Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Upehehe
---
Mùa đông năm Quý Nhất Nam tốt nghiệp tiến sĩ, Wellington hứng chịu một đợt rét đậm dữ dội chưa từng có, rất nhiều người vô gia cư lang thang ngoài đường đã chết trong năm đó.
Nhưng đó không phải là lý do khiến Quý Nhất Nam thấy mùa đông năm ấy khó quên.
Chỉ xét riêng chuyện tốt nghiệp, mọi thứ với Quý Nhất Nam đều vô cùng suôn sẻ. Anh nhận được offer ở lại trường, thậm chí còn hoàn tất các thủ tục tốt nghiệp từ sớm. Còn Vạn Mân và Lý Phương Tri sau khi đột ngột xuất hiện rồi làm ầm ĩ một trận xong lại bỗng nhiên biến mất.
Sau một kỳ trầm cảm dài hơn thường lệ, Lý Bất Phàm cuối cùng cũng dần hồi phục.
Vài tháng sau, trước lễ tốt nghiệp tiến sĩ của Quý Nhất Nam, anh nhận được thư mời tuyển dụng của trường. Trên đường về căn hộ, anh tiện ghé lấy hai chiếc nhẫn đã đặt từ trước. Xuống tới dưới lầu, Quý Nhất Nam bắt gặp Lý Bất Phàm khoác áo phao ngoài bộ đồ ở nhà đang ngồi xổm cho mèo hoang trước cửa ăn.
"Cậu về rồi à?" Lý Bất Phàm đứng dậy, mắt sáng rực. "Tôi có qua quán Trung Quốc cậu thích mua về rất nhiều món nè."
Chỉ cần liếc một cái, Quý Nhất Nam đã nhận ra giai đoạn trầm cảm của cậu đã qua rồi, nhưng anh không nói gì, chỉ nắm tay Lý Bất Phàm cùng về nhà.
"Hôm nay tôi nhận được thư tuyển dụng rồi, đợi tốt nghiệp xong là vào làm."
Trong lúc ăn tối có người gõ cửa, cho đến khi mở cửa ra, Quý Nhất Nam vẫn không hề biết người đó là ai.
Không ngờ đó là người bạn nhiều năm chưa gặp của họ — Dụ Tu Cảnh.
Cậu ta mặc áo phao ngắn, tháo mũ và khẩu trang, mỉm cười với Quý Nhất Nam, "Anh Nhất, lâu rồi không gặp."
Thấy Quý Nhất Nam im lặng rất lâu, Lý Bất Phàm đã từ trong bếp bước ra. Vừa nhìn thấy Dụ Tu Cảnh, cậu liền sững người rồi nhào tới ôm chầm lấy cậu ta: "Tiểu Cảnh, cậu đến sao không báo trước cho tôi."
"Tôi đang ở bên thành phố bên cạnh chụp quảng cáo, xem bản đồ thấy cũng không xa nên ghé qua." Dụ Tu Cảnh nói.
"Bên ngoài lạnh," Quý Nhất Nam nhường chỗ, "Vào nhà trước đi."
Có bạn tới chơi, Quý Nhất Nam lục trong tủ lấy ra một chai vang đỏ đã mua từ rất lâu mà chưa từng uống, ba người ngồi trò chuyện trên chiếc sofa không mấy rộng rãi.
Dụ Tu Cảnh là người mở lời trước: "Tôi nhớ năm nay anh Nhất tốt nghiệp."
"Thủ tục tốt nghiệp cũng gần xong hết rồi." Quý Nhất Nam dựa lưng vào thành ghế, một cánh tay bị Lý Bất Phàm đè lên sofa, làm gối kê cho eo cậu, "Sau này tôi sẽ ở lại trường làm giảng viên."
"Giảng viên à?" Dụ Tu Cảnh khẽ cười một tiếng, dường như vừa có chút bất ngờ, lại vừa cảm thấy hợp lý.
