Hạn Định Thông Báo - Lý Tư Nặc

Chương 79: Thông báo 19

Trước Tiếp

Lê Thanh Hòa không trả lời, nàng chụp ảnh màn hình lại, sau đó trực tiếp cho hắn vào danh sách đen.

Dứt khoát, quyết đoán, không một chút dây dưa.

Chặn xong, nàng mở khung chat với Chu Khuynh, định gửi tấm ảnh đó qua. Ngón tay nàng khựng lại một chút, khẽ thở dài rồi buông ra. Cuối cùng nàng vẫn không gửi. Cứ giả ngu đi vậy. Chỉ cần anh ta không tìm đến tận mặt nàng, thì nàng coi như không biết gì cả.

Lý Bích Di đã gửi thông tin liên lạc của khách hàng kia qua. Lê Thanh Hòa kết bạn xong liền hỏi kỹ về nhu cầu của đối phương, mới biết đó là một võng hồng nhỏ, gương mặt rất có nét riêng. Yêu cầu của cô ấy đối với body painting chỉ có một: Quyến rũ mà không dung tục.

Đơn hàng cá nhân chụp ảnh không giống như triển lãm nghệ thuật, vì còn có ánh sáng của camera hỗ trợ, tệ hơn nữa thì còn có hậu kỳ chỉnh sửa, nên yêu cầu về độ tỉ mỉ không quá khắt khe, giá cả tự nhiên cũng không cao bằng. Nhưng kiếm được 5.000 tệ trong hai ngày cũng không phải là ít.

Lê Thanh Hòa thở phào một hơi, bắt đầu dựa theo yêu cầu của khách để vẽ bản thảo. Chị vẽ một mạch đến nửa đêm, khi đôi mắt khô khốc khó chịu mới dụi mắt đứng dậy, vươn vai rồi gần như nhắm mắt tắt đèn, mò mẫm bò lên giường, đặt lưng xuống là ngủ ngay.

Cuộc sống của Lê Thanh Hòa vốn dĩ không có quy luật, hai ngày đi Nghi Thành tìm Tô Ám được coi là kỳ nghỉ hiếm hoi mà nàng sống có giờ giấc. Nhưng vừa về tới nơi là lại bắt đầu cảnh ngày đêm đảo lộn. Chính xác mà nói là ngủ muộn dậy sớm. Việc nhiều lên thì người tự nhiên cũng bận, chẳng còn mấy thời gian để ngủ.

Giữa lúc bận rộn, Lê Thanh Hòa nhận được điện thoại của Lê Tiêu Du, nàng ngồi trước giá vẽ nghe máy. Lê Tiêu Du hỏi nàng có muốn về nhà ăn cơm trưa không. Nghĩ đến gã đàn ông thêm WeChat hôm qua, nàng lạnh lùng đáp: "Con không về."

Lê Tiêu Du hơi khựng lại, giọng điệu có chút ngập ngừng: "Vậy cuối tuần này thì sao? Con có rảnh không?"

"Con có việc rồi." Lê Thanh Hòa vẫn giữ thái độ nhàn nhạt đó.

Lê Tiêu Du lại ôn tồn hỏi: "Hôm qua Khương Thuận cầu hôn có thành công không con?"

"Cũng ổn ạ." Lê Thanh Hòa mím môi, trầm giọng nói: "Có chuyện gì mẹ cứ nói thẳng đi ạ."

Nàng đã chuẩn bị sẵn tâm lý để từ chối buổi xem mắt họ sắp xếp, nhưng không ngờ Lê Tiêu Du chỉ cười bảo là hỏi thăm chút thôi, không có ý gì khác. Lê Thanh Hòa cảm thấy có lẽ vì giọng điệu của mình không tốt nên Lê Tiêu Du tạm thời lùi bước. Như vậy cũng tốt.

Sau khi kết thúc cuộc đối thoại bình lặng với Lê Tiêu Du, Lê Thanh Hòa lướt qua điện thoại, nhấn vào khung chat với "Tô Ám" nhưng không mở ra xem. Lại để nàng lạnh nhạt thêm hai ngày nữa vậy.

Lê Thanh Hòa đi Nghi Thành là nhất thời hứng khởi, nhưng những việc nàng làm ở đó thì không phải bột phát.

