Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Upehehe
---
Khi Quý Nhất Nam về nước đã là mùa xuân của năm sau.
Gần đây, trong viện nghiên cứu lan truyền tin đồn rằng sẽ có một học giả từ nước ngoài đáp thẳng về đây làm việc. Mọi người thi nhau đoán thân thế của người đó, đủ loại giả thuyết được đưa ra. Chỉ riêng về tuổi tác và ngoại hình thì lại vô cùng thống nhất: nhất định là một ông lão tóc đã hoa râm.
Hôm Quý Nhất Nam đeo balo đen đến viện nghiên cứu, viện trưởng vẫn còn đang họp. Anh ngồi trên ghế sofa ở sảnh lớn, cúi đầu xem điện thoại. Đúng lúc là giờ ăn trưa, những người đi ngang qua đều không khỏi liếc nhìn, thầm tò mò đây là ai. Dù sao thì đây cũng là viện nghiên cứu, bình thường rất ít khi mở cửa cho người ngoài ra vào.
Người được sắp xếp tiếp đón anh là một cô gái trẻ. Vì viện trưởng muốn kết thúc cuộc họp cho nhanh nên dặn dò vội vàng, chỉ bảo cô ra sảnh rót trà rót nước cho cậu thanh niên đang ngồi đợi, nói rằng đối phương tên là Quý Nhất Nam.
Hỏi rõ lai lịch xong, cô gái mang đến cho Quý Nhất Nam một đĩa trái cây, lại pha thêm một ấm trà. Cô ngồi xuống bên cạnh anh, không biết nên bắt chuyện thế nào, liền hỏi trước: "Anh đến đây làm việc à?"
"Ừ." Quý Nhất Nam ít nói, đợi trà nguội bớt, anh mới cầm lên uống.
"Viện bọn em mấy năm rồi không có người mới. Năm nay lại về liền hai người," Cô gái tiếp tục nói, "nhìn anh trẻ thế này, chắc mới tốt nghiệp chưa lâu nhỉ? Nói nhỏ cho anh biết, năm nay bọn em tuyển được ở nước ngoài một học giả rất lợi hại. Viện trưởng đã sớm nói với bọn em về cách sắp xếp cho người đó rồi."
Nghe cô nói đến đây, Quý Nhất Nam mới hơi nghiêng mắt nhìn sang.
"Cũng không biết người đó rốt cuộc là lai lịch thế nào..." Cô gái suy nghĩ. "Chắc lớn tuổi hơn em nhiều lắm, phải tầm tuổi bố em ấy chứ."
Quý Nhất Nam nghĩ sơ qua, liền hiểu ra bọn họ hẳn là đã nhầm lẫn điều gì đó.
Đúng lúc này, viện trưởng từ phòng họp bước ra, phía sau là một nhóm nhân viên trẻ của viện nghiên cứu. Ông trịnh trọng giới thiệu: "Đây là Ian, người mới tới viện nghiên cứu của chúng ta, tên tiếng Trung là Quý Nhất Nam. Chính là người lúc trước tôi từng nói, một hạt giống tốt tôi gặp được ở nước ngoài.
Tính luôn cả cô gái ban nãy, tất cả những người có mặt ở đây đều sững sờ.
Hôm nay Quý Nhất Nam đặc biệt mặc áo sơ mi trắng và quần âu đen, tóc được chải chuốt cẩn thận, vuốt kiểu nhọn lệch ra sau, trông điển trai như người mẫu, hoàn toàn khác xa với hình tượng "học giả" mà mọi người tưởng tượng.
"Nhất Nam à, viện đã chuẩn bị cho cậu một bài phỏng vấn chuyên đề, còn cần cậu phối hợp tuyên truyền nữa." Viện trưởng vỗ vai anh, rồi dẫn anh đi ăn trưa trước.
Có lẽ vì Quý Nhất Nam vừa đẹp trai, năng lực cũng mạnh, còn không hay nói chuyện nên trong mắt đồng nghiệp, anh từng là một nhân vật khá thần bí.
