Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tô Ám cảm thấy giữa nàng và Lê Thanh Hòa tồn tại một sợi dây vô hình, đôi bên cứ không ngừng lôi kéo qua lại.
Nàng muốn kéo sợi dây về phía mình một chút để nắm giữ chút quyền chủ động, nhưng lại sợ Lê Thanh Hòa đột ngột buông tay, khiến sợi dây bắn ngược lại làm nàng đau đớn. Thế nên, lúc kéo thì nàng dùng sức rất nhiều, nhưng kéo xong rồi lại lập tức hối hận.
Nàng không muốn để Lê Thanh Hòa cứ mãi nắm thóp mình như vậy, từ ngày ấy, nàng đã chẳng thể nào chịu đựng nổi điểm này ở chị.
Thực ra Tô Ám hiểu rõ, Lê Thanh Hòa vẫn luôn như thế, chỉ là nàng đã thay đổi. Nàng không còn là cô bé phải giả vờ ngoan ngoãn, hạ thấp tư thế để lấy lòng Lê Thanh Hòa nữa. Còn Lê Thanh Hòa thì sao? Chị vẫn luôn cao cao tại thượng, chưa từng rơi xuống khỏi vị trí ấy, chỉ có nàng là vẫn luôn nỗ lực leo lên phía chị.
Nói xong câu đó, cổ họng Tô Ám thắt lại. Nàng không dám nhìn vào mắt Lê Thanh Hòa, càng không dám nhìn biểu cảm của chị, sợ mình sẽ không kìm lòng được mà thu hồi lời vừa nói. Nàng đã chuẩn bị sẵn tâm thế đón nhận cơn giận của đối phương, những lời lẽ tranh cãi kịch liệt đã chạy qua một lượt trong đầu, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào. Vì sự ra đi năm ấy, vì ba năm thân mật bên nhau, và vì cả bảy năm xa cách này.
Thế nhưng không ngờ, Lê Thanh Hòa chỉ nhàn nhạt liếc nhìn nàng một cái, rồi quay mặt đi nhìn về phía trước, ngữ khí bình thản: "Tôi biết."
Lê Thanh Hòa không hề tức giận, ngược lại còn hơi hất cằm: "Vậy để tôi giới thiệu cho em nhé?"
Mọi lời định nói đều nghẹn lại nơi cổ họng Tô Ám, khí thế vừa dâng cao cũng bị dập tắt trong nháy mắt. Thấy Lê Thanh Hòa có vẻ nghiêm túc định bước đi, Tô Ám vội vàng nắm lấy cổ tay chị: "Không cần đâu." Nàng dỗi hờn nói thêm: "Em còn phải làm việc."
"Ồ." Lê Thanh Hòa lùi lại, lạnh lùng đáp: "Vậy thì đợi đi."
---
Tiến độ quay chụp bên phía nhiếp ảnh gia cứ thế kéo dài, Lê Thanh Hòa và Tô Ám đành đứng một bên chờ đợi. Đến tối, Lê Thanh Hòa thậm chí còn phải dặm lại màu thêm một lần nữa.
Mãi đến hơn chín giờ tối, vài bộ ảnh mới khiến cô nàng võng hồng tạm thời hài lòng. Dù vậy, đối phương vẫn hậm hực, vừa kết thúc buổi chụp, khi nhân viên còn đang dọn dẹp, cô ta đã gọi điện mắng nhiếp ảnh gia thậm tệ vì trình độ "rác rưởi".
Âm thanh không hề nhỏ, trong khi nhiếp ảnh gia vẫn còn ở đó. Xem ra cô ta đã quyết định ngày mai sẽ không hợp tác nữa.
Càng nói, cô nàng càng dùng những lời lẽ nặng nề, nhiếp ảnh gia nghe mà bốc hỏa, tiến lên lý luận. Hai bên ban đầu chỉ lời qua tiếng lại, về sau suýt chút nữa thì lao vào đánh nhau.
Lê Thanh Hòa vô cảm đứng nhìn một lát, Tô Ám khẽ hỏi: "Có cần vào can không?"
"Đi thôi." Lê Thanh Hòa kéo tay nàng, "Ít dính vào mấy chuyện này thôi."
Hai người nắm tay nhau rời khỏi hiện trường, tiếng cãi vã cũng dần nhỏ đi rồi mất hẳn. Tô Ám lo lắng không biết chị có nhận được số tiền còn lại không, Lê Thanh Hòa đáp: "Hôm nay cô ta đã trả hết cho tôi rồi."
