Hàng Triệu Khoảnh Khắc - Khổ Tư

Chương 17: Soi sáng, bao bọc lấy anh

Trước Tiếp

Edit: Upehehe

(*)Tên chương gốc là 照拂他. 照 là rọi sáng, soi sáng, cũng còn có nghĩa là trông nom, săn sóc, quan tâm,  là lướt nhẹ qua, phe phẩy. Từ 照拂 nghĩa gốc là ánh sáng nhẹ nhàng phủ lên, chiếu lên; nghĩa bóng là quan tâm, chăm sóc ai đó.

---

"Thích cũng chia thành nhiều loại, có thể cậu chỉ thích tôi ở phút này, giây này thôi." Lý Bất Phàm nói.

"Vậy mà vẫn chưa đủ sao," Quý Nhất Nam khẽ cười, "Mỗi một phút một giây này tôi đều thích cậu."

Anh dường như không định thuyết phục Lý Bất Phàm chỉ bằng những lời này, bèn lùi nửa bước: "Tôi muốn tắm một chút, được không?"

Trời đã khuya, thời tiết lại còn xấu, nếu ngay cả yêu cầu này cũng không đồng ý thì Lý Bất Phàm quả thật quá vô tình.

Vì thường xuyên đi công tác, hành lý của Lý bất Phàm luôn có sẵn nhiều quần áo mới, y ngồi xổm trước vali tìm đồ cho Quý Nhất Nam mặc. Y mở túi nilon của mấy bộ quần áo ra, khi ngẩng đầu lên, Quý Nhất Nam vừa cởi xong chiếc áo cuối cùng, mái tóc hơi rối.

Trên người anh rất sạch sẽ, hầu như không có vết sẹo nào, chỉ riêng dưới xương sườn bên phải có một hình xăm đỏ rực.

Đó là hai bông hoa được vẽ bằng vài nét đơn giản, nhìn qua trông nhẹ nhàng thanh thoát. Nhưng đây là một vị trí rất nhạy cảm — xương sườn, nếu không phải dùng để bày tỏ tình yêu thì cũng thật nổi loạn.

Lý Bất Phàm chưa từng nghĩ Quý Nhất Nam sẽ là người để lại dấu vết trên cơ thể mình. Nếu Lý Bất Phàm như nhánh cây mọc hoang, thì Quý Nhất Nam chính là thân cây luôn thẳng tắp.

Nghĩ như thế vài giây, Lý Bất Phàm cảm thấy mình không nên có định kiến. Dù sao Quý Nhất Nam cũng biết hút thuốc, biết yêu từ cái nhìn đầu tiên, biết bất chợt hôn y, anh đâu có sống một cuộc đời thanh tâm quả dục như y nghĩ.

Lý Bất Phàm bước tới, dừng lại sau lưng Quý Nhất Nam.

Y nghĩ hẳn là Quý Nhất Nam cảm nhận được hơi thở của mình, vì sống lưng anh khẽ co lại vài lần.

Bên ngoài trời đang mưa hay có tuyết?

Thời tiết có lạnh lắm không? Vì cơ thể Quý Nhất Nam thật lạnh.

Cho nên như thế có đáng không? Chỉ vì một giỏ trái cây mà Lý Bất Phàm chưa chắc sẽ ăn, chỉ vì một Lý Bất Phàm mà ngay cả bản thân y cũng không biết mình từng là gì trong đời anh.

Lý Bất Phàm dùng ngón tay khẽ chạm vào nh** h** của hình xăm.

Y đứng rất gần, đầu mũi khẽ chạm vào gáy Quý Nhất Nam, nhẹ nhàng hít lấy mùi hương của anh.

"Vài hôm nữa chúng tôi sẽ quay về mà, đâu có đi luôn đâu." Lý Bất Phàm nói.

"Tôi biết," Quý Nhất Nam hơi nghiêng mặt, "Nhưng dù sao cũng còn tận mấy ngày, tôi muốn gặp cậu."

