Hàng Triệu Khoảnh Khắc - Khổ Tư

Chương 43: Trở thành gió, hóa thành mưa, tự do không bị trói buộc

Trước Tiếp

Edit: Upehehe

---

"Anh đang nghĩ đến bạn mình à?"

Gió đêm mát mẻ thổi qua bãi cỏ, làm cho những ngọn cỏ và tán cây xào xạc lay động.

Lý Bất Phàm tựa người vào ghế dã ngoại, ngửa mặt lên, lặng lẽ nhìn Quý Nhất Nam đến xuất thần.

"Ừ," Quý Nhất Nam gật đầu, "Anh quen cậu ấy từ rất lâu rồi."

"Rồi sao nữa? Sao hôm đó cậu ấy không đến?"

"Anh không biết." Quý Nhất Nam lắc đầu, đưa cây kem trong tay đến sát môi y. "Hôm đó cậu ấy bỏ anh lại, rồi một mình về nước."

"Hả? Bỏ anh đi luôn? Bạn bè gì kỳ thế?"

"Có lẽ cậu ấy cũng có nỗi khổ riêng."

Lý Bất Phàm dứt khoát cầm lấy cây kem Quý Nhất Nam không muốn ăn nữa, vừa ăn vừa nhíu mày nói: "Quý Nhất Nam, anh không thể như thế được. Con người anh bị cái là quá tốt bụng, chuyện gì cũng muốn nghĩ thay cho người khác."

Quý Nhất Nam ngược lại khẽ cười, thừa nhận: "Người bạn đó của anh lúc ấy cũng nói vậy."

"Thôi thôi thôi, anh đừng lấy cậu ấy ra so với em, em không phải loại người như vậy."

"Không phải em bị mất trí nhớ rồi à? Sao còn khẳng định chắc chắn thế?"

"Mất trí nhớ chứ có phải bị đột biến đâu, em nghĩ tam quan của mình chắc cũng sẽ không thay đổi..." Lý Bất Phàm nuốt một ngụm, "Đi nào."

"Thôi được rồi." Y xua tay. "Tiếp tục nói về bạn anh đi. Sau đó thì sao? Anh gặp lại có đánh cho cậu ấy một trận không?"

"Sao có thể." Sao có thể nỡ lòng làm vậy được.

"Hơn nữa sau đó tụi anh chỉ gặp lại đúng một lần." Quý Nhất Nam bình thản nói.

"Sau đó thì sao?"

"Sau đó... cậu ấy chết rồi."

Lý Bất Phàm sững sờ, không lập tức lên tiếng, "Anh... nói thật sao."

"Ừ, cậu ấy mất rồi, vì một tai nạn. Lúc đó có một đội khảo sát khoa học cần người hỗ trợ, cậu ấy giống em, biết rất nhiều thứ nên đã giúp họ đi đo đạc số liệu, không ngờ lại gặp tai nạn rồi... qua đời."

"Xin lỗi anh... lúc nãy em không biết..."

"Không sao, chuyện đó đã qua rất lâu rồi."

Lâu thật sao?

Lý Bất Phàm thử tính toán trong lòng, Quý Nhất Nam mới tốt nghiệp tiến sĩ khoảng hai, ba năm trước thôi mà.

Họ còn chưa kịp nói tiếp, từ xa đã có một ông lão tóc hoa râm, đeo kính, mặc quần short đi biển và áo hoa hòe đang chậm rãi bước tới.

"Tôi nhìn thấy em từ rất xa, còn tưởng mình nhận nhầm người." Vừa đến nơi, ông đã vỗ nhẹ lên vai Quý Nhất Nam.

"Thầy, sao thầy lại ở đây?"

"Câu này phải là tôi hỏi em chứ. À, tôi nhớ ra rồi, em đến tham gia diễn đàn phải không? Diễn đàn này là do thầy hướng dẫn của em giới thiệu em đấy. Khách mời đã sắp xếp sẵn ban đầu lại không đến được..." Ông vừa nói vừa rất tự nhiên kéo một chiếc ghế bên cạnh, ngồi xuống cạnh Quý Nhất Nam, "Ôi, tôi vừa đi nghỉ dưỡng về, suýt nữa thì quên mất chuyện của em."

Quý Nhất Nam cười, lắc đầu, rồi nắm tay Lý Bất Phàm giới thiệu: "Thầy ơi, đây là bạn trai của em, Jasper."

Sau đó lại nói với Lý Bất Phàm: "Đây là giảng viên một môn hồi đại học của anh, cũng rất thân với thầy hướng dẫn tiến sĩ của anh."

