Hàng Triệu Khoảnh Khắc - Khổ Tư

Chương 42: Về nước

Trước Tiếp

Edit: Upehehe

---

Rời khỏi triển lãm nhiếp ảnh, Quý Nhất Nam thay lại bộ quần áo thường ngày. Anh vốn tưởng đêm nay đến đây là kết thúc, nhưng Lý Bất Phàm lại nói vẫn muốn đi dạo thêm một chút.

Đường phố rạng sáng không một bóng người. Dựa vào kinh nghiệm sống nhiều năm ở Wellington, Quý Nhất Nam biết đây không phải là nơi có an ninh quá tốt nên dù lúc nào cũng không dám lơ là cảnh giác.

Lý Bất Phàm kéo tay anh, trước tiên ghé vào một tiệm McDonald's mở 24/7 mua hai cây kem ốc quế. Sau đó, hai người đi tới công viên gần đây, dọc theo con đường ven sông thong thả tản bộ.

Ánh đèn của thành phố bên kia bờ lấp lánh. Dù không còn quá sáng, Quý Nhất Nam vẫn nhận ra được, đi thêm một đoạn nữa là đến Cầu Tình Nhân. Anh chợt nhớ tới ghi chú từng thấy trong điện thoại của Lý Bất Phàm: Năm giờ chiều, Cầu Tình Nhân. Rốt cuộc cậu định làm gì ở đó?

Nếu là nơi khác, Quý Nhất Nam có lẽ còn nghi ngờ, chẳng hạn như Lý Phương Tri và Vạn Mân lại tới quấy rối, hay là cậu có công việc gì cần làm. Nhưng đó là Cầu Tình Nhân, một địa điểm lãng mạn, lại trùng với một khung giờ rất lãng mạn.

Suốt dọc đường, Lý Bất Phàm nắm chặt tay anh. Có một khoảnh khắc, Quý Nhất Nam chợt nghĩ, có phải cậu cũng đang định tỏ tình không? Họ vốn luôn rất ăn ý, có khi thật sự nghĩ đến cùng một chuyện.

Nghĩ vậy, anh không kìm được quay sang nhìn Lý Bất Phàm. Cậu vẫn cúi đầu, không rõ đang suy nghĩ điều gì.

Đi đến khi cả người đều ấm lên, Lý Bất Phàm bỗng nói: "Sau này tôi vẫn muốn tiếp tục làm nhiếp ảnh gia, tốt nhất là có thể tổ chức một triển lãm của riêng mình."

"Tôi cảm thấy mong muốn đó của cậu sắp thành hiện thực rồi." Quý Nhất Nam nói.

Lý Bất Phàm lắc đầu, mỉm cười rất nhạt: "Có lẽ vậy, thế còn cậu, cậu làm nghiên cứu trong trường chắc dẫn dắt nhiều sinh viên lắm nhỉ, họ đều sẽ đến học lớp của cậu..."

Nghĩ kỹ thì, có lẽ Lý Bất Phàm chưa từng nhìn thấy cảnh tượng đó nên có chút tò mò: "Tôi thấy cậu làm giảng viên rất hợp, chắc chắn cậu là kiểu thầy giáo sẽ nói chuyện đàng hoàng với sinh viên."

"Tiêu chuẩn của cậu đối với giảng viên thấp quá rồi." Quý Nhất Nam siết chặt tay cậu.

Theo mạch câu chuyện của Lý Bất Phàm, anh cũng không nhịn được mà đặt ra vài giả thiết về cuộc sống sau này của mình.

"Thực ra tôi thấy rất tốt, vì đi làm không cần rời khỏi trường. So với việc làm việc ở bên ngoài thì tôi vẫn thích bầu không khí của trường học hay viện nghiên cứu hơn. Nếu đột nhiên phải rời khỏi ngôi trường đã học bao nhiêu năm, có lẽ tôi cũng sẽ không nỡ."