Lý Bất Phàm cười, có lẽ vì thấy Quý Nhất Nam nói những lời này quá dễ dàng, tựa như chẳng cần suy nghĩ.

"Cậu không sợ tôi là kẻ lừa đảo à? Lừa trái tim của cậu..." Ngón tay Lý Bất Phàm lướt dọc xuống cuống hoa, từ từ trượt xuống, khẽ móc nhẹ vào cạp quần Quý Nhất Nam, "Còn lừa thân thể cậu nữa."

Quý Nhất Nam nắm lấy tay Lý Bất Phàm, nghiêng đầu hôn nhẹ l*n đ*nh đầu y, nói: "Cậu không phải."

Tiếng nước trong phòng tắm vang lên, Lý Bất Phàm nằm nghiêng một bên trên giường, nghĩ tới một lời giải thích cho vô số những hành vi kỳ lạ của Quý Nhất Nam.

Đó là Quý Nhất Nam thích y...thích y thật lòng.

Tiếng nước ngừng lại, Lý Bất Phàm vẫn chưa nghĩ ra điều gì.

Quý Nhất Nam mặc áo thun và quần dài của Lý Bất Phàm, bước ra từ phòng tắm.

Thấy Lý Bất Phàm còn chưa ngủ, anh nằm xuống một bên giường, đưa tay tắt đèn.

"Ngày mai cậu không có công việc à?" Y hỏi.

"Không có, được nghỉ, còn cậu?" Chiếc giường này rất lớn, hai người đàn ông trưởng thành cao một mét tám nằm cũng dư chỗ. Quý Nhất Nam nằm bên phía của mình, dù có đắp chung một cái chăn, anh vẫn không chạm vào Lý Bất Phàm.

"Bọn tôi sẽ tới chỗ gần hơn để chụp."

"Được, để tôi đi cùng các cậu, giúp các cậu mang thiết bị."

Quý Nhất Nam nhúc nhích, tiến lại gần Lý Bất Phàm hơn một chút.

Nhưng rất nhanh sau, anh khẽ ho hai tiếng, rồi trở mình, đưa lưng về phía y.

Trong phòng im lặng một lát, Lý Bất Phàm lên tiếng: "Quý Nhất Nam, cậu có từng nghĩ tới việc sau khi rời khỏi đây, chúng ta sẽ không còn liên quan gì đến nhau nữa không? Cái mỗi phút mỗi giây mà cậu nói ấy, có lẽ chỉ kéo dài tới khi chuyến đi này kết thúc mà thôi."

"Tất nhiên là tôi từng nghĩ tới," giọng Quý Nhất Nam khàn khàn, "Cậu gọi điện cho tôi, bảo tôi đừng đến đây nữa, tôi nghe xong rất khó chịu, không muốn chấp nhận như vậy. Nếu đã nói đến tình cảm, thì chính tình cảm mới là thứ quan trọng nhất, những chuyện khác đều sẽ có cách giải quyết của nó."

Im lặng một lúc, Lý Bất Phàm nhích lại gần Quý Nhất Nam hơn một chút.

Đệm giường khẽ nhấp nhô, rồi lại lún xuống. Y đưa tay ôm lấy eo Quý Nhất Nam từ phía sau, áp sát vào lưng anh.

"Cậu bị cảm rồi sao?" Y nhẹ nhàng hỏi.

Quý Nhất Nam trả lời không liên quan: "Có lẽ lúc đầu có hơi nhanh thật...nhưng cậu có thể cho tôi một cơ hội được không, để thấy xem tôi có thể làm được gì."

Trước đây Lý Bất Phàm chưa từng nghi ngờ lời "thích" mà Quý Nhất Nam nói ra. Vì thế đối với câu "không tin" lúc này của y, anh cũng chưa nghĩ ra cách nào để có thể lập tức xóa bỏ nó được, chỉ đành kiên nhẫn từng chút một.

Dù sao lần đầu tiên anh tỏ tình với Lý Bất Phàm cũng không phải cảnh tượng hoàn mỹ gì, thậm chí còn có thể gọi nó là một thảm họa.

