Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Upehehe
---
Thời tiết ngày tiếp theo đẹp bất ngờ, rửa mặt xong, Lý Bất Phàm và Quý Nhất Nam cùng xuống lầu ăn sáng.
Thời gian còn sớm, trong sảnh chỉ có Tiểu Liễu và Tống Lãng Bạch đang ngồi.
Nghe tiếng bước chân, Tống Lãng Bạch quay đầu lại, tay vừa nhấc lên một nửa thì khựng lại giữa không trung.
"Làm gì đấy?" Lý Bất Phàm đi tới, gạt tay Tống Lãng Bạch xuống.
Tiễu Liễu vẫn đang cầm đũa gắp bún, quên cả phản ứng, nhìn chằm chằm vào Quý Nhất Nam phía sau Lý Bất Phàm.
"Bộ chưa từng gặp hay gì?" Lý Bất Phàm quay sang bà chủ nói, "Cho chúng tôi hai tô bún gạo, một tô không bỏ rau mùi."
"Hôm qua đến đây muộn nên chưa kịp đi." Quý Nhất Nam giải thích, rút hai đôi đũa từ ống đũa ra, dùng khăn giấy lau khô.
Mấy ngày nay họ dùng máy bay không người lái để chụp ảnh, thiết bị mang theo vừa nhiều lại vừa nặng, Quý Nhất Nam thực sự đã giúp đỡ họ rất nhiều.
Lý Bất Phàm ngồi trên vách núi điều khiển máy bay không người lái, vì chưa tìm được góc chụp thích hợp nên y quay video, cố gắng ghi hình hết các khu vực.
Khi máy bay quay về, Quý Nhất Nam đang nói chuyện với Tống Lãng Bạch.
Tống Lãng Bạch chỉ vào một cây nấm trên vách núi, hỏi Quý Nhất Nam đây là loại gì.
"Nấm mối, thịt nấm màu trắng sữa, có thể ăn được."
Máy bay không người lái lơ lửng trên đầu họ, cuốn theo một luồng gió.
Quý Nhất Nam ngẩng đầu lên, Lý Bất Phàm thấy gương mặt anh trong khung hình, điều khiển máy bay bay đi.
Thời tiết chợt quang đãng, họ điều chỉnh kế hoạch quay chụp, tiến sâu hơn vào hẻm núi.
Quý Nhất Nam gần như trở thành người dẫn đường, anh rất quen với khu vực này, có thể trực tiếp dẫn mọi người đi.
Chạng vạng hôm sau, họ rời hẻm núi muộn hơn so với dự định vì bức ảnh Tống Lãng Bạch chụp ở chỗ thác nước rất đẹp, Lý Bất Phàm bèn nói chờ y.
Khi chuẩn bị rời đi, hẻm núi bắt đầu đổ mưa.
Tống Lãng Bạch và Tiểu Liễu đều than vãn thời tiết xấu quá, may mà Quý Nhất Nam đã báo trước trời có thể sẽ mưa nên trong balo có sẵn áo mưa.
Cả nhóm trốn vào một hang động ven núi, Quý Nhất Nam gom cỏ khô và lá rụng trong hang, dùng bật lửa châm lên.
Lý Bất Phàm không nhìn mưa ngoài cửa hang nữa, y đi tới ngồi cạnh Quý Nhất Nam, hỏi anh khi nào mưa ngớt.
Quý Nhất Nam giơ tay nhìn đồng hồ, nói: "Chắc khoảng hai tiếng rưỡi nữa."
"Sao cậu biết thế?" Tống Lãng Bạch kinh ngạc hỏi.
"Lượng mây, độ ẩm đều có ảnh hưởng tới thực vật, nên ngày nào tôi cũng xem báo cáo thời tiết rất chi tiết." Quý Nhất Nam đoán được Tống Lãng Bạch đang nghĩ gì, "Nếu chỉ dựa vào tôi thì cùng lắm chỉ đoán được mưa trong thời gian ngắn thôi."
"Vậy cũng lợi hại rồi..." Tiểu Liễu cảm thán.
Nhưng hai tiếng rưỡi đối với họ lúc này vẫn là quá dài. Trời đã tối, đợi mưa tạnh hẳn thì núi đã chìm vào màn đêm, đến lúc đó đường về sẽ rất khó đi.
Còn đang suy nghĩ cách, ngoài cửa hang đột nhiệt vang lên tiếng động, hai giọng nói già nua đồng thanh vang lên, nói thứ tiếng địa phương bọn họ không hiểu lắm.
Lý Bất Phàm và Quý Nhất Nam nhìn nhau, cùng bước ra cửa hang.
Hai ông bà lưng còng đi ngang qua, mỗi người đeo một cái gùi (*) và mặc áo mưa, đi băng qua khu rừng.
(*) Gùi là một vật dụng bằng tre, mây đan thủ công. Hình minh hoạ ở cuối chương.
Ở đây mà gặp được người, họ cũng thấy kinh ngạc.
"Ông bà ơi," Lý Bất Phàm hỏi họ, "Mưa lớn thế này hai người đi đâu vậy ạ? Có muốn vào hang trú mưa với chúng cháu không?"