Chào hỏi xong, ông như chợt nhớ ra điều gì, liền lấy điện thoại ra nói với Quý Nhất Nam: "Em còn giữ video hôm tốt nghiệp tiến sĩ, lúc em đại diện sinh viên xuất sắc lên phát biểu không? Tôi ở đây còn lưu một bản để giữ hộ cho thầy hướng dẫn của em nè."

"Thầy ơi thầy đừng..."

"Em chưa xem bao giờ, em cũng muốn xem." Lý Bất Phàm nghiêng người lại gần.

"Đây, tôi gửi cho em." Thầy giáo cười, vừa thao tác trên điện thoại vừa nói. "Hồi trước tôi cứ nghĩ Ian bình thường không thích nói nhiều, nhưng hễ đến lúc làm báo cáo thì lại rất đĩnh đạc, nên mấy nghi thức kiểu này chắc cũng không sợ sân khấu. Không ngờ hôm đó em ấy còn hơi căng thẳng, nhìn cũng khá là... đáng yêu đó nha."

"Thật à?" Lý Bất Phàm cười, đưa tay vòng qua eo Quý Nhất Nam. "Thế để em xem."

Gửi xong video, ông đứng dậy, khoát tay nói, "Tôi không làm phiền hai em hẹn hò nữa, đến giờ tôi đi ngủ rồi."

"Em xem được không anh?" Lý Bất Phàm không vội mở video mà quay sang hỏi anh trước.

Quý Nhất Nam bất lực cười, "Được chứ, có gì đâu."

Dù mỗi lần nghĩ đến ngày hôm đó, anh vẫn thấy đau khổ, nhưng lúc này đây, nguyên nhân khiến anh đau khổ khi ấy đã không còn nữa, vì thế cảm giác cũng dịu đi rất nhiều.

Lý Bất Phàm mở video. Ban đầu ống kính rung lắc một lúc, sau đó mới lấy nét vào Quý Nhất Nam đang đứng trên bục trao thưởng.

Phần mở đầu ngắn gọn, không có lời thừa. Phát âm của Quý Nhất Nam rất chuẩn, nói cũng trôi chảy, chỉ là sắc mặt trông khá tệ, dường như không có tinh thần.

Toàn bộ bài phát biểu chưa đến mười phút, nhưng Lý Bất Phàm lại đặc biệt ấn tượng với những lời cuối cùng của Quý Nhất Nam.

"Tôi vẫn luôn cho rằng, ý nghĩ của việc học ngoài bản thân nó ra còn là để có được cuộc sống tốt hơn. Nhưng trước đây tôi chưa từng hiểu cuộc sống thế nào mới gọi là tốt. Tôi quá chấp niệm với tương lai nên đã lãng quên mất hiện tại, không nhận ra cuộc sống ngay trước mắt cũng đã từng là điều tôi hằng mong ước. Chính vì vậy, tôi đã bỏ lỡ một số người và một số việc vốn dĩ rất đẹp đẽ.

Trong cuộc đời luôn có những phiền não không ngừng nối đuôi xuất hiện. Dường như vừa giải quyết xong một khó khăn, chúng ta lại phải tiếp tục đối mặt với một vấn đề mới. Nhưng tôi chỉ muốn nắm lấy những điều hạnh phúc nhất trong mỗi giai đoạn để cố gắng thay đổi nó. Theo lời của một người bạn của tôi từng nói, đại khái là, cho dù bầu trời trước mắt có hạn hẹp đến đâu, tôi cũng muốn trở thành làn gió bay cao nhất, để có được một góc nhìn của tự do.

Hôm nay, được đại diện các sinh viên tốt nghiệp đứng đây phát biểu, đối với tôi mà nói, giống như một lần tổng kết cho chính bản thân mình. Sau khi tốt nghiệp và rời khỏi đây, tôi tin rằng mình sẽ có thêm nhiều thu hoạch, có một cuộc sống trọn vẹn hơn.

Cuối cùng, tôi chúc mọi người có thể trở thành gió, hóa thành mưa, tự do không bị trói buộc."

Video kết thúc. Quý Nhất Nam nhanh chóng bước xuống bục. Người cầm điện thoại còn hướng ống kính theo anh thêm vài giây, vừa hay ghi lại khoảnh khắc Quý Nhất Nam cởi áo cử nhân và mũ tốt nghiệp, vội vã rời khỏi hiện trường, chỉ để lại một bóng lưng.

Lý Bất Phàm chỉ vào màn hình, hỏi anh: "Lúc đó anh định đi đâu thế?"

Quý Nhất Nam rũ mắt xuống, dường như xuyên qua đoạn video này, anh cũng quay về ngày ấy của năm đó. Chỉ là tâm trạng của anh lúc này khá giống với chính mình trong video, đều không thể gọi là thoải mái. Nhưng anh từng nói, mình đã mất đi một người bạn vô cùng quan trọng, nếu là vì nhớ đến một người như thế, Lý Bất Phàm cũng có thể hiểu được cho sự sa sút của anh.