Hơn nửa năm sau, một lần các đồng nghiệp trẻ của viện cùng nhau lên núi để tiến hành đợt giám sát môi trường thường niên. Ngày kết thúc vừa khéo lại là sinh nhật của một nam sinh trong đoàn, mọi người bèn tổ chức chúc mừng bên ngoài lều.
Dù chỉ mới là mùa thu, nhưng nhiệt độ ở vùng cao đã rất thấp. Những người đi cùng nhau lần lượt uống rượu để sưởi ấm, Quý Nhất Nam cũng uống theo vài chén. Trò chuyện được một lúc, anh bắt đầu cảm thấy choáng váng, lúc này mới nhận ra rượu có nồng độ rất cao.
"Đây là rượu do người địa phương tự nấu, xuống tay không nhẹ chút nào, cũng không nói rõ độ cồn, chỉ biết là rất dễ say." Cậu thanh niên ngồi cạnh Quý Nhất Nam cười nói. "Anh Nhất, anh uống nhiều rồi."
Cậu ta năm nay vừa tốt nghiệp và mới vào viện, mọi người đều gọi là Tiểu Thất. Vì là người mới, thời gian này cậu ta vẫn đang theo kịp tiến độ của viện, giáo viên hướng dẫn còn chưa sắp xếp xong. Tiểu Thất muốn theo người giỏi, nhân dịp này liền tìm cách bắt chuyện với Quý Nhất Nam, hy vọng có thể trở thành học trò của anh.
"Có lẽ hơi nhiều thật, bình thường tôi rất ít khi uống rượu." Quý Nhất Nam chống tay lên trán. Vì không muốn say rượu rồi làm ra chuyện mất mặt, anh rúc vào một góc, uống nửa cốc nước, nghe mọi người trò chuyện.
"Sinh nhật cũng tổ chức rồi, năm nay có định kết hôn với bạn gái không?" Có người trêu chọc thọ tinh.
(*) Ý chỉ người có sinh nhật
"Cũng nghĩ qua rồi, nhưng chưa cầu hôn." Thọ tinh cười nói.
Mọi người ồ lên, "Đến lúc đó nhớ nhờ bọn này giúp nhé!"
Không khí đang rất tốt, có người nhìn sang Quý Nhất Nam đang hơi say, hiếm khi lấy được dũng khí hỏi: "Còn anh Nhất thì sao? Anh Nhất có bạn gái chưa?"
"Sao tự nhiên lại nói đến tôi rồi." Quý Nhất Nam hiếm khi nói nhiều hơn một chút. "Giờ thì không có."
"Giờ không có, tức là trước đây có." Tiểu Thất nói.
"Ừ, trước đây có, suýt nữa thì đi đăng ký kết hôn rồi."
Mọi người không ngờ lại thật sự có câu chuyện, liền hỏi: "Vậy sau đó thì sao?"
"Cậu ấy không muốn, thế là thôi." Quý Nhất Nam nói.
Trong ấn tượng của mọi người, Quý Nhất Nam luôn là người dịu dàng nhưng luôn giữ khoảng cách. Đêm nay, hiếm hoi lắm anh mới để lộ ra chút cô đơn chân thật.
Tiểu Thất vốn là người vô tư, mạnh dạn vỗ vai Quý Nhất Nam: "Không sao đâu. Trên đời này, người phù hợp với anh còn nhiều lắm."
Quý Nhất Nam cười, lắc đầu, không nói gì nữa.
Sau đêm đó, trong viện nghiên cứu bắt đầu xuất hiện nhiều lời bàn tán về Quý Nhất Nam. Mọi người đều nói anh vẫn còn tình cảm với người cũ, chắc là thấy đồng nghiệp sắp kết hôn nên trong lòng xao động, chi bằng nên sớm tận dụng các mối quan hệ trong viện, tìm cho Quý Nhất Nam một "đối tượng tốt".
