Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Câu trả lời này nằm ngoài dự tính của Tô Ám, nhưng nghĩ kỹ lại thì quả thực không có đáp án nào phù hợp hơn thế.
Dù sao nàng là Lê Thanh Hòa, nói gì cũng đều có lý cả.
Tô Ám cũng không hẳn thực sự tò mò về nguyên nhân nàng chạy 3000 mét, chẳng qua chỉ là tìm một cái cớ để đi rửa bát mà thôi.
Sau khi rửa bát xong, cơm trong bụng Tô Ám vẫn chưa tiêu hóa hết, nàng dự định làm thêm hai bộ đề rồi mới đi ngủ.
Lúc đi ngang qua phòng tắm thấy đèn đang sáng, có tiếng nước truyền ra, chắc là Lê Thanh Hòa đang rửa mặt đánh răng.
Tô Ám trở về phòng đeo tai nghe vào, những giai điệu trữ tình nhẹ nhàng cuốn trôi đi sự mệt mỏi của cả ngày dài. Khoảng hơn mười phút sau, trong phòng vang lên tiếng gõ cửa.
"Thịch, thịch, thịch --"
Rất nhịp điệu, cũng rất kiên nhẫn.
Tô Ám tháo tai nghe ra mở cửa, nhưng ngoài cửa không có ai.
Đèn phòng tắm đã tắt, chỉ còn hơi nước mờ ảo tràn ra, thoang thoảng mùi sữa tắm hương trái cây thanh đạm. Mùi hương ấy dường như không mấy ăn nhập với mùa thu tiêu điều này, nhưng lại thơm một cách lạ lùng, đầy mê hoặc.
Trước cửa phòng Tô Ám đặt một hộp sữa chua yến mạch, chắc là mới lấy từ tủ lạnh ra, vẫn còn vương chút bọt nước do từng được chạm vào bởi bàn tay ấm áp.
Trên hộp sữa chua có dán một tờ giấy nhỏ, hàng chữ rồng bay phượng múa đặc trưng của Lê Thanh Hòa viết: [Đồ vật ở khu vực công cộng em có thể dùng, đồ ăn thức uống cũng tùy ý lấy. PS: Phòng của tôi không thuộc khu vực công cộng. Hiểu chưa?]
Cứ như sợ người ta biết mình có lòng tốt vậy, nhất định phải thêm vào mấy câu không khách khí phía sau để tỏ ra kiêu ngạo, ngang ngược.
Tô Ám rất muốn nhắc nhở Lê Thanh Hòa rằng: con mèo hay cắn người thường không kêu.
Giống như Lê Thanh Hòa, nhìn bề ngoài thì rất kiêu căng, nhưng thực tế lại vô cùng mềm lòng.
Nhưng nàng sẽ không nói ra, nói chuyện đó với Lê Thanh Hòa chẳng phải là tự tìm rắc rối sao.
Đây chính là thiện ý mà Lê Thanh Hòa phóng thích ra, Tô Ám chỉ cần nhận lấy và tiếp tục hồi đáp nàng bằng sự cảm kích là được.
Cho dù Lê Thanh Hòa nói không thích, không cần, nhưng nàng cũng sẽ không chán ghét việc đó.
Tô Ám mở sữa chua uống một ngụm, rất mát lạnh, rồi lại vào phòng tiếp tục làm bài.
Nghe thấy tiếng đóng cửa, đôi tai đang dựng lên của Lê Thanh Hòa mới hạ xuống. Trong phòng nàng chỉ bật một chiếc đèn bàn, nàng ngồi bên bàn học, trên tay là một tờ giấy vẽ đã phác thảo vài nét nhưng hình ảnh đã rất sống động.
Trên giấy vẽ là hình ảnh Tô Ám đang chạy băng băng trên đường đua ngày hôm nay. Nàng ấy quả thực là một người rất kiên định, đã lên sân đấu là phải giành vị trí thứ nhất, trong mắt chỉ có đích đến.
Không giống như nàng, luôn lang thang không mục tiêu.
Hơn nữa nàng ấy hầu như ngày nào cũng học đến sau 11 giờ, giống như một cỗ máy học tập, chưa bao giờ biết mệt.
Có vài lần Lê Thanh Hòa đi vệ sinh lúc 11 giờ rưỡi mới thấy phòng nàng ấy tắt đèn.
