Hàng Triệu Khoảnh Khắc - Khổ Tư

Chương 18: Lần sau

Trước Tiếp
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Upehehe

---

"Anh Nhất?" Lý Bất Phàm ngạc nhiên nhưng vẫn cười tươi rói, có lẽ vui mừng nhiều hơn, "Sao cậu lại ở đây thế?"

Thấy bạn của Lý Bất Phàm đến, mấy người đang vây quanh cậu liền lần lượt chào hỏi rồi nhanh chóng rời đi.

Lý Bất Phàm đi tới trước mặt Quý Nhất Nam, trước tiên giải thích một lượt vì sao mình lại đột nhiên xuất hiện ở đây. Quý Nhất Nam không nghe lọt lời nào của cậu, anh chỉ nhìn khuôn mặt của Lý Bất Phàm, nhớ lại những cảm xúc thôi thúc mình suốt dọc đường.

"Tôi cũng tỉnh dậy lúc nửa đêm, thấy cậu không ở đó, lại không có việc gì làm nên tôi tới đây xem sao." Quý Nhất Nam nói.

"Vậy chúng ta đi trượt tuyết nhé. Ban đầu họ nói muốn nghỉ ngơi một lát rồi mới đi, nhưng giờ cậu đến rồi, tôi sẽ đi cùng cậu." Lý Bất Phàm ghé sát vào, khẽ nói bên tai Quý Nhất Nam, "Sắp đến lúc khu trượt tuyết bắn pháo hoa rồi, bây giờ chúng ta đi là vừa đẹp luôn."

Quý Nhất Nam đưa tay chạm vào mái tóc lạnh buốt của cậu, cúi đầu hỏi cậu: "Lạnh không?"

"Tôi không sao," Lý Bất Phàm nói, "Ở bên ngoài lâu nên quần áo với tóc lạnh vậy đó, nhưng tôi vẫn luôn vận động, người tôi ấm lắm. Không tin thì cậu sờ tay tôi xem nè."

Nhưng trước khi Quý Nhất Nam kịp sờ vào tay cậu, cậu đã dùng hai tay mình bao trọn lấy bàn tay anh.

Quả như lời Lý Bất Phàm nói, tay cậu thật sự rất ấm áp.

Lý Bất Phàm thích vận động ngoài trời, nhưng vì Lý Phương Tri quản nghiêm nên hiếm khi được đi xa.

Hai người họ đứng trên con dốc không cao lắm, từ từ trượt xuống, như đang đi dạo.

"Tôi chưa từng tới Vân Nam bao giờ," Lý Bất Phàm nói, "Lúc này leo núi với họ, ai cũng bảo Vân Nam đẹp lắm, chỉ cần đi đúng mùa, khắp nơi đều là hoa Cách Tang."

Rồi cậu như chợt nảy ra một ý tưởng: "Kiếp sau ước gì tôi được làm một bông hoa nở trên núi cao, mỗi ngày thức dậy có thể nhìn thấy bầu trời rộng lớn, mặt đất, có lẽ còn có dòng sông xanh biếc và cả dãy núi tuyết xa xăm nữa."

Lời của Lý Bất Phàm tan theo làn gió. Cậu giơ tay lên, như muốn ôm lấy gió. Đúng lúc đó, một tiếng nổ vang dội vọng lên không trung, pháo hoa rực rỡ bắn dọc theo đường trượt, thắp sáng nửa bầu trời đêm. Lý Bất Phàm mừng rỡ ngước mặt lên, chân chậm lại đôi chút, cuối cùng dừng hẳn lại. Cậu cùng Quý Nhất Nam ôm ván trượt chạy lên ngọn núi nhỏ bên cạnh.

Cậu thở hổn hển, đôi mắt ngập tràn ánh sáng của pháo hoa, nhưng dường như vẫn chưa đủ, "Tôi đã nói...là sẽ rất đẹp mà."

"Lần sau," Lý Bất Phàm nhìn Quý Nhất Nam bằng ánh mắt vô cùng kiên định, "Lần sau tôi nhất định sẽ gọi cậu dậy, dù cậu có buồn ngủ cũng phải đi với tôi, không được từ chối."

Có lẽ Lý Bất Phàm cũng không hề biết "lần sau" trong lời mình nói lúc này là một lời hứa hẹn quý giá đến nhường nào.

Tuyết trắng và bầu trời đêm chia ranh giới rõ rệt, còn họ đứng trên vạch ranh giới ấy, như thể đang chào đón một cuộc hạ cánh huy hoàng.