Nhà của Tô Ám mang phong cách "lãnh đạm" thuần túy, hiện rõ sự trưởng thành nhưng lại không giống một tổ ấm. Bình thường Lê Thanh Hòa cũng ít khi bày biện, nhưng từ khi sống một mình, thỉnh thoảng nhàn rỗi nàng lại thích trang hoàng nhà cửa cho tinh tế, ấm áp.

Vì thế, nàng đã thay đổi phong cách cho nhà của Tô Ám. Như vậy, dù nàng đã rời khỏi Nghi Thành, chỉ cần Tô Ám về đến nhà, nhìn thấy những thứ đó là sẽ nhớ đến nàng.

Lê Thanh Hòa kiên nhẫn được, nàng bình tĩnh ngủ đông trong sự lạnh nhạt này. Sự tĩnh lặng sau những phút giây thân mật quả thực có chút giày vò, nhưng nàng chịu đựng được.

Vì body painting mất khá nhiều thời gian vẽ, lại phải tranh thủ ánh sáng tự nhiên đẹp nhất, nên sáng sớm thứ Bảy đã phải bắt đầu. Mà từ Minh Châu sang bên kia không có chuyến tàu sớm, nên Lê Thanh Hòa quyết định sau khi tan làm ở trung tâm nghệ thuật vào thứ Sáu sẽ mua vé chuyến tàu muộn nhất, tiện thể đặt luôn một khách sạn gần đó.

----

Mấy bức họa kia đã gây ra không ít phiền toái cho Tô Ám. Đầu tiên là một đêm mất ngủ, đến đêm hôm sau ngay cả trong mơ nàng cũng thấy mình lạc lõng giữa một Minh Châu u ám, ẩm ướt. Sáng thứ Sáu tỉnh dậy, nàng thấy trên cổ nổi mẩn đỏ.

Dị ứng. Loại dị ứng này vẫn chưa tìm ra nguyên nhân cụ thể, thuộc về yếu tố tâm lý. Trước đây Tô Ám cũng từng bị một lần, nàng lấy thuốc dị ứng trong tủ ra bôi bừa, dù không mấy tác dụng nhưng coi như là an ủi tâm lý. Chờ vài ngày là khỏi thôi.

Nghi Thành tăng nhiệt, ánh nắng chiếu lên người ấm áp. Cuộc sống của Tô Ám lại quay về quỹ đạo.

Lãnh đạo từ tổng bộ phái tới đã đi, trong công ty lại bắt đầu râm ran tin đồn, đoán xem ai sẽ là người được thăng chức tiếp theo. Rất nhiều người đặt cược vào Tô Ám. Chẳng trách nàng biết được, chuyện này chỉ cần vào nhà vệ sinh đứng mười phút là nghe ngóng được tám chín phần mười.

Nhưng Tô Ám không để tâm, ban ngày nàng làm việc không tập trung, thường xuyên mở WeChat của Lê Thanh Hòa ra rồi lại đóng vào, do dự không biết có nên nói cho chị chuyện nàng bay đi Minh Châu tối nay hay không. Là nên tạo bất ngờ, hay thành thật khai báo đây?

Đắn đo mãi đến tận chạng vạng vẫn chưa có câu trả lời, cho đến khi lên máy bay, bật chế độ máy bay, Tô Ám mới khẽ thở dài. Trong những việc khác, Tô Ám luôn dứt khoát. Nhưng hễ là chuyện tình cảm, hễ là Lê Thanh Hòa, nàng lại chần chừ.

Mấy ngày nay thiếu ngủ, nên trên chuyến bay đi Minh Châu, Tô Ám tranh thủ chợp mắt một lúc. Giấc ngủ không mấy yên ổn, nàng bỗng mơ thấy ngày mình rời khỏi Minh Châu năm đó.

Ngồi trên máy bay, trong lòng nàng ngoài sự mong đợi và khát khao về một thành phố mới, còn có một phần tình cảm nặng nề.

Giống như đối với Lê Thanh Hòa vậy. Tô Ám thích, nhưng cũng sợ nàng. Nỗi sợ ấy thậm chí còn chẳng lấn át nổi sự yêu thích. Nhưng cái thích ấy lại không thắng được khao khát vô hạn về tương lai của nàng. Tuổi 18 là lứa tuổi tươi đẹp biết bao, với bao khả năng vô tận.

Thế nên Tô Ám đã ra đi không ngoảnh lại, chỉ là khi lên máy bay - lần đầu đi máy bay, lần đầu ngồi khoang thương gia, tiếp viên mang chăn đến cho nàng, quỳ một chân rót nước, lấy dép lê - nàng cảm thấy có chút không quen, nhưng nàng biết đó là một phần bình thường nhất trong cuộc sống của những người như Võ Minh Mị.

