Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thời học sinh, sợ nhất chính là bị học sinh khóa trên tìm tới cửa.
Trường cấp hai trước đây Tô Ám học rất tệ, ngoài cổng trường thường xuyên có lưu manh, những kẻ nghỉ học sớm nhuộm tóc vàng, vác gậy trên vai, tưởng rằng có thể học theo phim xã hội đen Hồng Kông thế kỷ trước, tùy tiện nhận ai đó làm đại ca là nghĩ mình có thể đi ngang về tắt.
Có đôi khi tan học Tô Ám thấy rất nhiều người quây một người bạn học vào hẻm nhỏ, nhục mạ, nhổ nước miếng, đấm đá túi bụi.
Bọn họ lấy việc bắt nạt người khác làm niềm vui.
Có phụ huynh biết chuyện làm ầm lên đến trường, nhưng vì "pháp không trách chúng", cuối cùng cũng chẳng đi đến đâu.
Năm tồi tệ nhất, lớp của Tô Ám có ba người bạn phải chuyển trường.
Còn có những gia đình điều kiện không tốt, chỉ đành lặng lẽ chịu đựng.
Tô Ám luôn đứng ngoài cuộc, ngay cả ánh mắt cũng không chạm với bọn họ. Những kẻ đó dường như cũng có một bộ quy tắc, đối với những người thành tích học tập tốt thường ít khi trêu chọc.
Trừ khi là muốn dấn thân vào cái vòng của bọn họ.
Còn về cái vòng đó là gì, Tô Ám cũng không biết.
Nhưng Tô Ám đã bình an trải qua ba năm trong môi trường hỗn loạn đó.
Không ngờ tới cấp ba, ngôi trường Nhị Trung vốn nổi tiếng là kỷ luật cực tốt, lại gặp phải chuyện tương tự.
Trần Thi Tình nhát gan, bị đối phương điểm danh liền lập tức co rúm trên chỗ ngồi, không dám động đậy.
Trong lớp nhất thời lặng ngắt như tờ, cây bút giữa ngón tay Tô Ám lại xoay một vòng, nàng rũ mắt lên tiếng: "Diện tích tam giác ABC bằng một phần hai abSinC, đã biết SinC bằng......"
Giọng nàng rất trầm, nghe kỹ có thể thấy sự thiếu kiên nhẫn, trong lớp học yên tĩnh này lại càng tỏ ra đột ngột.
Không ít người nhìn về phía Tô Ám, nữ sinh đến tìm chuyện thấy không ai trả lời, giơ tay gõ gõ cửa: "Trần Thi Tình là đứa nào? Tự chủ động bước ra đây."
Trần Thi Tình hít sâu một hơi, chuẩn bị đứng dậy, liền nghe Tô Ám nhàn nhạt nói: "Xin hỏi tìm bạn ấy có chuyện gì?"
"Mày chính là Trần Thi Tình?" Nữ sinh kia hếch cằm: "Được, ra đây nói chuyện."
Tô Ám lướt cây bút bi vào trong tay áo đồng phục, đứng dậy đi về phía cửa.
"Tô Ám, cậu định làm gì đấy?" Hàng ghế sau có nam sinh hô lên một tiếng, dùng giọng điệu xem kịch: "Học tỷ gọi Trần Thi Tình mà, có gọi cậu đâu."
"Mẹ kiếp." Nữ sinh lớp 11 kia bực mình: "Bọn mày đùa giỡn tao đấy à? Trần Thi Tình ra đây!"
Tay ả ta chỉ thẳng vào Trần Thi Tình đang run rẩy.
Bạn học trong lớp ăn cơm tối xong lục tục quay lại, cả ngôi trường náo nhiệt ồn ào, không ít người ở hành lang nghe tin còn chạy tới xem náo nhiệt.
Trần Thi Tình run cầm cập không dám bước tới, chưa đứng lên mà mắt đã đỏ hoe vì sợ.
"Có chuyện gì thì nói ở lớp đi." Tô Ám trầm giọng: "Sắp đến giờ vào học rồi."
"Liên quan gì đến mày." Nữ sinh kia hừ lạnh: "Trần Thi Tình, mày lại đây."
"Được rồi Trịnh San." Nữ sinh cao ráo đứng phía sau cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói lãnh đạm, quét mắt nhìn Trần Thi Tình: "Không có gan thì bớt gây chuyện lại. Không phải ai mày cũng đụng vào được đâu."
