Hạn Định Thông Báo - Lý Tư Nặc

Chương 81: Thông báo 21

Trước Tiếp

Dưới cái nắng gay gắt, bóng dáng Tô Ám bị kéo dài lê thê trên mặt đất.

Lòng bàn chân nàng như bị dính keo, mỗi bước đi đều nặng nề khôn tả. Tâm trạng trong nháy mắt rơi xuống đáy vực, biểu cảm cũng trở nên cứng nhắc vô cùng. Lê Thanh Hòa không thích đùa giỡn, nàng thầm nghĩ.

Vậy nên, Lê Thanh Hòa thực sự đã mất trí nhớ sao? Tình huống tồi tệ đến mức nào mới có thể dẫn đến mất trí nhớ được chứ? (Editor: người mất trí nhớ, tự nhận thức được mình mất trí nhớ hả ??)

Nàng lặng lẽ nhìn bóng lưng Lê Thanh Hòa đang tiến về phía trước, trong mắt ánh lên những cảm xúc phức tạp mà không ai hay biết, ngay cả chính nàng cũng không thể gọi tên đó là loại tâm tình gì.

Thực chất, khi gặp lại, Tô Ám đã từng hy vọng Lê Thanh Hòa sẽ hận mình. Bởi vì những việc nàng làm quả thực đáng để Lê Thanh Hòa hận. Lê Thanh Hòa vốn chẳng phải là người dễ dãi. Bất cứ ai phản bội hay chạy trốn khỏi chị, đều nên bị chị căm ghét mới đúng.

Như vậy, Tô Ám có thể tự an ủi mình rằng: Xem kìa, Lê Thanh Hòa chính là loại người như vậy, có thù tất báo, tính toán chi li, chiếm hữu dục mạnh đến đáng sợ, lúc trước mình rời đi là đúng đắn.

Nhưng Lê Thanh Hòa đã không làm vậy.

Thời gian qua, sự nồng nhiệt khi ở bên Lê Thanh Hòa, những tình cảm bàng bạc ấy đã nhanh chóng chiếm lấy tâm trí và trái tim nàng, đến mức sắp quét sạch những ký ức xám xịt ngày cũ. Những gì còn sót lại toàn là những điều lấp lánh.

Trong quãng đời thiếu nữ u ám của nàng, thứ duy nhất có thể coi là tỏa sáng chính là những khoảnh khắc rực rỡ mà Lê Thanh Hòa đã để lại. Chẳng còn cách nào khác, Lê Thanh Hòa vốn dĩ là một người trương dương và phóng khoáng như thế.

Đi thêm vài bước, Lê Thanh Hòa quay đầu lại thấy vẻ mặt phức tạp của Tô Ám, liền nở nụ cười hờ hững: "Tôi đùa thôi, em tin thật à?"

Tô Ám: "..."

"Nhanh chân lên nào," Lê Thanh Hòa thúc giục, "Nếu mỏi tay thì đưa túi đây tôi xách cho, kẻo lát nữa khách hàng lại đợi đến sốt ruột."

Tô Ám bước nhanh đuổi theo: "Trò đùa này chẳng vui chút nào."

"Ồ." Giọng Lê Thanh Hòa chẳng mảy may có chút hối lỗi, "Tôi đùa đâu có nhất thiết phải làm em cười."

Tô Ám: "..."

Cuộc đối thoại với Lê Thanh Hòa giống như va phải một chiếc đinh bọc nhung, chỗ nào cũng lộ ra sự đối nghịch và những màn trả đũa đầy gượng gạo. Nhưng Lê Thanh Hòa lại chẳng hề để lộ ý đồ thực sự, khiến nàng chẳng thể nào đoán định được.

Tới phòng trang điểm bổ sung, vẻ mặt Lê Thanh Hòa lập tức trở nên nghiêm túc. Cả một đám người chen chúc trong không gian chưa đầy mười mét vuông. Không có điều hòa, chỉ trông chờ vào chút gió ít ỏi từ chiếc quạt của trợ lý.