Hôm đó cũng rất trùng hợp, viện trưởng không nói với Quý Nhất Nam rằng đây là buổi xem mắt sắp xếp cho anh, cũng không muốn làm mọi chuyện trở nên quá trang trọng. Ông chỉ nói rằng có một cô gái xuất sắc, cùng lĩnh vực nghiên cứu với anh, sắp tới viện ở lại hai ngày, bảo anh dẫn người ta đi ăn trước.
Nhà hàng là do cô gái chọn, chỉ vì đồ ăn ngon chứ không để ý đến không gian.
Họ ngồi ở chiếc bàn nhỏ tận góc trong cùng. Sau khi món ăn được dọn đủ, cô gái trước tiên trò chuyện với Quý Nhất Nam về công việc, rồi hỏi sang cuộc sống của anh ở nước ngoài và tình hình ở viện nghiên cứu, lại nói đến sở thích cá nhân. Cho đến khi cô nói: "Em cũng thích leo núi, sau này em có thể đi cùng anh."
Lúc này, Quý Nhất Nam mới chậm chạp nhận ra, có lẽ đây không chỉ đơn giản là một bữa ăn.
Trong khoảnh khắc lơ đãng, anh nghe thấy ông chủ gọi chào vị khách mới vào. Cách một chậu cây xanh bên cạnh, Quý Nhất Nam vô tình liếc sang, chỉ cảm thấy dáng đi của cậu thanh niên vừa bước vào vô cùng quen thuộc. Người đó ngồi xuống quay lưng về phía anh, nói với ông chủ: "Cho tôi một phần cơm rang bò thì là."
Quý Nam ngây ngẩn cả người. Anh không để ý cô gái vẫn đang nói chuyện, gần như không khống chế được mà đứng bật dậy, đi ra phía sau vị khách mới vào.
Ông chủ ghi xong món, thấy lạ liền liếc anh một cái: "Cậu cần gì sao?"
Vị khách lúc này mới quay đầu lại, nhận ra là Quý Nhất Nam. Cậu sững sốt một giây, rồi phản ứng cực nhanh, xách balô đứng dậy chạy ra ngoài.
"Lý Bất Phàm!" Quý Nhất Nam đuổi theo.
Trong sân trống chỉ có một chiếc xe địa hình. Lý Bất Phàm nhảy lên xe, rất nhanh đã nổ máy.
Quý Nhất Nam hoảng loạn không kịp nghĩ nhiều. Anh chạy sang chuồng ngựa bên cạnh, đặt ví tiền làm con tin cho người trông ngựa, rồi xoay người lên yên, thúc ngựa phi dọc theo con đường núi.
Đoạn đường này xe cộ không nhiều, nhưng đêm đã khuya, đèn đường không sáng lắm. Cưỡi một con ngựa không quen mà chạy nhanh như vậy rất nguy hiểm.
Nhưng Quý Nhất Nam không còn để tâm đến điều đó. Lần này mà bỏ lỡ nữa thì không biết đến bao giờ anh mới còn gặp lại được Lý Bất Phàm đây. Anh cúi thấp người, tay nắm chặt dây cương, trong mắt chỉ còn lại chiếc xe địa hình phía trước.
Qua hai ngã rẽ, chiếc xe bật đèn cảnh báo, dừng lại bên đường. Quý Nhất Nam đuổi kịp, thấy Lý Bất Phàm đã xuống xe, liền ghìm ngựa dừng trước mặt cậu.
"Quý Nhất Nam, cậu bị điên rồi hả? Cậu có biết đoạn đường vừa rồi nguy hiểm thế nào không?" Lý Bất Phàm quát anh.
Đã lâu không gặp, ấy thế mà Lý Bất Phàm lại trông có vẻ mập lên một chút, nhưng cũng đen hơn rất nhiều. Quý Nhất Nam nhớ đến phát điên dáng vẻ quát người của cậu. Anh nhảy xuống ngựa, đi thẳng về Lý Bất Phàm, ép cậu vào cửa xe, không nói không rằng cúi xuống hôn.