Lý Bất Phàm hơi bất ngờ trước câu trả lời của anh: "Tôi cứ tưởng cậu không để tâm đến mấy chuyện này."

Ánh đèn đường theo bước chân họ tắt dần từng chút một, chỉ để lại hai cái bóng kéo dài. "Lý trí thì không để tâm, nhưng thật ra vẫn có. Tôi là người hoài niệm mà."

"Vậy... sau này cậu sẽ dạy rất nhiều sinh viên. Có lẽ năm nào cũng có người rời đi, cậu đều không nỡ từng người sao? Nhưng sinh viên cậu thích đi rồi, lại sẽ có người khác tới thôi." Lý Bất Phàm buông tay anh, đi về phía lan can bên con đường ven sông, dòng nước sông dưới chân chảy đi, dường như sẽ không bao giờ quay đầu lại.

"Sinh viên thì là sinh viên thôi..." Quý Nhất Nam luôn cảm thấy lời của Lý Bất Phàm có gì đó kỳ lạ, nhưng lại không rõ rốt cuộc là kỳ lạ ở đâu.

Anh bước tới đứng cạnh cậu, ánh đèn đường mờ tối, anh chỉ có thể nhìn rõ Lý Bất Phàm ngay trước mắt.

"Cũng không đến mức nghiêm trọng như vậy, không phải mỗi lần có ai rời đi tôi cũng buồn."

Lý Bất Phàm tựa người lên lan can, gió sông thổi tóc cậu lệch sang một bên, cậu quay đầu lại mỉm cười với anh, tựa như muốn nói: Tôi không tin.

Quý Nhất Nam không tranh luận nữa, nhìn cậu như vậy anh chỉ thấy đáng yêu. Anh cúi xuống, khẽ thơm một cái rất nhẹ lên môi cậu.

"Còn muốn đi đâu nữa?" Quý Nhất Nam hỏi nhỏ.

"Chỉ là..." Lý Bất Phàm ngẩng mặt lên, thơm lại môi anh, "Đi hết con đường này thôi."

Hồi nhỏ, Quý Nhất Nam luôn cảm thấy thời gian trôi rất chậm, từng phút từng giây đều dài lê thê. Lớn lên rồi mới thấy thời gian nhanh đến vậy, đoạn đường ven sông dù có dài đến đâu, cũng vẫn sẽ có điểm cuối.

Bắt taxi về tới căn hộ, trời đã bắt đầu hửng sáng. Sau khi rửa mặt rồi nằm lên giường, Lý Bất Phàm rót cho Quý Nhất Nam một cốc nước ấm, bảo anh uống xong, rồi ngồi bên giường, không có ý định ngủ.

Quý Nhất Nam nghĩ có lẽ cậu lại bước vào giai đoạn bồn chồn khó ngủ, định ở bên cậu thêm một lúc. Không ngờ Lý Bất Phàm bỗng hỏi: "Rất lâu rất lâu trước đây, lúc chúng ta tốt nghiệp cấp ba, cậu đã tỏ tình với tôi thế nào vậy? Cậu nói cho tôi nghe lần nữa được không, tôi quên mất rồi."

Quên.

Phải nhỉ, con người ai rồi cũng sẽ quên, bị hỏi như vậy vào lúc này, ngay cả Quý Nhất Nam cũng căng thẳng đến mức hơi quên mất.

Trong đầu anh lúc này chỉ toàn là chuyện mình đã chuẩn bị để ngày mai tỏ tình, không biết có phải Lý Bất Phàm đã đoán ra nên mới hỏi như thế không.

"Quý Nhất Nam ơi, tôi muốn nghe lại chính xác."

Vì vậy, Quý Nhất Nam nhớ lại rồi nói: "Hồi đó tôi không nghĩ mình có thể nhận được offer đi du học, tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần phải xa cậu rất lâu, thậm chí chuẩn bị cho cả khả năng cuối cùng là sẽ không có kết quả rồi."