Một câu nói nghe thì khí phách nhưng thực chất rất "trẻ trâu".
Bỏ lại câu đó xong, ả ta kéo hai đứa bạn đi thẳng. Tuy rằng chưa có chuyện gì xảy ra, nhưng việc này đã gây ra chấn thương tâm lý lớn cho Trần Thi Tình.
Gia đình Trần Thi Tình hòa thuận, không phải đại phú đại quý nhưng bố là nòng cốt trong doanh nghiệp nhà nước, mẹ làm nội trợ toàn thời gian chăm sóc nàng. Là con một lớn lên trong nhung lụa, nàng chưa từng chịu ủy khuất thế này, cả tiết tự học buổi tối đều rơi vào trạng thái thẫn thờ.
Sau khi tan học, Trần Thi Tình vẫn chưa hoàn hồn, Tô Ám hỏi: "Cậu ổn không?"
Trần Thi Tình nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
"Tối nay tớ đi cùng cậu nhé." Tô Ám chủ động đề nghị: "Nhưng tớ không biết đạp xe, cậu đèo tớ đến nhà cậu rồi tớ bắt xe buýt về."
Nhà Trần Thi Tình không xa trường, chẳng qua ngược hướng với nhà họ Lê, đi xe buýt thêm ba trạm là tới.
Trần Thi Tình không nói gì, Tô Ám mím môi nói tiếp: "Hay là cậu gọi điện cho người nhà đến đón đi."
Trần Thi Tình chậm rãi định thần lại, lắc đầu một nửa rồi nói: "Cậu đi cùng tớ đi."
......
Tô Ám không có số QQ (Chim cánh cụt) cũng không có số điện thoại của Lê Thanh Hòa.
Dứt khoát bảo Trần Thi Tình đèo mình đi tìm Lê Thanh Hòa trước.
Lê Thanh Hòa vẫn như cũ, một chân chống đất ngồi trên xe điện chơi điện thoại. Trần Thi Tình đang nặng lòng, nhìn thấy người mình thầm thương trộm nhớ bao lâu mà ánh mắt vẫn đờ đẫn, không nói một lời.
Lê Thanh Hòa thấy Tô Ám bước xuống từ xe của Trần Thi Tình, sắc mặt khẽ biến, chân mày nhíu lại, cất điện thoại khoanh tay nhìn Tô Ám.
Tô Ám đi đến trước mặt nàng thấp giọng nói: "Chị ơi, chị về trước đi, đêm nay em đi cùng Trần Thi Tình."
Lê Thanh Hòa: "......"
"Chắc chứ?" Lê Thanh Hòa nhướng mày.
Vì bữa cơm sáng nay mà tâm trạng cả ngày của Lê Thanh Hòa khá tốt, không ngờ buổi tối Tô Ám lại bày ra trò này, ngữ khí tức khắc trở nên khó nghe.
"Vâng." Tô Ám kéo dây đeo cặp: "Em đưa bạn ấy về nhà rồi về sau."
Ánh mắt lãnh đạm của Lê Thanh Hòa quét qua mặt nàng từ trên xuống dưới, sau đó nhếch môi: "Được, cút đi."
Tô Ám ôn tồn dặn dò: "Chị đi đường cẩn thận."
Lê Thanh Hòa không trả lời, Tô Ám quay người ngồi lên ghế sau xe của Trần Thi Tình.
Hai người vừa đi, Khương Thuận đã cưỡi chiếc xe điện màu xanh lá mạ mới mua dừng bên cạnh Lê Thanh Hòa, khoe khoang chiếc xe mới của mình.
Lê Thanh Hòa liếc mắt nhìn, đánh giá lạnh lùng: "Xấu." (Editor: vợ đi theo người khác, nhìn cái gì mà chả xấu)
"Gì chứ!" Khương Thuận không phục: "Trong tiệm tôi nhìn một cái là ưng 'Tiểu Lục' ngay đấy, phong cách biết bao."
Nói xong lại nhìn quanh: "Em gái cậu đâu?"
"Em gái cậu ấy." Lê Thanh Hòa đáp không cần suy nghĩ.
Khương Thuận đứng hình hai giây, lại cười hì hì: "Tôi hỏi Tô Ám nhà ta đâu? Em ấy ổn không? Sao vẫn chưa ra?"
"Đi với người khác rồi." Lê Thanh Hòa mặt lạnh nói.
Một lát sau nàng nhận ra có gì đó không đúng: "Em ấy làm sao?"