"Cậu.. làm gì.. ưm..."
Quý Nhất Nam nắm cằm Lý Bất Phàm, m*t lấy đầu lưỡi và bờ môi cậu, giọng mơ hồ:
"Nếu nơi này thật sự là rừng núi hoang vu, tôi còn muốn ch*ch cậu ngay tại đây."
Trong lúc giằng co, thứ gì đó từ cổ Lý Bất Phàm rơi ra. Cảm giác mát lạnh khiến Quý Nhất Nam hơi tỉnh lại, liền nới lỏng tay ra. Ánh mắt anh hạ xuống, đó là một sợi dây chuyền bạc, mặt dây là chiếc hộp gỗ vuông nhỏ, đó là món quà Quý Nhất Nam tặng cậu năm tốt nghiệp cấp ba.
Lý Bất Phàm vội vươn tay nhét sợi dây chuyền lại vào trong áo. Cậu vẫn th* d*c, né tránh ánh nhìn của Quý Nhất Nam dưới ánh trăng.
"Khoảng thời gian này cậu đều ở Vân Nam sao?" Quý Nhất Nam hỏi.
Anh không vội truy hỏi lý do Lý Bất Phàm rời đi.
Lý Bất Phàm không trả lời. Khi cậu quay người định đi, lại bị Quý Nhất Nam nắm cổ tay kéo trở lại, ép lên cửa xe. "Sau này cậu có thể nghe điện thoại của tôi không? Còn cậu muốn đi đâu cũng được."
"Thái độ của tôi chưa từng thay đổi." Lý Bất Phàm ngước mắt lên. "Vẫn giống như những gì tôi đã nói với cậu trong cuộc điện thoại hôm đó."
Quý Nhất Nam bình tĩnh đáp: "Làm sao tôi có thể tin cậu được?"
"Tránh ra." Lý Bất Phàm nói.
Quý Nhất Nam không nhúc nhích, cậu lại nói tiếp: "Nếu tôi thật sự muốn đi, cậu nghĩ cậu ngăn được tôi sao? Chẳng lẽ cậu định đi theo tôi cả đời à?"
Gió trên cao nguyên thật lạnh, lúc này Quý Nhất Nam mới cảm nhận được.
Anh và Lý Bất Phàm giằng co một lúc, rồi cuối cùng cũng buông tay ra.
Lý Bất Phàm quay người lên xe, Quý Nhất Nam cũng vòng sang phía còn lại, ngồi vào trong.
Cậu không nhìn anh, coi như anh không tồn tại, lái xe về khách sạn của mình.
Trên đường, Quý Nhất Nam gọi cho ông chủ nhà hàng, nhờ ông bảo cậu trông ngựa ngoài cửa ra đón con ngựa bên đường. Ông chủ nói ngựa sẽ tự về chuồng nên Quý Nhất Nam lại nhờ ông đưa điện thoại cho cô gái vẫn còn ở nhà hàng.
"Xin lỗi." Quý Nhất Nam chân thành nói, "Hôm nay tôi gặp bạn mình, không phải cố ý bỏ cô lại đó. Tôi bảo Tiểu Thất qua đón cô rồi, phiền cô chờ một lát."
"À, không sao đâu. Thấy anh chạy vội ra ngoài như vậy, tôi còn tưởng anh gặp chuyện gì cơ."
Không gian trong xe chật hẹp, giọng nói của cô gái vang lên rất rõ.
"Cứ vậy nhé." Quý Nhất Nam định cúp máy, nhưng đối phương lại đột nhiên nói: "Cái đó... anh Nhất ơi, em khá có thiện cảm với anh. Sau này nếu không có việc gì, chúng ta còn có thể gặp lại không?"
Quý Nhất Nam liếc nhanh sang gương mặt không cảm xúc của Lý Bất Phàm, rồi nói: "Xin lỗi, có lẽ tôi đã hiểu nhầm về bữa ăn hôm nay. Tôi tưởng chỉ là tiếp đón đồng nghiệp. Hiện tại tôi vẫn đang theo đuổi người yêu cũ, nên tôi nghĩ chúng ta làm đồng nghiệp là được rồi."