"Tôi nghe thấy nhà cậu cãi nhau, sợ Lý Phương Tri và Vạn Mân lại làm tổn thương cậu nên mới ngu ngốc trèo từ ban công sang. Thật ra tôi đã muốn thử làm vậy từ lâu rồi, chỉ là lúc đó quá hoảng, không ngờ lại làm thật."

Quý Nhất Nam theo lời mình nói, chậm rãi hồi tưởng lại ký ức hôm đó: "Tôi thấy cậu nằm trên giường nên cứ tưởng là cậu không khỏe, cũng không nghĩ nhiều vì trong lòng có chuyện quan trọng hơn. Thật ra tôi rất căng thẳng, còn chưa đợi được cậu ngồi dậy đã nói rồi. Có lẽ cũng vì không dám nhìn thẳng vào cậu, sợ mình sẽ chẳng thốt lên được lời nào, nên mới gấp gáp như vậy."

Lý Bất Phàm vẫn yên lặng lắng nghe, đến khi Quý Nhất Nam ngẩng đầu nhìn cậu, anh mới phát hiện cậu cũng đang nhìn mình. Dưới ánh đèn đầu giường mờ tối, đối mắt ấy hơi sáng lên, biểu cảm không vui cũng chẳng buồn, thậm chí có phần ngơ ngác, giống như vừa xa lạ, lại vừa cảm động.

"Lúc ấy tôi nói rằng tôi thích cậu, tôi không biết cậu có thích con trai hay không, nhưng tôi rất thích cậu."

Dù đã qua rất lâu, Quý Nhất Nam vẫn nhớ rõ ngày đặc biệt ấy. Anh của khi đó rất vụng về, lại thật liều lĩnh, một lòng nhiệt huyết nhưng lại chẳng nhận được lời hồi đáp. Thậm chí anh còn không hiểu tại sao sau đó Lý Bất Phàm lại ôm lấy anh, vừa muốn đoán vừa không nỡ từ chối.

"Cậu không cho tôi câu trả lời, tôi liền nghĩ... thôi vậy. Dù sao chúng ta cũng chỉ vừa mới trưởng thành, có lẽ chưa phải là lúc để nói những chuyện này." Mí mắt Quý Nhất Nam không kìm được mà cụp xuống, ngay cả Lý Bất Phàm cũng dần trở nên mờ nhạt, như thể cậu đang ở rất xa, ở căn phòng nơi cậu đã sống từ nhỏ, ở trong chiếc chăn dùng để che giấu đi trạng thái tồi tệ khi bệnh tái phát, ở ban công nơi anh từng lấy hết can đảm để trèo qua.

Ở mùa hè Shangri-La, nơi cánh đồng hoa Cách Tang nở rộ.

Ý thức Quý Nhất Nam bắt đầu mơ hồ, trước khi cơ thể mất kiểm soát, anh nhớ ra điều quan trọng nhất.

"Lý Bất Phàm ơi, tôi thích cậu... Cậu có đồng ý làm bạn trai tôi không?"

Trước khi thế giới tối sầm lại, cảm giác cuối cùng anh nhận được là một giọt nước mắt nóng hổi rơi thẳng xuống gò má.

Khi chuông báo thức vang lên, Quý Nhất Nam mở mắt.

Ngoài cửa sổ, trời đã sáng hẳn. Anh ngủ một giấc rất sâu, đầu óc không hề khó chịu, ngược lại còn được nghỉ ngơi trọn vẹn.

Anh tìm điện thoại, lại nhìn thấy trên máy dán một tờ giấy nhớ có nét chữ của Lý Bất Phàm: Tốt nghiệp vui vẻ.

Đã mười một giờ trưa, thay đồ, ăn bữa trưa xong, lễ tốt nghiệp sẽ bắt đầu. Anh sẽ đại diện sinh viên xuất sắc lên phát biểu, không thể vắng mặt được.

