Hàng Triệu Khoảnh Khắc - Khổ Tư

Chương 21: Anh ơi, đừng nhát gan thế

Trước Tiếp

Edit: Upehehe

---

Suốt ba tiếng lái xe ra khỏi cổ trấn, Quý Nhất Nam đã giải toán cả chặng đường.

Anh sở hữu một căn hộ, hai chiếc xe và 5% cổ phần công ty. Nếu vì bệnh của Lý Bất Phàm, ba mẹ anh chắc chắn sẽ đồng ý thu mua lại. Họ có quen một bác sĩ, Quý Nhất Nam sẽ đưa Lý Bất Phàm đến bệnh viện, lần nào cũng thế.

Quý Nhất Nam lo lắng bất an. Tuy Lý Bất Phàm chưa nói bản thân cậu bị bệnh, nhưng nếu cậu đã hỏi như vậy, Quý Nhất Nam ít nhiều cũng đoán được.

Kết hợp lại với những biểu hiện bất thường của Lý Bất Phàm trước đó... Viện cớ học thêm tiếng anh nhưng lại mất tích mấy ngày liền, thời gian dài như vậy thật sự chỉ để học thêm sao? Hay là đi bệnh viện, phải mất nhiều thời gian điều trị như thế, liệu có nghiêm trọng không?

Đến khi tài xế thả họ xuống lối vào đường mòn leo núi Na Đạt, Quý Nhất Nam mới sực tỉnh. Lý Bất Phàm xách hai chiếc túi từ cốp xe ra, bọn họ đuổi kịp theo những nhóm leo núi khác.

Lý Bất Phàm đã không ngủ được trong một thời gian dài, nhưng rất nhanh lại nói chuyện với anh.

"Ba mẹ tôi ấy mà, lúc nào ở nhà cũng cãi nhau hết," Lý Bất Phàm khẽ cười, "Từ khi tôi có ký ức đến giờ, họ chưa bao giờ dừng lại. Hồi tôi còn bé xíu, mẹ vẫn còn dỗ dành, cầm dao chặt thịt định chém ba tôi, rồi vẫn quay lại cười với tôi, nói ngoan nào con. Thật ra bọn họ lúc ấy đáng sợ lắm."

"Họ rõ ràng chán ghét nhau lắm rồi, nhưng lại không thể chia tay. Cùng kinh doanh một công ty, sao không có bất đồng," Cậu tự hỏi rồi lại tự đáp, "Ba mẹ tôi lập nghiệp từ hai bàn tay trắng, từng nhiều lần thất bại giữa chừng. Tuy rằng bây giờ coi như thành công rồi, nhưng bọn họ vẫn luôn sợ sẽ mất thêm thứ gì nữa."

"Tôi hiểu họ trông đợi cái gì, họ trông đợi tôi trở thành người mang lại thu nhập cho gia đình, không muốn tôi bỏ công sức vào những việc tốn công mà không thu được lợi ích, cũng rất chán ghét cảm giác không nhìn thấy tương lai rõ ràng. Như chuyện vẽ tranh của tôi chẳng hạn..."

Lý Bất Phàm dừng một chút, "Ba tôi bảo tôi không có thiên phú vẽ tranh. Trong miệng ông ấy, tôi không bằng bất kỳ họa sĩ nào ông biết. Tôi thấy ông ấy nói cũng đúng, có lẽ tôi không có thiên phú thật. Ngay cả thẩm mỹ của bản thân tôi cũng không được phép có. Mẹ tôi thì quan tâm tôi hơn ba một chút, nhưng bà cũng là kiểu thương nhân điển hình, luôn tính toán đầu vào đầu ra. Bà luôn nhấn mạnh tiền trong nhà không phải để lãng phí vào tôi."

"Có những ngày ba mẹ tôi lại cãi nhau vì chuyện công ty, cãi một hồi lại lôi tôi vào. Tôi đứng trên ban công nghe rất rõ, ba tôi bẽ gãy cọ vẽ của tôi, rắc một cái, nghe như tiếng vỏ hạt dẻ nứt ra vậy."

Bọn họ tiếp tục tiến về phía trước. Đồng cỏ mùa hè cỏ xanh rậm rạp, tươi tốt, phía xa có ngọn núi ẩn mình trong sương mù, không thấy rõ.

Trong đầu Quý Nhất Nam như cũng phủ lên một tầng sương ấy, anh nhìn thấy Lý Bất Phàm phía xa đứng lẻ loi trong sương mù, vẻ mặt bất lực.

