Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tô Ám quay đầu lại, bắt gặp Lý Bích Di.
Lý Bích Di hơi nghiêng đầu về phía nàng, khóe miệng khẽ nhếch lên như một lời chào hỏi.
Tô Ám thầm hiểu vì sao Lê Thanh Hòa lại khẳng định chắc chắn đến thế -- chị có "tai mắt" ở khắp nơi. Cũng phải thôi, Minh Châu vốn là địa bàn của Lê Thanh Hòa, chị quen biết rộng khắp, có vô số đôi mắt dõi theo.
Tô Ám tiến lên chào hỏi Lý Bích Di. Cô ấy mỉm cười với nàng: "Không báo trước cho Mạ sao?"
"Mạ".
Cách gọi ấy nghe thật thân mật.
Tô Ám rũ mắt: "Tôi không biết tuần này chị ấy không ở đây."
Tô Ám mặc định rằng Lý Bích Di đã biết quan hệ giữa mình và Lê Thanh Hòa, bởi lần trước khi đi đưa đồ, Lý Bích Di đã nhắc đến chuyện "bạn gái". Vì thế, nàng cũng chẳng buồn che giấu.
Lý Bích Di "ồ" lên một tiếng: "Vậy tối nay cô đi đâu? Về nhà cô ấy à?"
Tô Ám lắc đầu: "Không đâu. Để tôi tính lại."
Lý Bích Di vốn lười xen vào việc người khác nên chào từ biệt để về nhà. Chỉ còn mình Tô Ám đứng lại ngẩn ngơ suy nghĩ, tin nhắn của Lê Thanh Hòa nàng vẫn chưa trả lời.
Hồi lâu sau, Lê Thanh Hòa lại gửi tới một tin: 【 Nếu không muốn nói thì cứ về nhà tôi mà ở. 】
Tô Ám: 【 Chị có ở nhà đâu. 】
Lê Thanh Hòa: 【 Vậy em muốn thế nào? 】
Tô Ám đứng đó, lòng dạ cứ thấp thỏm không yên. Việc đến Minh Châu vốn dĩ đã tiêu tốn của nàng rất nhiều dũng khí. Đến lúc này, dũng khí đã hao mòn hơn nửa, nàng chẳng còn sức đâu mà bôn ba thêm nữa. Không ngờ lại đến hụt.
Tô Ám khẽ thở dài: 【 Chị có bận lắm không? 】
Lê Thanh Hòa hỏi lại: 【 Em muốn nghe lời thật hay lời nói dối? 】
Tô Ám: 【 Thật lòng ấy. 】
Nói xong, nàng lại thu hồi tin nhắn. Thu hồi rồi nàng lại thấy câu trả lời của mình thật vô nghĩa.
Lê Thanh Hòa đã gửi một đoạn tin nhắn thoại qua: "Đến đây đi, coi như là bầu bạn với tôi."
Hiếm khi Lê Thanh Hòa nói bằng tông giọng mềm mỏng như thế. Tô Ám áp điện thoại sát vành tai, cảm giác như Lê Thanh Hòa đang thủ thỉ ngay bên cạnh. Môi của chị hẳn cũng đang lạnh lẽo như vậy, không sai vào đâu được.
Trái tim Tô Ám tức khắc mềm nhũn, nàng lấy điện thoại ra đặt vé.
Từ máy bay chuyển sang tàu cao tốc, giữa đường lại phải chờ thêm hai tiếng đồng hồ, Tô Ám đã dành hơn nửa đêm qua trên những chuyến xe. Đoàn tàu lao vun vút xé toạc màn đêm càng làm dây thần kinh của nàng thêm xao động bất an, cả người dần trở nên tê dại.
Mãi cho đến khi xuống xe, lúc này đã là 3 giờ rưỡi sáng tại Bình Thành. Cơn gió lạnh buốt giá ập đến ngay khi nàng vừa bước xuống ga khiến nàng nổi hết da gà. Ở phương Nam đã lâu, Tô Ám không thể thích nghi nổi với cái gió đêm phương Bắc.
Bầu trời vẫn còn lác đác vài vì sao, ánh đèn đường soi sáng khuôn mặt của những hành khách đang vội vã lướt qua. Tô Ám lẫn trong dòng người đó, tự nhủ rằng mình thật sự điên rồi. Tại sao lại chạy đến cái thành phố xa lạ này vào giữa đêm hôm khuya khoắt thế này chứ?