Người mẫu ảnh được vẽ lên mặt và cơ thể bằng một loại màu đặc biệt, tạo thành họa tiết giống như Sí Thiên Sứ, nhưng lộng lẫy và tinh xảo hơn nhiều, nhìn vào là thấy chấn động tâm can. Hoàn toàn không giống như thứ mà bàn tay con người có thể vẽ ra được.

Tô Ám là người ngoài nghề, nhìn không hiểu, trước đây nàng cũng chưa từng tìm hiểu về lĩnh vực này. Vì thời tiết nắng nóng ngoài dự kiến, lại muốn tận dụng ánh sáng tự nhiên đẹp, nên buổi chụp hình buộc phải diễn ra dưới nắng gắt. Nhiếp ảnh gia và các trợ lý đã phơi nắng cả buổi trưa mà vẫn chưa ra được mấy tấm ưng ý. Ngược lại, lớp màu trên người người mẫu có chỗ đã bị chảy ra, trông rất nhem nhuốc.

Lê Thanh Hòa đến đây chính là để dặm lại màu. Buổi sáng chị đi một mình, giờ lại dẫn theo một người, nhưng ai nấy đều bận rộn với việc của mình nên chẳng ai để ý.

Cô nàng võng hồng nhỏ tuổi cứ đứng đó chọn ảnh đến hoa cả mắt, mặt mày cau có vì không chụp được tấm nào ưng ý. Không khí trong phòng có chút căng thẳng, Tô Ám vừa vào cửa đã cảm nhận được ngay, lập tức tập trung tinh thần.

Thế nhưng Lê Thanh Hòa lại như vào chỗ không người. Chị bảo Tô Ám đặt túi xuống đất, mở túi ra và bắt đầu tìm cọ vẽ. Trong tay cầm sáu bảy cây cọ, chị luân phiên dặm màu lên người khách hàng. Những chỗ bị loang lổ chẳng mấy chốc đã trở nên sống động như thật. Những cây cọ ấy trong tay chị như có linh hồn vậy. Khi vẽ, trong mắt Lê Thanh Hòa chỉ có những nét vẽ ấy mà thôi.

Dặm màu là một công việc tỉ mỉ. Lê Thanh Hòa không dùng ghế, cứ thế ngồi xổm trước mặt khách hàng để vẽ. Hơn hai mươi phút sau, chị thu cọ, quan sát kỹ một lượt rồi nhàn nhạt nói: "Xong rồi."

Cách đó không xa là một chiếc gương toàn thân. Vừa dặm xong, khách hàng đã chạy đến trước gương soi, tiếc nuối nói: "Sao tôi thấy ảnh chụp ra chẳng bằng một phần mười so với lúc soi gương thế này nhỉ!"

Lê Thanh Hòa bình tĩnh giải thích: "Màu vẽ chịu ảnh hưởng của ánh sáng và thời gian, nên tôi khuyên cô nên chụp nhanh, có thể chọn chỗ nào hơi tối một chút để chụp."

Lúc này, cô nàng võng hồng mới liếc nhìn người đi cùng Lê Thanh Hòa: "Chị Lê, đây là trợ lý của chị à?"

Cô nàng này thực sự còn nhỏ tuổi, sinh năm 2005, nhưng rất có khiếu thời trang. Từ lúc gặp buổi sáng, khi Lê Thanh Hòa vẽ cho cô ta, đã nghe cô ta kể đủ chuyện thị phi trong giới võng hồng. Chị nghe tai này lọt tai kia, nhưng thông tin mấu chốt về nhân thân thì vẫn nhớ.

Lê Thanh Hòa liếc nhìn Tô Ám, khẽ "ừ" một tiếng.

"Chị Lê ơi, chị vẽ đẹp quá đi mất," cô nàng võng hồng nũng nịu, "Sau này bạn em có ai muốn vẽ, em chắc chắn sẽ giới thiệu cho chị."

"Cảm ơn." Lê Thanh Hòa đáp lại hờ hững.

