Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Edit: Upehehe
---
【Vé máy bay và vé tàu cao tốc tôi đã mua rồi, sáng thứ Tư tuần sau tôi đợi cậu.】
Quý Nhất Nam gõ xong tin nhắn này liền nhấn gửi.
Người phục vụ mang nốt món ăn cuối lên rồi rời đi, tiếng nhạc du dương trong đại sảnh thưa thớt.
"Bất Phàm vẫn chưa trả lời tin nhắn con à?" Tống Ninh hỏi.
Hiếm khi bà không phải đi công tác, tranh thủ thời gian nghỉ này được ở trong thành phố, việc đầu tiên là dành thời gian ăn vài bữa cơm cùng Quý Nhất Nam.
"Chưa ạ, cậu ấy đang đi học thêm." Quý Nhất Nam cầm đũa gắp đồ ăn, đưa lên miệng mà chẳng cảm nhận được vị gì.
"Lớp học thêm gì mà nghiêm dữ thế?" Tống Ninh uống một ngụm nước.
Quý Nhất Nam không trả lời ngay, suy nghĩ một lúc mới nói: "Chắc là Lý Bất Phàm không thích đi học, lần nào cậu ấy đi học cũng không vui vẻ chút nào, về đến nhà tâm trạng cũng bình thường lại."
"Nhà thằng bé quản chặt quá, mẹ biết mà," Tống Ninh ngừng một nhịp, rồi nói tiếp: "Sau khi đi du học, con có dự định gì không?"
Quý Nhất Nam không ngờ Tống Ninh lại hỏi chuyện này, dù sao thì từ nhỏ đến lớn, Tống Ninh ít khi can thiệp vào chuyện của anh.
"Lúc con nói với mẹ con muốn ra nước ngoài, mẹ bất ngờ lắm. Có thể con không nhận ra, nhưng mẹ đã lo lắng cho con suốt một thời gian dài đấy," Tống Ninh thẳng thắng nói, "Con có thể chọn học trường trong nước, cũng có thể chọn ra nước ngoài. Nhưng việc con muốn đi du học, hẳn là vì Lý Bất Phàm. Mẹ chưa bao giờ tâm sự với con về thằng bé, vì mẹ thật sự không nghĩ thằng bé trong lòng con lại quan trọng đến vậy."
Bàn tay Quý Nhất Nam đang cầm cốc nước khẽ siết chặt lại.
"Mẹ không khuyên con vì người mình thích mà từ bỏ điều gì. Con đường phía trước còn rất dài, mẹ cũng không nói sau này con sẽ gặp được người mà mình thích hơn, vì mẹ biết có lẽ sẽ không đâu, nhưng mẹ muốn nói với con, với tình yêu ấy mà, chỉ có yêu thôi thì chưa đủ. Con còn phải có nhiều thứ khác nữa mới có thể làm cho người đó ở bên cạnh con lâu dài được." Tống Ninh không hề trách móc Quý Nhất Nam, bà dịu dàng mỉm cười, "Nhất Nam, bản thân con cũng cần phải trưởng thành."
"Con biết." Quý Nhất Nam cụp mắt.
Một buổi sáng cuối tháng sáu, trời đã sáng hẳn, Quý Nhất Nam ngồi trên vali đợi Lý Bất Phàm.
Lý Bất Phàm có đến hay không, Quý Nhất Nam cũng không biết chắc chắn, anh chỉ kiên nhẫn chờ đợi, trong đầu suy nghĩ lời Tống Ninh nói.
Ngay cả bản thân anh cũng không biết bây giờ mình và Lý Bất Phàm là quan hệ gì, tình bạn này đã bị anh l* m*ng phá vỡ, còn Lý Bất Phàm lại chỉ giữ thái độ lửng lơ. Kể từ cái ôm không thể định nghĩa hôm đó, hai người chưa ai nhắc lại chuyện ấy nữa.
Quý Nhất Nam thoáng nhìn đồng hồ, còn mười phút nữa anh buộc phải xuất phát, nếu không sẽ lỡ mất chuyến bay.
Khi buông tay xuống, anh có hơi nản lòng, nhưng rồi lại nghe thấy tiếng bánh xe vali lăn trên đường.
Quay đầu lại, Quý Nhất Nam thấy Lý Bất Phàm mặc một bộ đồ mùa hè rộng rãi đang bước tới.