"Không có gì." Khương Thuận nói: "Tôi chỉ nghe người ta bảo lúc cơm tối, cái con Mã Hựu Phi lớp mình dẫn theo Trịnh San với Võ Giai Giai lớp tôi đi gây sự ở lớp 10-3, chính là lớp của Tô Ám đấy."
Lê Thanh Hòa nhíu mày: "Gây sự chuyện gì?"
"Em gái Mã Hựu Phi cùng lớp với Tô Ám, nghe bảo bị người ta bắt nạt nên đi tìm chỗ dựa." Khương Thuận nói xong khựng lại: "Hình như là tìm... Trần Thi Tình."
Khương Thuận có một thời gian hay chạy sang lớp Tô Ám, bên cạnh Tô Ám cũng chỉ có mỗi một người bạn nên hắn cũng biết tên.
Hơn nữa cái tên đó nghe rất ưu nhã. Chuyện này đối với hắn cũng chỉ như một trò vui, hạng học kém như bọn hắn tuy có quậy một chút nhưng chưa bao giờ gây chuyện thị phi trong trường.
Lúc nãy nhất thời hắn không chú ý đó là Trần Thi Tình.
"Trần Thi Tình làm sao?" Lê Thanh Hòa lại hỏi: "Liên quan gì đến Tô Ám?"
"Trần Thi Tình ấy à, chính là cái đứa hay đi cùng Tô Ám đấy." Khương Thuận tặc lưỡi: "Có dạo tôi gửi bữa sáng toàn vào bụng cô nàng hết."
Lê Thanh Hòa "ồ" một tiếng, khớp tên với người.
"Cho nên ý cậu là, Mã Hựu Phi dẫn người đi dọa Trần Thi Tình một trận?" Lê Thanh Hòa hỏi.
Lạ thay, trong giọng nói lại có vài phần đắc ý nhẹ.
"Đúng thế." Khương Thuận cười nói: "Cô nàng đó nhát gan lắm."
Lê Thanh Hòa nghe vậy gật đầu: "Đúng thật, nhiều lần tôi nói chuyện với cô ta, trông cô ta cứ như bị kinh hãi vậy."
Khương Thuận cùng Lê Thanh Hòa về nhà, nhưng xe của Khương Thuận chạy nhanh như chớp, Lê Thanh Hòa không vội, cứ chậm rãi đi về.
Về đến nơi nàng cũng không lên lầu, đứng đợi dưới nhà một hồi lâu mới thấy Tô Ám xuất hiện dưới ánh đèn đường nơi góc cua.
Tô Ám đưa Trần Thi Tình về nhà xong còn an ủi thêm vài câu, bảo nàng đừng sợ, những người đó không dám làm gì đâu.
Trần Thi Tình quả thực bị dọa không nhẹ, không biết có nghe lọt lời Tô Ám nói không.
Mãi cho đến khi vào khu tập thể, cây bút bi kia vẫn còn giấu trong tay áo Tô Ám.
Tô Ám thấy Lê Thanh Hòa ở cửa lầu, đang ngậm một cây kẹo m*t, đứng dưới đèn đường vẻ mặt buồn chán.
Tô Ám chạy chậm vài bước tới: "Chị."
Lê Thanh Hòa không đáp, từ trong túi lấy ra một thanh chocolate Alpenliebe: "Mua một tặng một."
Tô Ám nhận lấy: "Cảm ơn chị."
Hai người sóng vai cùng nhau đi lên nhà.
......
Hôm sau, lớp Lê Thanh Hòa có tiết thể dục. Mã Hựu Phi dùng lý do đau bụng kinh để xin nghỉ với thầy giáo.
Lúc mọi người chạy bộ, ả ta thong thả ngồi một bên nghỉ ngơi.
Lê Thanh Hòa liếc nhìn vẻ thản nhiên của Mã Hựu Phi một cái, sau đó giơ tay: "Thầy ơi."
Thầy thể dục hỏi: "Chuyện gì?"
"Mã Hựu Phi không có đến kỳ đâu." Lê Thanh Hòa nói rất to: "Cậu ta nói dối đấy."
Thầy thể dục của lớp là nam, bình thường quản lý khá lỏng, bạn nữ nào lấy lý do sinh lý xin nghỉ thầy đều đồng ý, nhưng tiền đề là không được quá thường xuyên.
Câu nói của Lê Thanh Hòa vừa thốt ra, tất cả mọi người đều ngớ người. Thù hằn gì đây trời?