Nhưng đã đến thì cũng đã đến rồi, nàng gọi taxi đi đến khách sạn mà Lê Thanh Hòa đã gửi địa chỉ. Tới nơi định lên lầu, nàng mới phát hiện phải quẹt thẻ phòng mới vào thang máy được.
Tô Ám đành gọi điện cho Lê Thanh Hòa. Một lúc sau chị mới bắt máy, giọng nói mơ màng như vừa bị đánh thức khỏi giấc mộng.
Tô Ám càng cảm thấy khó chịu hơn.
Nàng ở trên xe đứng ngồi không yên, lưng đau mỏi nhừ, vậy mà Lê Thanh Hòa lại ở đây ngủ ngon lành. Những gì nàng làm rốt cuộc là vì cái gì?
Quãng đường bôn ba quá dài khiến tâm trạng Tô Ám thay đổi đột ngột. Lúc ngồi trên xe tới đây, nàng đã mấy lần nảy ra ý định xuống xe giữa chừng. Cũng may đoàn tàu dừng ở mỗi trạm không lâu, không cho Tô Ám quá nhiều cơ hội để hối hận.
Tô Ám cảm thấy bản thân mình thật do dự và thiếu quyết đoán. Nàng không thích cảm xúc này, cũng không thích chính mình của lúc này. Thậm chí khi đứng dưới sảnh khách sạn, nàng lại muốn quay đầu bỏ đi.
Nhưng nàng thực sự đã kiệt sức. Dù có muốn đi thì cũng phải đợi đến sáng.
Tô Ám cứ thế đứng chờ với gương mặt vô cảm. Ba phút sau, cửa thang máy mở ra, Lê Thanh Hòa khoác một chiếc áo choàng ngủ bước ra. Nhìn thấy nàng, đôi mắt chị cong lên: "Tới rồi à."
Vẫn là gương mặt không chút biểu cảm, vẫn là giọng điệu thanh lãnh đạm mạc ấy, nhưng Tô Ám nghe ra được vài phần vui sướng trong đó. Trước đây, Lê Thanh Hòa thích hay ghét đều phơi bày hết ra ngoài, dù không nói nhưng Tô Ám nhìn một cái là thấy ngay. Còn bây giờ, nàng phải tinh tế nghiền ngẫm mới nhận ra được cảm xúc của chị.
Nhưng chỉ một câu nói ấy, cái thanh âm mang theo chút vui mừng đó, bỗng chốc làm tâm hồn xao động của Tô Ám bình lặng lại. Những ý nghĩ lộn xộn trong đầu phút chốc bị quét sạch.
Tô Ám cảm thấy mấy tiếng đồng hồ bôn ba vừa qua thật xứng đáng. Con người ta luôn vậy, chỉ cần nhận được một chút cổ vũ là quên hết đắng cay. Có được niềm vui trước mắt liền quên sạch những gian nan đã trải qua.
Tô Ám theo Lê Thanh Hòa về phòng, bên trong chỉ bật một ngọn đèn mờ ảo. Lê Thanh Hòa cũng vừa tới nhận phòng không lâu, tắm xong là ngủ ngay nên đồ đạc trong vali chỉ mới động vào một chút.
Thấy Tô Ám vẫn còn lớp trang điểm nhẹ, chị lấy bộ dưỡng da, đồ trang điểm và một bộ đồ ngủ dư ra đưa cho nàng: "Em tự xem mà dùng nhé."
Dặn xong, chị lại đi về phía giường.
Tô Ám vốn tưởng Lê Thanh Hòa sẽ ôm nàng, không ngờ dặn dò xong chị lại leo lên giường ngủ tiếp. Trong khi đó, những tình cảm dồn nén trong lòng nàng vẫn chưa có chỗ giải tỏa.
Suốt dọc đường, Tô Ám đã tưởng tượng ra bao nhiêu cảnh tượng gặp mặt. Duy nhất không ngờ tới là cảnh này. Sự lãnh đạm của Lê Thanh Hòa làm cho chuyến hành trình vượt ngàn dặm xa xôi của nàng trở nên có phần quá đỗi nhiệt tình đến mức dư thừa.
Tô Ám nhận ra trong chuyện tình cảm mình là người rất bướng bỉnh. Nàng luôn cố ý kiểm soát sự cho đi của mình, từ ngày đó đã luôn tính toán chi li. Vì vậy, khi cảm nhận được thái độ này từ Lê Thanh Hòa, nàng thấy hơi khó chịu. Nhưng thói quen nhẫn nhịn bấy lâu khiến nàng không phát hỏa, chỉ lặng lẽ đi tắm.