Tiền công ngày mai thì chưa, nhưng chi phí hôm nay đã được thanh toán xong xuôi từ lúc chị vẽ xong buổi sáng.
"Trả cả hai ngày rồi sao?" Tô Ám hỏi.
Lê Thanh Hòa lắc đầu: "Một ngày thôi."
"Vậy nhỡ ngày mai cô ta không chụp nữa thì sao? Hợp đồng có ghi rõ không?" Tô Ám hỏi tiếp.
"Không ký hợp đồng." Lê Thanh Hòa nghiêng đầu nhìn nàng: "Em thật sự là lo bò trắng răng đấy."
Tô Ám: "..."
Nàng không hiểu rõ ngành này nên lo lắng Lê Thanh Hòa lặn lội đến Bình Thành mà bị khách hàng "bỏ bom" giữa chừng. Nhưng Lê Thanh Hòa lại tùy hứng bảo: "Ngày mai không chụp thì tôi về."
Tô Ám xót xa: "Nhưng chị lặn lội đến Bình Thành là vì công việc này mà."
"Thế này là còn tốt đấy," Lê Thanh Hòa nói, "Có những lúc em đến tận nơi chuẩn bị vẽ rồi, khách hàng lại đổi ý cơ."
"Có lấy được tiền bồi thường không?"
Lê Thanh Hòa khựng lại một chút: "Hồi đầu không biết gì, chẳng lấy được đồng nào, cứ thế thui thủi đi về."
Vì thế bây giờ Lê Thanh Hòa luôn thu tiền đặt cọc trước, nếu khách hủy lịch thì không trả lại tiền cọc. Tuy chỉ có vài trăm tệ để bảo đảm nhưng cũng đỡ phần nào. Tô Ám nghe vậy không khỏi cảm thán: "Bấp bênh quá, giống như làm kinh doanh vậy."
"Đây vốn dĩ là một môn kinh doanh mà," Lê Thanh Hòa đáp.
Tô Ám chưa từng nghĩ Lê Thanh Hòa lại làm công việc này. Nàng cứ ngỡ chị sẽ trở thành một họa sĩ, hoặc chí ít là một nhà thiết kế - những nghề nghiệp bóng bẩy mà người ta vẫn hay nhắc tới. Nhưng nghĩ lại, chính nàng ngày xưa cũng muốn vào các tòa cao ốc tài chính, nhưng giờ lại làm ở bộ phận vận hành của một công ty ngoại quốc, hằng ngày quay cuồng với những việc vặt vãnh.
Không phải ai cũng làm đúng chuyên ngành mình học, những người làm công việc chỉ hơi liên quan đến chuyên môn như họ mới là đại đa số.
-----
Lê Thanh Hòa kéo Tô Ám vào một tiệm canh bên đường, hỏi nàng có ăn không, Tô Ám gật đầu đồng ý. Hai người ngồi bên cửa sổ, gọi hai phần canh thịt bò. Làn khói nóng hổi làm dịu đi dạ dày của cả hai. Chờ ăn gần xong, Lê Thanh Hòa mới nhạt giọng hỏi: "Khi nào em đi?"
Chuyến bay của Tô Ám là tám giờ tối mai, từ Minh Châu bay về Nghi Thành. Trước đó nàng mua vé khứ hồi để rẻ được 120 tệ, không ngờ lịch trình thay đổi nên nàng lại tới Bình Thành. Lẽ ra nàng có thể bay thẳng từ Bình Thành về Nghi Thành, còn rẻ hơn được 200 tệ, nhưng giờ lại phải quay về Minh Châu rồi mới ra sân bay. Thật là một vòng luẩn quẩn.
Mặc dù Lê Thanh Hòa không hỏi, Tô Ám cũng đã tự mình tính toán và cảm thấy hơi khó chịu một chút: vừa tốn thêm tiền, vừa lãng phí thời gian. Nàng cố tỏ ra không bận tâm khi nói về lịch trình của mình. Lê Thanh Hòa nghe xong nhướng mày: "Mệt lắm nhỉ."
Tô Ám sững lại, đáp một câu an toàn: "Cũng ổn ạ."
"Ngày mai tôi chắc không về cùng em được," Lê Thanh Hòa nói, "Em về trước đi, khi nào rảnh tôi sẽ qua tìm em."
