Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Upehehe
---
(*) Alprazolam thường được bác sĩ kê đơn để điều trị các rối loạn lo âu, hoảng sợ hoặc lo âu kèm trầm cảm. Thuốc có tác dụng giúp làm dịu thần kinh, giảm căng thẳng, hồi hộp, mất ngủ do lo âu.
Quý Nhất Nam kể lại đoạn câu chuyện này rất ngắn gọn.
Anh chỉ nói rằng trong một lần tình cờ gặp người bạn đó đến Shangri-La du lịch, hai người chạm mặt nhau trong khách sạn, anh đuổi theo, rồi sau đó lại tách ra.
Điểm nghi vấn duy nhất mà chỉ có mình Quý Nhất Nam biết chính là tiêu bản xuất hiện trong phòng lưu trữ mẫu vật của viện nghiên cứu, trên đó ghi "Người thu thập: Lý Bất Phàm".
Lẽ nào trước khi gặp anh, Lý Bất Phàm đã từng gặp đồng nghiệp của anh ở viện nghiên cứu?
Lẽ nào việc cả hai cùng xuất hiện ở một Shangri-La, là vì trong một Trung Quốc rộng lớn như vậy, không chỉ có Quý Nhất Nam đang tìm Lý Bất Phàm, mà Lý Bất Phàm cũng muốn gặp anh dù chỉ là lén lút?
"Sau này anh rất hối hận," Quý Nhất Nam nói. "Bởi vì anh biết cậu ấy có chuyện giấu anh. Anh chưa từng nghĩ rằng những lời cậu ấy nói lúc chia tay lại là thật lòng. Nhưng vì anh quá muốn giữ cậu ấy lại, anh biết chỉ khi nào chính cậu ấy cam tâm tình nguyện thì mới được. Cậu ấy không nói cho anh biết bất cứ điều gì, dù anh có bất chấp tất cả để hỏi cho rõ ràng, nhưng thật ra khi đó anh cũng giống như một đứa trẻ, luống cuống không biết phải làm sao, chỉ chọn cách làm sai nhất."
"Anh đã không nói chuyện đàng hoàng với cậu ấy, anh chỉ nói những lời từ trái tim mình, làm tổn thương cậu ấy, ép buộc cậu ấy, nhưng đó lại là những câu cuối cùng anh nói với cậu ấy. Nhiều năm như vậy, anh chưa từng nói với cậu ấy những lời lẽ nặng nề đến vậy."
Lý Bất Phàm đặt lòng bàn tay mình lên mu bàn tay anh, Quý Nhất Nam chợt hoàn hồn lại.
"Quý Nhất Nam, anh coi mình là gì vậy?" Lý Bất Phàm nắm lấy tay anh, "Anh là vạn năng sao? Anh có thể giải quyết tất cả mọi chuyện trên đời à? Đến việc giây tiếp theo mình có chết hay không anh còn không biết. Có thể anh thật sự rất day dứt, nhưng chuyện này không phải lỗi của anh. Những việc này chỉ là cứ thế trùng hợp xảy ra vào thời điểm không thích hợp thôi."
"Anh biết chứ," Quý Nhất Nam điều chỉnh lại biểu cảm, "Anh cũng đã... không còn nghĩ thế nữa."
Lý Bất Phàm tránh sang chủ đề khác, nói: "Chúng ta đi dạo thêm một chút rồi về khách sạn nhé."
Chưa kịp quay lại xe, trên trời đã bắt đầu mưa. Wellington vốn mưa suốt, không ai cảm thấy lạ, Quý Nhất Nam kéo tay Lý Bất Phàm, nói họ hãy đi tìm chỗ gần hơn để trú mưa.
Lý Bất Phàm không biết họ sẽ đi đâu, cho đến khi Quý Nhất Nam đẩy mở một cánh cửa kính, tiếng nhạc sôi động ào ạt tràn ra, y mới biết anh đưa mình đến một quán bar.
Cả hai đều ướt như chuột lột, Quý Nhất Nam tiện tay rút mấy tờ giấy trên bàn nhỏ bên cạnh, lau sơ cho Lý Bất Phàm.
"Ian?" Một giọng nam xa lạ vang lên.
Lý Bất Phàm quay mặt sang, thấy đó là một chàng trai Trung Quốc trạc tuổi họ.
"Cậu về khi nào vậy?" Chàng trai vui mừng vỗ vỗ vai Quý Nhất Nam.