Uống được nửa ly rượu, Lý Bất Phàm hỏi: "Tiểu Cảnh, còn Từ Kỳ Niên thì sao? Cậu ấy bận lắm à?"
"Anh ấy..." Lúc này Dụ Tu Cảnh mới lộ ra vẻ khó xử. "Bọn tôi... chia tay lâu rồi. Trước khi đến đây, điều duy nhất khiến tôi do dự chính là sợ hai người hỏi tới chuyện này."
Câu trả lời nằm ngoài dự đoán khiến người nghe nhất thời không biết phản ứng ra sao. Những năm ở nước ngoài, Dụ Tu Cảnh và Từ Kỳ Niên thỉnh thoảng vẫn ghé thăm họ, trong ấn tượng họ vẫn luôn rất ân ái. Nghĩ kỹ lại, dạo gần đây quả thật đã không còn gặp họ nữa. Thế giới của người trưởng thành vốn không chỉ có tình bạn và tình yêu, sự nghiệp bận rộn hơn một chút cũng là điều dễ hiểu, chỉ là không ngờ sau một thời gian chẳng mấy quan tâm, bọn họ đã lặng lẽ chia tay như vậy.
Người hoàn hồn đầu tiên là Quý Nhất Nam. Anh khẽ chạm vào eo Lý Bất Phàm, cậu mới lên tiếng: "Nếu cậu không muốn nói thì thôi, không cần miễn cưỡng."
"Ngoài hai người ra, hình như tôi cũng chẳng còn ai để nói." Như đã hạ quyết tâm, Dụ Tu Cảnh ngửa đầu uống cạn ly vang, dựa vào sofa chậm rãi nói: "Bây giờ nghĩ lại, tôi cảm thấy quyết định kết hôn của bọn tôi có lẽ hơi vội vàng. Không phải là không đủ yêu nhau, chỉ là... ở bên nhau không phải chỉ cần có tình cảm sâu đậm không thôi, thực chất nó là một chuyện rất phức tạp."
"Gia đình hai bên, sự nghiệp, cuộc sống cơm áo gạo tiền, cái nào cũng phải cân nhắc. Mấy năm ở bên Từ Kỳ Niên, tôi cảm thấy mình đã làm anh ấy chịu thiệt, để anh ấy theo tôi chịu khổ khiến anh ấy chịu áp lực rất lớn."
Dụ Tu Cảnh cúi đầu, nhìn chiếc ly thủy tinh trong tay, "Tôi cứ không kìm được mà nghĩ, nếu không có tôi bên cạnh từ đầu thì liệu anh ấy có thể đã sống tốt hơn rồi không."
Những lời này dường như cũng chạm tới Lý Bất Phàm. Có lẽ vì uống rượu, gương mặt cậu hơi ửng đỏ, khóe mắt lặng lẽ ươn ướt. Dụ Tu Cảnh ngẩng lên trông thấy thì giật mình, vội áy náy hỏi có chuyện gì. Lý Bất Phàm dùng mu bàn tay lau mắt, nói không sao, chỉ là đang ốm thôi.
Quý Nhất Nam dùng lòng bàn tay xoa nhẹ mái tóc Lý Bất Phàm, tiếp tục lắng nghe cậu trò chuyện với Dụ Tu Cảnh.
Bạn bè lâu ngày gặp lại vốn không thiếu chuyện để nói. Từ Từ Kỳ Niên, câu chuyện dần chuyển sang một người bạn học Ấn Độ nào đó của Lý Bất Phàm, không khí mới nhẹ nhõm hơn đôi chút.
Quý Nhất Nam rót thêm rượu vào những chiếc ly đã cạn. Nghĩ trời đã khuya, sợ họ lạnh, anh quay vào phòng ôm ra hai tấm chăn.
Khi quay lại, Lý Bất Phàm đã ôm gối tựa nửa nằm trên sofa, Dụ Tu Cảnh chống tay ngồi đó, thần sắc cũng đã mơ hồ.