Lý Bất Phàm nhìn bầu trời, Quý Nhất Nam nhìn cậu, vô thức dùng đầu ngón tay chạm nhẹ mu bàn tay cậu. Lý Bất Phàm ngỡ ngàng nửa giây, cũng không né tránh, cứ thế để anh nắm lấy.

Quý Nhất Nam dời mắt đi, ngón tay vẫn còn run nhẹ. Lý Bất Phàm đã ở bên anh rất lâu, lâu đến mức Quý Nhất Nam không cần nghĩ về khoảnh khắc anh nhận ra mình thích cậu, nhưng lại chắc chắn về kết quả này.

Anh vẫn nghĩ về cái "lần sau" trong lời Lý Bất Phàm, nhất thời bỏ qua sự bất thường lúc thì mệt mỏi buồn ngủ, lúc lại tràn đầy sức sống của cậu, cũng không hỏi vì sao Lý Bất Phàm không ngủ được.

Anh chỉ âm thầm hạ quyết tâm sẽ trở thành một người dũng cảm hơn. Nếu có thể học ở Wellington, anh muốn hỏi Lý Bất Phàm có bằng lòng ở bên mình không. Có lẽ cách bọn họ ở bên nhau thực chất sẽ không thay đổi, nhưng khi đối diện với những điều muốn làm cùng Lý Bất Phàm, Quý Nhất Nam sẽ không còn cảm thấy bản thân tham lam hay đê tiện.

Anh bắt đầu điên cuồng tính toán khả năng Lý Bất Phàm nói "Tôi đồng ý". Hoặc nếu "Tôi đồng ý" nghe quá trang trọng, câu trả lời của Lý Bất Phàm có lẽ là "Được thôi", rất ngắn gọn, cũng thật thân mật.

Đêm đó pháo hóa bắn rực rỡ ở khu trượt tuyết, nhưng Quý Nhất Nam lại chỉ nhớ kỹ đúng một giây.

Lý Bất Phàm quay đầu lại trong ánh lửa, nói với anh "lần sau".

*

Trước cái Tết Nguyên đán cuối cùng trước khi tốt nghiệp cấp ba, Lý Bất Phàm nhận được thư mời nhập học đại học.

Lý Phương Tri và Vạn Mân hiếm có khi khen ngợi cậu, muốn tổ chức ăn mừng cho cậu. Lý Bất Phàm từ chối nhiều lần nhưng thất bại, vì thế bèn mời Quý Nhất Nam, Từ Kỳ Niên và Dụ Tu Cảnh đến.

Ăn trưa xong, Từ Kỳ Niên có việc, ba người còn lại đi xem phim trước.

Trong rạp chiếu phim mở lò sưởi ấm áp, Lý Bất Phàm cởi áo khoác ôm trong lòng, ra quầy mua ba vé coi phim.

Cậu không chọn phim, mua bộ đang có doanh thu cao nhất rạp, không nghĩ tới đề tài này cảm động đến vậy. Nhưng Lý Bất Phàm không tập trung xem lắm, thậm chí còn thường xuyên lơ đãng. Khi với tay vào lấy bắp rang, tay cậu chạm vào Quý Nhất Nam, bị anh bắt lại, kéo kéo mấy cái như đùa với cậu.

Lý Bất Phàm nghiêng đầu, ánh mắt mang theo tia cảnh cáo, ra hiệu Quý Nhất Nam mau buông ra. Quý Nhất Nam không nhúc nhích, chỉ khẽ nhếch khóe môi.

Ánh sáng màn hình chuyển đổi theo cảnh quay, Quý Nhất Nam liếc thấy Du Tụ Cảnh kế bên đang xem phim khóc thút thít. Anh nhéo nhéo tay Lý Bất Phàm, nghiêng người sang cậu, định để cậu nhìn Dụ Tu Cảnh, không ngờ Lý Bất Phàm cũng ghé sát tới. Anh vừa quay đầu, môi khẽ chạm lên má Lý Bất Phàm.

Lúc đó Quý Nhất Nam chưa kịp phản ứng, chỉ thấy làn da Lý Bất Phàm vừa lạnh lại vừa mềm. Anh cúi mắt, nhận ra Lý Bất Phàm đang khựng lại, bèn nghiêng người sang lần nữa, chạm nhẹ lại vào đúng chỗ vừa vô tình chạm hồi nãy.

Phim chiếu cái gì Quý Nhất Nam cũng chẳng biết. Ra khỏi rạp chiếu phim, anh mới nghe Dụ Tu Cảnh kể mấy đoạn gay cấn.