"Có chút công việc," Quý Nhất Nam giới thiệu, "Đây là bạn trai tôi."
Chàng trai rõ ràng rất bất ngờ, nhiệt tình bắt tay Lý Bất Phàm, "Chào cậu, tôi là bạn của Quý Nhất Nam, cũng là ông chủ quán bar này. Hai người muốn uống gì? Để tôi bảo người mang lên cho."
"Bọn tôi lái xe," Quý Nhất Nam nói.
"Không sao, lát nữa để em lái," Lý Bất Phàm nghĩ một chút rồi hỏi, "bình thường anh ấy thích uống gì ở đây?"
Chàng trai gật đầu, cười: "Tôi biết rồi, hai người cứ ngồi trước đi, để tôi mang đồ uống lên cho."
Không gian quán bar không lớn, phong cách trang trí rất hoài cổ, bốn bức tường đều để lộ gạch đỏ. Họ ngồi xuống ở góc sát cửa kính lớn, Quý Nhất Nam hỏi: "Sao lại muốn uống?"
"Gọi cho anh," Lý Bất Phàm đẩy cây nến thơm trên bàn ra xa một chút, "Cảm giác trước đây anh hay đến đây, nên muốn biết anh thích uống gì."
Quý Nhất Nam sững người một lát, rồi mới nói: "Thật ra quán này mở chưa lâu lắm."
Ít nhất là sau khi Lý Bất Phàm rời khỏi Wellington.
Dù Quý Nhất Nam không muốn tin rằng Lý Bất Phàm thật sự rời đi chỉ vì những lý do cậu từng nói, nhưng anh vẫn buộc phải chấp nhận một sự thật, Lý Bất Phàm đã ở một nơi mà anh không thể chạm tới nữa rồi.
Cảm xúc bị đè nén không thể tiêu tan, ban đầu Quý Nhất Nam dùng vô số công việc để làm tê liệt bản thân, sau đó học được cách uống rượu.
Quán bar này khai trương gần trường vào cuối xuân. So với những quán khác, không gian ở đây đơn giản, khách phần lớn là sinh viên, các loại đồ uống bán ra có nồng độ cồn không cao, nhìn chung khá an toàn.
Sau một loạt đánh giá, Quý Nhất Nam bắt đầu thường xuyên đến đây, vì đến nhiều nên quen ông chủ người Hoa ở đây.
Một ly có cồn, một ly không cồn.
Nhân viên mang đồ uống lên, ông chủ đứng xa xa, giơ tay chào Quý Nhất Nam.
Ngoài cửa sổ mưa vẫn rất lớn, Lý Bất Phàm nếm thử đồ uống, là vị hoa quả tươi.
"Uống xong hai ly này, mưa có dừng không?"
"Có lẽ vậy." Quý Nhất Nam dùng ly của mình, khẽ chạm vào ly của Lý Bất Phàm.
Hai người ngồi một lúc, rượu trong ly đã vơi quá nửa. Quý Nhất Nam hơi chếnh choáng, mới chậm rãi nói với Lý Bất Phàm: "Trước đây anh hay đến đây lắm, đến mức trên tường có bao nhiêu viên gạch cũng đếm hết rồi."
"Anh đi một mình?" Lý Bất Phàm ngạc nhiên hỏi.
"Ừ, một mình uống rượu cũng không có gì không tốt," Quý Nhất Nam xoay xoay ly rượu, "Anh luôn cảm thấy uống rượu là chuyện rất riêng tư, không phải với ai cũng được."
Nhưng một mình ngồi trong quán bar, đôi khi cũng rất kỳ lạ.
Ai cũng đi cùng bạn bè, cười nói rôm rả, càng làm Quý Nhất Nam trông cô độc hơn. Mà lúc đó anh quả thật đang ở trong trạng thái như vậy.
Ngoài nghe nhạc và uống rượu, ánh mắt Quý Nhất Nam không biết nên đặt vào đâu. Sau này anh cảm thấy, có lẽ chỉ những viên gạch trên bức tường này mới có thể hiểu được mình.
Anh giống như chúng, hơn mười năm vẫn như một ngày, cứ nặng nề đứng yên tại chỗ.
"Anh say rồi." Lý Bất Phàm nhìn ánh mắt di chuyển chậm chạp của Quý Nhất Nam.
"Vậy sao?" Quý Nhất Nam kéo tay Lý Bất Phàm, nắm rất chặt dưới gầm bàn.