Quý Nhất Nam nhìn sang chiếc giường phẳng phiu bên cạnh, trong lòng bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành.

Anh đứng dậy đi ra phòng khách. Mọi thứ trong nhà hầu như không có thay đổi gì lớn, nhưng không hiểu vì sao anh lại thấy bất an trong lòng.

Anh gọi vài tiếng Lý Bất Phàm ơi, không nghe thấy cậu đáp lại, đầu óc mơ hồ đưa tay đẩy cửa căn phòng vốn của cậu ra.

Đồ đạc dùng cho các môn thể thao ngoài trời, bảng vẽ, giá vẽ... tất cả những thứ từng có trong căn phòng ấy đều đã biến mất. Chỉ còn lại một căn phòng trống rỗng, phủ đầy bụi mang theo mùi sơn màu, lơ lửng trong không khí ngập nắng.

Quý Nhất Nam theo bản năng bấm gọi số của Lý Bất Phàm, nhưng máy đã tắt, không thể liên lạc.

Anh lập tức liên hệ với chủ nhà, xin trích xuất camera trước cửa căn hộ, trong đoạn ghi hình, sau khi anh đã ngủ say không lâu, Lý Bất Phàm mang theo rất nhiều hành lý rời đi.

Rất nhiều chi tiết đột nhiên ùa về trong đầu anh, suốt cả đêm qua, phải chăng Lý Bất Phàm đã làm xong tất cả những điều mình muốn làm.

Muốn cùng anh đi ngắm núi tuyết là vì sau này sẽ không còn cơ hội nhìn thấy nữa.

Muốn anh mặc áo tốt nghiệp là vì sau này sẽ không còn được gặp lại anh.

Muốn đi hết con đường ven sông ấy là vì không muốn đêm đó phải kết thúc vội vàng như vậy.

Muốn nghe anh tỏ tình cũng không phải vì định chấp nhận, mà là muốn nghe lại lần cuối cùng.

Hóa ra tất cả mọi thứ của ngày hôm qua đều ngập tràn mùi vị của sự chia ly, Lý Bất Phàm ở ngay trước mặt anh, ấy thế mà anh chẳng hề hay biết gì.

Là vì bệnh tình lại trở nặng sao? Nhưng nếu vậy thì tại sao phải đi.

Hay vì cảm thấy chán ngán cảnh sống cùng Quý Nhất Nam? Nếu thế thì tại sao còn muốn anh tỏ tình.

Quý Nhất Nam ngồi cứng đờ trên ghế sofa, anh không hiểu vì sao phản ứng đầu tiên của mình là Lý Bất Phàm sẽ không bao giờ... quay về nữa, cứ như thể ý nghĩ ấy vốn đã luôn tồn tại trong lòng anh. Có lẽ anh chưa từng thật sự tin rằng Lý Bất Phàm sẽ ở bên mình mãi mãi. Cậu giống như chú chim, như làn gió, dừng lại một lát thôi đã là rất lâu rồi.

Vậy thì năm giờ chiều nay ở Cầu Tình Nhân rốt cuộc là ý gì? Quý Nhất Nam không sao ngăn được những suy nghĩ miên man, nhưng điện thoại của Lý Bất Phàm vẫn không gọi được.

Mãi đến khi người phụ trách lễ tốt nghiệp gọi điện cho anh, Quý Nhất Nam mới trong trạng thái lơ mơ đi rửa mặt thay đồ, thắt cà vạt mà thắt sai đến hai lần.

Bãi cỏ trong trường hôm nay được trang trí rất đẹp, nhưng Quý Nhất Nam nhìn gì cũng thấy mờ mịt, chỉ ngửi thấy hương hoa nồng nặc gay mũi. Đến lượt anh lên sân khấu, nhìn thấy chiếc máy quay trước mặt, anh mới tỉnh táo hơn một chút. Lễ tốt nghiệp được phát trực tiếp trên tài khoản chính thức của trường, biết đâu Lý Bất Phàm sẽ xem.