Làn nước ấm gột rửa sự mệt mỏi trên cơ thể, đồng thời khiến nàng thầm hạ quyết tâm: sẽ không bao giờ làm chuyện ngu ngốc này lần nữa.
Tình yêu chính là trò chơi dành cho những kẻ khờ dại. Nàng không nên bước chân vào cái bẫy này. Lẽ ra ngay từ lúc gặp lại chị ở quán bar, nàng nên thu mình lại, giữ khoảng cách mới phải. Cơn say nhất thời đã khiến nàng phạm phải sai lầm không thể tha thứ.
Giờ đây nàng muốn đưa mọi thứ về đúng quỹ đạo, nhưng lòng lại luyến tiếc khôn nguôi. Hơi nước mờ mịt làm suy nghĩ của nàng vỡ vụn, thật khó để đưa ra quyết định cuối cùng.
Nàng tự đánh cược với chính mình: nếu đi ra mà Lê Thanh Hòa đã ngủ, nàng sẽ không bao giờ chủ động tìm chị nữa. Còn nếu Lê Thanh Hòa chưa ngủ, thì chuyện này vẫn có thể có lần sau.
Tô Ám cũng thấy trò đánh cược này thật vô vị, nhưng nếu không làm thế, nàng không biết lấy lý do gì để thuyết phục mình bước ra khỏi cửa phòng tắm.
Tô Ám thay đồ ngủ đi ra, chỉ còn một ngọn đèn đầu giường hiu hắt. Lê Thanh Hòa nằm nghiêng, để trống một khoảng giường cho nàng. Nhưng hơi thở của chị đều đặn, nghe như đã ngủ rất say.
Lòng Tô Ám lạnh đi một nửa.
Cơn buồn ngủ ập đến nhưng lại bị sự hưng phấn của đại não nuốt chửng, làm đầu nàng đau nhức. Tô Ám chậm chạp leo lên giường, tắt ngọn đèn cuối cùng. Bên ngoài trời cũng đã sắp sáng. Nàng khẽ thở dài, thầm than cho sự ngu ngơ và chần chừ của mình. Chẳng ngờ lại vấp ngã đúng chỗ này.
Thôi thì cứ coi như là trả lại cái "tình" mà Lê Thanh Hòa đã không quản ngại xa xôi đến Nghi Thành tìm nàng vậy, không ai nợ ai cũng tốt.
Đang lúc miên man suy nghĩ, bàn tay hơi lành lạnh của Lê Thanh Hòa bỗng chồn vào dưới vạt áo ngủ của nàng, lạnh đến mức làm nàng rùng mình. Tô Ám hơi sững sờ, trong chăn Lê Thanh Hòa đã dán sát vào người nàng.
Lê Thanh Hòa vốn hơi mắc chứng sạch sẽ khi ở giường lạ, mỗi lần đi khách sạn đều mang theo bộ ga giường riêng đã được giặt sạch. Chăn màn giặt xong phơi dưới nắng mang theo mùi của ánh mặt trời và nước xả vải, mềm mại phủ lên cơ thể.
Và chị đang ở rất gần Tô Ám.
Tô Ám cảm nhận được điều gì đó đặc biệt, nàng rũ mắt nhìn xuống. Khe hở của chăn lộ ra chút ánh sáng, vừa đủ để nàng thấy dáng vẻ của Lê Thanh Hòa.
-- Chị không mặc gì cả.
Lê Thanh Hòa thực sự rất gan dạ, và trong chuyện này, chị không hề có chút ngại ngùng nào. Chị lợi hại đến mức khiến Tô Ám cảm thấy chị không phải là người mới, nhưng ở một số khoảnh khắc, chị lại để lộ ra những nét lúng túng của kẻ mới bắt đầu.
Tô Ám nắm lấy bàn tay đang m*n tr*n trên ngực mình: "Chị không ngủ sao?"
"Em đã đến rồi, sao tôi ngủ được?" Ngón tay Lê Thanh Hòa khẽ cào vào lòng bàn tay nàng, khiến lòng Tô Ám ngứa ngáy khôn nguôi.
Cứ tưởng sau một chuyến hành trình mệt mỏi sẽ không còn chút sức lực nào cho chuyện này, không ngờ khoảnh khắc ánh mắt chạm vào cơ thể Lê Thanh Hòa, bụng dưới của nàng lại bốc hỏa. Con người đúng là sinh vật của d*c v*ng. d*c v*ng quả thực vô tận, đặc biệt là với những người vừa mới nếm trải "trái cấm", nó cứ như dòng suối tuôn trào không dứt.