Nàng ấy dường như đang sống một cuộc đời hoàn toàn tương phản với mình, hạng người như vậy rốt cuộc đang suy nghĩ gì nhỉ?
Lê Thanh Hòa không thích người khác đối xử quá tốt với mình, bởi vì rất khó để báo đáp. Đặc biệt là sự tồn tại của bạn bè, cho nhiều thì quá giới hạn, cho ít thì không đủ, thế nên Lê Thanh Hòa dần dần chẳng còn người bạn nào.
Buổi tối sau khi về phòng, Lê Thanh Hòa có chút bực bội với chính mình. Tại sao lại cố tình đi chạy 3000 mét? Tại sao nhất định phải làm việc mình không giỏi? Lại còn... tại sao lại phải nợ nhân tình của Tô Ám?
Nhưng sau cơn bực bội, Lê Thanh Hòa bắt đầu suy nghĩ làm thế nào để trả món nợ này.
Nghĩ đi nghĩ lại, cùng lắm thì nhượng bộ cho Tô Ám không gian công cộng một chút vậy.
Nói thật, Tô Ám hoàn toàn khác với những đứa trẻ từng đến nhà nàng làm khách trước đây.
Tô Ám cực kỳ có chừng mực, chưa bao giờ động vào những thứ không thuộc về mình trong ngôi nhà này.
Cái tủ lạnh lớn như vậy, nàng cũng chỉ ăn đồ mình mua về.
Lê Thanh Hòa không mấy khi ăn vặt, nhưng trong nhà thường xuyên không có cơm, nên mỗi tuần nàng đều đi siêu thị mua sắm một lần. Còn có đồ của ông bà nội ngoại gửi tới, vì lười phân loại nên nàng cứ thế nhét hết vào tủ lạnh.
Nhưng không lâu sau sẽ thấy Tô Ám sắp xếp chúng gọn gàng ngăn nắp, phân loại để vào tủ lạnh, thậm chí còn đính kèm danh sách vật phẩm cùng lý do sắp xếp.
Lý do đơn giản là ngửi thấy mùi lạ, phát hiện có thứ gì đó đã thối rữa trong tủ lạnh nên nàng mới tiến hành dọn dẹp.
Danh sách mà Tô Ám soạn ra có thể dùng làm khuôn mẫu cho mấy cửa hàng nhỏ, bỏ vào WPS là có thể kéo ra một bảng Excel ngay lập tức.
Nhưng Tô Ám chưa bao giờ ăn, cũng không dùng những thứ đó để nấu cơm.
Lê Thanh Hòa tự nhủ, chỉ là vì học kỳ sau nàng ấy phải đi ở trọ trong trường rồi nên mình mới sẵn lòng nhường không gian công cộng ra thôi, không phải vì nguyên nhân nào khác cả.
Ừm, chính là như vậy.
......
Tô Ám không biết Lê Thanh Hòa đang nghĩ gì, lỡ tay làm bài đến hơn 12 giờ đêm. (Editor: học bá nói chuyện nhẹ hều, học bài tới 12h mà gọi là lỡ tay, lỡ như vậy tui cũng múnn)
Chu Khuynh đi công tác về thấy khe cửa phòng nàng vẫn còn ánh đèn nên đã gõ cửa.
Thấy nàng vẫn còn làm bài, bà hạ giọng trò chuyện một lát, hỏi về các hạng mục nàng tham gia trong đại hội thể thao. Biết nàng giành được hai huy chương, bà rất vui, khuyên nàng không nên áp lực học tập quá lớn, sức khỏe là quan trọng nhất.
Tô Ám gật đầu. Chu Khuynh đưa cho nàng hai trăm tệ, Tô Ám từ chối: "Tiền tiêu vặt dì cho con vẫn còn đủ ạ."
"Cứ cầm đi," Chu Khuynh nói, "Khoảng thời gian này con vất vả chăm sóc Thanh Hòa rồi."
"Dạ không có, là chị ấy vẫn luôn chăm sóc con ạ," Tô Ám mỉm cười nhẹ nhàng, "Chị ấy mới là người vất vả."
"Con đừng nói đỡ cho nó, tính nết nó thế nào dì còn lạ gì sao?" Chu Khuynh nói, "Nó không làm khó con là tốt lắm rồi. Nhưng nếu con đã đến nhà dì thì cũng là một thành viên trong gia đình, dì vẫn hy vọng hai đứa có thể hòa hợp. Nếu nó làm gì quá đáng, con nhất định phải nói cho dì, dì sẽ đòi lại công bằng cho con."