"Gọi xe chưa?" Lý Bất Phàm hỏi.
"Chưa, giờ gọi." Quý Nhất Nam lấy lại tinh thần.
Máy bay hạ cánh ở Lệ Giang, từ đây họ chuyển sang đi tàu cao tốc đến Shangri-La.
Quãng đường đi không xa, ước chừng khoảng một tiếng. Khi lên tàu vừa lúc chạng vạng, ngay cả ánh hoàng hôn cũng gay gắt.
Trong toa tàu, thỉnh thoảng có tiếng trò chuyện khe khẽ, còn có tiếng gầm không dứt của đoàn tàu.
Họ đi xuyên qua những đường hầm núi liên tiếp nhau, cho đến một lúc, ánh nắng mặt trời đỏ rực chiếu vào, Lý Bất Phàm khẽ chạm tay vào ô cửa kính, ý bảo anh nhìn ra ngoài, khi ấy trái tim Quý Nhất Nam mới bình tĩnh lại.
Giữa hai ngọn núi cao sừng sững và trơ trụi là dòng nước màu bùn đất đang cuồn cuộn chảy.
"Đây là Hổ Khiêu Hiệp (*)." Lý Bất Phàm nói.
(*) Hổ Khiêu Hiệp được mệnh danh là hẻm núi nguy hiểm nhất thế giới với khung cảnh vô cùng ngoạn mục, thuộc địa phận thành phố Lệ Giang, tỉnh Vân Nam, Trung Quốc.
Cậu lấy quyển số ký họa mang theo bên mình ra, dùng chiếc bút chì gọt nhọn bắt đầu vẽ.
"Tôi đã xem rất nhiều ảnh về Shangri-La trên mạng, đã sớm tính sẵn là muốn đi những đâu rồi. Tiếc là tháng Năm mới hợp leo núi tuyết, còn ngắm Nhật chiếu kim sơn (*) thì chỉ hợp vào mùa đông. Nhưng mùa hè cũng có cảnh sắc riêng của mùa hè.
(*) Ánh bình minh nhuộm vàng đỉnh núi
Sự hưng phấn khác thường của cậu khiến lo lắng trong lòng Quý Nhất Nam vơi đi ít nhiều.
Đến cổ trấn thì sắc trời đã sẫm tối, nhưng lại vừa đúng thời điểm náo nhiệt nhất của nơi này. Xuống xe, tài xế thả họ ở cổng vào cổ trấn. Dọc theo con ngõ nhỏ đi vào, hai bên cửa hàng vẫn sáng đèn, những điệu nhạc khác nhau len lỏi khắp con hẻm, có hơi loạn nhưng không khó nghe. Trên đường đi gặp phải rất nhiều bạn trẻ mặc trang phục truyền thống, mùi đồ ăn, âm nhạc rộn ràng, cùng cái lạnh dần buông xuống khi đêm về – tất cả kéo Quý Nhất Nam chìm đắm vào nơi này.
Họ đã thật sự đến Shangri-La rồi.
Khi lấy lại tinh thần, Lý Bất Phàm đang đứng trước một cửa hàng, nói chuyện gì đó với chủ tiệm.
Ngoài cửa có biển hiệu sáng đèn, trên đó viết "Hình xăm Henna". Quý Nhất Nam không biết hình xăm Henna là gì, lúc đầu còn tưởng đó là tên của cửa tiệm. Anh đợi một lát, Lý Bất Phàm cầm một cái hộp nhỏ bước ra, bảo cậu mới mua mực màu đỏ.
Về khách sạn, Quý Nhất Nam đặt hành lý xuống, đi tắm trước.
Anh mở vòi sen, nhưng nước chưa nóng lên ngay. Nghe thấy tiếng bước chân lại gần ngoài phòng tắm, Lý Bất Phàm dựa vào cửa kính mờ hỏi anh: "Cậu muốn thử không?"
Quý Nhất Nam ngẩn ra, theo phản xạ hỏi: "...Thử gì?"
"Tôi nói hình xăm Henna ấy, mấy ngày là rửa sạch được." Lý Bất Phàm nói.
Quý Nhất Nam im lặng nửa giây, nhận ra mình hiểu sai ý cậu rồi.
"Ừ, chờ tôi tắm xong đã."