Quý Nhất Nam đặt chăn xuống, hạ giọng nói với Dụ Tu Cảnh: "Tiểu Cảnh, cậu đi ngủ đi. Phòng cho khách đã thay ga chăn mới hết rồi, bọn tôi chưa dùng."
Dụ Tu Cảnh gật đầu, nói cảm ơn anh Nhất.
Quý Nhất Nam đắp chăn cho Lý Bất Phàm trước, rồi bế cậu lên thật nhẹ nhàng. Dụ Tu Cảnh đã đi tới cửa phòng, nhưng vẫn quay đầu hỏi: "Anh Nhất, bệnh tình của Bất Phàm mấy năm nay thế nào rồi."
"Tùy trạng thái. Lúc trạng thái tốt thì rất ổn, lúc kém hơn một chút thì sẽ mệt, ý tôi là cậu ấy sẽ mệt hơn."
"Ồ... được rồi, cũng từng ấy năm rồi."
"Ngay từ đầu tôi đã biết đây là một căn bệnh rất khó để chữa khỏi. Tiểu Cảnh, có vài lời có lẽ tôi không nên nói, nhưng tôi nghĩ rằng, rất nhiều chuyện không phải một mình cậu có thể gánh vác được. Dù là người thân hay người yêu, ý nghĩa tồn tại của bọn họ chẳng phải là nâng đỡ lẫn nhau sao. Ai cũng có lúc tốt, lúc không tốt. Từ Kỳ Niên không phải kiểu người không thể đồng cam cộng khổ, cậu cũng đừng nghĩ cậu ấy mong manh như vậy."
Thấy Dụ Tu Cảnh đứng yên tại chỗ, Quý Nhất Nam đoán cậu ta cần thời gian để tự suy nghĩ, liền nói: "Ngủ sớm đi, tôi đưa Bất Phàm vào phòng."
Sau khi anh tắm rửa xong, Lý Bất Phàm đã tỉnh dậy. Dù ánh mắt còn mơ hồ, nhưng cậu đã mở mắt, nằm ở mép giường không nói gì. Quý Nhất Nam ngồi xuống bên cạnh, cậu liền đưa tay ôm lấy anh, hơi thở nóng ấm dán vào bên eo anh.
"Tuần sau là lễ tốt nghiệp của tôi, cậu sẽ đến chứ?" Quý Nhất Nam như trêu bé mèo con, dùng tay chạm vào cằm Lý Bất Phàm, nhẹ nhàng gãi.
"Ừm... đến chứ." Giọng Lý Bất Phàm chậm rãi.
"Cậu có biết tối nay khi tôi nhìn cậu nói chuyện với Tiểu Cảnh, tôi đã nghĩ tới gì không? Có năm nào trường bị cúp điện ngay tiết tự học buổi tối, thầy giáo nói điện sẽ có lại ngay, không cho mọi người về. Hai người các cậu ngồi bên bệ cửa sổ, cũng trò chuyện như thế này. Dù tôi thấy tính cách hai người khác nhau khá nhiều, nhưng lại rất hợp để nói chuyện."
Nhắc tới chuyện cũ, Lý Bất Phàm chớp mắt, nghĩ một lúc, dường như những mảnh ký ức ấy vẫn rất mơ hồ. Cậu nói: "Tôi không nhớ gì cả..."
"Lâu lắm rồi." Quý Nhất Nam xoa nhẹ lưng cậu.
Lý Bất Phàm nghiêng mặt, nhỏ giọng hỏi: "Quý Nhất Nam ơi, nhiều năm như vậy cậu có từng thấy mệt mỏi không?"
"Sao tự nhiên lại hỏi vậy? Tôi không thấy mệt. Đối với tôi, bệnh của cậu không giống bệnh mà giống như một chiếc hộp chứa điều chưa biết." Quý Nhất Nam nhớ tới khoảnh khắc buổi chiều nhìn thấy Lý Bất Phàm cho mèo ăn trước cửa căn hộ. "Tôi cũng không biết lần sau mở ra sẽ gặp bất ngờ gì."