"Em cứ tưởng chị không bận tâm việc em đến." Tô Ám vẫn cố nhẫn nại, chưa bắt đầu ngay mà giả vờ như không để ý hỏi ra tâm tư trong lòng.
"Bận tâm chứ." Giọng Lê Thanh Hòa bình thản, nghe chẳng có vẻ gì là bận tâm, giống như đang lấy lệ, nhưng miệng chị lại nói điều ngược lại: "Bận tâm muốn ch·ết."
Tô Ám nghĩ thầm: Kẻ lừa đảo. Nhưng nàng thực sự lại bị chị lừa mất rồi.
Tô Ám định nói thêm gì đó, nhưng Lê Thanh Hòa đã chui ra khỏi chăn, bờ vai trần hoàn toàn lộ ra trong không khí. Chị dán sát vào môi Tô Ám, nói không rõ chữ: "Không làm ngay là không kịp đâu."
Lê Thanh Hòa chỉ nắm quyền chủ động được năm giây, ngay sau đó đã bị Tô Ám áp đảo xuống dưới. Ngón tay Tô Ám v**t v* cổ tay chị, nơi mạch máu chảy qua có thể cảm nhận được nhịp tim đập bàng bạc, mãnh liệt. Nhanh đến mức tưởng như trái tim sắp nhảy ra ngoài.
Nụ hôn của Tô Ám có chút vội vã, không theo quy luật nào, còn Lê Thanh Hòa thì liều mạng hưởng ứng. Tô Ám tưởng rằng Lê Thanh Hòa nói "không kịp" là vì không đủ thời gian ngủ, không ngờ sau một cuộc mây mưa rã rời, khi chị nằm lịm trên giường th* d*c, giọng nói đã khàn đặc đi.
Chưa đầy năm phút sau, đồng hồ báo thức của Lê Thanh Hòa đã vang lên.
Trời đã mờ sáng, Lê Thanh Hòa hít một hơi sâu, chống tay định ngồi dậy nhưng rồi lại ngã khuỵu xuống. Chị cười bằng chất giọng khàn khàn: "Tô Ám, em thật lợi hại."
Tô Ám cũng mệt, ngón tay m*n tr*n xương quai xanh của chị, ôn nhu nói: "Cần em bế chị đi tắm không?"
Lê Thanh Hòa không chút thẹn thùng: "Tắm chung nhé?"
Tô Ám: "..."
Dòng nước ấm dội xuống hai người, hơi nước mờ mịt bao quanh lấy họ. Đôi môi Lê Thanh Hòa hiếm khi mang theo hơi nóng, chị chủ động hôn Tô Ám.
Tô Ám cúi người đáp lại, chiều cao hai người không chênh lệch mấy nhưng chị vẫn thấp hơn một chút. Mỗi lần hôn, Tô Ám đều phải hơi cúi đầu.
Hôn đến nồng cháy, hôn đến quên mình. Ngón tay Tô Ám men theo khung xương, theo làn da mềm mại mà chậm rãi trượt xuống.
Lê Thanh Hòa lại giữ lấy tay nàng: "Tối về rồi làm tiếp." Chị khàn giọng, kịp thời thoát ra khỏi t*nh d*c: "Tôi phải đi rồi."
Chị vội vàng dội sạch nước, khoác áo choàng tắm rồi đi ra. Đến khi Tô Ám kịp phản ứng bước ra khỏi phòng tắm thì Lê Thanh Hòa đã thay xong quần áo, đeo khẩu trang, tóc búi vội. Dù vậy, trông chị vẫn vô cùng xinh đẹp.
Tô Ám nhìn chị chăm chú, nàng nhận ra Lê Thanh Hòa có đôi mắt rất biết câu hồn người. Rõ ràng không nói câu nào, nhưng đôi mắt ấy đủ để bắt giữ tâm trí Tô Ám. Không chỉ vậy, Tô Ám còn rất thích đôi chân của chị.
Nàng nhìn ra ngoài, trời mới hửng sáng, trên đường vắng lặng không bóng người: "Bây giờ đi luôn sao?"
"Ừ." Lê Thanh Hòa bắt đầu kiểm kê đồ đạc, xong xuôi xách túi chuẩn bị ra cửa: "Chắc phải 7, 8 giờ tối tôi mới về được. Nếu em đói thì cứ tự đi ăn, không cần chờ tôi."
Tô Ám khựng lại, nắm lấy cánh tay chị: "Em đi cùng chị."