Sau một ngày dài di chuyển, hai người tắm xong, thay đồ ngủ. Quý Nhất Nam ngồi trên giờng, dáng vẻ như chưa quen với tay chân mình, hỏi Lý Bất Phàm muốn xăm ở đâu.
"Sao lại hỏi tôi," Lý Bất Phàm mở ống mực như ống kim tiêm, "Nếu để tôi chọn thì..."
Cậu cũng ngồi lên giường, tay vén vạt áo ngủ của Quý Nhất Nam lên tới ngực.
"Cậu không hỏi tôi sẽ vẽ gì à?" Lý Bất Phàm cúi sấp người xuống, dùng đầu ống mực như bút vẽ.
Quý Nhất Nam không nói gì, nhưng rất nhanh anh đã hiểu Lý Bất Phàm định xăm ở đâu – ngay dưới xương sườn, chỗ đó rất nhạy cảm, da dường như mỏng hơn những nơi khác rất nhiều.
Vừa chạm bút vào, Quý Nhất Nam đã thấy hơi nhột, may mà tay Lý Bất Phàm vững, cậu vẽ rất nhanh, đường nét trôi chảy lạ thường. Chỉ với vài nét bút, Quý Nhất Nam đã nhận ra hình bông hoa.
"Hoa gì thế?" Quý Nhất Nam hỏi.
Lý Bất Phàm cầm bút vẽ rất tập trung, đầu cậu cúi rất thấp, gần như dán vào ngực Quý Nhất Nam, nhẹ nhàng đáp: "Hoa Cách Tang."
Lý Bất Phàm bận rộn, còn Quý Nhất Nam thì không. Lúc đầu anh cố nghĩ đến lời giải cho một đề toán phức tạp, sau đó lại cố gắng ngẩn người, rồi anh nhận ra ánh đèn trong khách sạn rất mờ, mình vẫn chỉ có thể nhìn chằm chằm một bên mặt của Lý Bất Phàm.
Lông mi cậu rất dài và cong, môi cũng mỏng, chắc là mềm mại lắm, có lẽ chỉ cần chạm là có thể dễ dàng tiến vào khoang miệng.
Dần dần, Quý Nhất Nam nhận ra mình không nên có những suy nghĩ này, nhưng trái tim vẫn đập nhanh không ngừng. Lý Bất Phàm đang ghé sát vào người anh, khiến anh không khỏi căng thẳng. Càng muốn giấu đi, tim lại càng đập nhanh hơn.
Vài phút dày vò căng thẳng trôi qua, Lý Bất Phàm ngồi thẳng dậy, rút hai tờ giấy lau sạch mực rỉ ra từ ống mực.
Hai bông hoa Cách Tang nở ngang dọc theo đường xương sườn Quý Nhất Nam, rực rỡ đến mức hoàn toàn không phù hợp với con người cứng nhắc, quy củ như anh.
"Hình xăm Henna lên màu dựa vào nhiệt độ cơ thể, nhiệt độ càng cao màu sẽ càng đậm hơn," Lý Bất Phàm hỏi, "Cậu thích màu đậm hay nhạt?"
Cậu ngồi xếp bằng trên mép giường, hơi khom người khi nói chuyện với Quý Nhất Nam, nửa bên mặt nhuốm ánh đèn màu cam. Như bị ma xui quỷ khiến, Quý Nhất Nam thử nắm lấy cổ tay Lý Bất Phàm, ngón tay khẽ v**t v*. Anh nghĩ đến câu hỏi của Lý Bất Phàm, nhưng tâm trí lại không nghĩ đến màu sắc, mà nghĩ nếu có một tấm gương trước mặt, hẳn là anh sẽ thấy mình đang nhìn cậu đầy say mê, cũng giống như cách Lý Bất Phàm say mê vẽ tranh, còn anh say mê cậu.
"Tôi thích màu đậm," Quý Nhất Nam chưa từng nói cậu nào táo bạo như thế, giọng khàn khàn, "Phải làm sao để nhiệt độ cơ thể cao hơn đây."
Lý Bất Phàm khựng tay lại, khẽ bật cười, nhưng không định trả lời câu hỏi của Quý Nhất Nam. Cậu buông ống mực xuống, cảm giác giường phía sau lún xuống, quay đầu lại nhìn qua thì lập tức bị hôn lấy.