"Đi Cầu Tình Nhân." Quý Nhất Nam nói.

Lý Bất Phàm có chút ngạc nhiên, y không ngờ hai chuyện này lại có liên kết với nhau, "Anh nói là đi xem hoàng hôn, em còn tưởng phải muộn hơn nữa."

"Vốn là thế, nhưng sau đó mọi thứ đều không giống với tưởng tượng. Hôm đó trời mưa rất lớn, anh không mang ô. Về nhà thì bị cảm, sốt mê man cả một tuần, sau đó còn ho rất lâu, suýt nữa thì lỡ mất buổi gặp với nhóm sinh viên được vào tổ nghiên cứu sớm." Giọng anh vẫn khá nhẹ nhàng, giống như chỉ đang chia sẻ với Lý Bất Phàm một chuyện rất nhỏ.

Họ trò chuyện rất lâu, đến mức cửa hàng kem gần đó cũng sắp đóng cửa.

Lý Bất Phàm nắm tay Quý Nhất Nam, như đùa nghịch mà khẽ mân mê đầu ngón tay anh. Khi đèn tắt bớt, nơi này trở nên yên tĩnh hơn, đến mức Quý Nhất Nam thậm chí còn nghe thấy cả nhịp tim của Lý Bất Phàm. Gió đêm mùa hè mang theo hơi nóng trong không khí, hóa thành một lớp mồ hôi mỏng dính trên da anh. Thế nhưng anh lại không hề cảm thấy khó chịu, bởi vì anh chợt nhớ đến rất nhiều mùa hè của những năm trước, khi ở bên Lý Bất Phàm cũng giống như thế này, trong bầu không khí ẩm ướt, nắm tay nhau, hoặc ngồi cạnh nhau, nói đủ thứ chuyện trên đời.

"Em luôn tin rằng vạn vật đều có linh hồn, một ngọn cỏ nhỏ, một bông hoa, tất cả chúng đều là sinh linh của thế giới này, mỗi khoảnh khắc đều đang kết nối với thế giới."

Bởi vì nghe thấy những lời quen thuộc, Quý Nhất Nam không nhịn được mà nghiêng đầu sang, ánh mắt dừng lại trên gương mặt nghiêng của Lý Bất Phàm. Dù không có ánh sáng, nhưng khi nhìn y, Quý Nhất Nam vẫn cảm thấy Lý Bất Phàm đang phát sáng, một thứ ánh sáng ấm áp, bền bỉ như một vì sao trên bầu trời, vĩnh viễn không tàn.

"Cho nên em nghĩ, dù con người có chết đi, chỉ còn lại một nắm đất, thì nắm đất ấy cũng vẫn là một phần thuộc về thế giới này."

"Vậy nên anh phải yêu thế giới này, vì anh yêu thế giới này, cũng chính là đang yêu tất cả những người anh yêu." Quý Nhất Nam lẩm bẩm trong vô thức.

"Biết cướp lời rồi đấy," Lý Bất Phàm cười, "Hôm nay trông anh như rất muốn nói về người bạn của anh, nếu anh còn muốn kể, em cũng sẵn sàng nghe. Anh nói sau đó hai người gặp lại lần nữa, là gặp thế nào vậy? Anh tìm được cậu ấy sao?"

"Không hẳn là tìm được." Quý Nhất Nam lắc đầu.

Hôm đó sau khi trở về từ Cầu Tình Nhân, Quý Nhất Nam đã đổ bệnh rất nặng. Ban đầu anh chỉ bị sốt, ở nhà tự uống chút thuốc hạ sốt. Nhưng cơn sốt lặp đi lặp lại nhiều ngày không dứt, cuối cùng anh sốt đến mức ngất đi trên giường, mấy tiếng sau mới tự tỉnh dậy.

Anh bị viêm phổi. Khi nằm trên giường bệnh, anh liên lạc với Dụ Tu Cảnh và Từ Kỳ Niên, nhưng họ cũng không có bất kỳ tin tức nào của Lý Bất Phàm. Giống như Lý Bất Phàm đã hạ quyết tâm, muốn loại bỏ hoàn toàn mọi thứ có liên quan đến Quý Nhất Nam ra khỏi cuộc sống của mình.

Quý Nhất Nam thử liên hệ với bác sĩ tâm lý của Lý Bất Phàm trước. Nhưng vì liên quan đến quyền riêng tư của bệnh nhân, vị bác sĩ đó hoàn toàn từ chối tiết lộ bất kỳ thông tin nào về bệnh sử của Lý Bất Phàm. Quý Nhất Nam bất đắc dĩ chỉ có thể dùng cách ngốc nghếch hơn. Anh liên tục gửi tin nhắn cho Lý Bất Phàm, dù chưa từng nhận được một lần hồi âm.