"Vậy lời đề nghị lúc sáng của em, chị thực sự không cân nhắc sao?" Cô nàng nói, "Hiện tại mảng này đang cực kỳ hot đấy."

"Không cân nhắc." Lê Thanh Hòa từ chối không cần suy nghĩ.

"Chỉ là hợp tác thôi mà, đâu phải yêu thật đâu," cô nàng tiếp tục, "Em có bạn trai rồi."

"Vậy cô có thể làm blogger cặp đôi nam nữ." Lê Thanh Hòa gợi ý.

"Haizz," cô nàng bĩu môi, "Anh ta trông chẳng đẹp trai gì cả, vả lại mảng cặp đôi nam nữ bão hòa quá rồi, làm nhiều như thế sao mà nổi bật được. Đồng tính thì khác hẳn chứ..."

Cô ta lại bắt đầu thao thao bất tuyệt, vẫn là những lý do y hệt lúc sáng. Khi Lê Thanh Hòa vẽ cho cô ta vào buổi sáng, cô ta đã nói rằng nghề nghiệp của Lê Thanh Hòa rất đặc thù, lại còn xinh đẹp nữa.

Với gương mặt quyền lực như thế, chỉ cần đóng gói một chút là có thể trở thành võng hồng lớn ngay. Vì thế, cô ta muốn ký hợp đồng với Lê Thanh Hòa để đóng vai cặp đôi đồng tính, vài tháng sau thì công bố chia tay để kiếm một đợt lưu lượng.

Trong thời đại lưu lượng là tiền bạc, có quá nhiều người làm như vậy. Cô nàng võng hồng này vốn không có sức cạnh tranh lớn nhờ ảnh đẹp, nên muốn tìm lối tắt. Quan trọng nhất là cô ta mê mẩn nhan sắc của Lê Thanh Hòa, bảo chị chính là "thiên tuyển tỷ 1" trong giới.

Cái từ này Lê Thanh Hòa còn chẳng hiểu, phải đợi cô ta phổ cập kiến thức cho. Nghe xong, Lê Thanh Hòa trầm mặc vài giây, thầm nghĩ chắc mình nhìn lầm người rồi. Nhưng chị không muốn đem chuyện riêng tư ra nói với khách hàng, nên sau khi bình tĩnh nghe xong đã thẳng thừng từ chối. Cứ tưởng chuyện này đã qua, không ngờ cô ta lại nhắc lại.

Lê Thanh Hòa một lần nữa khẳng định: "Tôi không có khiếu đứng trước ống kính, cũng không muốn lừa dối ai cả."

Đối phương định nói thêm gì đó thì có điện thoại gọi đến, nên đành đi ra một bên nghe máy. Việc này không còn liên quan đến Lê Thanh Hòa nữa. Chị định quay lại chỗ râm mát ngồi chờ cô ta chụp tiếp.

Cái nắng hơn ba mươi độ, đặc biệt là nắng phương Bắc, như muốn nướng chín con người ta. Lê Thanh Hòa đi dọc theo những bóng râm, Tô Ám bám sát ngay phía sau, hai người một trước một sau đi về chỗ nghỉ.

Đây là lần đầu tiên Tô Ám thấy trạng thái làm việc của Lê Thanh Hòa: lạnh lùng và nghiêm túc. Tuy không biết cô nàng võng hồng kia muốn Lê Thanh Hòa làm gì, nhưng nàng cũng đoán được đại khái.

Về tới chỗ nghỉ, Lê Thanh Hòa đã thấm mệt. Chị kéo một chiếc ghế ngồi đó, dáng vẻ uể oải tựa vào tường, nhắm mắt nghỉ ngơi. Tô Ám thực sự làm đúng vai trò trợ lý, nàng lấy những cây cọ chị vừa dùng ra, dùng nước rửa sạch.

Tô Ám từng đồng hành cùng chị trong kỳ thi nghệ thuật nên biết rõ những việc cơ bản này. Rửa sạch xong không được phơi nắng, phải dùng khăn giấy phủ lên rồi ấn nhẹ để thấm hết nước ra, nhưng cũng không được để quá khô.