"Chút nữa mưa sẽ to hơn đấy," Bà cụ nói với bọn họ bằng tiếng phổ thông không chuẩn lắm, "Nhà chúng tôi ở gần đây thôi, đi nhanh lắm, các cháu có thể qua chỗ chúng tôi trú mưa."
Thời tiết kiểu này ở trong hang động cũng không an toàn, Quý Nhất Nam vội cảm ơn, nói phiền ông bà rồi quay đầu lại kêu Tiểu Liễu và Tống Lãng Bạch cùng đi.
Gùi của hai ông bà chất đầy nấm, có lẽ quen với đường nẻo núi rừng nên họ đi không cần ai đỡ, thậm chí còn đi nhanh hơn cả Tiểu Liễu và Tống Lãng Bạch đang chống gậy leo núi.
Xuyên qua một khoảng rừng, trước mắt cuối cùng cũng hiện ra con đường tốt hơn chút. Sau chừng hai mươi phút leo dốc, họ đến một ngôi làng nhỏ.
Ông bà dẫn họ đến một căn nhà cấp bốn xây bằng đất, khói từ mái nhà bốc lên ngùn ngụt trong mưa. Lý Bất Phàm cúi đầu bước vào nhà, nước từ mép ngói màu đen nhỏ xuống áo anh, lạnh buốt.
Một chàng trai da ngăm đen nghe tiếng bước chân của họ vào nhà, thấy một nhóm người, có hơi ngỡ ngàng.
Bà cụ nói gì nó bằng tiếng Tạng với cậu, cậu gật đầu lia lịa rồi nhìn về phía họ.
"Cứ gọi tôi là Đa Cát." Đa Cát không cao lắm, chỉ tới vai Lý Bất Phàm.
Ánh mắt cậu dừng lại trên từng người vài giây, nhìn Lý Bất Phàm lâu nhất.
Mọi người giới thiệu bản thân đơn giản, Đa Cát bảo họ ngồi nghỉ trên mấy cái ghế nhỏ bên cạnh, còn mình đi chuẩn bị đồ ăn cho họ.
Lý Bất Phàm cởi áo mưa trước, bên trong là áo gió chống nước, nhưng đi trong núi lâu như vậy, áo mưa sớm đã rối tung, nước mưa không thể tránh khỏi chảy vào áo.
Quý Nhất Nam rút mấy tờ giấy, cùng Lý Bất Phàm lau mặt và cổ ướt.
"Để tôi qua đó nhìn xem có giúp gì được không." Lý Bất Phàm khẽ nói với Quý Nhất Nam.
Y vứt giấy, đứng dậy vòng qua gian bếp nhỏ. Từ cánh cửa gỗ mở toang, Quý Nhất Nam thấy y đang nói chuyện với Đa Cát.
Đa Cát đổ nước nóng vào nồi, không biết nói gì mà Lý Bất Phàm bật cười, thả mì vào. Đa Cát lấy đũa khuấy nhẹ, liếc nhìn Lý Bất Phàm một cái, muốn nhìn mà lại không dám.
"May mà hôm nay gặp được mọi người," Tống Lãng Bạch ngồi trên ghế nhỏ, uống ngụm nước nóng, "Cháu còn đang nghĩ có nên tìm hướng dẫn viên gọi cứu hộ đến."
"Đây cũng không phải lần đầu chúng tôi gặp du khách trong núi. Thời tiết ở đây xấu lắm, nhiều người không biết." Ông cụ nói.
"Cũng nhờ người này nữa," Tống Lãng Bạch đột nhiên vỗ mạnh lên vai Quý Nhất Nam làm anh giật mình, "Nếu không có cậu ấy thì tụi cháu còn không có áo mưa để mặc nữa."
Quý Nhất Nam không nói gì, cúi đầu uống nước.
Ngôi nhà này không lớn, từ phòng khách có thể nhìn thấy bốn phòng, đồ đạc đơn sơ. Bàn ghế gỗ đã xơ xác, tranh phong cảnh trên tường cũng phai màu, có lẽ gia đình này đã sinh sống ở đây từ rất lâu.
Đang uống nước nóng nửa chừng, hương thơm từ bếp đã lấn át mùi đất ẩm ướt sau cơn mưa. Đa Cát bưng khay, mang ra mấy tô mì.
Mọi người ngồi xuống quanh chiếc bàn vuông. Trên đầu là bóng đèn dây tóc lắc lư, chiếu sáng bát mì. Đa Cát chuyền bát đũa, đến lượt Lý Bất Phàm thì ánh mắt cậu lại dừng lâu thêm vài giây.
Lý Bất Phàm và Quý Nhất Nam đều nhận ra sự khựng lại của cậu, vì thế ngẩng đầu lên nhìn lại cậu.
"À..." Đa Cát bỗng nhiên đỏ mặt, cười cười nói, "Anh này...Hình như trước đây tôi từng gặp anh rồi."
"Tôi sao?" Lý Bất Phàm đặt đũa xuống, "Cậu từng gặp tôi à?"