Tô Ám "ừ" một tiếng, rồi nói: "Nếu em có kỳ nghỉ, em cũng có thể qua tìm chị."
Nghe qua, hai người họ thật sự giống như một cặp đôi yêu xa đầy trắc trở. Ăn xong Lê Thanh Hòa định thanh toán, nhưng Tô Ám bảo mình đã trả rồi.
Rời khỏi tiệm canh, họ đi bộ về khách sạn. Gió đêm lạnh buốt, trái ngược hẳn với sự nóng nực ban ngày. Lê Thanh Hòa chỉ mặc chiếc áo thun nên đang lạnh đến mức sụt sịt mũi. Tô Ám lấy từ trong túi tote ra chiếc áo khoác đưa cho chị.
Lê Thanh Hòa với mái tóc dài bay trong gió nhìn nàng bằng ánh mắt như muốn nói: Vẫn chu đáo như vậy nhỉ, Tô Ám.
Thấy chị không nhận, Tô Ám trực tiếp mở áo ra khoác lên người chị. Lúc đi nàng chỉ mang đúng chiếc áo khoác này phòng hờ mọi bất trắc, dù ở Nghi Thành đã không còn cần đến nữa.
Trên đường đi có rất nhiều xe đẩy bán hoa. Các chủ sạp thi nhau mời mọc, thấy cặp đôi nam nữ đi cùng nhau là gọi: "Mua bó hoa đi ạ." Ngược lại, khi hai nàng nắm tay đi qua, chủ quán chẳng thèm liếc nhìn. Tô Ám lướt mắt qua các sạp hoa rồi nhanh chóng thu hồi tầm mắt.
Lê Thanh Hòa hỏi: "Muốn hoa không?"
Tô Ám lắc đầu: "Mua về không có chỗ để, ngày mai đi rồi, mang theo phiền phức lắm."
Nàng luôn như vậy, gặp chuyện gì cũng nghĩ đến hậu quả đầu tiên. Câu nói này làm Lê Thanh Hòa nhíu mày: "Thật vô vị."
Tô Ám mím môi, dịu giọng: "Chị muốn hoa sao?"
Lê Thanh Hòa nhìn nàng: "Chẳng phải em nói rất phiền phức sao?"
Tô Ám không đáp, nàng đi đến một xe đẩy chọn một bó hoa tulip hồng bảy bông với giá 30 tệ. Thanh toán xong, nàng mang về tặng Lê Thanh Hòa. Lê Thanh Hòa mân mê mấy chiếc lá: "Ngày mai không mang đi được thì sao?"
"Hoa có thể mang lên tàu cao tốc được mà," Tô Ám nói, "Là em nghĩ nhiều quá thôi."
"Chậc." Lê Thanh Hòa ôm bó hoa vào lòng, "Tô Ám, bao nhiêu năm rồi sao em vẫn chẳng sửa được cái tính ấy nhỉ?"
Tô Ám không hiểu: "Dạ?"
"Rất nhiều thứ là dành cho hiện tại, không phải vì tương lai," Lê Thanh Hòa nói, "Ai biết được có tương lai hay không chứ?"
Tô Ám: "..."
Câu nói của Lê Thanh Hòa như một bài học triết học dành cho Tô Ám. Đối với nàng, việc giữ tươi và chăm sóc hoa đã khiến một người sợ phiền phức như nàng phải từ chối ngay lập tức. Đa số các loại hoa đều sớm nở chóng tàn, chỉ vì mấy ngày rực rỡ mà tốn công sức như thế, Tô Ám thấy không đáng.
Cũng giống như tình yêu, cuộc đời Tô Ám luôn theo đuổi sự thực tế và hiệu quả. Khi đi học, nàng có thể vì tương lai mà từ bỏ những thứ phù phiếm lôi cuốn.
Nàng thích đọc tiểu thuyết, xem tivi, ngắm cảnh, nhưng nàng biết tự chủ đến mức đáng sợ: giây trước còn đọc truyện, giây sau đã có thể bắt tay vào làm bài tập. Thậm chí nàng còn có thể thuyết phục chính mình phải yêu việc học.
Nhưng Lê Thanh Hòa thì khác, chị luôn chú trọng vào cảm nhận của hiện tại. Mua hoa với chị là để đẹp mắt, giây phút nhận được hoa thấy vui là đủ rồi. Chuyện sau đó thế nào, chị không quan tâm. Hai người họ thực sự rất khác nhau, Tô Ám nghĩ.
