Hàng Triệu Khoảnh Khắc - Khổ Tư

Chương 16: Cậu không tin là tôi thích cậu

Trước Tiếp

Edit: Upehehe

---

Chiều hôm sau khi trở về khách sạn, thời gian vẫn còn sớm. Lý Bất Phàm vừa bước vào sảnh, tầm mắt theo thói quen quét một vòng.

Ghế chờ không có ai ngồi, y thu lại ánh mắt, đi theo Tống Lãng Bạch và Tiểu Liễu về phía thang máy.

Thang máy vừa đến thì nhân viên lễ tân chạy tới hỏi họ có ai tên Lý Bất Phàm không.

"Tôi," Lý Bất Phàm gỡ tai nghe ra, đeo lên cổ, "Sao thế?"

"Có bạn mang đồ tới cho anh, anh đem lên phòng nhé." Nhân viên lễ tân nói.

"Ai thế?" Lý Bất Phàm khựng lại một chút.

"Người tên là Quý Nhất Nam."

Tống Lãng Bạch nở nụ cười mờ ám, vỗ lưng Tiểu Liễu: "Tụi mình lên trước đi."

Lý Bất Phàm đi lại quầy lễ tân. Lúc nhận rổ quýt từ tay cậu lễ tân, y cũng không biết mình nên biểu lộ vẻ mặt thế nào.

Y mang rổ trái cây về phòng, vừa đi vừa nhắn cho Quý Nhất Nam:【Trái cây là cậu nhờ người mang tới à?】

Quý Nhất Nam chưa trả lời, Lý Bất Phàm bèn c** đ* đi tắm trước.

Sấy khô tóc xong, y thấy tin nhắn từ mười mấy phút trước của Quý Nhất Nam:【Đang lái xe, đoạn đường vừa rồi hơi nguy hiểm, giờ ổn rồi.】

Quý Nhất Nam:【Tôi tự mang tới. Mấy hôm nay bận quá, phải về viện sắp xếp mẫu vật, không chờ cậu về được.】

Nghe như thể Quý Nhất Nam vẫn sẽ tiếp tục mang đến tặng y, dù cho có không gặp được y vậy.

Y đặt rổ quýt lên tủ đầu giường, dưới ánh đèn vàng nhạt, mùi hương tươi mát nhẹ nhàng lan tỏa.

Rõ ràng biết là chẳng có kết quả gì.

Lý Bất Phàm nhìn chằm chằm mấy dòng chữ của Quý Nhất Nam rất lâu mới trả lời một câu:【Ừ】

Y nghĩ chắc là mình nên lạnh nhạt một chút, tranh thủ lúc cả hai chưa quá lún sâu, nói với Quý Nhất Nam hay là thôi đi.

Trái cây ngày nào cũng đúng giờ xuất hiện trước cửa phòng Lý Bất Phàm.

Quý Nhất Nam sẽ gửi tin nhắn báo hôm nay mang gì cho y, Lý Bất Phàm nhận xong cũng chỉ trả lời đơn giản vài câu.

Cứ như vậy bốn năm ngày liền. Tối hôm đó, bên hẻm núi có tuyết, hôm sau đường đóng băng, lái xe nguy hiểm, Lý Bất Phàm bàn với Tống Lãng Bạch không đi quá xa nữa.

Bầu trời âm u đáng sợ, Lý Bất Phàm đứng trong sảnh khách sạn nhìn ra ngoài cửa sổ, nhắn cho Quý Nhất Nam kêu hôm nay đừng đến.

Quý Nhất Nam: 【Sao vậy?】

Lý Bất Phàm:【Thời tiết xấu, đừng lái xe đường xa】

Quý Nhất Nam: 【Không xa, đường kiểu này tôi lái thường xuyên rồi】

Lý Bất Phàm sốt ruột đến nỗi gửi tin nhắn thoại cho anh: "Cậu điên à? Không được đến. Nếu cậu còn dám đến nữa thì những thứ sau này cậu tặng tôi sẽ ném hết."

Rất nhanh sau đó, Quý Nhất Nam cũng gửi một tin nhắn thoại. Xung quanh rất yên tĩnh, giọng nói hơi khàn: "Nghe lời cậu, không đến nữa."

Dù sao thì ban ngày cũng coi như giận dỗi chút đỉnh, tối đó Quý Nhất Nam nhắn cho Lý Bất Phàm mấy tin.