Lúc đó Tô Ám cuộn mình trên ghế, cũng nhắm mắt như thế này, nỗ lực thuyết phục bản thân đi ngủ. Nhưng nàng không ngủ được, ngược lại vì máy bay cất cánh và bay cao mà nàng nôn thốc nôn tháo.

Dù có đeo tai nghe, tiếng động cơ máy bay vẫn làm nàng nhức đầu ong ong. Ngày rời Minh Châu đó, nàng tưởng mình rất tiêu sái. Nhưng thực tế nàng ngồi trên máy bay, vừa nôn vừa khóc, cả người thảm hại vô cùng. Nàng nghĩ, đó là sự trừng phạt của Minh Châu dành cho nàng, là sự trừng phạt của Lê Thanh Hòa dành cho nàng.

Tô Ám tưởng rằng đoạn ký ức thảm hại đó đã bị vứt bỏ từ lâu, không ngờ có một ngày lại nhớ về nó. Lần trước tới Minh Châu là vì sợ gặp Lê Thanh Hòa. Nhưng lần này tới đây, là đặc biệt để tìm chị. Nhân sinh đúng là khó lường.

Sau khi hạ cánh, Tô Ám bật máy, tin nhắn của Hề Thảo nhảy ra liên tục. Chưa kịp xem thì Hề Thảo đã gọi tới: "Cậu đang ở đâu thế?"

Bên phía Hề Thảo hơi tối, ánh sáng màn hình hắt lên khuôn mặt oán hận của cô ấy.

"Sao vậy?"

Tô Ám không trả lời mà hỏi ngược lại, bước theo dòng người ra ngoài. Tiếng loa thông báo trong khoang tàu đã tắt từ lâu, nhưng âm thanh xung quanh vẫn rất ồn ào.

"Tớ đi tìm cậu chứ sao!"

Hề Thảo nói: "Tớ đang ở cửa nhà cậu đây, mua một đống đồ định đến ăn lẩu, kết quả là cậu đâu rồi?"

"Cậu có hẹn trước với tớ đâu?" Tô Ám nhướn mày hỏi.

Phía sau nàng có bảng chỉ dẫn của sân bay, bị Hề Thảo tinh mắt nhìn thấy: "Cậu về Minh Châu à?"

Tô Ám mím môi, không giấu giếm: "Ừ."

"Đi tiễn bạn gái à?" Hề Thảo đã có kinh nghiệm yêu đương, giọng điệu bắt đầu sặc mùi ghen tị: "Cùng bạn gái về Minh Châu cơ đấy, ghê gớm thật."

"Không có." Tô Ám nói: "Nàng đã về từ hai ngày trước rồi."

"Thế cậu về đấy làm gì?" Hề Thảo ngạc nhiên hỏi.

Tô Ám: "..."

Tô Ám giữ im lặng, Hề Thảo là người từng trải nên hiểu ngay, trêu chọc: "Mới yêu nên quấn quýt nhau, không rời xa được chứ gì, tớ hiểu mà."

Tô Ám không phủ nhận, nhưng sau hai giây im lặng, Hề Thảo cuối cùng cũng nhớ ra lý do mình gọi điện, đột ngột cao giọng: "Tớ định tạo bất ngờ cho cậu! Kết quả là cậu làm tớ hú hồn."

"Chuyện gì?" Tô Ám không hiểu.

Hề Thảo hậm hực: "Mật mã cửa nhà cậu đổi rồi! Tớ bấm chuông không ai thưa mới thử nhập mã, kết quả là sai bét!"

"Ừ." Tô Ám ôn tồn nói: "Hiện giờ có lẽ sẽ hơi bất tiện một chút."

Hề Thảo: "..."

Tô Ám không ký gửi hành lý, chỉ xách một chiếc túi tote đựng vài đồ dùng hàng ngày nên ra cửa rất nhanh. Đêm tối mịt mờ, nhưng ánh đèn sân bay Minh Châu vẫn lung linh tỏa sáng. Đèn đường như những tấm lưới bao phủ cả thế giới này.

Hề Thảo im lặng một lát ở đầu dây bên kia, khẽ thở dài: "Biết thế cậu đi một mình thì tớ cũng mua vé rồi."

Tô Ám bắt một chiếc taxi: "Bây giờ cậu mua vé thì sáng mai vẫn còn chuyến đấy."