Làm xong mọi việc, nàng ngẩng đầu lên thì thấy Lê Thanh Hòa đã mệt đến mức tựa đầu vào tường ngủ say. Tô Ám tìm được một chiếc ghế khác trong góc, kê lại cạnh Lê Thanh Hòa.

Lê Thanh Hòa nghe thấy tiếng động, lơ mơ mở mắt thấy nàng, tưởng mình đang nằm mơ nên khóe miệng hơi nhếch lên, rồi tựa đầu vào vai nàng. Tô Ám cứ ngỡ mình đã làm thức giấc Lê Thanh Hòa, không ngờ chị chỉ mỉm cười nhạt với nàng, nụ cười trông thật mãn nguyện.

Tô Ám cảm thấy những nếp nhăn khó chịu trong lòng suốt dọc đường đi, trong nháy mắt đã được vuốt phẳng. Lê Thanh Hòa thực sự có sức hút mãnh liệt đối với mình, nàng nghĩ.

Lê Thanh Hòa tựa vào vai Tô Ám ngủ, Tô Ám ngồi im lìm như núi đá. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá soi rọi xuống, làn gió nóng hổi khẽ thổi qua. Tô Ám chẳng làm gì cả, cứ thế trải qua một buổi chiều cực kỳ bình lặng.

Một buổi chiều vô cùng vô nghĩa. Bình thường vào cuối tuần nàng sẽ đi học thêm thứ gì đó, hiếm khi có hành vi lãng phí thời gian như vậy. Nhưng chính trong sự "lãng phí" ấy, nàng lại tìm thấy sự thỏa mãn và bình yên trong tâm hồn.

Lê Thanh Hòa không ngủ lâu, chưa đầy một tiếng đã tỉnh dậy. Chị nghiêng mặt nhìn thấy Tô Ám, chớp mắt vài cái, có chút thẫn thờ, một lát sau mới ý thức được đây là hiện thực chứ không phải mơ. Lê Thanh Hòa nhìn thấy những cây cọ được bày biện sạch sẽ gần đó, đã được rửa bằng dòng nước ấm áp.

Chị nhướng mày: "Sao em không đi?"

"Chị đang ngủ mà," Tô Ám đáp, "Hơn nữa, chiều nay em đến là để bầu bạn với chị."

"Tôi cứ tưởng em chỉ đi dạo một lát, thấy chán rồi sẽ về thôi," Lê Thanh Hòa vờ như không để ý nói.

"Không đâu," Tô Ám trả lời.

Sau đó là sự im lặng. Giữa hai người không có quá nhiều đề tài chung, nhiều chuyện vốn là điều cấm kỵ. Giống như một câu nói vô tình lúc nãy thôi cũng đủ phá hỏng bầu không khí ngay lập tức. Nhưng cũng không thể cứ im lặng mãi.

Một lát sau, Tô Ám hỏi: "Mấy giờ thì xong việc?"

"Sau khi mặt trời lặn," Lê Thanh Hòa nói, "Chắc buổi tối còn phải chụp thêm mấy tấm nữa. Nhiếp ảnh gia cô ta tìm trình độ cũng bình thường, đặt trên mạng, lúc đầu xem ảnh mẫu thấy đẹp nhưng đến hiện trường mới thấy không chuyên nghiệp."

Lê Thanh Hòa đã nhận ra điều đó khi thấy cô nàng võng hồng chọn ảnh.

"Vậy chị cứ phải đứng đợi suốt sao?" Tô Ám hỏi lại.

"Phải dặm màu bất cứ lúc nào," Lê Thanh Hòa nói, "Nếu không thì chụp không ra hiệu ứng tốt được."

Nói xong, chị lại liếc nhìn khuôn mặt nàng: "Hiện tại em còn chụp ảnh không?"