"Vậy thì cậu giỏi tự an ủi mình thật..."
"Không phải tự an ủi. Đó là sự thật."
"Rồi rồi." Lý Bất Phàm lật người, nằm sấp lại trên giường.
Quý Nhất Nam tưởng cậu muốn ngủ, cũng nằm xuống, tắt đèn.
Trong bóng tối, anh cảm nhận được cơ thể Lý Bất Phàm khẽ run rẩy, vươn tay ôm lấy cậu mới chạm phải một gương mặt đẫm nước mắt nóng hổi.
Quý Nhất Nam nghĩ, từ sau khi phát bệnh, Lý Bất Phàm hẳn đã có rất nhiều khoảnh khắc tự ghét bỏ bản thân. Có lúc xuất phát từ thật tâm, có lúc có lẽ do sinh lý chi phối, anh cũng không phải hiểu rõ được tất cả.
Nói phải đối xử tốt với Lý Bất Phàm, Quý Nhất Nam cũng chưa từng ép bản thân phải hiểu cậu một cách trọn vẹn. Con người vốn dĩ không thể hoàn toàn hiểu được nhau. Anh không muốn để Lý Bất Phàm nhìn thấy phía bên mặt áp lực của mình, chỉ mong cậu có thể cảm thấy thoải mái. Còn anh ở bên cạnh làm bạn cậu, bất kể Lý Bất Phàm đi đâu, anh cũng sẽ ở nơi cậu luôn có thể tìm thấy được. Chỉ cần cậu cần, anh sẽ xuất hiện ngay. Trạng thái không tốt thì từ từ điều chỉnh, trạng thái tốt thì cùng nhau đi làm những chuyện vui vẻ. Quý Nhất Nam nghĩ thời gian cứ thế trôi qua, nếu cả đời cứ như vậy mãi, anh sẽ cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Vì thế anh như thường lệ ôm lấy Lý Bất Phàm. Lần này cậu xoay người lại rất, ôm lấy một bên cánh tay của anh.
Lý Bất Phàm khi khóc rất yên lặng, như thể nước mắt là thứ cậu không thể kiểm soát được, cứ như thể tự chảy ra. Cậu từng miêu tả cảm giác này với anh nhiều lần, giống như trên người bị đè nặng cả nghìn cân, cậu chỉ có thể trầm mình xuống đáy biển tối tăm không thấy ánh sáng.
Nhưng nhiều năm qua, Quý Nhất Nam dần nhận ra, thứ duy nhất anh có thể kiểm soát được là việc uống thuốc của Lý Bất Phàm, và cả tình yêu anh dành cho cậu, anh không ngừng nói cho Lý Bất Phàm biết mình vẫn ở đây.
Dụ Tu Cảnh ở lại bên này hai ngày, công việc đóng phim của cậu ta rất bận, bình thường hầu như không có lịch trống nên lại vội vàng rời đi.
Vài ngày sau, lễ tốt nghiệp được tổ chức vào buổi chiều trên bãi cỏ, lúc đó nhiệt độ cũng cao hơn một chút. Nghe nói ban đầu nhà trường định tổ chức trong hội trường có điều hòa, nhưng vì nhận được quá nhiều ý kiến của sinh viên, cuối cùng vẫn giữ phương án truyền thống của các khóa trước.
Dù sao đi nữa đây cũng là lễ tốt nghiệp, dù có không gán cho nó nhiều ý nghĩa sâu xa thì đó vẫn là một ngày rất quan trọng.
Mức độ coi trọng ngày này của Lý Bất Phàm còn vượt xa tưởng tượng của Quý Nhất Nam. Trước lễ một ngày, cậu dường như vô cùng căng thẳng, từ ba giờ chiều đã bắt đầu chuẩn bị bữa tối.