"Không về đâu." Hề Thảo nói: "Cậu về Minh Châu chơi vui vẻ nhé."

Tô Ám nhận ra sự hụt hẫng trong giọng nói của cô ấy nên hỏi thêm một câu: "Cuối tuần cậu định làm gì?"

"Không biết nữa." Hề Thảo nghĩ ngợi: "Ở nhà chơi game? Hoặc là cày phim, đọc tiểu thuyết thôi."

Tô Ám ồ một tiếng, Hề Thảo lại cười: "Đừng lo cho tớ, cậu cứ chơi đi."

Tô Ám dặn dò cô ấy vài câu rồi mới tắt máy. Còn Hề Thảo, sau khi cúp điện thoại, cô đứng trước cửa nhà Tô Ám một lúc lâu, bỗng nhiên ngồi thụp xuống ôm gối khóc nức nở.

Khóc năm phút rồi lại ngẩng đầu lau nước mắt, gượng cười tự cổ vũ mình: "Không sao hết, không sao hết, Hề Thảo mày là giỏi nhất mà~" (Editor: thương baobao)

"Không có bồ là chuyện bình thường~ bạn đi hẹn hò cũng là chuyện bình thường~ mày xem, một mình có thể ăn lẩu phần mấy người luôn! Cứ lén mà vui đi!"

Hề Thảo lầm bầm một mình rồi đi xuống lầu, xách đồ về căn phòng thuê của mình.

Khác với trước đây, nàng không có bếp riêng, chỉ có thể dùng cái nồi nhỏ nấu lẩu trong căn phòng chật hẹp. Cả phòng sặc mùi lẩu, lúc ăn thì không thấy sao, nhưng ăn xong nàng bắt đầu ghét cái mùi này.

Cô bạn cùng phòng thỉnh thoảng lại dắt bạn trai về, có lần Hề Thảo vừa tắm xong đi ra thì gặp, làm nàng giật cả mình. Sau đó nàng còn nghe thấy gã đó nói xấu nàng với bạn cùng phòng, chê nàng làm ồn.

Chính cô bạn kia đã lạnh giọng mắng hắn: "Đã bảo không cho anh lên rồi, toàn là con gái với nhau anh là đàn ông lên đây không tiện."

Gã đó còn cười: "Anh lên giúp em lấy đồ mà. Với lại có em ở đây anh làm gì được cô ta chứ?" Giọng điệu cợt nhả, như đang trêu hoa ghẹo nguyệt vậy. (Editor: đậu xanh rau muốnggg)

Phiền chết đi được. Hề Thảo ghét đám đàn ông này, thực sự hy vọng khi loài người tiến hóa sẽ loại bỏ luôn giống đực cho rồi.

Sẵn tiện thì hợp pháp hóa hôn nhân đồng giới đi. Như vậy sẽ chẳng còn ai thúc giục họ phải lấy chồng sinh con, cứ như đó là cách duy nhất để hoàn thành sứ mệnh nhân loại vậy. Loài người thật nực cười. Lúc phá hoại môi trường thì chẳng thấy nói bảo vệ Trái Đất, hễ đụng đến chuyện sinh con đẻ cái là lại lôi sứ mệnh với truyền thừa ra nói.

Hề Thảo vừa xịt nước hoa cho phòng vừa nghĩ vẫn vơ, xịt xong thì mùi nồng quá làm nàng hắt xì một cái. Rồi nàng chợt nhận ra đây là mùi nước hoa Thư Diệp thích nhất. Mùi hương đậm đặc, đầy tính chiếm đoạt.

Hề Thảo đứng đó, bỗng thấy mông lung vô cùng. Có một khoảnh khắc tưởng như đã tỉnh táo, nhưng rồi lại bị một đòn giáng mạnh, rồi lại trốn vào không gian nhỏ bé của riêng mình.

-----

Tô Ám tự nhiên không biết những hành động này của Hề Thảo. Lên xe rồi tài xế hỏi nàng đi đâu. Nàng bỗng ngẩn ra, vì nàng không biết địa chỉ nhà Lê Thanh Hòa.

Nàng chỉ biết nhà cũ họ Lê và nơi chị làm việc. Nhưng rõ ràng là giờ này Lê Thanh Hòa chắc chắn đã tan làm. Nàng chỉ có thể phán đoán Lê Thanh Hòa thuê nhà không xa trung tâm nghệ thuật nên bảo tài xế chạy về hướng đó.