-

Mùa đông năm lớp mười hai, mùa nộp đơn vào các trường đại học ở Wellington vừa kết thúc. Sau khi kết thúc kỳ thi giữa kỳ, trường học tổ chức cho cả khối ra ngoại ô ngắm tuyết.

Hai ngày trước khi khởi hành, Lý Bất Phàm đột nhiên nói mình bị cảm, cả người mệt mỏi, chỉ có thể co ro nằm ở nhà.

Sau khi tan học, Quý Nhất Nam đến thăm cậu mới biết Lý Phương Tri và Vạn Mân đều không có ở nhà, chỉ có một mình Lý Bất Phàm nằm trên giường.

Có lẽ Lý Bất Phàm bệnh khá nặng, ngay cả Quý Nhất Nam mở cửa vào cũng không biết.

Anh ngồi xuống mép giường, đưa tay sờ trán cậu. Lý Bất Phàm mới mở mắt ra, ánh mắt ngơ ngác như bị đánh thức khỏi cơn ác mộng, còn hơi hoang mang.

Quý Nhất Nam thấy cậu không sốt, yên tâm hơn một chút, rồi đưa thuốc bảo mẫu chuẩn bị sẵn đến bên môi Lý Bất Phàm.

Thuốc đã được bẻ thành từng viên nhỏ, không có bao bì, Quý Nhất Nam không biết là thuốc gì. Nhìn Lý Bất Phàm nuốt xong, anh đút cho cậu thêm ngụm nước.

"Không khỏe thì ngủ thêm chút đi." Quý Nhất Nam đắp lại chăn cho cậu, thấy Lý Bất Phàm nhắm mắt lại liền nhẹ nhàng vuốt tóc cậu.

Trong phòng ngay cả rèm cửa cũng không kéo ra, xung quanh yên tĩnh, Quý Nhất Nam nhỏ giọng hỏi: "Muốn tôi ở lại với cậu không?"

Anh đợi một lát, Lý Bất Phàm mới khẽ gật đầu, nhưng cậu vẫn không nói gì, chỉ đặt tay lên bàn tay đang chống trên giường của Quý Nhất Nam.

Thật lâu sau đó, Lý Bất Phàm hẳn là đã ngủ, Quý Nhất Nam mới đứng dậy rời đi.

Chuyến đi mùa đông kéo dài trong hai ngày. Vì Lý Bất Phàm không tham gia, Quý Nhất Nam là nam sinh bị lẻ ra trong lớp, trái lại còn được ở phòng khách sạn giường lớn.

Buổi chiều ngày đầu tiên, anh cùng mấy người bạn chung lớp ngồi câu cá trên băng.

Trời tối rất nhanh, bóng cây đổ xuống bên hồ. Dụ Tu Cảnh xách một chiếc đèn, cùng Từ Kỳ Niên ngồi xuống bên cạnh Quý Nhất Nam.

"Lý Bất Phàm không sao chứ?" Từ Kỳ Niên hỏi.

"Bị cảm, tôi đến thăm cậu ấy rồi, chỉ là tinh thần không tốt lắm." Quý Nhất Nam nói.

Suốt cả ngày hôm nay, anh gửi cho Lý Bất Phàm bốn năm tin nhắn rồi mà vẫn chưa thấy cậu trả lời.

Đến nửa đêm, Lý Bất Phàm "tinh thần không tốt lắm" đột nhiên gọi điện cho Quý Nhất Nam.

Đầu bên kia gió thổi rất lớn, như không nghe thấy tiếng xe cộ, Lý Bất Phàm nói: "Tôi đến dưới khách sạn rồi, cậu ở phòng nào?"

Khi Quý Nhất Nam mở cửa, Lý Bất Phàm đứng ở ngoài, cả người ướt sũng.