Hôm đó, Lý Bất Phàm làm món mà cậu không am hiểu nhất, nhưng lại là món Quý Nhất Nam thích nhất — cá kho. Đun nước sốt trước rồi mới cho cá vào, Lý Bất Phàm đứng trong bếp nấu hai lần, bị khói xộc đến mức không thở nổi, cuối cùng mới nấu ra được một hương vị coi như tạm ổn.
Khi Lý Bất Phàm đưa đũa cho Quý Nhất Nam, anh vừa gọi điện xong với một vị giáo sư trong trường. Tay nghề của Lý Bất Phàm vốn luôn rất tệ, ở ngoài trời làm đồ ăn nhanh thì còn che được, chứ hễ vào bếp là cái gì cũng bại lộ ra hết.
Quý Nhất Nam đã chuẩn bị sẵn tinh thần là sẽ không ngon, nhưng vừa nếm miếng cá đã bị làm cho kinh ngạc: "Ngon thật đấy, có cảm giác giống mẹ tôi nấu. Hồi nhỏ tôi đặc biệt thích món này, vì thật ra mẹ tôi cũng không giỏi nấu ăn lắm, đây là món duy nhất bà làm ngon. Dù mời bao nhiêu người giúp việc đến nấu cũng không có mùi vị đó."
Lý Bất Phàm thở phào một hơi, gửi công thức cho Quý Nhất Nam: "Tôi làm theo cái này."
Cậu còn thấp giọng bổ sung một câu: "Sau này cậu học nha."
Để chúc mừng việc Lý Bất Phàm nấu được một món ra hồn, anh khui một chai champagne. Khi lắc chai rượu, Lý Bất Phàm nhìn Quý Nhất Nam cười. Anh đoán được cậu định làm gì nhưng cũng không né tránh. Ngay khoảnh khắc nút chai bật ra, thứ rượu ngọt ngấy bắn đầy lên người anh.
Anh vừa đưa tay đi lấy giấy, còn chưa kịp chạm vào áo, đã bị Lý Bất Phàm kéo tay đứng dậy: "Lễ tốt nghiệp phải khiêu vũ chứ."
Bàn tay Quý Nhất Nam ướt đẫm, còn vương mùi tanh ngọt đặc trưng của champagne. Khi Lý Bất Phàm nắm lấy, nhiệt độ cơ thể làm hơi nước bốc lên, lòng bàn tay hai người dính chặt vào nhau, khó mà tách rời.
Khiêu vũ sao? Thật ra nó chẳng thể gọi là một điệu nhảy, ngay cả giai điệu cũng chỉ là những tiếng ngân nga vụn vỡ. Quý Nhất Nam nghi ngờ Lý Bất Phàm đã vào giai đoạn hưng phấn. Câu trông lâng lâng như đang vui vẻ chìm vào một thế giới khác, nơi mà Quý Nhất Nam không hiểu được.
Quý Nhất Nam cũng muốn hòa vào đó, thế là khoảng cách giữa hai lồng ngực càng lúc càng gần. Bốn bàn chân loạng choạng bước, đôi môi lướt qua rồi lại chạm vào nhau thật khẽ khàng. Cuối cùng vẫn là Lý Bất Phàm chủ động hôn lên, vòng tay ôm lấy cổ anh, khiến anh không kìm được mà hôn xuống thật mạnh.
Nụ hôn đêm nay mang mùi rượu, cay, ngọt lẫn lộn. Quý Nhất Nam m*t lấy, thưởng thức từng chút một, tạo ra những âm thanh ướt át khiến người ta đỏ mặt. Anh ôm lấy vòng eo gầy của Lý Bất Phàm, ép cậu từng bước dựa sát vào tường, bàn tay không nhịn được mà v**t v* bên eo cậu, chẳng mấy chốc đã cởi bỏ quần áo của cậu.