Đi vào thành phố mất gần một tiếng, Tô Ám ngồi trên xe nhắn tin cho Lê Thanh Hòa: 【 Chị đang bận à? 】 Lê Thanh Hòa không trả lời.

Tô Ám cứ thế thấp thỏm chờ đợi. Thật lòng mà nói đây là một trải nghiệm rất mới lạ, sự thấp thỏm này mang theo chút mong chờ xen lẫn sợ hãi.

Đó là những cảm xúc hiếm khi xuất hiện trong cuộc sống bình lặng của nàng. Ngay cả việc thăng chức tăng lương cũng chưa từng mang lại cho nàng sự k*ch th*ch như vậy.

Tô Ám nghĩ, mình đúng là "rảnh rỗi sinh nông nổi". Lúc trước tìm mọi cách để rời đi, để sống một cuộc đời không gợn sóng, có công việc tốt, bạn bè tốt, vậy mà giờ lại muốn thay đổi.

Hiện tại chỉ cần gặp lại một lần là lại rơi vào cái bẫy mang tên Lê Thanh Hòa. Mà còn cam tâm tình nguyện nữa chứ.

Xe dừng trước cửa trung tâm nghệ thuật nơi Lê Thanh Hòa làm việc, Tô Ám xuống xe nhưng vẫn chưa nhận được hồi âm. Thế là Tô Ám đứng trong gió bắt đầu thấy hối hận. Sao nàng không hẹn trước nhỉ?

Nhưng cứ nghĩ đến việc Lê Thanh Hòa cũng từng đứng trước cửa nhà nàng, tội nghiệp chờ nàng về, lòng nàng lại mềm nhũn. Lê Thanh Hòa đã xuống nước như vậy, thì nàng đến Minh Châu cũng chẳng có gì to tát.

Tô Ám đứng đó gọi điện cho Lê Thanh Hòa. Một lúc sau máy mới kết nối, giọng Lê Thanh Hòa mang theo vẻ khàn khàn vì vừa ngủ dậy: "Ừ?" Giọng điệu thanh đạm, bình thản nhưng lại như ném một hòn đá vào lòng Tô Ám.

Tô Ám ôn tồn hỏi: "Chị đang ở đâu?"

Lê Thanh Hòa đang đeo tai nghe chống ồn, mò mẫm lấy kính đeo vào, nhìn về phía trước. Vừa vặn tiếng thông báo trên tàu cao tốc vang lên: "Phía trước là ga Bình Thành, xin quý khách xuống ga này chuẩn bị hành lý..."

"Đến ga rồi." Lê Thanh Hòa xách túi đứng dậy đi ra cửa xuống, nhân viên tàu đã đứng chờ sẵn.

Lòng Tô Ám lạnh đi một nửa, nhưng vẫn chưa bỏ cuộc mà hỏi: "Chị đi Bình Thành à?"

Lê Thanh Hòa nhàn nhạt đáp: "Ừ, có chút việc."

Tô Ám khựng lại: "Vậy cuối tuần này chị ở Bình Thành suốt sao?"

Lê Thanh Hòa lại nhẹ nhàng ừ một tiếng, rồi theo dòng người xuống tàu.

Bình Thành nằm ở phía Bắc, chênh lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm rất lớn. Lê Thanh Hòa dù có mặc áo khoác vẫn bị cơn gió lạnh tràn đến làm rùng mình một cái.

"Còn em thì sao?" Lê Thanh Hòa hỏi: "Định tới Minh Châu à?"

Tô Ám im lặng một lát, nhất thời không biết trả lời thế nào, rất nhanh sau đó nàng ma xui quỷ khiến mà phủ nhận: "Không có ạ."

Lê Thanh Hòa ồ một tiếng, rồi khẳng định chắc nịch: "Em đang nói dối. Tô Ám."

Tô Ám: "Dạ?"

Sắp ra khỏi ga, tín hiệu kém, cuộc gọi của Lê Thanh Hòa bị ngắt quãng. Sau khi ra ga, Lê Thanh Hòa mới gửi tin nhắn thoại cho nàng: "Em mua vé tới Bình Thành không?"

Gửi xong, nàng lại trả lời Lý Bích Di: 【 Thật chuyên nghiệp quá đấy Lý lão bản. Tầm này mới vừa tan làm sao? 】

Lý Bích Di: 【 Trùng hợp thôi. Gặp phải một cái 'cọc gỗ' ấy mà. 】

Trước Tiếp