Tô Ám sững người, bao nhiêu hình ảnh hiện ra trong đầu. Ngày xưa cầm chiếc điện thoại độ phân giải thấp nàng cũng mê chụp choẹt, điện thoại cũ lưu toàn ảnh là ảnh. Nhưng điện thoại hiện tại chẳng có mấy tấm, ngoài ảnh chụp màn hình liên quan đến công việc thì nàng rất ít khi chụp phong cảnh.

Nàng cũng không biết thói quen đó đã thay đổi từ khi nào. Dẫu sao từ khi tới Nghi Thành, những tấm ảnh nàng chụp đều nhạt nhẽo vô vị. Nàng cũng không thích đăng lên vòng bạn bè để chia sẻ, nên dần dà cũng chẳng chụp nữa.

Mặc dù vẫn rất thích xem các nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp chia sẻ thiết bị, kỹ thuật quay chụp, nhưng chính nàng lại không mua thêm máy ảnh, cũng chẳng chụp tấm nào nữa. Tô Ám bỗng thấy hơi khó mở lời, hạ thấp giọng nói: "Không chụp nữa."

Lông mày Lê Thanh Hòa khẽ nhíu lại, giọng điệu đầy vẻ tiếc nuối: "Vậy sao."

Chị không nói gì thêm, cũng chẳng hỏi nguyên nhân. Lê Thanh Hòa không thích truy cứu mọi chuyện đến cùng, bảo chị lười cũng được, bảo chị lãnh đạm cũng xong, tóm lại là chị không có hứng thú, cũng chẳng bận tâm đến cái nhìn hay đánh giá của người khác.

Nhưng trong chuyện của Tô Ám thì khác, chị không hỏi không phải vì không tò mò, mà là sợ hỏi nhiều quá sẽ giống như mình đang quá vồ vập. Mồi câu đã quăng ra thì không được động đậy lung tung, nếu không cá sẽ sợ mà chạy mất, như vậy sẽ trắng tay.

Ngồi đó mãi cũng chán, Lê Thanh Hòa đề nghị chơi trò chơi. Tô Ám vốn ít chơi game, liền hỏi chơi gì. Lê Thanh Hòa nghĩ mãi mới ra trò phù hợp cho hai người.

"Cờ ca-rô nhé?" Lê Thanh Hòa ướm hỏi.

Tô Ám gật đầu: "Được."

Lê Thanh Hòa mở ứng dụng nhỏ, chia sẻ liên kết cho Tô Ám, hai người ngồi đó đấu cờ. Chơi được một lát, mắt Lê Thanh Hòa thấy mỏi, chị cất điện thoại đi: "Chúng ta chơi trên giấy đi."

Trong túi chị có tập phác thảo, chị lấy ra hai chiếc bút màu khác nhau. Chị lấy màu đỏ, đưa cho Tô Ám màu xanh. Tô Ám rất giỏi trò này, chơi trên điện thoại hai ván nàng đều thắng, đó là kết quả của việc nàng đã cố ý nhường rồi. Sang chơi trên giấy, nàng định đổi chiến thuật, để Lê Thanh Hòa thắng một ván.

Nàng đã xếp được bốn quân cờ thẳng hàng, đến mức Lê Thanh Hòa chuẩn bị nhận thua, thì nàng lại đi một nước cờ chẳng liên quan gì, khiến Lê Thanh Hòa phì cười.

"Nhường lộ liễu thế?"

Tô Ám giả vờ không biết, nhìn chằm chằm bàn cờ vài giây: "Em không nhìn ra."

Giọng điệu đầy vẻ vô tội, nhưng Lê Thanh Hòa chẳng tin. Chị đặt bút vẽ một đường ở vị trí khác: "Tôi thắng rồi."

"Chúc mừng chị," Tô Ám thản nhiên nói.

"Đừng tưởng em nhường là tôi sẽ không thắng," Lê Thanh Hòa bảo, "Tôi đánh cược là em sẽ nhường tôi."

Tô Ám mỉm cười: "Chắc chắn thế sao?"