Anh tùy ý tựa lưng vào bức tường phía sau, mắt nhìn Lý Bất Phàm, rất xa, rất sâu.
"Trước kia anh từng nghĩ... chúng ta sẽ còn rất nhiều mùa đông nữa."
Lý Bất Phàm cười, chỉ coi như anh đã say, "Ừ, đúng vậy."
Lúc này y mới để ý thấy tiếng mưa ngoài cửa sổ đã nhỏ dần. Dù Quý Nhất Nam không nói rõ mình nghĩ gì khi ngồi ở đây, Lý Bất Phàm đoán rằng đó chắc chắn không phải điều gì tốt đẹp. Con người ai cũng phải trải qua những khoảnh khắc chán nản trong cuộc sống, sự chán nản này có thể đến từ đủ mọi nguyên nhân, y có thể hiểu được.
Y nắm tay Quý Nhất Nam, nói: "Mưa sắp tạnh rồi, mình đi thôi anh."
"Đi đâu cơ?" Quý Nhất Nam hỏi.
Trên mặt anh hiện ra một nụ cười rất kỳ quái, dường như bản thân không hề muốn cười, những vẫn phải miễn cưỡng duy trì một thứ thể diện nào đó.
"Chỗ em muốn đi... có anh không?"
Lý Bất Phàm đành phải đứng dậy, đi đến trước mặt Quý Nhất Nam, quay lưng về phía đám đông, nhẹ nhàng hôn lên môi anh, "Có chứ, vậy anh có đi cùng em không đây?"
Cuối cùng Quý Nhất Nam cũng chậm chạp gật đầu.
Vốn định đợi mưa tạnh hẳn rồi mới rời đi, nhưng vừa nghe Lý Bất Phàm nói xong, Quý Nhất Nam đã bất ngờ nắm lấy y kéo thẳng ra ngoài cửa.
Mưa phùn mà cũng lớn như vậy, trở lại xe, Lý Bất Phàm nhét Quý Nhất Nam vào ghế phụ rồi vòng sang bên kia xe. Vừa ngồi xuống, y đã bị anh kéo lấy cánh tay lại, nghiêng người hôn tới.
Da Quý Nhất Nam rất lạnh, nhưng khoang miệng lại nóng rực, hơi thở nặng nề phả lên gò má Lý Bất Phàm.
"Qua đây đi em." Giọng anh khàn hẳn.
Không đợi Lý Bất Phàm đáp lại, Quý Nhất Nam đã ôm ngang eo y, kéo người từ ghế lái sang về phía mình. Lý Bất Phàm còn chưa kịp ngồi vững, lưng ghế đã bị Quý Nhất Nam hạ thấp xuống một chút.
Ánh đèn mỏng manh từ bảng điều khiển hắt lên trong xe, Lý Bất Phàm lí nhí hỏi: "Ở đây sao?"
Quý Nhất Nam không còn khách sáo hỏi có được không nữa, chỉ rất chắc chắn ừ một tiếng. Anh cởi chiếc áo đã ướt sũng của Lý Bất Phàm, lúc rút thắt lưng còn trượt tay mấy lần khiến y bật cười.
Nhiệt độ trong xe rất hoàn hảo, ấm hơn bên ngoài một chút. Quý Nhất Nam giữ lấy eo Lý Bất Phàm, nắm cổ tay y đặt lên tay vịn cửa xe, vỗ nhẹ sau lưng y nói: "Anh uống rượu rồi, em tự động nhé."
Ỷ được chiều mà làm tới hả?
Nói là say nhưng thực ra chẳng ảnh hưởng gì, thậm chí còn làm mạnh hơn thường ngày.
Sau đó Lý Bất Phàm cũng thấy mệt, úp người lên Quý Nhất Nam nghỉ một lúc rồi mới hạ cửa kính xuống một khe nhỏ cho thoáng khí.
Đợi hơi nước trên kính tan đi, y mới lười biếng lấy quần áo, tùy tiện khoác hờ lên người.
"Bây giờ có thể về nhà chưa?" Lý Bất Phàm hỏi.
"Ừm..." Quý Nhất Nam nhấc người lên, trong bóng tối mò tìm đến môi Lý Bất Phàm, nhẹ nhàng ngậm lấy đầu lưỡi y.
ch*ch xong một lần, Quý Nhất Nam cũng tỉnh rượu hẳn. Về tới khách sạn, vừa bật đèn lên, giờ anh lại cảm thấy mình đã làm điều gì đó sai trái. Quý Nhất Nam c** q**n áo ướt nhẹp ra, nói với Lý Bất Phàm: "Em đi tắm trước đi."