Bình thường Mã Hựu Phi cũng đâu có đụng chạm gì Lê Thanh Hòa.
Đặc biệt là Mã Hựu Phi, sắc mặt lập tức thay đổi: "Cậu nói bậy bạ gì đó?"
"Thầy ơi, tiết thể dục tuần trước nữa Mã Hựu Phi cũng vừa xin nghỉ vì đau bụng kinh xong. Em cũng là con gái, không biết kinh nguyệt lại có kiểu nửa tháng tới một lần." Lê Thanh Hòa nói năng hùng hồn đầy lý lẽ.
Thầy thể dục sững lại, quay sang hỏi lớp trưởng thể dục. Lớp trưởng ngẩn ngơ đáp: "Đúng ạ."
"Mã Hựu Phi!" Giọng thầy lập tức nghiêm khắc: "Chạy phạt thêm hai vòng."
Không thể dung túng cho cái thói nói dối này, nếu không sau này tiết thể dục của thầy loạn mất.
Mã Hựu Phi biện minh: "Thầy ơi em đau bụng thật mà......"
"Phạt thêm hai vòng! Lớp trưởng giám sát." Thầy thể dục lạnh giọng hô: "Sau này ai xin nghỉ vì lý do sinh lý thì lên gặp giáo viên chủ nhiệm, cầm giấy xin phép có chữ ký mới gặp tôi. Không có giấy thì đừng mở miệng nói đau bụng, tôi không thông qua đâu."
Dứt lời, nhiều nữ sinh trong lớp nhìn Lê Thanh Hòa với ánh mắt cạn lời.
Vài nam sinh thì huýt sáo: "Thầy ơi, nên làm thế từ lâu rồi! Các bạn ấy được ưu tiên làm chúng em mất cân bằng tâm lý lâu lắm rồi."
"Thế thì cậu đi thiến để thành giới tính thứ ba đi." Lê Thanh Hòa mặt không cảm xúc đáp trả nam sinh đó: "Cậu cũng sẽ được ưu tiên thôi."
"......"
Việc Lê Thanh Hòa chủ động vạch trần bạn học khiến nàng nhận về không ít ánh mắt dị nghị trong lớp.
Đặc biệt là Mã Hựu Phi sau khi chạy phạt xong, thở hồng hộc đi đến trước mặt Lê Thanh Hòa: "Tôi đụng gì đến cậu hả Lê Thanh Hòa, sao lại chơi tôi như vậy?"
"Không có." Lê Thanh Hòa bình tĩnh đáp.
Mã Hựu Phi càng điên tiết: "Vậy cậu làm thế là ý gì?!"
"Đơn giản là chướng mắt thôi." Lê Thanh Hòa nhếch môi: "Có sức dẫn người đi gây rắc rối cho học sinh lớp 10, mà lại không có sức chạy 800 mét. Đồ hèn."
Hai chữ cuối, Lê Thanh Hòa không hề che giấu sự mỉa mai trong giọng nói.
Mã Hựu Phi tức tối định giơ tay đánh Lê Thanh Hòa, nhưng bị người bên cạnh giữ lại.
"Buông cậu ta ra." Lê Thanh Hòa đứng dậy, hai tay đút túi đứng trước mặt ả, làn gió thu thổi động vạt áo đồng phục. Gương mặt nàng hờ hững, khóe môi hơi cong mang theo vài phần miệt thị: "Tới đánh tôi thử xem."
Mã Hựu Phi ngẩn người vài giây, lườm một cái rồi hậm hực bỏ đi.
Mẹ kiếp.
Ai mà không biết Lê Thanh Hòa đánh nhau không cần mạng.
Hồi mới vào lớp 10, có một nam sinh lớp 11 nhìn trúng Lê Thanh Hòa, suốt ngày nịnh bợ trước mặt nàng nhưng nàng không thèm đếm xỉa. Sau đó nam sinh kia bực mình, gọi một nhóm người chặn nàng lại ở lối vào sân vận động để tỏ tình bắt buộc, kết quả Lê Thanh Hòa mắng hắn vừa xấu vừa ngu.
Đối phương trở tay bóp cổ nàng, giây tiếp theo Lê Thanh Hòa đã túm tai hắn, tung một cú đá vào chỗ hiểm g*** h** ch*n.
Sức của Lê Thanh Hòa không lớn, nhưng đánh nhau toàn chọn chỗ yếu hại nhất mà đánh, và căn bản không quan tâm mình bị thương bao nhiêu, cứ như muốn liều mạng với đối phương.