Họ đứng đợi ở sảnh khoảng mười phút, Từ Kỳ Niên mới ung dung đến. Cậu ta thấy Dụ Tu Cảnh khóc tu tu, khó hiểu nhìn về phía Quý Nhất Nam, anh khẽ lắc đầu.

Từ Kỳ Niên đi đến, đưa tay ôm lấy Dụ Tu Cảnh, vỗ vỗ gáy cậu, đồng thời ra hiệu tạm biệt với Quý Nhất Nam.

Quý Nhất Nam im lặng một lúc rồi hỏi Lý Bất Phàm: "Cậu muốn đi mua bánh ngọt không? Tối chúng ta cùng ăn."

Lý Bất Phàm gật đầu đồng ý.

Họ đến cửa hàng bánh ngọt mới mở ở tầng trệt trung tâm thương mại. Bánh dành cho bốn người ăn phải đợi, Quý Nhất Nam đành mua một cái nhỏ hơn, là vị trái cây mà Lý Bất Phàm thích ăn.

Trung tâm thương mại ngột ngạt, Lý Bất Phàm bảo muốn ra ngoài hít thở không khí. Bọn họ ra khu vườn nhỏ bên ngoài ngồi xuống, Quý Nhất Nam mở hộp bánh, đưa cho Lý Bất Phàm một cái muỗng.

"Không biết ở nước ngoài có bánh ngon vậy không nhỉ?" Lý Bất Phàm khẽ hỏi.

Quý Nhất Nam cảm giác hôm nay cậu không có hứng, bèn nói: "Chắc là có, có khi còn có kem ngon nữa."

Không biết có phải nói sai chỗ nào không, Lý Bất Phàm không muốn ăn bánh nữa, khẽ ừ một tiếng rồi đặt muỗng xuống.

Di động rung hai cái, Quý Nhất Nam mở ra, thấy tin nhắn của Từ Kỳ Niên:【Tụi tôi ra ngoài rồi】

【Quên hỏi, cậu nhận được Offer (*) chưa?】

(*) lời mời nhập học

Chuyện đi du học Quý Nhất Nam chỉ mới kể với Từ Kỳ Niên, anh không muốn làm Lý Bất Phàm thất vọng, nên ngay cả việc mình nộp đơn vào trường cũng chưa nói với cậu.

Quý Nhất Nam:【Chưa.】

Từ Kỳ Niên:【Cậu không lo lắng à?】

【Nếu cậu để đến cuối mới nói với Lý Bất Phàm, cậu ấy có giận không?】

Quý Nhất Nam:【Sẽ không】

Anh nghiêng đầu thoáng nhìn Lý Bất Phàm, rồi nhắn lại:【Cậu ấy sẽ vui mừng trước.】

Buổi tối họ quay về nhà Lý Bất Phàm.

Lúc đầu bầu không khí vẫn còn khá ổn, Lý Phương Tri uống chút rượu rồi bắt đầu kể chuyện mình từng du học nước ngoài. Sau đó ông nói đến kỳ vọng dành cho Lý Bất Phàm: "Ra nước ngoài học để mở mang tầm mắt cũng tốt. Đọc sách cho đủ rồi thì về nhà, ba với mẹ sẽ dạy con cách làm việc lần nữa. Chỉ cần con kiếm được đủ tiền, đến lúc đó muốn gì mà chẳng được, nếu con vẫn muốn vẽ thì ba mẹ cũng không cản con nữa."

Những lời này làm Vạn Mân bên cạnh cũng thấy khó xử, bà kéo tay chồng, nhưng cũng không nói gì.

"Ba nói thật đấy, sở thích của con là hại người. Ngày trước nếu không phải mẹ con đồng ý cho con học vẽ, giờ chắc con đã ra nước ngoài học kinh tế rồi. Thành tích vốn đã kém rồi còn không chịu học bù lại. Đến lúc về nước, công ty lớn như vậy vẫn còn đang chờ con," Lý Phương Tri càng nói càng hăng, nhưng không thấy Lý Bất Phàm phản ứng lại, ông tức giận, "Con nhìn cái bộ dạng con xem, ra nước ngoài rồi phải chịu khó giao lưu với bạn bè, học cách ăn nói đi. Mỗi lần dẫn con đi gặp các chú các bác là con cứ im ru rú như thế."

"Chú..." Quý Nhất Nam mở miệng định nói gì đó, nhưng bàn tay trên đầu gối bị Lý Bất Phàm ấn xuống.

"Con biết rồi." Lý Bất Phàm chỉ nói vậy.

Khi tiễn Dụ Tu Cảnh và Từ Kỳ Niên về, Lý Bất Phàm trông vẫn ổn.

