểu, cha già nhà mình có tới mấy bộ mặt ấy chứ!
Rồi Xương Nghĩa lại nhíu mày, nói:
- Thế thì chẳng phải Minh Thụy sẽ bị lỗ sao? Bé trai có dáng dấp điển trai nhất ở nhà chúng ta chính là Minh Thụy.
Chu Thư Nhân đau lòng, anh sờ lên gương mặt mình. Nếu không nhờ anh có bản lĩnh đủ để vượt qua thử thách thì anh thật sự không tài nào khiến người ta để ý nổi. Anh nói:
- Con không hiểu đâu, có ngoại hình sáng sẽ có rất nhiều ưu thể và dễ dàng giành được cảm tình.
Độ đẹp, thời cổ đại cũng có rất nhiều chỗ quan tâm đến mặt!
Xương Nghĩa: “...”
Tới Hộ Bộ trước, Chu Thư Nhân dạy con trai xong, vui vẻ bước xuống xe ngựa, còn không quên phất tay dặn dò đứa con thứ hai một câu:
- Trên đường cẩn thận một chút.
Xương Nghĩa cực kỳ kích động, cảm nhận được tình thương của cha tràn đầy.
*
Chu gia
Trúc Lan nghe được tin đồn, chuyện xảy ra vào buổi chiều hôm qua. Diêu hầu phủ lại phát sinh sự kiện chấn động, Tô Huyên đi ra ngoài một chuyện trở về thuật lại sinh động như thật.
Trúc Lan: - Ly hôn? Diêu Triết Dư còn dọn ra khỏi Diêu hầu phủ nữa hả?
Tô Huyên gật đầu, đáp:
- Đúng vậy. Chiều hôm qua là dọn ra luôn, bây giờ đang ở trong căn nhà của hồi môn của Thẩm huyện chúa ạ.
Tô Huyên nghe được tin tức thì rất bàng hoàng, thay người mẹ đã mất nhiều năm cắt đứt quan hệ, đúng là kỳ lạ, lại còn là con trai đứng ra đoạn tuyệt cho mẹ!
Trúc Lan sửng sốt, cô cũng bị loạt hành động làm cho bất ngờ. Có điều Diêu Triết Dư dám làm như vậy chắc chắn là đã được Hoàng thượng cho phép!
Triệu thị trợn mắt thảng thốt: - Trời ạ!
Trúc Lan là người đầu tiên bình tĩnh lại. Đối với cả phòng toàn là những con người cổ đại “real”, đây thật sự là tin tức cực kỳ gây sốc.
Tuyết Hàm hoàn hồn, nói:
- Đoạn tuyệt quan hệ không dễ, trừ khi đã xảy ra chuyện gì rất nghiêm trọng.
Trúc Lan chợt nghĩ đến mẹ của Diêu Triết Dư. Hạ độc g**t ch*t hai người thê tử đương nhiệm thì chắc Diêu Văn Kỳ có khả năng được lưu danh thiên sử rồi. Một kẻ tàn nhẫn!
Tô Huyên cau mày, nói:
- Có thể là chuyện gì được chứ?
Tuyết Hàm: - Con từng nghe mẹ nói, cái chết của mẹ Diêu thế tử và Bạch thị không khác gì nhau.
Triệu thị hút vào một hơi khí lạnh, nói:
- Không phải chứ!
Tô Huyên suy nghĩ, nói:
- Có thể là thật, hôm qua Diêu Hầu Gia và Diêu thế tử vào cung cùng nhau mà.
Trúc Lan suy nghĩ sâu xa, chắc là đã có đầy đủ bằng chứng, nhưng Hoàng thượng chưa có ý định đụng chạm Diêu Văn Kỳ, cho nên vẫn luôn kéo dài.
*
Vinh Hầu Phủ
Cố Nhâm đứng ở sảnh ngoài không tài nào bình tĩnh được. Bọn họ sử dụng loại cao gây nghiện để khống chế rất nhiều người. Có người dùng cao trong thời gian dài, sẽ cần lượng cao lớn hơn. Nếu vẫn còn chưa cho cao nhập cảng, thì bọn họ thật sự không khống chế được nữa. Gã biết người ta mất đi lý trí trông như thế nào, một khi những người đó trở nên quá khích thì một bàn cờ lớn sẽ bị hủy hoại trong phút chốc.
Cố Nhâm cau mày, thêm chuyện của Diêu Văn Kỳ nữa chứ. Diêu Văn Kỳ có thể sai người tìm kiếm chứng cứ khiến Cố Nhâm bất an trong lòng, bây giờ gã hoàn toàn không liên lạc được với Diêu Văn Kỳ.
Vinh Ân Khanh hồi phủ, hỏi:
- Ngươi vội vàng đến tìm ta là có chuyện gì gấp à?