Cúp điện thoại xong, Lý Bất Phàm thản nhiên nói: "Cậu sống cũng tốt mà, sao cứ phải tìm tôi làm gì?"
Giọng Quý Nhất Nam lạnh hẳn đi: "Cậu thật sự nghĩ tôi sống tốt sao?"
Chiếc xe địa hình lao vun vút trên con đường hoang dã, không ai nói thêm lời nào.
Lý Bất Phàm lái xe về khách sạn, cậu vẫn không để ý đến anh. Quý Nhất Nam đi theo phía sau, không rời nửa bước, đợi cậu đi đến trước cửa phòng, anh cũng theo vào. Lý Bất Phàm coi như không nhìn thấy anh, cầm quần áo thay đi vào phòng tắm.
Quý Nhất Nam cũng chẳng bận tâm, cứ coi khách sạn của Lý Bất Phàm như của mình. Trong lúc Lý Bất Phàm tắm, anh ngồi bên giường, nhìn chiếc vali mở ra. Bên trong gần như vẫn là những thứ quen thuộc, suốt một năm xa cách, thói quen đi công tác của cậu hầu như không thay đổi.
Ở mép quần áo có kẹp một mảnh giấy. Quý Nhất Nam ngồi xổm xuống, rút tờ giấy ra, mới phát hiện đó là một tấm poster quảng bá của một trang web nhiếp ảnh nào đó.
Trên poster, có vài chỗ được khoanh lại bằng bút bi, bên cạnh còn ghi chú ý kiến chỉnh sửa, hẳn là bản thiết kế mà cậu muốn làm.
Quý Nhất Nam dùng điện thoại nhập địa chỉ trang web ấy, quả nhiên nhìn thấy bên trong có một số tác phẩm Lý Bất Phàm từng chụp. Anh lưu lại hết, vừa xong thì Lý Bất Phàm từ phòng tắm bước ra.
Cậu thậm chí còn không thèm liếc sang bên cạnh, chân vừa chạm đến mép giường đã bị Quý Nhất Nam kéo cổ tay, xoay người lại.
Lý Bất Phàm có thể nói gì cũng được, nhưng cậu không thể không nói, không thể làm ngơ, không thể giả vờ như thật sự chẳng còn quan tâm gì nữa.
"Cậu làm gì vậy?" Lý Bất Phàm bình tĩnh hỏi.
Quý Nhất Nam nhìn chằm chằm gương mặt cậu, nhận ra hôm nay cậu vẫn sẽ không chịu nhưỡng bộ, liền dứt khoát bóp cằm cậu hôn lên.
Lý Bất Phàm giãy giụa mấy cái, khuỷu tay chắn ngang muốn đẩy Quý Nhất Nam ra, lại bị anh vặn cánh tay, lật người đè úp xuống giường.
Đèn "tách" một tiếng tối sầm lại, Quý Nhất Nam áp sát lên, chỉ dùng một tay giữ chặt hai cổ tay Lý Bất Phàm, đẩy lên cao một chút. Từ thắt lưng trở xuống, cơ thể anh dán sát vào xương của cậu, cảm giác tê dại khiến Lý Bất Phàm run lên một cái.
"...Từ khi nào mà miệng cứng thế?" Quý Nhất Nam nghiêng đầu, hôn dọc theo vành tai cậu xuống dưới, vùi mặt vào bên cổ, hít thật sâu.
Lý Bất Phàm không nói gì, tim vẫn đập rất nhanh, Quý Nhất Nam có thể cảm nhận được.
Anh thả hai tay cậu ra, vén vạt áo lên, lòng bàn tay áp lên da thịt mà v**t v*. Lý Bất Phàm lập tức bất động, vùi hẳn mặt xuống giường, phát ra tiếng rên rất khẽ.
Vẫn giống như một con chim nhỏ.