Trận chiến đó nửa trường kéo đến xem, hơn nữa Lê Thanh Hòa còn có Khương Thuận.
Là "đệ tử ruột" của Lê Thanh Hòa, Khương Thuận to cao lại giỏi giao thiệp, quan hệ với không ít lưu manh, đánh nhau cũng rất máu chiến.
Thế nên ngày đó, nam sinh kia bị đánh nhập viện. Khi hắn ngã gục dưới đất, Lê Thanh Hòa lạnh lùng nhìn hắn, còn nhổ nước miếng khinh bỉ: "Cái thứ gì đâu không."
Từ đó, Lê Thanh Hòa nổi danh sau một trận chiến.
Nhưng vì mẹ nàng là phó cục trưởng cục giáo dục, nên nàng chỉ bị ghi lỗi nhỏ.
Còn nam sinh kia thì bị đuổi học.
Đây chính là lý do rất nhiều người không dám đụng vào Lê Thanh Hòa.
......
Một trận mưa thu gột rửa những cây ngô đồng trong trường, những chiếc lá vàng rụng xào xạc gây không ít khó khăn cho những bạn trực nhật.
Nhưng điều đó cũng có nghĩa là mùa thu sắp kết thúc, kỳ thi giữa kỳ đang đến gần.
Khi thầy Trần công bố tin này trên bục giảng, cả lớp vang lên tiếng than vãn.
Ngòi bút của Tô Ám không hề khựng lại, nàng vẫn tiếp tục làm đề. Sau khi thầy rời đi, Trần Thi Tình mới gục đầu xuống: "Xong đời rồi, lại sắp thi."
Sau sự cố lần trước, mẹ Trần Thi Tình ngày nào cũng đưa đón nàng, không chỉ vậy còn đổi món liên tục nấu đồ ngon cho nàng, ngay cả Tô Ám cũng có một phần.
Chỉ sau vài ngày là tâm trạng Trần Thi Tình đã khá hơn.
Nhưng kỳ thi giữa kỳ ập đến lại khiến tâm trạng nàng rơi xuống đáy vực.
"Không sao đâu." Tô Ám viết xong tờ đề, bớt chút thời gian an ủi bạn: "Dạo này cậu học rất tốt mà."
"Thật không? Tô lão sư, cậu nói thế là tớ tin đấy nhé!" Tô Ám thường xuyên giảng đề toán cho Trần Thi Tình, lâu dần nàng gọi vui Tô Ám là "Tô lão sư". Tô Ám bất lực, cũng không sửa lại, cứ để bạn gọi như vậy.
Trần Thi Tình quả thực là một người bạn rất tốt.
Hơn nữa cả hai đều sống nội tâm, Trần Thi Tình sẽ không đi kể chuyện của nàng với người khác.
Tô Ám cứ thế chơi thân với nàng, dù sao Trần Thi Tình cũng dễ dỗ, vài câu nói là lại tràn đầy tự tin ngay.
Lần này khối 10 và khối 11 thi giữa kỳ cùng lúc. Khác ở chỗ, khối 11 đã phân ban văn lý, thi theo phương thức đại học.
Khối 10 phải thi chín môn, thời gian khá gấp rút.
Nhưng Tô Ám thấy Lê Thanh Hòa chẳng có chút gì gọi là hoảng loạn vì thi cử, về nhà cũng không đọc sách, vẫn thong dong tự tại.
Chu Khuynh có nói với Tô Ám, bảo nàng lúc rảnh thì thúc giục Lê Thanh Hòa một chút, nhưng Lê Thanh Hòa chẳng mảy may hứng thú với việc học.
Trước ngày thi một ngày, mọi người đã sắp xếp xong phòng thi và bàn ghế.
Tan học, Tô Ám vẫn cầm cuốn sổ tay vật lý để xem, ngồi sau xe điện của Lê Thanh Hòa, đầu óc vẫn đang tính toán.
Lê Thanh Hòa liếc nhìn nàng một cái không nói gì, đón gió chạy xe về nhà.
Thời tiết chuyển lạnh, Tô Ám vẫn mặc chiếc áo đồng phục mỏng manh, bên trong chỉ thêm một chiếc áo hoodie mỏng.
Vừa xuống xe, nàng dụi dụi mũi, chóp mũi đỏ bừng, quay mặt đi hắt hơi một cái.
"Tối nay ăn gì đây? Học bá." Lê Thanh Hòa hỏi.