"Tôi thấy tôi cũng coi như nửa người lớn rồi, không thể có việc gì cũng làm phiền ba được," Lý Bất Phàm cười gượng gạo, nhưng vẫn cố cười, như muốn Quý Nhất Nam đừng nghĩ việc này quá nặng nề, "Thế là tôi đi phụ, tôi bẻ gãy hết cọ vẽ của mình. Nhiều khi tôi cảm thấy, họ vốn chẳng có cảm tình gì với tôi, tôi chỉ như kết quả họ buộc phải có ở một giai đoạn nào đó trong cuộc đời họ thôi."

"Nhưng có lúc tôi lại nghĩ, cũng không thể cực đoan như thế. Nếu họ thật sự coi tôi như người xa lạ thì cũng sẽ không quản tôi như vậy."

Không biết từ lúc nào, bọn họ đã tách ra khỏi đoàn leo núi đang nghỉ chân, đi đến bên một vách núi.

Mặt hồ dưới chân núi phẳng lặng không chút gợn sóng. Ánh nắng vàng nhạt rơi xuống mặt nước, lấp lánh như vảy bạc, thật xứng với cái tên của nó — Gương Thiên Nữ.

Lý Bất Phàm cởi balo xuống, ngồi bên mép vách núi. Gió núi thổi từng đợt, thổi làm tóc cậu tung lên. Vách đá này cao khoảng mười mét, Quý Nhất Nam liếc thấy hồ nước sâu thẳm dưới kia, đột nhiên thấy sợ hãi.

Anh nắm lấy cánh tay Lý Bất Phàm, suy nghĩ rất nhiều thứ muốn nói, nhưng không biết mở lời từ đâu, cuối cùng nói câu quan trọng nhất: "Lý Bất Phàm, dù cho có thế nào, cậu cũng không được làm hại bản thân mình.

"Tôi sẽ không." Lý Bất Phàm rất tự nhiên rút tay khỏi tay Quý Nhất Nam, rồi nói tiếp: "Lúc trước tôi lừa cậu đi học tiếng anh, là ba tôi phát hiện tôi bị bệnh nên đưa tôi đi khám bác sĩ. Tôi phải điều trị định kỳ, nhưng tôi biết đây là bệnh tâm thần, giống như ba tôi nói là tôi không bình thường vậy, tôi không muốn cậu nghĩ tôi là một kẻ..."

Cậu không nói tiếp nổi nữa, cụp mắt xuống.

"Tôi thường xuyên bị mất ngủ, suốt ngày nghĩ tương lai mình sẽ ra làm sao. Biết mình bị bệnh rồi thì ngày càng nghiêm trọng hơn. Họ không coi trọng tôi, không khẳng định tôi, tôi sẽ thấy đó là lỗi lại tôi. Họ cãi nhau, đánh nhau, từ hồi còn nhỏ tôi đã rất sợ."

"Cậu nói gì tôi cũng sẵn lòng nghe," Quý Nhất Nam nhận ra cảm xúc của Lý Bất Phàm không ổn, dù tim đập thình thịch nhưng vẫn cố giữ mình bình tĩnh, "Chỗ đó nguy hiểm lắm, cậu nhích về phía tôi được không?"

Ngược sáng, Lý Bất Phàm ngẩng đầu nhìn Quý Nhất Nam, "Không nguy hiểm đâu."

Cậu thậm chí còn cười, "Anh ơi, đừng nhát gan thế."

Lý Bất Phàm giơ tay, đẩy mạnh Quý Nhất Nam ra.

Nước bắn lên tung toé, suýt nữa thì bắn vào mặt Quý Nhất Nam.

Quý Nhất Nam ngơ ngác nhìn bọt khí trong hồ, nửa giây sau mới phản ứng kịp, cũng nhảy xuống.

Nước hồ rất lạnh, buốt như băng, Quý Nhất Nam chìm xuống nước, chỉ thấy những mảng màu mơ hồ trên mặt nước.

"Quý Nhất Nam!"

Chữ đầu tiên còn khàn khàn, hai chữ sau đã rõ ràng.

Anh mở choàng mắt, bị Lý Bất Phàm kéo lên khỏi mặt hồ.

Ho khan hai tiếng, rồi bị nụ hôn chặn lại.

Nụ hôn của Lý Bất Phàm giống như cắn xé, cậu nắm chặt lấy cằm Quý Nhất Nam, dùng đầu lưỡi l**m láp hàm răng, lại dùng răng nanh cắn môi anh, cắn đến khi nước hồ trong miệng cũng ấm dần lên, xen lẫn vị tanh của máu, mới thở hỗn hển tách ra.