Quý Nhất Nam những lúc thế này khác hẳn anh của bình thường. Rõ ràng anh là người dịu dàng, Lý Bất Phàm nói gì làm gì anh cũng hiếm khi nổi giận, chỉ riêng lúc này lại trở nên độc đoán và ngang ngược, muốn nhìn Lý Bất Phàm sướng đến phát điên, thỏa mãn thứ cảm xúc bị ghìm sâu trong lòng mình.
Lưng Lý Bất Phàm cọ vào bức tường lạnh lẽo, gáy được bàn tay Quý Nhất Nam đỡ lấy, mái tóc ướt mồ hôi cũng trở nên rối loạn. Quý Nhất Nam áp sát bên tai cậu, bàn tay hơi dùng lực, thấp giọng bảo cậu đừng cử động, rồi bế cậu đi về phía sofa.
Một lần này ch*ch đến thỏa thích, khi Quý Nhất Nam châm thuốc, Lý Bất Phàm vẫn còn nằm sấp trên sofa run rẩy, ngón tay mò mẫm tìm anh đòi thuốc. Quý Nhất Nam không đưa cho cậu ngay mà tự mình rít một hơi, rồi đưa điếu thuốc đến bên môi cậu.
"Đi tắm nhé?" Quý Nhất Nam hỏi.
Lý Bất Phàm nói được, ngồi dầy rồi nhào lên lưng Quý Nhất Nam, vỗ nhẹ cánh tay trần của anh, rề rà nói: "Cậu đưa tôi đi đi."
Sau khi uống rượu xong, cậu trông có vẻ hơi buồn ngủ. Lúc tắm, cả người lười nhác, nhìn qua có chút uể oải.
Lúc ăn tối có mưa lất phất, đến giờ thì mưa đã dần tạnh.
Quý Nhất Nam sấy khô tóc, từ xa đã thấy Lý Bất Phàm ngồi ngoài ban công nghịch máy ảnh. Khi anh tiến lại gần, Lý Bất Phàm quay người kéo tay anh, đột nhiên nói: "Chúng ta đi xem triển lãm ảnh đi. Cậu có biết Thierry Lambert không? Là một nhiếp ảnh gia rất nổi tiếng của Pháp ấy, gần đây ông ấy có triển lãm nhưng tôi vẫn chưa có thời gian đi."
"Bây giờ sao?" Quý Nhất Nam cúi người, trên màn hình điện thoại của Lý Bất Phàm quả nhiên đang hiện giao diện mua vé.
"Có suất đêm," Lý Bất Phàm giơ chiếc máy ảnh trong tay lên, "Tiện thể chụp cho cậu vài tấm ảnh tốt nghiệp."
"...Bây giờ sao?" Dù đã quen với những quyết định bộc phát của Lý Bất Phàm, Quý Nhất Nam vẫn không ngờ họ lại đột ngột đi làm chuyện như vậy.
Lý Bất Phàm đã tự đứng dậy, đi tới tủ quần áo trong phòng, lật tìm rồi lấy ra một bộ lễ phục tốt nghiệp.
"Tôi nhớ đây là bộ cậu mặc lúc tốt nghiệp thạc sĩ," cậu xách hai bên vai áo, "Bây giờ chắc vẫn vừa."
Quý Nhất Nam mỉm cười, dựa tường nhìn Lý Bất Phàm bận rộn, chậm rãi ừ một tiếng.
Lý Bất Phàm chỉ liếc anh một cái, như đang né tránh điều gì đó, rồi cúi mắt, nhét bộ đồ vào lòng anh: "Cậu đừng chỉ ừ không chứ, mang theo đi."
Quý Nhất Nam nhận lấy bộ lễ phục. Vì bị ép dưới đáy tủ quá lâu, mùi vải cũ thoang thoảng bay lên. Anh gấp lại hai lần, nhét vào chiếc ba lô đen vẫn dùng hằng ngày.