Quý Nhất Nam phác họa đường nét mơ hồ của cậu trong bóng tối.
Ngón tay là bộ phận rất nhạy cảm, nhất là khi thị giác bị tước bỏ. Quý Nhất Nam dùng chóp mũi chạm vào má Lý Bất Phàm, cố tình hít lấy hơi thở của cậu. Đợi đến khi cậu mềm ra trong tay mình, anh mới hôn nhẹ lên vết sẹo sau tai cậu.
Lý Bất Phàm vẫn không nhúc nhích, Quý Nhất Nam liền đứng dậy trước, bật đèn ngủ đầu giường, rút hai tờ giấy lau tay.
Ga giường lộn xộn như vừa xảy ra chuyện gì đó. Quý Nhất Nam bước tới, hỏi Lý Bất Phàm có muốn đi tắm lại không. Lần này, Lý Bất Phàm xoay người ngồi dậy, mắt đỏ hoe, đưa tay về phía mặt Quý Nhất Nam nhưng lại bị anh bắt lấy. Thế nên cú đánh ấy trở nên nhẹ bẫng, rơi xuống má bên anh.
Quý Nhất Nam nắm tay cậu, dùng ngón cái xoa mở lòng bàn tay, rồi hôn nhẹ lên những đầu ngón tay vẫn còn ướt.
"Tôi đi tắm."
Anh rất tự nhiên lục trong vali của Lý Bất Phàm tìm vài bộ quần áo cho mình, rồi vào phòng tắm. Khi anh mặc đồ của Lý Bất Phàm bước ra, căn phòng đã hoàn toàn chìm trong bóng tối.
Có lẽ vì đã thấp thỏm lo sợ quá lâu, Quý Nhất Nam theo bản năng tưởng rằng Lý Bất Phàm lại đi rồi, liền gọi tên cậu một tiếng.
Chăn đệm phát ra tiếng sột soạt, Quý Nhất Nam thở phào nhẹ nhõm, lần mò trong bóng tối đến bên giường, nằm xuống phía của mình.
Trên người Lý Bất Phàm luôn có một mùi hương quen thuộc, chóp mũi Quý Nhất Nam áp sát chăn, ngửi thấy mùi hương ấy.
Anh thực sự rất mệt, rất buồn ngủ, nhưng lại không dám ngủ, vì sợ vừa nhắm mắt là Lý Bất Phàm lại đi mất. Trằn trọc một lúc lâu, Lý Bất Phàm mới lên tiếng: "Cậu có ngủ không?"
"Không ngủ." Quý Nhất Nam xoay người, đưa tay ôm chặt lấy Lý Bất Phàm.
Anh vốn cao hơn cậu một chút, khi ôm liền ép mặt cậu vào ngực mình, cố gắng để từng tấc da thịt đều dán sát lấy cậu.
Rất lâu sau, Lý Bất Phàm mới nói tiếp: "Quý Nhất Nam ơi, sau này chúng ta đừng gặp lại nhau nữa."
"Tại sao?" Quý Nhất Nam khàn giọng hỏi.
"Tôi đã có cuộc sống mới rồi," Lý Bất Phàm nói, "Cậu không thể quên tôi như tôi quên cậu sao?"
Vậy còn sợi dây chuyền của cậu thì sao?
Quý Nhất Nam đưa tay chạm vào cổ Lý Bất Phàm, muốn tìm chứng cứ, lại phát hiện sợi dây chuyền đã bị cậu tháo xuống.
"Cậu là đồ nói dối," Quý Nhất Nam nói, "Hôm đó cậu không hề nói thật với tôi một câu nào. Nhưng thôi, nói thì cũng đã nói rồi. Bây giờ cậu có thể đừng nói nữa được không... Đã rất lâu rồi, tôi chưa được ôm cậu."
Lý Bất Phàm quả thật không lên tiếng nữa.
Quý Nhất Nam không dám ngủ, anh chỉ biết người trước mắt có lẽ là người cuối cùng mình có thể nắm giữ trong đời, trái lại Lý Bất Phàm thì dường như thật sự chẳng bận tâm mà nhắm mắt ngủ.