"Em thức cả đêm rồi." Lê Thanh Hòa vỗ nhẹ lên tay nàng: "Em nên ngủ một giấc trước đi. Lúc nào tỉnh thì nhắn tôi gửi định vị cho, đến lúc đó làm trợ lý cho tôi nhé."
Giọng điệu của chị rất nhẹ, nhưng Tô Ám cảm thấy mình vừa được vỗ về. Rõ ràng trước đây nàng luôn là người đi an ủi người khác, giờ đây vị thế giữa nàng và chị dường như đã đảo ngược. Hiện tại, sự ổn định trong cảm xúc của Lê Thanh Hòa thật đáng sợ.
Tô Ám không tìm được lý do để đi theo. Chờ Lê Thanh Hòa đi rồi, cơ thể đã đến giới hạn khiến nàng chìm vào giấc ngủ sâu.
----
Việc thức đêm đã lâu khiến Tô Ám bị quầng thâm mắt, trước khi ra ngoài nàng phải dùng kem che khuyết điểm của Lê Thanh Hòa dặm hai lần mà hiệu quả vẫn không rõ rệt. Tuy nhiên nàng vẫn ra ngoài tìm cái gì đó lót dạ.
Bình Thành là một thành phố xa lạ, nhưng Tô Ám vốn giỏi việc lên kế hoạch nên nhanh chóng tìm được một quán ăn ngon. Có điều đi một mình nên nàng chẳng ăn được bao nhiêu, sau một đêm thức trắng cũng chẳng thấy ngon miệng, gọi ba món mà mỗi món chỉ động đũa một chút.
Tô Ám thấy lãng phí, nhưng ở nơi lạ lẫm không tiện mang về, nàng chỉ có thể xót tiền mà thanh toán rồi rời quán.
Nàng nhắn tin xin địa chỉ của Lê Thanh Hòa, nửa tiếng sau chị mới trả lời. Tô Ám mở bản đồ, nơi đó không xa chỗ nàng đang đứng. Sẵn dịp vừa ăn xong muốn đi bộ tiêu thực, nàng thong thả đi qua đó.
Đi dọc theo con đường nhỏ loang lổ bóng nắng đến tận cuối đường, nàng thấy Lê Thanh Hòa đang ngồi trên một chiếc ghế thấp, cầm hộp cơm tranh thủ ăn vội. Như cảm nhận được điều gì, Lê Thanh Hòa ngẩng đầu nhìn về phía nàng, nhanh chóng và thêm mấy miếng cơm rồi ném hộp vào thùng rác.
Tô Ám bước tới, dịu dàng nói: "Sớm biết chị chưa ăn, em đã mua đồ mang qua cho chị rồi."
Nàng tự nhiên ngồi xổm xuống bên cạnh Lê Thanh Hòa. Chị uống một ngụm nước để nuốt trôi miếng cơm cuối cùng, nhai xong mới bảo: "Tôi không có nhiều thời gian đâu."
Vừa dứt lời, điện thoại của khách hàng gọi đến giục chị đi vẽ bổ sung. Lê Thanh Hòa xách đồ định đi, Tô Ám nhanh mắt tiến lên cầm lấy túi xách đi phía sau chị, dáng vẻ ung dung nhưng vô cùng đáng tin cậy: "Đi thôi."
Lê Thanh Hòa quay lại nhìn nàng, buông lời trêu chọc với gương mặt không cảm xúc: "Cũng hiểu chuyện đấy chứ, Tô Ám."
Tô Ám mỉm cười: "Ngày xưa em vẫn hay xách túi cho chị như thế này, chị nhớ không?"
Không khí trở nên nhẹ nhàng, tâm trạng Tô Ám cũng vui vẻ hẳn lên khi nhắc lại những ngày chị đi thi nghệ thuật. Cái túi vẽ nặng như thế mà Tô Ám chẳng một lời than vãn, cứ thế xách đi. Trong những ngày khó khăn nhất của Lê Thanh Hòa, chính Tô Ám đã luôn âm thầm bên cạnh chị.
Lê Thanh Hòa ngoảnh mặt đi nhìn về phía trước, khóe miệng khẽ nhếch lên nhưng giọng nói vẫn lạnh nhạt: "Không nhớ rõ lắm."
Sau đó, chị nói như thể đang đùa: "Tôi từng bị mất trí nhớ, rất nhiều chuyện đều quên sạch rồi."
Nụ cười trên môi Tô Ám tắt ngấm: "Chuyện này không thể đùa được đâu."
Bước chân Lê Thanh Hòa dừng lại, chị quay đầu nhìn thẳng vào mắt nàng, cười như không cười: "Nếu không, tại sao tôi lại không hận em?"