"Không cần..." Lý Bất Phàm cũng c** q**n áo, kéo tay Quý Nhất Nam đi về phía phòng tắm, giọng nhỏ xíu: "Tắm cùng nhau đi."
Vòi sen vừa mở, hơi nóng lập tức bốc lên, lan tỏa đầy phòng tắm.
Quý Nhất Nam lấy một bump dầu gội, xoa lên tóc Lý Bất Phàm. Mùi oải hương rất thơm, Lý Bất Phàm nhắm mắt lại, cúi đầu tựa vào tường gạch men phòng tắm, ngoan ngoãn để anh tắm cho mình.
Ra nước ngoài dự hội thảo mà còn có thể gặp được Lý Bất Phàm, với Quý Nhất Nam vốn dĩ là một chuyện tốt.
Chỉ có điều là anh thật ra cũng không dám tùy tiện quay về đây. Một khi bước trên những con phố quen thuộc, ký ức từ rất lâu trước đó sẽ ào ạt kéo đến, khiến anh có cảm giác tất cả đều chỉ vừa mới xảy ra hôm qua.
Anh và Lý Bất Phàm quả thực đã sống ở đây rất lâu. Lâu đến mức đã đi bộ khắp trường học, lâu đến mức đã quen với việc chuẩn bị cho từng cơn mưa cho mọi thời điểm khác nhau trong ngày, lâu đến mức có thể nhận biết được cửa tiệm nào đã thay đổi, lâu đến mức chỉ cần đặt chân tới một nơi là sẽ nhớ ra mình từng đi qua đó như thế nào trước đây.
Dù lúc này Lý Bất Phàm đang ở ngay trước mắt anh, nhưng vì nhắc tới chuyện cũ, Quý Nhất Nam vẫn không tránh khỏi cảm giác khó chịu.
Anh xả sạch bọt trên tóc Lý Bất Phàm, dùng bàn tay ướt vuốt nhẹ gò má y, rũ mắt nói khẽ: "Có đôi lúc anh cảm thấy em không thật chút nào."
Lý Bất Phàm bật cười: "Sao lại thế? Em là thật mà."
Y nắm lấy tay Quý Nhất Nam, xoa mạnh lên mặt mình, rồi nghiêng đầu thơm thơm lên nó, "Cảm nhận được chưa?"
Quý Nhất Nam gật đầu, tiến lại gần hơn, nghiêng mặt thử thăm dò hôn lên môi Lý Bất Phàm giữa làn hơi nước.
Anh không rời đi quá xa, hơi thở hòa quyện với hơi nước trở nên nóng bỏng và ẩm ướt. Lông mi của Lý Bất Phàm ướt đẫm, làm mỗi lần chớp mắt đều chậm hơn. Y hơi ngẩng đầu lên, chỉ cử động một góc rất nhỏ đã bị Quý Nhất Nam phát hiện, đ*ng t*nh cúi xuống hôn sâu hơn.
Tiếng nước từ vòi sen hòa lẫn với tiếng mưa ngoài cửa sổ, khiến Quý Nhất Nam nhớ đến những ngày tháng trước kia của họ ở căn hộ. Khả năng cách âm của căn hộ kém hơn khác sạn một chút, mà Wellington lại mưa quanh năm, tiếng mưa chậm rãi rơi dần trở thành một thứ nhạc nền, nhanh chóng nhấn chìm anh vào không gian xung quanh.
Cơ thể rời khỏi làn nước có chút lạnh, nhưng trong lòng bàn tay Quý Nhất Nam rất nhanh lại trở nên nóng rực. Lý Bất Phàm ngước mắt nhìn anh, ánh mắt ấy rất sáng, hệt như được gặp lại y của nhiều năm trước.
Có lẽ bọn họ chưa từng chia xa nhau, sau khi tốt nghiệp tiến sĩ, họ vẫn tiếp tục sống cùng nhau. Quý Nhất Nam đi dạy học, Lý Bất Phàm thường xuyên bay khắp nơi, nhưng vẫn luôn về nhà.
Mọi thứ chẳng khác mấy so với tưởng tượng ban đầu của Quý Nhất Nam, họ cứ thế bình yên an nhiên đi cùng nhau hết một đời.
Bình yên.