"Tôi đoán thôi," Lê Thanh Hòa nói, "Cũng không chắc chắn lắm."

Hai người tùy ý vẽ thêm vài ván để giết thời gian, cuối cùng cũng đợi được đến lúc chạng vạng. Lê Thanh Hòa lại nhận điện thoại đi dặm màu cho khách. Chắc là lần cuối cùng rồi.

Lê Thanh Hòa đi bổ sung màu, Tô Ám cũng đi theo. Hiện trường quay chụp bên kia đang có chút giằng co, vẫn là nguyên nhân cũ -- gu thẩm mỹ của nhiếp ảnh gia và cô nàng võng hồng không đồng nhất. Nhiếp ảnh gia chụp ảnh khiến cô nàng không hài lòng, lúc đầu còn nói năng tử tế, sau đó bắt đầu cáu gắt, cãi cọ vài câu.

Lê Thanh Hòa chỉ lo dặm lại màu cho xong rồi lùi ra một bên, chờ họ chụp tiếp. Ở giữa có người đứng ra hòa giải, họ lại tiếp tục chụp thêm vài tổ ảnh nữa.

Tô Ám lặng lẽ quan sát vài lần, nhiếp ảnh gia này đúng là hơi nghiệp dư, nhân viên kỹ thuật đã đánh sáng rực rỡ như thế rồi mà anh ta vẫn không bắt được cái thần thái mà cô nàng võng hồng mong muốn.

Không phải Tô Ám muốn khơi mào đối lập giới tính, nhưng qua quan sát của nàng, nam giới và nữ giới có sự khác biệt rõ rệt về thẩm mỹ. Đặc biệt là nhiếp ảnh gia. Nhiếp ảnh gia nam thường quan tâm đến không khí tổng thể, thậm chí là vẻ đẹp của bối cảnh, mà đôi khi bỏ quên chính người mẫu. Nhưng người được chụp lại muốn tôn vinh vẻ đẹp của bản thân nhất.

Các nhiếp ảnh gia nữ thường nắm bắt được tâm lý này, và họ có thể chụp ra một cách tinh tế cái thần thái quyến rũ đến từng sợi tóc mà phái nữ mong muốn.

Lê Thanh Hòa thấy nàng nhìn đến xuất thần, liền ghé sát tai nàng thì thầm: "Có phải em cũng muốn chụp không?"

Theo bản năng Tô Ám định lắc đầu, nhưng rồi lại thành thật gật đầu: "Em chỉ muốn chị nhanh chóng tan làm thôi."

"Nhưng em không thể chụp đâu," Lê Thanh Hòa nói.

"Em biết mà," Tô Ám mỉm cười nhẹ, "Em không chuyên nghiệp, cũng lâu lắm rồi không cầm máy."

"Không phải chuyện đó." Lê Thanh Hòa gần như là không kiêng nể ai mà khẽ cắn vào vùng da sau tai nàng. (Editor: em chỉ được chụp mình tôi, sure luônn)

Cái chạm bất ngờ khiến Tô Ám rùng mình, nàng theo bản năng nhìn quanh, thấy mọi người đều đang tập trung vào buổi chụp, không ai để ý đến họ. Dù vậy, Tô Ám vẫn kinh ngạc trước sự táo bạo của Lê Thanh Hòa.

Giây tiếp theo, Lê Thanh Hòa thì thầm vào tai nàng: "Em đã hứa với tôi rồi, em chỉ được chụp một mình tôi thôi."

Nói xong chị nhanh chóng quay đi, vẻ mặt lạnh lùng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Tô Ám không thích câu nói này lắm, nó giống như nàng bị Lê Thanh Hòa khoanh vùng sở hữu vậy. Từ trước nàng đã không thích Lê Thanh Hòa như thế. Nhưng lúc đó nàng không dám nói, còn bây giờ...

"Chiếc máy ảnh đó em không mang theo," Tô Ám nói, "Vì vậy lời hứa đó, không còn tính nữa đâu. Lê Thanh Hòa."

Trước Tiếp