Cậu chỉ giải thích một câu, "Ba tôi đó giờ vẫn vậy, tôi lười cãi với ông ấy, quen rồi."

"Không sao, mấy bậc phụ huynh ai cũng thích nói vậy hết, tôi cũng quen rồi," Từ Kỳ Niên mở balo lấy ra một chiếc máy massage cổ vai gáy, "Đây là quà của tôi với Tiểu Cảnh tặng cậu, chúc mừng cậu đậu đại học nhé. Lúc nãy cảm giác không tiện đưa lắm, nên giờ mới đưa cậu."

"Cậu hay vẽ tranh, cổ dễ mỏi lắm, nên tụi tôi mới mua cái này." Dụ Tu Cảnh nói.

Món quà này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Lý Bất Phàm. Cậu cúi xuống nhìn cái hộp, nói cảm ơn, vừa ngẩng lên thì đầu mũi chạm phải một mảnh nhỏ lạnh lẽo.

Một sợi dây chuyền màu bạc treo trên tay Quý Nhất Nam, mặt dây lắc lư vài cái. Lý Bất Phàm đưa tay đỡ lấy, nhìn rõ đó là một khối gỗ có khắc hình một bông hoa.

"Bông hoa này là tôi tự khắc, có thể không được đẹp lắm."

Lý Bất Phàm dùng đầu ngón tay khẽ chạm vào đường khắc gồ ghề của bông hoa, cúi đầu để Quý Nhất Nam giúp mình đeo vào.

Động tác cúi đầu của cậu để lộ đoạn cổ gầy gò, xương sau gáy nhô lên như dãy núi uốn lượn.

"Đây là hoa gì vậy?" Lý Bất Phàm đưa mặt dây chuyền về phía ngọn đèn đường mờ bên cạnh.

"Là hoa Cách Tang cậu từng nhắc tới." Tay Quý Nhất Nam vẫn đặt trên vai cậu, không bỏ xuống.

"Cái đó..." Từ Kỳ Niên lặng lẽ kéo tay Dụ Tu Cảnh, "Xe của tôi với Tiểu Cảnh đến rồi, chúng tôi về trước nhé."

"Ừ, về đến nhà nhớ nhắn tin." Lý Bất Phàm vẫn ôm hộp máy massage: "Cảm ơn quà của hai cậu."

Từ Kỳ Niên và Dụ Tu Cảnh rời đi, xung quanh bỗng nhiên yên ắng lạ thường. Quý Nhất Nam hỏi Lý Bất Phàm có muốn về nhà cùng anh không, khi cúi đầu xuống đã thấy ánh mắt cậu ảm đạm, như chìm trong làn nước sâu.

"Tôi cũng phải về nhà," Lý Bất Phàm lùi lại một bước, tay Quý Nhất Nam chạm vào khoảng không, "Ngày mai...Lần sau gặp lại."

Cậu không đợi Quý Nhất Nam nói thêm câu nào, quay người bước ra cửa lớn. Đến ngoài cửa mới quay đầu lại, dường như rất khó khăn nói với Quý Nhất Nam: "Cảm ơn quà của cậu, tôi thích lắm."

Quý Nhất Nam đứng ngoài cổng ngẩn người một lúc, không hiểu nổi sự lạnh nhạt đột ngột của Lý Bất Phàm.

Nhưng có lẽ tâm trạng của cậu không tốt thật, dù sao Lý Phương Tri cũng đã nói những lời như vậy trước mặt bàn bè cậu trên bàn ăn.

Quý Nhất Nam tự thuyết phục bản thân. Về đến nhà, anh không có việc gì để làm nên làm thêm một bộ đề thi toán nữa.

Lúc này điện thoại đặt bên cạnh bàn kêu lên một tiếng, Quý Nhất Nam tưởng có ai nhắn tin nên không chuẩn bị gì mà vuốt mở màn hình.

Thông báo bật lên là hộp thư của anh, Quý Nhất Nam nhìn lướt qua, chỉ chú ý đến từ đầu tiên: Congratulations— anh đã nhận được giấy báo trúng tuyển của một trường ở Wellington.

---

Hehe: Lấy từ post mới nhất trên weibo của Khổ Tư

@苦司不是吐司: Hồi cấp ba có lần đi dã ngoại, đêm đó Quý Nhất Nam tỉnh dậy đi tìm Lý Bất Phàm, khi cùng nhau trượt tuyết và ngắm pháo hoa.

Ảnh mình cap trên douyin dựa trên ảnh Khổ Tư (vì ảnh cổ cap lưu về mờ quá 🥲)

Trước Tiếp