Tuyết rơi khá dày, bông tuyết còn đọng trên vai và giày Lý Bất Phàm. Mũi cậu đỏ bừng vì lạnh nhưng vẫn cười rạng rỡ, nói với Quý Nhất Nam: "Không nghĩ tới đúng không?"

"Vào trong trước đã." Quý Nhất Nam kéo tay cậu.

Trong phòng bật chế độ sưởi ấm áp, Lý Bất Phàm cúi người cởi giày, Quý Nhất Nam liền giúp cậu cởi áo khoác.

Sau khi vứt quần áo lạnh lẽo sang một bên, Lý Bất Phàm vội nhào tới, ôm eo Quý Nhất Nam lắc lư hai cái, bảo bên ngoài lạnh lắm luôn.

"Cậu khỏi cảm rồi mới đến à?" Bàn tay ấm áp của Quý Nhất Nam áp lên gáy cậu.

"Gần như khỏi rồi," Lý Bất Phàm hít mũi, "Thực ra vốn cũng đâu có nặng lắm."

Nhưng Quý Nhất Nam không thể quên được dáng vẻ Lý Bất Phàm nằm trên giường không nói nổi một câu, anh giục cậu đi tắm nước nóng trước.

Trời đã khuya, Lý Bất Phàm tắm rửa xong xuôi, cả người ấm áp. Cậu chui vào chăn, thoải mái dựa vào người Quý Nhất Nam, cầm điều khiển chọn đại một bộ phim điện ảnh.

Tên bộ phim ấy Quý Nhất Nam đã quên rồi, chỉ nhớ đó là một bộ phim nghệ thuật nhạt nhẽo tông vàng xỉn. Ban ngày anh mệt quá, xem một lát đã buồn ngủ. Lý Bất Phàm có lẽ cũng nhận ra, đưa tay nhè nhẹ vỗ eo anh, cảm giác dễ chịu khiến anh ngủ thiếp đi giữa chừng.

Quý Nhất Nam ngủ rất say, nhưng tỉnh dậy rất sớm.

Bầu trời nhìn qua khe hở rèm cửa vẫn còn tối đen, anh theo bản năng nhìn sang Lý Bất Phàm, nhưng lại thấy trống không. Nửa bên giường không có người, Quý Nhất Nam đưa tay sờ thử, vẫn còn ấm, chứng tỏ Lý Bất Phàm mới đi không bao lâu.

Anh hơi ngẩn ra, bật đèn nhìn quanh phòng, phát hiện những đồ đạc thuộc về Lý Bất Phàm đều đã được mang đi, như thể cậu chưa từng tới đây. Một dự cảm không lành ập đến, anh lập tức ngồi dậy thay quần áo.

Vội vàng được một nửa, Quý Nhất Nam mới nhận ra trên tủ đầu giường có một tờ giấy, là của Lý Bất Phàm viết.

Nửa đêm ngủ không được, tôi xuống lầu gặp một đoàn trượt tuyết nhỏ nên tôi đi cùng họ ra khu trượt tuyết gần đây rồi. Sáng mai xem xong bình minh, khoảng tám giờ chúng tôi sẽ quay về thị trấn, cậu cứ ngủ ngon nhé.

Trái tim đang đập loạn xạ cuối cùng cũng bình tĩnh lại phần nào, Quý Nhất Nam chậm rãi thu xếp đồ vào một balo, thay áo khoác dày hơn, cầm điện thoại xuống lầu.

Quầy lễ tân vẫn có người ở đó, anh đi tới hỏi làm thế nào để đi đến khu trượt tuyết.

Nhân viên phục vụ rất ngạc nhiên, xác nhận lại với anh là đi ngay bây giờ sao?

Người chơi ban đêm ở khu trượt tuyết này không ít, nhưng bây giờ là ba giờ sáng, những người định đi đã xuất phát từ sớm rồi. Quý Nhất Nam không thể đi theo đoàn được, đành tự thuê xe.

Lễ tân đưa cho anh một số điện thoại để tự liên hệ. Đối phương là một người đàn ông trung niên chừng hơn bốn mươi tuổi, ông ta báo giá đắt gấp đôi bình thường, Quý Nhất Nam cũng lập tức đồng ý.