Đây là một từ quý giá đến nhường nào, đến tận lúc này Quý Nhất Nam mới thật sự nhận ra.
Anh không khống chế được cảm xúc, có lẽ lỡ dùng sức hơi mạnh, Lý Bất Phàm khẽ hít một tiếng kêu đau.
"Còn đang nghĩ đến bạn anh, hay trường học của anh sao?" Lý Bất Phàm ghé lại gần, nhẹ nhàng cắn môi Quý Nhất Nam, "Lúc này mà còn nghĩ, em sẽ dỗi đấy..."
Quý Nhất Nam áp trán mình lên trán y, nói: "Không có, đang nghĩ về em."
Hôn môi xong, Lý Bất Phàm cũng không còn đau nữa, y cảm nhận được một sức mạnh dịu nhẹ từ Quý Nhất Nam, cố gắng bao bọc lấy y, nâng đỡ y, không để y rơi xuống.
Đổi sang một nơi xa lạ để ch*ch nhau quả thật có một chút khác biệt so với khi nằm trên giường. Có lúc Lý Bất Phàm không khống chế được mà trượt xuống, rồi lại được lấp đầy hơn. Quý Nhất Nam cũng đ*ng t*nh hơn thường ngày, ngoài hôn môi ra, còn là những cái nhìn thật lâu bằng đôi mắt vừa dịu dàng vừa tràn ngập bi thương của anh.
Sao lại có những người mang dáng vẻ thế này khi l*m t*nh chứ, Lý Bất Phàm không nhịn được đưa tay chạm lên xương mày Quý Nhất Nam. Khi thấy anh nhìn mình như vậy, cảm giác được yêu trở nên mãnh liệt đến mức, bất kỳ ai bị ánh mắt ấy nhìn cũng sẽ không nghi ngờ sự chân thành của tình cảm này.
Lý Bất Phàm đã sớm tin rằng, giữa họ chưa bao giờ là gặp gỡ thoáng qua. Nếu nhất định phải gọi tên, đó hẳn là một cuộc tái ngộ sau chia ly.
Nghĩ đến đây, Lý Bất Phàm bật cười, nhưng nụ cười ấy lại khiến Quý Nhất Nam hoang mang: "Sao thế em?"
Giọng anh khàn đi, dường như có chút không hài lòng vì y phân tâm, động tác thúc vào cũng mạnh hơn một chút, như đang khuyên nhủ: "Anh muốn em tập trung hơn."
Khi Quý Nhất Nam bật lại vòi sen, Lý Bất Phàm đang nằm sấp trên người anh, lười biếng giơ tay chỉ sang bên cạnh: "Em thích loại sữa tắm có mùi hoa kia."
"Được." Quý Nhất Nam lấy ra xoa cho y, tắm rửa sạch sẽ cho Lý Bất Phàm trước rồi để y ra ngoài phòng tắm.
Lý Bất Phàm không thích để tóc ướt, y lục ngăn tủ trong phòng tìm máy sấy nhưng không thấy, liền cất giọng hỏi: "Có phải máy sấy để trong phòng tắm không?"
Đi tới cạnh giường, Lý Bất Phàm tiện tay kéo ngăn tủ đầu giường ra, không thấy máy sấy nhưng lại nhìn thấy một lọ thuốc.
— Alprazolam.
Lý Bất Phàm đọc qua công dụng, đại khái là thuốc dùng để điều trị bệnh tâm thần, chứng lo âu và trầm cảm. Lọ thuốc đã được mở, số viên bên trong vơi đi khá nhiều.
Là người ở trước để quên lại sao? Hay là... thuốc của Quý Nhất Nam?
"Máy sấy ở trong phòng tắm." Giọng Quý Nhất Nam vọng ra từ sau cánh cửa.
Lý Bất Phàm đặt lọ thuốc trở lại vị trí cũ, đáp được, rồi vào phòng tắm lấy máy sấy.
Đối diện gương sấy tóc, y không tập trung lắm. Nghĩ kỹ lại, khoảng thời gian này tuy thường xuyên ở chung phòng với Quý Nhất Nam, nhưng cũng không phải ngày nào cũng vậy. Vì đủ loại lý do, những lúc họ xa nhau còn nhiều hơn.
Vậy nên Quý Nhất Nam rất có thể thật sự đang dùng thuốc, chỉ là y không nhận ra.
Tiếng nước trong phòng tắm phía sau ngừng lại, Quý Nhất Nam cầm khăn lau tóc bước ra, đến khi tay chạm vào tóc Lý Bất Phàm, y mới hoàn hồn.