Ánh sáng bị nửa người Quý Nhất Nam che khuất, anh mạnh dạn áp sát vào, nhưng chỉ chạm vào đôi môi đang th* d*c của Lý Bất Phàm, không thể động, cũng không dám nhúc nhích.
Lý Bất Phàm chớp mắt hai lần, khẽ mím môi. Quý Nhất Nam bắt lấy khoảnh khắc, nhẹ nhàng l**m qua hai chiếc răng nanh nhỏ của Lý Bất Phàm. Anh nhắm mắt lại, thầm nghĩ hóa ra đây chính là cảm giác khi hôn Lý Bất Phàm, đưa tay khẽ bóp lấy cằm cậu.
Giống hệt như tưởng tượng, Lý Bất Phàm ngọt ngào, mềm mại, thơm ngát và...gây nghiện.
Quý Nhất Nam ôm lấy eo cậu, mơ hồ bế cậu lên. Hai người ăn ý đổi tư thế, Lý Bất Phàm ngồi lên ngang eo Quý Nhất Nam, lưng thẳng tắp.
Hơi thở của cả hai ngày càng dồn dập, tựa như rơi vào sự chìm đắm của hy vọng không thể vãn hồi. Lý Bất Phàm nhỏ giọng nỉ non, bảo Quý Nhất Nam đừng làm lem màu vẽ của mình, dùng bàn tay ướt cởi áo Quý Nhất Nam, rồi lại ngồi xuống thấp thêm một chút.
Cậu cảm nhận được phản ứng của Quý Nhất Nam, cố ý hỏi tại sao, sau đó chậm rãi chuyển động d**ng v*t anh lên xuống nhẹ nhàng.
"Hình xăm tôi vẽ cho cậu," Lý Bất Phàm mơ hồ hỏi, "Cậu có thích không?"
Quý Nhất Nam khó mà nói không với Lý Bất Phàm, lúc đó đầu óc anh đã hơi mơ màng, khi Lý Bất Phàm tuột cạp quần anh xuống, anh còn tưởng mình đang nằm mơ.
Lần đầu tiên đối với Quý Nhất Nam mà nói đặc biệt lúng túng, để thuận theo ý Lý Bất Phàm, không làm lem bức tranh cậu vẽ, Quý Nhất Nam đành phải đè cậu dưới thân mình. Lý Bất Phàm nằm sấp trên giường, tấm lưng mảnh mai hướng về phía anh, thân thể ửng hồng run rẩy, tựa như đóa hoa Cách Tang khẽ lay động trong gió lạnh.
Bọn họ không ôm nhau quá chặt, cũng không cách nhau quá xa. Lý Bất Phàm cứ thế nghiêng mặt áp lên gối, ánh mắt sáng rực, nhiệt tình phối hợp với anh.
Lúc l*n đ*nh, Quý Nhất Nam không kìm được mà áp sát người lại hôn cậu. Đến tận cuối cùng, anh mới nghe Lý Bất Phàm thở run rẩy hỏi: "Quý Nhất Nam, cậu nói cậu thích tôi, thích là thích thế nào? Nếu tôi là một người bệnh, cậu có còn thích tôi nữa không?"
Khoảnh khắc ấy Quý Nhất Nam vẫn còn rất nhiều điều chưa nghĩ thông suốt, nhưng đột nhiên tìm được câu trả lời. Trong lòng anh có rất nhiều tưởng tượng đáng sợ, nhưng trong giây phút đó, anh chỉ làm theo suy nghĩ thật lòng, nói ra lời chân thành của mình: "Con người ai cũng sẽ có lúc bị bệnh."
Đợi đến khi Quý Nhất Nam tỉnh dậy, bình minh đang ló dạng ngoài cửa sổ.
Cơ thể anh nặng trĩu, cúi đầu mới thấy Lý Bất Phàm đang nằm sấp trên người mình. Cậu không mặc quần áo, chui vào trong áo ngủ của Quý Nhất Nam, da thịt dán sát, như thể cả đêm không ngủ.
Ánh sáng chiếu vào làm người nóng bừng, mang theo cảm giác hơi bỏng rát. Hai bông hoa Cách Tang vẽ tối qua sáng nay còn đỏ hơn cả mặt trời ngoài cửa sổ.
Lý Bất Phàm nói cậu có một nơi muốn đến.
---
(*) Hổ Khiêu Hiệp
(*) Nhật chiếu kim sơn