"Lý Bất Phàm ơi," trong bóng tối, Quý Nhất Nam khẽ nói, "Dù ngày mai có đi, cũng đợi tôi tỉnh rồi hãy đi nhé. Lần trước cậu đi khi tôi đang ngủ, sau đó tôi không còn ngủ ngon được nữa."
Lý Bất Phàm không đáp, nhưng một lúc sau, khi cậu thực sự ngủ say, Quý Nhất Nam mới yên tâm phần nào, cũng dần chìm vào giấc ngủ.
Trong ký ức, đã rất lâu rồi anh chưa từng ngủ ngon như vậy, đến mức khi tỉnh dậy đã là buổi trưa.
Quý Nhất Nam theo phản xạ tìm Lý Bất Phàm trong phòng, quay đầu mới thấy cậu đã ngồi trên sofa không biết bao lâu.
Chiếc vali bày trên sàn đã được thu dọn lại gọn gàng. Thấy Quý Nhất Nam tỉnh dậy, Lý Bất Phàm đứng lên, dường như nhớ tới lời anh nói tối qua.
"Tôi đi đây." Lý Bất Phàm nói.
"Lần này đi đâu?" Quý Nhất Nam hỏi.
Lý Bất Phàm đi tới bên giường, cúi đầu nhìn mặt anh: "Bao lâu rồi cậu chưa soi gương? Cậu có biết bộ dạng bây giờ của mình trông như thế nào không?"
"Tôi đã nói rồi... tôi ngủ không ngon..."
"Tôi đã đối xử với cậu như vậy rồi, tại sao cậu vẫn còn nghĩ đến tôi?"
Quý Nhất Nam hít sâu một hơi, khống chế cảm xúc lại, nhìn thẳng vào mắt cậu: "Cậu lừa tôi thì được, nhưng đừng tự lừa chính mình."
Anh tới Vân Nam chưa lâu, ở đây chênh lệch nhiệt độ ngày đêm lớn, tia cực tím mạnh. Ngày nào anh cũng ở trong núi, ban đêm ngủ không ngon, ăn ít, đen đi, gầy đi cũng là chuyện có thể xảy ra.
"Cậu nghĩ rằng tôi không biết đau sao? Hãy cho tôi ít nhất một lý do mà tôi có thể chấp nhận, dù bao lâu tôi cũng sẽ chờ được," Lý Bất Phàm đứng ngay trước mặt anh, vậy mà vẫn nói những lời anh không muốn nghe. Quý Nhất Nam sắp bị cậu làm phát điên rồi, "Dù tôi có dùng từng ấy năm để nuôi một bé mèo nhỏ đi nữa, hẳn là nó cũng sẽ có tình cảm với tôi."
Anh thấy vành mắt Lý Bất Phàm ửng đỏ, liền tránh đi ánh nhìn của cậu.
"Thôi vậy... tùy cậu."
Lần này, người quay lưng rời đi trước lại là Quý Nhất Nam.
Anh đóng cửa phòng khách sạn, cúi đầu đi thẳng tới thang máy, gió từ cửa sổ hành lang thổi vào, Quý Nhất Nam hơi nghiêng đầu nhìn.
Những cành cây vàng óng gần như vươn vào khung cửa sổ, anh nghĩ, đợi đến khi Lý Bất Phàm chịu nói cho anh biết vì sao, không biết cái cây ấy sẽ đổi sang màu gì.
Nhưng anh chỉ có thể đánh cược một lần này. Anh cược rằng, trong lúc anh đi tìm Lý Bất Phàm, cậu cũng đang cố gắng giải quyết chướng ngại thật sự đang chôn sâu trong lòng mình.
---
Tác giả có lời muốn nói:
Mập lên một chút là tác dụng phụ của thuốc. Chi tiết kiểu này tôi cũng không giải thích trong truyện, nhưng lại sợ mọi người không hiểu