May mà bài phát biểu đã được chuẩn bị từ rất lâu. Dù giọng điệu chẳng có bao nhiêu cảm xúc, Quý Nhất Nam vẫn hoàn chỉnh nói xong. Sau đó anh theo thứ tự cùng các bạn học lên sân khấu nhận bằng tốt nghiệp, chụp ảnh với vài vị giáo sư, nhận tua mũ từ hiệu trưởng, rồi để cho những dải ruy băng đủ màu trút xuống đầy đầu.

Lẽ ra vào khoảnh khắc này, Lý Bất Phàm hẳn đang đứng ở một nơi không xa, giơ máy ảnh lên chụp anh.

Vừa bước xuống sân khấu, Quý Nhất Nam liền tháo mũ và áo cử nhân, nhét vào tay một người bạn quen nhờ trả lại giúp, rồi quay người chạy thẳng về phía bãi đỗ xe của trường.

Nếu Lý Bất Phàm đã viết rõ thời gian và địa điểm, vậy thì nhất định phải có ý nghĩa gì đó.

Trên đường lái xe đến Cầu Tình Nhân, Quý Nhất Nam lại gọi cho Lý Bất Phàm thêm mấy lần nhưng vẫn không liên lạc được. Anh đoán có lẽ sáng sớm nay cậu đã đi thẳng ra sân bay, biết đâu bây giờ đã cách xa anh hàng nghìn, hàng vạn cây số mất rồi. Nếu Lý Bất Phàm thật sự muốn đi, Quý Nhất Nam làm sao đuổi kịp được.

Giờ nghĩ lại thì, tối qua anh buồn ngủ như vậy có lẽ cũng không phải không có nguyên nhân. Lý Bất Phàm đưa cho anh một cốc nước, bên trong rất có thể có thuốc ngủ khiến anh ngủ say suốt đêm, không bị tiếng dọn đồ làm tỉnh giấc.

Lý Bất Phàm đúng thật là quá nhẫn tâm, Quý Nhất Nam đến khóc cũng chẳng biết khóc thế nào, phóng xe một mạch đến Cầu Tình Nhân, cả người trắng bệch không còn giọt máu.

Còn lâu lắm mới đến năm giờ, Quý Nhất Nam đỗ xe ở gần đó, chạy lên lối đi bộ trên Cầu Tình Nhân, đến chỗ ngày hôm ấy bọn họ từng buộc nơ.

Ở đó quả nhiên vẫn còn một sợi dây màu bạc, buộc lại thành một chiếc nơ đang lơ lửng đong đưa trong gió.

Nhưng ngoài sợi dây giống hệt ấy ra, Quý Nhất Nam lật xem tất cả các tấm thiệp lên nhưng vẫn không tìm được gì khác.

Xe bán kem vẫn đỗ ở đầu cầu, bất cứ ai cũng có thể tiện đường mua một cây, rồi lại vì đủ loại lý do mà để lại sợi dây ở đây, cũng không chứng tỏ được Lý Bất Phàm đã từng đến đây.

Thế nhưng Quý Nhất Nam không rời đi, còn hai tiếng nữa mới đến năm giờ, anh cứ thế đứng trên cầu, nhìn ánh mặt trời dần tối lại, cho đến khi bầu trời bắt đầu đổ mưa.

Mưa mùa đông rất lạnh, nhưng sắp đến năm giờ rồi, anh không thể đi được. Nước mưa làm màn hình điện thoại khó thao tác hơn, Quý Nhất Nam kéo mũ áo hoodie bên trong áo phao lên, tưa người vào lan can cầu.

Lần này, Lý Bất Phàm lại chủ động gọi cho anh.