Triển lãm cách căn hộ họ ở khoảng nửa tiếng đi xe. Nhưng Quý Nhất Nam đã uống rượu, họ gọi taxi đêm, đến nơi thì cũng đã là nhóm khách cuối cùng của suất tối.
Vé triển lãm chỉ được dùng một lần, nhân viên soát vé còn tốt bụng nhắc: "Chỉ còn nửa tiếng thôi, hai người có thể đến ngày mai. Nửa tiếng thì xem chẳng được bao nhiêu đâu."
Quý Nhất Nam nhớ tới lời Lý Bất Phàm vừa nói. Nếu đã là triển lãm cậu mong chờ từ lâu, xem không trọn vẹn chắc chắn sẽ tiếc, anh liền nói: "Sáng mai tôi có thể đi cùng cậu. Tối nay tôi gọi cho đàn em một cuộc, nhờ cậu ấy giúp tôi đối phó với thầy là được."
Lễ tốt nghiệp tổ chức vào buổi chiều, vốn dĩ Quý Nhất Nam đã được thầy gọi đi giúp xử lý hồ sơ sinh viên tốt nghiệp.
Lý Bất Phàm biết Quý Nhất Nam đã nói là sẽ làm thì nhất định sẽ làm. Nhưng cậu vẫn đưa vé cho nhân viên soát, nói: "Không sao đâu, bọn tôi xem tối nay là được."
Trong phòng triển lãm gần như không còn ai, Lý Bất Phàm dẫn Quý Nhất Nam len lỏi giữa từng bức ảnh, như thể đã sớm định sẵn phải đi đâu trước.
Cậu liếc nhìn thời gian, nói rằng hôm nay vận may của mình có lẽ không được tốt lắm. Đến khi đứng trước cửa sổ ở cuối hành lang, Quý Nhất Nam mới hiểu ý của cậu.
Trên bức tường sát cửa sổ treo một tác phẩm nhiếp ảnh khổ lớn chụp dãy núi tuyết ban đêm. Ở góc bên phải của bức ảnh là một vầng trăng tròn, dưới ánh trăng, những đỉnh núi phủ đầy tuyết lặng lẽ vươn lên cao ngất. Điểm đặc biệt nhất là, đây là tác phẩm duy nhất trong căn phòng triển lãm không được chiếu đèn. Bởi đúng vào khoảnh khắc này, ánh trăng từ bên ngoài cửa sổ rọi vào, vừa khớp với hướng ánh sáng trong ảnh, nhuộm cả dãy núi thành một sắc bạc lạnh, như thể kéo một đoạn ngân hà có điểm kết thúc trong ống kính bước ra ngoài đời thực.
Quý Nhất Nam sững người. Con người vốn dễ bị thiên nhiên lay động, điều này anh đã sớm thấm thía qua vô số chuyến leo núi.
"Đây là ngọn núi cao nhất của dãy núi tuyết Ương Na – Tạp Ngõa Cách Bác," Lý Bất Phàm khẽ mỉm cười, "Tối nay trời mưa, tôi còn tưởng mình sẽ không thấy được ánh trăng, nào ngờ... Có lẽ vận may của chúng ta cũng không tệ như tôi nghĩ."
Cậu cụp mắt, lấy máy ảnh ra đeo lên cổ, "Quý Nhất Nam ơi, để tôi chụp ảnh tốt nghiệp cho cậu nhé. Từ trước đến giờ tôi vẫn chưa từng đến núi tuyết Ương Na lần nào. Mỗi lần định đi đều gặp phải tình huống đặc biệt nào đó. Tôi vẫn luốn muốn được đến đó cùng cậu một lần. Hôm nay nhìn thấy bức ảnh nay, chúng mình chụp chung một tấm thì cũng coi như đã từng đến rồi."
"Huống chi hôm nay là ngày cậu tốt nghiệp, một thời khắc rất đặc biệt."
Quý Nhất Nam gần như không có lý do để từ chối. Điều duy nhất anh không hiểu, là vì sao Lý Bất Phàm luôn né tránh ánh mắt anh, cứ như thể phía sau những lời này, cậu còn điều gì đó muốn nói nhưng lại không nói ra.