Quý Nhất Nam:【Cậu xem này, là tiêu bản Tháp Hoàng, bọn tôi mới lấy trên núi mấy hôm trước】

【Trên núi hai ngày nay cũng đóng băng, Tiểu Thất còn bị ngã một cú ê chề】

【Khi nào các cậu chụp xong hẻm núi? Vài ngày nữa tôi được nghỉ.】

Lý Bất Phàm mãi không trả lời, anh cũng đoán được ý y, mấy tiếng sau mới nhắn tiếp:【Tôi có thể gọi điện cho cậu được không?】

Ngày mai thời tiết vẫn xấu, họ không chụp được gì. Buổi tối Lý Bất Phàm ở phòng Tống Lãng Bạch, cùng bọn họ sắp xếp lại ảnh chụp.

Y mải làm nên không nhìn điện thoại, về phòng mới thấy tin nhắn của Quý Nhất Nam.

Lý Bất Phàm trực tiếp bấm gọi Wechat, chưa đầy mấy giây đầu bên kia đã bắt máy.

"Gọi điện muốn nói gì?" Lý Bất Phàm hỏi.

"Sáng nay là tôi sai," giọng Quý Nhất Nam vẫn khàn, "Không nên làm cậu lo lắng."

"Quý Nhất Nam, hồi đi học cậu có phải kiểu học sinh giỏi nhất lớp không?" Lý Bất Phàm đột nhiên hỏi.

"Chuyện đó không quan trong, trong mắt cậu tôi có phải học sinh giỏi không? Tôi có làm cậu vui vẻ chút nào không?"

"Tôi không có không vui."

"Vậy thì tốt rồi."

"Nếu cậu bận thì sau này không cần đến đây." Thực ra Lý Bất Phàm muốn hỏi là: Cậu nghĩ chúng ta thật sự có thể không? Sau này khoảng cách còn xa hơn hai tiếng rưỡi đi đường thế này nữa.

Có lẽ nghe ra được ẩn ý trong lời Lý Bất Phàm, Quý Nhất Nam im lặng một lúc.

Lý Bất Phàm nghe rõ tiếng anh hít thở, không hiểu sao lại thấy khó chịu.

Ngón tay y vừa dừng lại ở nút cúp máy thì Quý Nhất Nam ho khan hai tiếng.

"Dạo này nhiệt độ lại hạ xuống rồi, nhớ mặc nhiều quần áo." Quý Nhất Nam nói.

Nửa đêm tuyết rơi dày, Lý Bất Phàm ngủ không ngon.

Ngày hôm sau khi tỉnh dậy, ngoài cửa sổ đã là một màu trắng xóa.

Lý Bất Phàm xuống lầu ăn sáng, gặp một đoàn người đi bộ đường dài đang dừng chân ở khách sạn.

Ban ngày không có việc gì làm, Lý Bất Phàm bèn kiểm tra lại hết đống thiết bị lộn xộn mấy bữa nay dùng, phân loại rồi xếp gọn.

Đến tối muộn, y cũng không nhận thêm tin nhắn nào của Quý Nhất Nam nữa.

Giữa người trưởng thành với nhau, có những lời không cần nói rõ ràng.

Lý Bất Phàm nửa nằm trên giường, bật tivi chọn một bộ phim điện ảnh, xem mà không vô đầu được bao nhiêu.

Đang thẫn thờ thì chiếc điện thoại bị đè dưới gối rung lên. Lý Bất Phàm lấy ra, thấy người gọi tới là Vạn Mân.

"Con bị mất trí nhớ là sao?"

Từ lúc mất trí nhớ, Lý Bất Phàm đã nhắn tin thông báo cho số liên lạc có ghi chú là "mẹ" trong danh bạ. Qua thời gian dài như vậy rồi mới nhận được cuộc gọi của bà.

"Không biết, tỉnh dậy đã vậy rồi." Lý Bất Phàm nói.

"Bây giờ con đang ở đâu? Lại ra nước ngoài à?"

"Không, đang làm việc trong nước."

"Đi bệnh viện chưa."

"Đi rồi, không kiểm tra ra được gì."

Bên kia điện thoại im lặng một lúc, Vạn Mân mới nói tiếp: "Mẹ và ba con đã ly thân từ lúc con còn rất nhỏ rồi, vì công ty nên phải kéo dài rất lâu mới ly hôn. Quan hệ giữa con và mẹ rất tệ, mẹ nghĩ chúng ta vốn cũng chẳng muốn quấy rầy cuộc sống của nhau. Sau này con không cần liên lạc với mẹ nữa."