"Lý Bất Phàm? Sao cậu không nghe điện thoại của tôi..." Để giữ cho cảm xúc không sụp đổ, dù không có ai nhìn thấy, Quý Nhất Nam ở đầu dây bên này vẫn gượng cười một cái đầy khó xử, "Cậu đi đâu thế, có cần tôi đến đón không? Lễ tốt nghiệp của tôi kết thúc rồi, tôi sẽ đến nhanh thôi."

Im lặng một lát, Lý Bất Phàm trầm giọng nói: "Cậu không đến được đâu."

"Tôi đến được."

"Tôi đang quá cảnh để về nước rồi."

Về nước.

Quý Nhất Nam không thể nghĩ ra, Lý Bất Phàm về nước thì có thể đi đâu.

"Về nước có việc gì sao? Đi bao lâu?"

"Cậu đừng giả ngốc nữa được không?"

Quý Nhất Nam lập tức nghẹn họng.

"Tôi cảm thấy có lẽ chúng ta không thích hợp để tiếp tục ở bên nhau như vậy. Quý Nhất Nam, cậu cứ ở bên đó làm giảng viên cho thật tốt, còn tôi sẽ đi leo núi ngắm sông."

(*) raw là du sơn ngoạn thuỷ

"Leo ngọn núi nào, ngắm dòng sông nào, sao không thể mang tôi theo? Hôm qua cậu vẫn còn rất ổn mà."

"Cậu nói với tôi là Lý Phương Tri có tiền nhờ bán tranh của tôi, nhưng thực chất đó là số tiền cậu tự kiếm đúng không?" Lý Bất Phàm cắt ngang lời anh.

Quý Nhất Nam chỉ đành thừa nhận: "Đúng, nhưng thì sao? Tôi không muốn cậu tiếp xúc với bọn họ nữa, tôi kiếm tiền không khó."

"Thật sự không khó sao? Hay chỉ là cậu tự nghĩ như vậy."

"Thế còn cậu? Chia tay là vì thật sự không còn thích tôi nữa sao? Nếu đã không thích tôi nữa vậy tại sao không nói thẳng mặt tôi, tại sao lại lén lút bỏ chạy một mình, cậu thậm chí còn không dám gặp tôi."

Lý Bất Phàm không nói gì.

"Có chuyện gì chúng ta cùng nhau giải quyết, cậu đừng làm như vậy mà."

"Không giải quyết được." Khi mở miệng lại, giọng Lý Bất Phàm đã khàn đi, "Anh Nhất, chúng ta ở bên nhau lâu như vậy, cậu hiểu tôi mà, tôi chưa bao giờ buông bỏ được căn bệnh của mình cả. Cậu có thể coi tôi là người bình thường, có thể náo loạn cùng tôi mãi, nhưng còn tôi thì sao? Việc được một người đơn phương hy sinh và việc chủ động hy sinh vì một người, đó là hai chuyện hoàn toàn khác nhau."

Mưa rơi rất lớn, Quý Nhất Nam mím chặt môi, bàn tay đang nắm lấy lan can siết chặt lại.

"Quý Nhất Nam, bây giờ cậu thấy không có vấn đề gì là vì cậu đã quen với cuộc sống này rồi. Từ khi chúng ta ở bên nhau, tôi đã như vậy rồi, cậu chưa từng thấy một mối quan hệ yêu đương bình thương là thế nào."

"Tôi không cần yêu đương bình thường, thứ tôi cần yêu đương sao?" Quý Nhất Nam nhíu mày, "Cậu bị bệnh, một mình đi như vậy, cậu có từng nghĩ tới cảm nhận của tôi không? Cậu lúc nào cũng chỉ thích hành hạ bản thân mình, có phải vì tôi luôn tỏ ra chẳng để tâm đến điều gì nên cậu thực sự cho rằng tôi không để tâm sao? Cậu từ chối tôi bao nhiêu lần tôi cũng cảm thấy không sao cả, vì tôi biết cậu không phải thật lòng muốn vậy, nhưng cậu không thể cứ thế mà đi được."