----
Về đến khách sạn, Lê Thanh Hòa đặt hoa lên bàn, xoay người cầm chai nước khoáng uống vài ngụm rồi đưa cho Tô Ám. Tô Ám sững lại, không hiểu chị muốn làm gì.
Lê Thanh Hòa nhướng mày: "Chê à?"
"..."
Chữ "không phải" còn chưa kịp nói ra, Lê Thanh Hòa đã bảo: "Trên dưới đều ăn cả rồi, chẳng lẽ không chịu nổi việc uống chung một chai nước, em bị sạch sẽ quá mức sao?"
Giọng điệu của Lê Thanh Hòa rất thản nhiên, như thể đang thảo luận tối nay ăn gì, nhưng lời nói lại trực tiếp khiến Tô Ám đỏ bừng mặt. Nàng khó lòng bình tĩnh thảo luận những chuyện trên giường như thế, còn Lê Thanh Hòa thì chẳng bận tâm.
"Không có." Tô Ám khẽ thở ra, nhận lấy chai nước uống một ngụm để hạ hỏa, "Chỉ là em chưa khát thôi."
Lê Thanh Hòa "ồ" một tiếng rồi bảo: "Vậy thì uống thêm đi, đừng lãng phí tài nguyên nước."
Dưới cái nhìn của chị, Tô Ám uống thêm vài ngụm nữa. Cuối cùng còn lại gần nửa chai, Lê Thanh Hòa uống sạch, sau đó chị mở túi lấy ra một con dao rọc giấy, cắt chai nước khoáng ra.
Tay chị rất khéo, vết cắt phẳng phiu như dùng máy. Chị hứng nước máy, tỉa tót từng bông hoa rồi c*m v**. Những bông hoa trong chai nước khoáng mang một nét đẹp riêng, khiến căn phòng bỗng chốc tràn ngập không khí lãng mạn.
Lê Thanh Hòa chụp một bức ảnh đăng lên vòng bạn bè mà không kèm lời bình nào, vậy mà vẫn có nhiều người vào tương tác vì chị rất ít khi đăng bài.
Thấy chị kiên nhẫn với hoa như vậy, Tô Ám nói: "Chị có vẻ rất thích hoa."
"Nó đẹp mà," Lê Thanh Hòa đáp, "Tôi thích tất cả những gì xinh đẹp." (Editor: mình thì ít khi thấy cái gì đẹp, hiếm lắm, những thứ mình thích thì mình mới thấy đẹp, giống như mình thích một bạn đó vậy, trong mắt mình bạn ấy là cực phẩm, càng nhìn càng đẹp nhưng khi mình không thích nữa thì mình lại không thấy đẹp nữa mặc dù ai cũng khen bản đẹp)
Tô Ám bỗng trầm giọng: "Nhưng em không đủ xinh đẹp."
Lê Thanh Hòa sững lại, ngạc nhiên: "Hả?"
Tô Ám nói: "So với chị, em không đủ xinh đẹp." Ý nàng là - Tại sao chị lại thích em?
Lê Thanh Hòa chậm rãi lắc đầu: "Em rất đẹp, Tô Ám."
Ánh mắt Tô Ám sâu thẳm nhìn chị: "Vậy... chị bắt đầu thích em từ khi nào?"
Lê Thanh Hòa không trả lời mà hỏi ngược lại: "Còn em? Có thích tôi không?"
Tô Ám nói: "Thích."
"Vậy em thích tôi từ khi nào?" Lê Thanh Hòa lại hỏi.
Tô Ám im lặng một lát rồi bảo: "Em hỏi trước mà."
"Không biết nữa," Lê Thanh Hòa nhún vai, "Lâu quá rồi, quên sạch rồi."
Tô Ám bỗng cảm thấy họ không hợp để nói về những chủ đề ngây thơ này. Chỉ cần chạm tới là sẽ bị kéo về quá khứ, mà đoạn ký ức đó chẳng mấy vui vẻ gì, khiến bầu không khí bỗng chốc chùng xuống.
"Em cũng quên rồi," Tô Ám nói.
Lê Thanh Hòa cười hỏi: "Vậy em nhớ được cái gì?"
Tô Ám dịu giọng: "Nhớ chị chở em suốt ba năm, nhớ thời cấp ba rất khổ."