Cuộc sống thực tế khác xa với những gì anh từng hình dung, mảnh ghép quan trong nhất bỗng nhiên biến mất khỏi cuộc đời anh. Anh thường xuyên đi đến Cầu Tình Nhân, quãng đường ba mươi lăm cây số lái xe từ căn hộ hiện tại khiến anh nhớ đến vô số lần đi đi về về trong khoảng thời gian học đại học, làm anh sinh ra một ảo giác ngắn ngủi, giống như thế Lý Bất Phàm vẫn đang đợi anh ở điểm cuối con đường.

Dù rất nhiều thứ đã thay đổi, nhưng tiệm kem bên cầu vẫn luôn mở cửa. Quý Nhất Nam đến gần Cầu Tình Nhân rồi lại không dám bước lên. Anh chỉ thỉnh thoảng mua một cây kem, đứng đó ăn.

Anh từng lập kế hoạch rất chi tiết để tìm Lý Bất Phàm, phạm vi chủ yếu là trong Trung Quốc. Nhưng khi đối diện với bức tường đầy những địa điểm đã được đánh dấu, Quý Nhất Nam lại cảm thấy vô cùng chán nản.

Anh thật sự không tìm được Lý Bất Phàm nữa rồi.

Quý Nhất Nam ở lại trường chưa đến một năm thì bước ngoặt xuất hiện vào mùa đông năm đó, trong một dự án giao lưu học thuật Trung – ngoại. Viện trưởng Viện Nghiên cứu Thực vật Shangri-La dẫn theo đội ngũ sang trao đổi học tập, Quý Nhất Nam phụ trách công việc tiếp đón.

Đều là người trong nước, chủ đề nói chuyện cũng nhiều hơn. Một mình ở nước ngoài nhiều năm, Quý Nhất Nam luôn có Lý Bất Phàm ở bên cạnh. Sau khi cậu rời đi, anh mới nhận ra, bản thân mình thật ra không hợp với môi trường nơi này đến vậy, đồng thời cũng bắt đầu nhớ về cuộc sống trong nước.

Trước lúc rời đi, vị viện trưởng lộ vẻ khó xử. Cuối cùng, ông vẫn âm thầm tìm Quý Nhất Nam trò chuyện, hỏi anh có bằng lòng cân nhắc về nước phát triển hay không.

"Tôi biết điều kiện ở viện nghiên cứu của chúng tôi chắc chắn không thể so với bên cậu. Chúng tôi sẽ cố gắng dành cho cậu điều kiện tốt nhất có thể, nhưng dù thế nào, có lẽ vẫn kém hơn hiện tại của cậu một chút. Nhưng chúng tôi rất trân trọng năng lực của cậu, thật lòng hy vọng cậu có thể gia nhập. Shangri-La là một nơi rất tốt, là thiên đường đối với những người nghiên cứu thực vật như chúng ta."

Chiều tối hôm đó, Quý Nhất Nam lại lái xe đến Cầu Tình Nhân. Khi mua kem, thấy anh thường xuyên ghé qua, chủ tiệm tốt bụng nói với anh: "Chúng tôi sắp đóng cửa tiệm rồi."

"Tại sao vậy?"

"Không kiếm được bao nhiêu mà lại mệt quá, không muốn làm nữa. Cậu hay đến đây nên tôi nói trước với cậu một tiếng, lần sau đừng chạy tới cho uổng công làm gì."

Quý Nhất Nam cầm cây kem cuối cùng mua được từ tiệm này trên tay, bước lên Cầu Tình Nhân.

Hôm nay thời tiết sáng sủa, trên cầu có thể nhìn thấy hoàng hôn phản chiếu trên mặt sông, người qua lại cũng đông hơn thường ngày. Quý Nhất Nam đi giữa dòng người, chỉ là một người qua đường hết sức bình thường.

Anh lặng lẽ đứng bên lan can, ăn xong cây kem, dùng khăn ướt lau sạch bàn tay hơi dính, anh gọi điện cho vị viện trưởng của viện nghiên cứu.

"Chào ông, tôi là Ian. Chuyện lần trước ông nói với tôi, tôi đã suy nghĩ kỹ rồi. Tôi đồng ý đến viện nghiên cứu."

---

Tác giả có lời muốn nói:

Việc để Lý Bất Phàm nhắc lại những lời cậu ấy từng nói khi mẹ của Quý Nhất Nam qua đời là để cho thấy Lý Bất Phàm vẫn luôn là Lý Bất Phàm, dù có sống lại đi chăng nữa, bản chất của cậu ấy vẫn không hề thay đổi.

À, các viện nghiên cứu trong truyện đều do tôi bịa, không liên quan đến thực tế.

Trước Tiếp