Khi cảm xúc dần kích động, Quý Nhất Nam thậm chí quen mất cơn mưa lạnh đến mức nào, "Có phải cậu nghĩ rằng tôi chịu qua một khoảng thời gian này là ổn rồi đúng không? Hình như tôi không vô tình bạc nghĩa đến thế đâu."

"Nếu cậu muốn chửi tôi thì cứ chửi đi, là tôi sai, nhưng tôi đã nghĩ kỹ rồi. Có lẽ do tôi vốn đã ích kỷ, ngay từ đầu cậu đã nhìn lầm tôi rồi, tôi chỉ nghĩ cho bản thân mình mà thôi. Năm đó cậu tỏ tình với tôi, tôi không nhận lời là vì tôi còn do dự. Bao nhiêu năm nay cậu đều chăm sóc cho tôi, tôi không bước ra khỏi sự tốt đẹp của cậu được. Tôi nói cậu không biết yêu đương bình thường là thế nào, có lẽ ngay cả chính tôi cũng chẳng biết nữa."

"Tôi muốn đi khắp nơi, muốn thử mọi thứ, tôi từng nghĩ tình cảm cũng chỉ cần thử là được. Quan hệ giữa chúng ta là tôi ràng buộc cậu, cậu cũng ràng buộc tôi, như vậy chẳng lành mạnh chút nào. Cậu cứ làm việc thật tốt, sống thật tốt, rồi tìm một người xứng đáng hơn..." Lý Bất Phàm dừng lại một chút, "Đừng nghĩ đến tôi nữa."

Quý Nhất Nam phản bác: "Cậu có thể đừng tự tưởng tượng suy nghĩ của tôi được không? Tôi chưa từng thấy mệt, chúng ta vẫn còn có thể..."

"Tôi mệt rồi, được chưa?" Lý Bất Phàm nói rất nhẹ, "Nhìn thấy cậu lúc nào cũng cân nhắc đến suy nghĩ của tôi, chăm lo cho cuộc sống của tôi, tôi cũng rất mệt."

Quý Nhất Nam không biết nên nói gì nữa, cảm nhận của anh về đoạn ký ức đó rất mơ hồ, đến mức điều rõ ràng nhất còn sót lại của buổi tối hôm đó là tiếng mưa rơi. Rất lâu sau đó, anh mới theo bản năng hỏi: "Ở bên tôi, cậu không vui sao?"

"Nếu cậu muốn nghe sự thật," Lý Bất Phàm nói, "Tôi không vui, tôi rất đau khổ. Nhưng ở trước mặt cậu tôi không thể đau khổ được, tôi phải diễn rằng mỗi ngày tôi đều rất ổn, tôi diễn không nổi nữa. Quý Nhất Nam ơi, tôi mệt rồi."

Quý Nhất Nam im lặng một lát, hỏi câu hỏi cuối cùng: "Vậy tại sao cậu lại viết trên điện thoại là năm giờ chiều hôm nay ở Cầu Tình Nhân, rốt cuộc là có ý gì?"

"Cậu nhìn thấy rồi sao?"

Quý Nhất Nam nghe thấy ở đầu dây bên kia một tràng tạp âm tự nhiên của đường truyền, tiếp đó là giọng Lý Bất Phàm khàn đến gần như không thốt lên nổi: "Đó là thời gian để gọi cho cậu cuộc điện thoại này, chuyện quan trọng như vậy, tôi không thể quên được."

Màn hình lại sáng lên lần nữa, cuộc gọi bị ngắt, khi Quý Nhất Nam gọi lại, đầu dây bên kia chỉ còn lại tiếng báo máy bận kéo dài, đều đặn như cơn mưa không dứt, trút xuống người anh.

Trước Tiếp