"Quý Nhất Nam, cậu đi đi," Sắc mặt Lý Bất Phàm đột nhiên trở nên tái nhợt và lạnh lùng, "Tôi bị rối loạn lưỡng cực, có lúc hưng phấn quá độ, có lúc lại rất buồn bã. Câu không thể chịu nổi tôi như thế đâu, huống chi tôi.. tôi không thích cậu. Ít nhất không phải kiểu thích này. Tôi thấy có thể vì từ nhỏ cũng ta đã ở cạnh nhau, tôi cũng không có người bạn nào khác nên mới dựa dẫm vào cậu. Nhưng giờ tôi không thể như vậy nữa."

"Cậu đi đi."

Quý Nhất Nam sửng sốt tại chỗ một lúc, Lý Bất Phàm đã quay người hướng về phía bờ hồ.

Cậu loạng choạng trong nước, gần như không tìm thấy phương hướng, bước đi cũng rất chậm chạp. Quý Nhất Nam đuổi theo vài bước, một lần nữa túm lấy cánh tay Lý Bất Phàm, nhấc cả người cậu lên vai mình.

Lý Bất Phàm ghé vào lưng anh khóc, quần áo ướt sũng dính chặt vào người cậu, lưng cong lên như một đoạn núi.

Quý Nhất Nam thấp giọng nói: "Tôi sẽ không đi, con người ai mà không bị bệnh, tôi sẽ từ từ giúp cậu chữa khỏi bệnh."

Quý Nhất Nam mười mấy tuổi chưa từng gặp chuyện gì là không thể giải quyết được, nên nghĩ chuyện này cũng có thể làm được. Anh có một thứ dũng khí vô biên, dù bị người mình thích từ chối cũng không thấy sao cả.

Lần nửa trở lại Quý Nhất Nam hai mươi mấy tuổi, vì tự mình trải qua rồi, mới hiểu trên đời có những người và những chuyện không thể cứu vãn được. Thế nên mỗi một bước đi đều phải thật cẩn trọng, như ở hồ nước Gương Thiên Nữ năm nào, cần phải vượt qua rất nhiều trở ngại.

Ví dụ như lúc này, phải giải thích cho Lý Bất Phàm đã mất hết ký ức rằng tại sao tình cảm của anh thoạt nhìn trông có vẻ vội vã và tùy tiện, giống như nuốt xuống một con dao cùn.

Lý Bất Phàm vặn nhỏ ánh đèn trong phòng, y hơi buồn ngủ, nhắm mắt trước.

Quý Nhất Nam vẫn chưa ngủ được. Nhưng nằm cạnh y, anh lại phải giả vờ như mình đã ngủ rồi. Nhưng đúng lúc anh lại bị cảm, cổ họng ngứa ngáy, ho hai tiếng, Lý Bất Phàm liền động đậy. Quý Nhất Nam nhìn bóng dáng y cuộn trong chăn, ngừng dòng hồi tưởng về quá khứ.

"Tối nay lái xe đến đây lâu như vậy mà còn không buồn ngủ sao?" Lý Bất Phàm khẽ hỏi.

Y chưa mở mắt, Quý Nhất Nam nhẹ nhàng nhổm người dậy, vươn tay tắt đèn trong phòng.

"Cậu ngủ đi." Quý Nhất Nam nói.

"Có uống thuốc không?"

Trong lòng Quý Nhất Nam căng thẳng, "Thuốc gì?"

Lý Bất Phàm mở mắt: "Thuốc cảm."

Y dứt khoát ngồi dậy, bật đèn lần nữa, ngồi xổm xuống lục vali dưới đất, tìm ra một gói thuốc cảm hòa tan.

Nước nóng đã đun sẵn trước khi ngủ rồi, giờ vẫn còn ấm, dùng để pha thuốc vừa khéo. Lý Bất Phàm pha xong một cốc thuốc cảm cho Quý Nhất Nam, đưa đến tay anh, không nói thừa một chữ, "Uống."

Quý Nhất Nam ngửa đầu, uống một hơi hết sạch cốc. Lý Bất Phàm nằm trên giường, kéo chăn đắp thêm cho Quý Nhất Nam, "Bệnh rồi còn chạy tới tìm tôi nữa, định để tôi thương hại cậu, để tôi mềm lòng đúng không? Nói cho cậu biết, tôi không mềm lòng đâu."

Y nằm xuống, ngửa mặt nhìn Quý Nhất Nam: "Đều là do cậu tự chuốc lấy."

"Ừ, là tôi tự chuốc lấy."

Lý Bất Phàm không hiểu sao Quý Nhất Nam lại cười khi nói câu này. Y tiện tay cầm lấy chiếc gối dư đè lên mặt Quý Nhất Nam, rồi quay lưng về phía anh, nhắm mắt lần nữa.

---

Tác giả có lời muốn nói:

Kết chương là quay trở lại hiện tại rồi nhé.

Trước Tiếp