"Sắp hết giờ rồi," lúc này Lý Bất Phàm mới ngẩng mặt lên, "Tôi muốn chụp với cậu một tấm."
Cậu nhấn mạnh lại một lần nữa, Quý Nhất Nam liền nhanh chóng cởi chiếc áo phao dày nặng ra, thay bộ lễ phục tốt nghiệp mỏng nhẹ vào.
Đến lúc thật sự đứng trước ống kính, Quý Nhất Nam lại có chút căng thẳng. Trong lúc Lý Bất Phàm đi tìm nhân viên, anh đã chỉnh mũ tốt nghiệp không biết bao nhiêu lần, lại vì xung quanh không có gương nên cũng chẳng rõ mình đã đội ngay ngắn chưa.
Lý Bất Phàm quay lại, dẫn theo một cô gái mặc đồng phục nhân viên. Cô trông rất thành thạo việc chụp ảnh, bảo hai người đứng sát lại một chút rồi chuẩn bị bấm máy.
Hệ thống sưởi khiến nhiệt độ trong phòng khá cao, nhưng Quý Nhất Nam vẫn cảm nhận rõ hơi ấm từ Lý Bất Phàm khi cậu tiến lại gần. Nhiệt độ ấy dường như chỉ tồn tại trong vài giây ngắn ngủi, Quý Nhất Nam còn chưa kịp phản ứng, tiếng "tách" của màn trập đã vang lên liên tiếp mấy lần.
"Đẹp lắm." Cô gái đưa máy ảnh cho họ xem, Quý Nhất Nam cũng ghé lại nhìn.
Trong ảnh không chụp trọn viền bức ảnh phía sau lưng họ, nhìn qua ống kính, trông như thể họ thật sự đang đứng dưới chân núi tuyết. Cánh tay Lý Bất Phàm vòng ra sau lưng Quý Nhất Nam, lén đặt lên bờ vai bên kia của anh, giơ tay làm một dấu "V" tinh nghịch.
Thì ra vừa rồi Lý Bất Phàm còn có một động tác như thế. Quý Nhất Nam hoàn toàn không cảm nhận được, đến khi nhìn trong ảnh mới phát hiện ra, anh chỉ thấy Lý Bất Phàm thật sự rất đáng yêu.
Trong khoảnh khắc ấy, suy nghĩ của anh đã trôi đi nơi nào rất xa. Có lẽ vài năm nữa, trạng thái của Lý Bất Phàm sẽ dần tốt lên, dù tuổi tác có lớn hơn, tính cách vẫn còn trẻ con, họ sẽ cùng nhau đi rất nhiều nơi, không chỉ là núi tuyết Ương Na, dù là phong cảnh khó gặp đến đâu, cuối cùng cũng sẽ có ngày được nhìn thấy.
---
Tác giả có lời muốn nói:
Nguyên mẫu của Ương Na là núi Mai Lý. Nhưng về sau vì một số tình tiết, thiết lập ở đây sẽ có chút điều chỉnh nên cũng không hoàn toàn giống Mai Lý nữa.
Đang nghe bài "Thật tốt" của Mayday:
Sinh mệnh dù dài đến đâu cũng không vượt quá khoảnh khắc pháo hoa rơi xuống khóe mắt
Giữa tất cả phong cảnh và đám đông trôi qua, anh vẫn là người tốt với em nhất
Hehe: Couple phụ Dụ Tu Cảnh và Từ Kỳ Niên có truyện riêng nên sẽ không chiếm sóng quá nhiều trong bộ này, bộ đấy tên là "Sau khi ly hôn em vẫn còn yêu anh", tag showbiz, tan rồi lại hợp, simp chồng, tiếc là chưa có ai edit =))))), để nào rảnh tui edit cái giới thiệu up lên page kiếm người bưng về nha kkk