Anh ngồi ở đại sảnh chờ khoảng nửa tiếng thì tài xế tới. Quý Nhất Nam vừa ngồi vào xe đã thấy ông ta ngáp một cái thật dài.

Chiếc xe địa hình xóc nảy lên núi, khu rừng ven đường vào ban đêm như bầu trời đen bất tận, chỉ có ánh đèn xe liên tục đổi hướng.

Quý Nhất Nam lấy điện thoại gọi cho Lý Bất Phàm. Có lẽ vì còn ở trên núi nên điện thoại báo không có tín hiệu, gọi mấy lần cũng không được, Quý Nhất Nam tạm thời bỏ cuộc.

Đến khu trượt tuyết, xung quanh mới bắt đầu sáng dần. Anh trả tiền cho tài xế, đeo balo xuống xe, mua vé vào cửa, bước vào phòng nghỉ.

Bên trong có không ít người đang ăn uống, mùi xúc xích nướng và mì ăn liền lan tỏa trong không khí. Quý Nhất Nam là gọi cho Lý Bất Phàm, lần này gọi được nhưng không ai bắt máy.

Trong thoáng chốc anh có hơi bối rối, nhìn ra dãy núi tuyết bên ngoài phòng nghỉ. Anh chợt không hiểu vì sao mình lại sốt ruột như vậy. Rõ ràng Lý Bất Phàm đã nói với anh cậu đang ở đâu, đang làm gì. Tuy c** nh* tuổi hơn anh một chút, nhưng chỉ vài tháng nữa cũng đã tròn mười tám rồi, cậu cũng không phải đứa trẻ lúc nào cũng cần được chăm sóc.

Nhưng chỉ nghĩ một lúc thôi, Quý Nhất Nam đã thấy không chịu nổi.

Nếu Lý Bất Phàm ở ngay cạnh anh, Lý Bất Phàm muốn làm gì nhưng lại không làm cùng anh, anh sẽ cảm thấy bực bội và khó chịu.

Quý Nhất Nam sờ túi áo khoác, không thấy thuốc lá, anh đành quay lại siêu thị, định thuê ván trượt để tự mình chơi, biết đâu sẽ bớt suy nghĩ linh tinh lại.

Cúi đầu đi đến cửa siêu thị, Quý Nhất Nam nghe thấy tiếng một nhóm người đang cười nói.

"Tôi không đói bụng, mọi người cứ ăn đi..."

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Quý Nhất Nam gần như ngẩng đầu lên trong vô thức, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Lý Bất Phàm đang kéo rèm bước vào.

Cả người cậu phủ đầy tuyết, hai má đỏ bừng, được ánh đèn chiếu sáng. Rõ ràng chỉ là một cảnh tượng bình thường, chỉ là Lý Bất Phàm đang tiến về phía anh mà thôi, ấy vậy mà trái tim Quý Nhất Nam lại trở về nhịp đập hỗn loạn ban nãy.

Rất nhiều người vây quanh anh bước vào, nhưng những người đó, kể cả thế giới này, trong mắt Quý Nhất Nam đều chỉ còn một màu xám trắng, là màu của tuyết. Chỉ có Lý Bất Phàm như ánh trăng giữa bầu trời đêm đang soi sáng, bao bọc lấy anh.

---

Tác giả có lời muốn nói:

Đang cắm đầu viết, hi vọng mấy ngày nhập VIP sẽ kịp hoàn thành phần chính văn, để sau khi vào VIP có thể tung ra cùng lúc.

Đang nghe Stitches của Shawn Mendes

Hehe:

Truyện đã ra full chính văn 58 chương (~220k chữ) rồi cả nhà ơiiii. Nếu được thì mọi người hãy mua raw ủng hộ tác giả nhé, giá rẻ lắm chỉ bằng 1 ly trà sữa size S thuiii 😙.

Trước Tiếp