"Chị không ăn cơm à?" Tô Ám hỏi lại.
Lê Thanh Hòa nhàn nhạt đáp: "Lượn một vòng dưới căng tin, cơm ở đó như cám lợn vậy, không ăn."
Thực tế là nàng đã đi lấy cơm, nhưng không thấy Tô Ám ở căng tin.
Khương Thuận trêu: "Hạng học bá như các cậu ấy giờ này chắc chắn đang bận ôn tập rồi, làm gì có thời gian ăn cơm?"
Ăn xong Lê Thanh Hòa vờ như tình cờ đi ngang qua lớp Tô Ám, liền thấy nàng đang vùi đầu vào làm đề.
Tô Ám giống như một ngọn núi sừng sững, bình tĩnh và nghiêm túc, dường như không điều gì có thể làm lệch đường đi của nàng.
"Ngày thường làm nhiều đề thế rồi." Lê Thanh Hòa thấy Tô Ám do dự, liền trực tiếp giật lấy cuốn sổ tay trên tay nàng, giọng điệu lười biếng: "Hôm nay đừng xem nữa, tôi mời em một bữa ngon, ăn xong về ngủ sớm cho tinh thần thoải mái mà đi thi."
Tô Ám rũ mắt, hít một hơi sâu: "Vậy chúng ta đi ăn gì ạ?"
"Mời em ăn Tô Ký." Lê Thanh Hòa quay đầu xe, thấy chóp mũi Tô Ám đỏ ửng vì lạnh, nàng nhíu mày, cởi chiếc áo khoác đồng phục của mình đưa cho Tô Ám.
Tô Ám: "Chị không lạnh sao?"
"Áo này của tôi là nỉ lông cừu." Lê Thanh Hòa chỉ vào chiếc hoodie màu tím mình đang mặc: "Em mặc vào đi."
Tô Ám "vâng" một tiếng, chậm rãi mặc chiếc áo khoác vào. Trên áo đồng phục của Lê Thanh Hòa có mùi hoa thoang thoảng, giống như mùi hoa tử đinh hương nở rộ nhất vào mùa xuân.
Lê Thanh Hòa chở nàng lách qua từng con hẻm nhỏ quen thuộc, dừng lại trước một tiệm lâu đời: [Bún Tô Ký].
Biển hiệu màu đỏ, trong tiệm tỏa ra mùi hương cay nồng đậm đà.
Lê Thanh Hòa bước vào, bà chủ liền thân thiện chào hỏi: "Lại tới hả em gái."
"Vâng, như cũ ạ." Lê Thanh Hòa chọn một chiếc bàn nhỏ ngồi xuống, rồi hỏi Tô Ám: "Em ăn gì?"
Bà chủ đứng bên bàn, nhìn Lê Thanh Hòa rồi lại nhìn Tô Ám, cười nói: "Lần đầu tiên thấy em dẫn người tới đấy. Bạn hả?"
Tô Ám nhìn thực đơn nhíu mày. Tiệm bún không có vị nấm, vị canh thanh đạm, toàn bộ là chua cay, cay vừa, cay tê, cay nồng.
Điều này đối với một người ít ăn cay như nàng quả thực không mấy thân thiện.
Lê Thanh Hòa chỉ cười không nói, thấy Tô Ám bối rối liền lên tiếng: "Cho một bát bún cay thật nhẹ thôi ạ, em ấy không ăn được cay."
Tô Ám ngẩng đầu nhìn Lê Thanh Hòa, đôi mắt lãnh đạm của Lê Thanh Hòa vừa lúc chạm phải ánh mắt nàng.
Vài giây sau, Lê Thanh Hòa vờ như không thấy, cúi đầu chơi điện thoại.
Tô Ám cất thực đơn sang một bên: "Đây là 'tiệm tủ' của chị ạ?"
Lê Thanh Hòa lảng tránh: "Vị ở đây ngon lắm, lát nữa em ăn sẽ biết, xả stress cực tốt."
Tô Ám chợt mỉm cười, lộ ra lúm đồng tiền nhàn nhạt, giọng nói cũng rất dịu dàng: "Cảm ơn chị."
Lê Thanh Hòa ngước mắt lướt qua mặt nàng, rồi lại cúi đầu lướt điện thoại, đúng lúc đó là giao diện ghi chú:
"Mình vậy mà lại dẫn em ấy đến Tô Ký."
"Mình vậy mà lại thấy em ấy đáng yêu, hết cứu rồi. Mẹ kiếp."