"Tôi từng làm hướng dẫn viên ở núi Tác Lãng," Đa Cát nói. "Tôi bắt đầu đưa khách lên núi từ hồi còn rất nhỏ, chắc hồi mười lăm mười sáu tuổi."
"Tôi không chắc mình nhớ đúng không... khoảng ba bốn năm trước, có phải anh từng tới Tác Lãng không?"
Lý Bất Phàm không biết trả lời câu hỏi này thế nào, chỉ bảo Đa Cát nói tiếp.
"Lúc đó tôi còn nhỏ, có lần dẫn đoàn khách thì có một người bị say độ cao rất nặng. Tôi khuyên anh ta lập tức xuống núi, nhưng anh ta không nghe, suýt nữa còn định động tay động chân với tôi. Sau đó có một du khách đang lên núi giúp tôi cùng kéo anh ta xuống." Đa Cát đứng lên, "Hình như tôi vẫn còn đoạn video lúc đó, ở trong cái điện thoại khác."
Cậu nhanh chóng cầm một chiếc điện thoại cũ từ phòng ra.
Chất lượng hình rất kém, gần như chỉ toàn những điểm ảnh mờ nhòe. Mọi người đều xúm lại xem, video mới phát vài giây, Tống Lãng Bạch liền chỉ vào một bóng người ở rìa màn hình.
"Đây là cậu phải không? Chỉ nhìn dáng đi này là tôi nhận ra liền."
"Hồi đó tôi cũng muốn ghi lại cảnh đó, nhưng ngại không dám hỏi người ta có cho quay không, nên lén quay một đoạn thôi." Đa Cát giải thích.
"Cậu có thể gửi cho tôi video này không?" Lý Bất Phàm hỏi.
Đến khi tạnh mưa trời đã tối, gia đình Đa Cát giữ họ ở lại ngủ một đêm.
Bốn người chen chúc trên với chiếc giường lớn trong một gian phòng, Lý Bất Phàm và Quý Nhất Nam nằm ở một bên chiếc bàn nhỏ, Tiểu Liễu và Tống Lãng Bạch nằm bên kia.
Quý Nhất Nam rửa sơ mặt ngoài sân rồi trở về phòng. Tiểu Liễu và Tống Lãng Bạch đều đã nằm xuống, Lý Bất Phàm đang gối đầu lên gối xem điện thoại.
Anh vừa bước đến, Lý Bất Phàm liền tắt màn hình.
Đi bộ trong rừng cả ngày, Tiểu Liễu và Tống Lãng Bạch đều đã mệt lả người.
Đèn vừa tắt, họ ngủ rất nhanh.
Lý Bất Phàm nghiêng người, quay lưng về phía Quý Nhất Nam, chỉnh ánh sáng màn hình thật thấp rồi lại xem đi xem lại video Đa Cát gửi cho mình.
Đoạn video chỉ dài hơn bốn mươi giây, Lý Bất Phàm xuất hiện chưa đến một nửa thời lượng.
Y không lộ mặt chính diện, còn đeo kính chắn gió và đội mũ len, cổ áo khoác chống gió cũng kéo cao.
Nhưng giống như Tống Lãng Bạch, Lý Bất Phàm vẫn nhận ra bản thân.
Tiếng ngáy của Tiểu Liễu gần như hòa với tiếng nước nhỏ giọt ngoài cửa sau cơn mưa, Lý Bất Phàm khẽ cử động.
"Không ngủ được à?" Quý Nhất Nam nhích lại gần, đặt tay lên gáy y, "Tôi muốn ra ngoài hút điếu thuốc, đi không?"
Hai người mặc áo khoác, rón rén rời khỏi phòng.
Trong không khí phảng phất mùi hương tươi mát, ngoại trừ ánh đèn vàng mờ treo dưới mái hiên, khắp núi rừng đều tối đen như mực, không còn màu nào khác.
Quý Nhất Nam lấy một bao thuốc lá từ túi áo khoác, hộp thuốc hơi móp méo, chắc chỉ còn vài điếu.
"Vẫn đang xem cái video đó à?" Quý Nhất Nam ngậm thuốc, châm lửa.
Làn khói mỏng lan tỏa trong màn đêm, Lý Bất Phàm ngửi thấy hương gỗ, nghiêng mặt nhìn Quý Nhất Nam hút một hơi, rồi đưa tay kẹp lấy điếu thuốc ngay đầu môi anh.
Quý Nhất Nam nhả điếu thuốc ra, Lý Bất Phàm liền cầm lấy, tự mình hút một hơi.
Thì ra y cũng biết hút thuốc.
Lý Bất Phàm nhẹ nhàng rít một hơi, làn khói trượt xuống cổ họng y, vài vệt khói trắng bay nhẹ ra từ mũi.
"Đang xem, xem rất nhiều lần rồi."
"Đa Cát cũng nhìn cậu rất nhiều lần." Quý Nhất Nam nghiêng người tới gần, ánh mắt nhìn thẳng phía trước, làm như không hề để tâm mà nói ra câu đó.
---
(*) Gùi
Hehe: Tuần này bận nên 2-3 ngày/ chương nha cả nhà, truyện rất hay nhưng toi quá đuối 😭