Lý Bất Phàm tắt máy sấy, nhường chỗ phía trước cho anh: "Anh lại đây đi, để em sấy cho."
Quý Nhất Nam cao hơn y, nên để cho Lý Bất Phàm dễ sấy, anh cúi người xuống, chống tay lên bồn rửa, hơi ngẩng mặt nhìn y đang rũ mắt suy tư.
Ngón tay Lý Bất Phàm luồn qua mái tóc đen của anh. Y không quá tập trung, nét mặt cũng bình thản, không giống khi còn ở trong phòng tắm. Quý Nhất Nam đoán là lúc y đi lấy máy sấy đã xảy ra chuyện gì đó nhưng lại không đoán ra được.
Chờ tóc gần khô, Lý Bất Phàm rút phích cắm, nói mình buồn ngủ rồi.
Tắt đèn nằm lên giường, Lý Bất Phàm xoay người về phía Quý Nhất Nam, vẫn chưa nhắm mắt.
Vốn nghĩ trong bóng tối sẽ không bị phát hiện, không ngờ Quý Nhất Nam vẫn cử động, vòng tay qua vai y, hỏi vì sao y vẫn chưa ngủ.
"Còn anh thì sao? Anh cũng chưa ngủ mà..." Lý Bất Phàm nói.
Y chỉ vừa nhỏ giọng nói một câu như vậy, Quý Nhất Nam đã gần như lập tức nghĩ đến: lọ thuốc trong ngăn tủ đầu giường có lẽ đã bị thấy rồi.
Anh đúng là có một chút triệu chứng rối loạn lo âu, nhưng từ khi Lý Bất Phàm xuất hiện, tình trạng đã tốt lên rất nhiều. Chỉ là những lúc đi công tác, Quý Nhất Nam vẫn mang theo thuốc bên mình, phòng khi mất ngủ trắng đêm ảnh hưởng tới công việc.
Dù trong lòng đã có suy đoán, anh vẫn không nói thẳng, chỉ đáp: "Anh sắp ngủ rồi."
"Anh lừa em."
Anh không nghĩ Lý Bất Phàm sẽ nói thẳng: "Người có thể ngủ ngay sẽ không mang thuốc ngủ theo bên mình."
Quý Nhất Nam nhất thời có hơi căng thẳng, bởi phía sau thuốc ngủ có liên quan đến bí mật về người bạn mà anh nhắc đến, cũng chính là Lý Bất Phàm. Anh gần như nghẹn lời một chủ, rồi nghĩ lại, Lý Bất Phàm thông minh như vậy, lừa y còn không bằng nói thật, liền thừa nhận: "Anh có uống thuốc ngủ, làm nghiên cứu áp lực tinh thần rất lớn, cho dù mỗi ngày chỉ tiếp xúc với cây cỏ và tế bào của chúng. Nhưng em đừng lo, anh đã khá hơn rất nhiều rồi."
Quý Nhất Nam ôm lấy Lý Bất Phàm, hít mùi dầu gội quen thuộc giống hệt của mình trong mái tóc y. Có lẽ Lý Bất Phàm sẽ không bao giờ tin rằng chính y là lý do anh tốt lên, nhưng không biết cũng chẳng sao cả.
"Vậy anh có đi gặp bác sĩ tâm lý không?" Lý Bất Phàm hỏi.
"Có, đi định kỳ. Đôi khi cũng không phải có bệnh gì mới cần đi, chỉ là thỉnh thoảng anh bị áp lực hơi lớn." Quý Nhất Nam nghĩ một chút, cảm thấy lý do mình bịa cũng khá ổn. Lý Bất Phàm đáp một tiếng, dường như đã tin anh rồi, chỉ dặn rằng nếu sau này thật sự có tâm sự gì, nhất định đừng giấu y. Sau đó y kéo Quý Nhất Nam vào lòng đầy dịu dàng, vỗ nhẹ sau đầu anh như dỗ trẻ con.
Điều Quý Nhất Nam cần chính là sự an tâm này. Anh ôm lấy eo Lý Bất Phàm, tìm một tư thế thích hợp trong lòng y, nhắm lại lại và chìm vào giấc ngủ.
---
Tác giả có lời muốn nói:
Đang nghe nhạc của Thiện Y Thuần
Khi nhớ đến em, gió cũng nổi lên
Hehe: Yêu đương thích thế cho yêu với