"Tôi chỉ nhớ năm lớp 12 là khổ nhất thôi," Lê Thanh Hòa nhíu mày nhớ lại, "Cứ như không phải sống cho mình vậy."
Họ đang cố tình lảng sang chuyện khác, nhưng lòng Tô Ám vẫn dâng trào cảm xúc. Trong ký ức nàng, Lê Thanh Hòa không phải là người dịu dàng sâu sắc như thế.
Chị vốn là người sẽ bám lấy một vấn đề không buông, cho đến khi nghe được câu trả lời mình muốn mới thôi. Một Lê Thanh Hòa cố chấp như thế, không biết đã biến mất từ khi nào.
-----
Cuộc trò chuyện chẳng kéo dài được lâu, vì giữa họ dường như cơ thể đối phương mới là thứ hấp dẫn hơn cả. Chỉ vài phút sau, cả hai đã lại quấn lấy nhau trên giường.
Đang hôn dở, Lê Thanh Hòa đẩy Tô Ám vào phòng tắm, muốn đi tắm. Nhưng chị không muốn tắm một mình, Tô Ám định dừng nụ hôn lại để tắm riêng, nhưng Lê Thanh Hòa kéo nàng vào, mở vòi sen dội ướt cả hai khi vẫn còn mặc quần áo, như thể cả hai đang cùng nhau tắm dưới một trận mưa rào.
Dòng nước dội xuống khiến Tô Ám có chút bực bội, nụ hôn sau đó mang theo vài phần phát tiết. Lê Thanh Hòa không hề khó chịu, trái lại còn phối hợp nhịp nhàng, giọng nói khàn đặc đi.
Mỗi lúc như thế, Tô Ám lại nảy sinh những ý nghĩ âm u: Có phải Lê Thanh Hòa ở bên nàng chỉ vì chuyện này không? Nàng là gì đối với chị? (Editor: nghĩ gì vậy, vậy mắc gì cổ không làm với người khác trong 7 năm đó)
Nếu thực sự yêu nàng, chắc chắn Lê Thanh Hòa sẽ tính toán chi li với nàng! Nếu thực sự yêu nàng, chắc chắn chị sẽ hận sự ra đi không lời từ biệt của nàng. Nhưng hiện tại chị chẳng so đo gì cả, rộng lượng đến lạ thường, phải chăng chị đang âm mưu một điều gì khác? Muốn nàng chìm đắm trong tình yêu rồi lại nhẫn tâm vứt bỏ sao?
Những suy nghĩ đan xen khiến động tác của Tô Ám càng thêm mạnh bạo. Cuối cùng, nàng đưa Lê Thanh Hòa đến cao trào trong sự kiệt sức. Hai người đẫm mồ hôi nằm trên giường, tấm ga trắng và mái tóc đen nhánh tạo nên một khung cảnh hỗn loạn đầy mê hoặc. Trong căn phòng chỉ còn lại nhịp tim và tiếng th* d*c đan xen.
Một hồi lâu sau, Lê Thanh Hòa khàn giọng nói: "Tô Ám, thật muốn bị em làm cho chết đi được."
Tô Ám nghiêng mặt nhìn chị: "Nếu không làm chuyện này, chị có còn thích em không?"
Lê Thanh Hòa khó hiểu: "Chẳng lẽ em không thích làm với tôi sao?"
"Em chỉ là không thích lúc nào cũng làm," Tô Ám nói, "Cảm giác chúng ta gặp nhau chỉ có làm và làm thôi."
Lê Thanh Hòa bỗng bật cười, ngón tay khẽ chạm lên môi nàng, nụ cười rạng rỡ: "Chẳng lẽ em muốn chúng ta giao lưu tâm hồn sao?"
Tô Ám nhíu mày, không biết đáp lại thế nào. Dường như có gì đó không đúng.
Lê Thanh Hòa nói tiếp: "Vậy em nói xem, linh hồn em màu gì? Trắng hay đen?"
"..."
"Em không có ý đó," Tô Ám giải thích.
Ngón tay Lê Thanh Hòa thừa cơ lướt qua răng rồi luồn vào trong miệng nàng, hiện rõ nụ cười gian xảo: "Dù sao cứ thấy em là linh hồn tôi lại toàn màu 'vàng' thôi, chỉ muốn làm với em, tốt nhất là chết trên giường luôn."