Không cần Vạn Mân nói, Lý Bất Phàm cũng đoán được ít nhiều. Y nhanh chóng nói biết rồi, Vạn Mân lập tức cúp máy.

Có lẽ đây chính là một trong những ích lợi của việc mất trí nhớ. Lý Bất Phàm gần như chắc chắn rằng y không có tình cảm gì với ba mẹ mình, cũng không còn phải chịu đựng cảm xúc tiêu cực sinh ra từ đó nữa. Đối với y mà nói, huyết thống còn không bằng một luồng không khí, ít ra y còn cần không khí.

Đến đêm khuya, Lý Bất Phàm định đi ngủ.

Điện thoại bàn trong phòng bỗng reo lên, Lý Bất Phàm tưởng khách sạn có chuyện gì nên nhấc máy.

Lễ tân nói: "Anh có một người bạn tên là Quý Nhất Nam đang ở sảnh. Xin hỏi có thể cho anh ấy số phòng của anh được không?"

Lý Bất Phàm ngây ngẩn cả người.

Chưa đầy mấy phút sau, y nghe thấy tiếng gõ cửa.

Lý Bất Phàm bước ra mở cửa, nhìn thấy Quý Nhất Nam mặc áo khoác chống gió đứng bên ngoài.

Chiếc áo đó y rất quen thuộc. Ngày đầu tiên đến Shangri-La gặp phải mưa lớn, y ngồi trong địa sảnh đợi sửa phòng bị dột nước rồi ngủ thiếp đi, tỉnh dậy đã thấy chiếc áo này phủ lên người.

"Hy vọng không làm phiền cậu," Quý Nhất Nam đưa giỏ đựng lê Tân Cương cho Lý Bất Phàm, "Tôi đưa trái cây xong sẽ đi."

Vai trái của Quý Nhất Nam ướt sũng, trên áo khoác còn đọng nước, Lý Bất Phàm nhìn một cái đã thấy ngay.

Y không nhận giỏ trái cây mà nắm cổ tay Quý Nhất Nam, kéo anh vào phòng.

"Muộn thế này rồi còn đi cái gì nữa mà đi."

Trong phòng Lý Bất Phàm bật máy sưởi, ấm áp dễ chịu. Y xoay người lại, đợi Quý Nhất Nam thay giày xong liền túm lấy cổ áo anh kéo tới trước mặt mình.

Quý Nhất Nam không nhúc nhích, vẻ mặt như để mặc Lý Bất Phàm muốn làm gì cũng được. Nhưng Lý Bất Phàm lúc đó tạm thời chưa nghĩ gì khác, y kéo mở áo khoác Quý Nhất Nam, nhìn vào bên trong cổ áo.

Đúng là cùng thương hiệu với chiếc áo phủ lên người y hôm đó.

"Là cậu đúng không? Ngày đầu tiên tôi đến khách sạn, lúc đang ngủ quên ở đại sảnh, là cậu đã đắp áo cho tôi." Khi Lý Bất Phàm nói mới nhận ra mình đứng hơi gần Quý Nhất Nam quá, định lùi nửa bước nhưng bị Quý Nhất Nam áp tay vào lưng giữ lại.

"Là tôi." Quý Nhất Nam hiểu y đang nói gì.

"Cho nên cậu..." Lý Bất Phàm như không nói nổi nữa, cụp mắt xuống. Trong phòng chỉ mở hai chiếc đèn đầu giường, ánh sáng mờ mịt, Quý Nhất Nam nhìn y thật kỹ mới thấy vành tai y ửng đỏ.

"Cậu không tin tôi thích cậu." Quý Nhất Nam bình tĩnh nói.

Anh nhìn vào mắt Lý Bất Phàm, chăm chú và thẳng thắn.

"Tôi không có."

"Cậu thật sự không tin."

Một lát sau, "Được rồi, tôi có hơi không tin lắm."

Lý Bất Phàm thẳng thắn nói: "Ban đầu tôi không nghĩ xa đến vậy, nhưng sau này tôi lại nhận ra mình không phải kiểu người có thể nhanh chóng kết thúc một mối quan hệ, nên tôi bắt đầu để ý đến những suy nghĩ thật trong lòng cậu."

---

Tác giả có lời muốn nói:

Đang nghe "If you" của BIGBANG.

Trước Tiếp