Dù lời này là thật tâm hay giả ý, thì đối với một người đang ở nhờ như Tô Ám, nó vẫn nghe rất thỏa đáng.
Nhưng có lẽ dạo gần đây Tô Ám và Lê Thanh Hòa ở chung khá lâu, lại đứng ở góc độ người ngoài cuộc, nghe thấy những lời này nàng không khỏi cảm thấy thay cho Lê Thanh Hòa một chút khó chịu. Vốn dĩ nàng không muốn xen vào, nhưng do dự một lát vẫn nói: "Dì Chu, chị Lê thực sự không có bắt nạt con. Ngược lại, chị ấy đối xử với con rất tốt."
Nói có hơi quá một chút, nhưng cũng không hẳn là vô căn cứ.
Tô Ám nghiêng người, để lộ hộp sữa chua trên bàn: "Sữa chua này cũng là chị Lê tối nay đưa cho con đấy ạ."
Chu Khuynh ngẩn ra, vẻ mặt khó tin: "Thật sao?"
"Dạ," Tô Ám thành khẩn gật đầu, "Chị Lê có lẽ không giống như dì tưởng tượng đâu, chị ấy đối với con rất kiên nhẫn."
"Vậy chắc là tính cách con rất hợp ý nó," Chu Khuynh nói, "Hai đứa ở chung vui vẻ là dì yên tâm rồi."
Nói xong câu này cũng có nghĩa là đề tài giữa hai người kết thúc.
Nhưng Tô Ám lại lỡ miệng nhắc thêm: "Hôm nay chị Lê cũng chạy 3000 mét, vì kiệt sức nên bị ngất, dì... có thể quan tâm chị ấy một chút."
Để tránh Chu Khuynh cảm thấy mình xen vào chuyện người khác, tư thế của Tô Ám thấp đến mức không thể thấp hơn được nữa.
Chu Khuynh sững lại vài giây, cau mày thấp giọng nói: "Toàn làm mấy chuyện vô dụng."
Nói xong bà cũng nhận ra mình lỡ lời, nhắc Tô Ám đi ngủ sớm rồi mang theo tâm sự nặng nề trở về phòng.
Sáng hôm sau Tô Ám dậy đúng giờ. Việc chạy 3000 mét hôm qua không hề ảnh hưởng đến nàng, nàng vẫn ra công viên chạy bộ như cũ.
Lúc quay về thấy Chu Khuynh đang bận rộn trong bếp, chắc là bà đã dậy sớm đi chợ mua xương bò về hầm canh.
Lê Tiêu Du trực đêm về nghe thấy mùi thơm, lại thấy Chu Khuynh dậy sớm xuống bếp liền cười hỏi: "Hôm nay là ngày gì thế nhỉ?"
"Không có gì," Chu Khuynh nói, "Cái cô con gái của ông không biết tự lượng sức mình đi chạy 3000 mét rồi bị ngất, tôi hầm chút canh xương cho nó tẩm bổ."
Đúng theo định lý hoàn mỹ "ăn gì bổ nấy".
Lê Tiêu Du nghe tin Lê Thanh Hòa chạy 3000 mét thì phản ứng cũng y hệt Chu Khuynh, chỉ là không nói nặng lời như vậy, chỉ càm ràm: "Bình thường ngay cả đi bộ cũng không thèm mà đột nhiên chạy cái gì 3000 mét, ngất xỉu cũng không oan. Không có chuyện gì lớn chứ?"
"Nghe Tô Ám nói thì không sao," Chu Khuynh nói, "Nó lúc nào cũng làm mấy chuyện khác đời."
Lê Tiêu Du dường như quên hết mệt mỏi sau ca trực đêm, thay bộ quần áo ở nhà rồi ra phụ Chu Khuynh một tay.
Vì thế khi Lê Thanh Hòa ngủ dậy, trên bàn đã bày sẵn bữa sáng thịnh soạn. Chính nàng cũng ngẩn người, không tự nhiên ngồi vào bàn: "Hôm nay là ngày gì mà mọi người đều ở nhà thế này?"
"Không có gì, ăn cơm đi," Chu Khuynh nói.
Rõ ràng lúc Lê Thanh Hòa chưa dậy, hai người họ còn thảo luận sôi nổi như vậy, thế mà khi nàng ngồi vào bàn, giọng điệu lại bình thản như chuyện thường ngày.
Ăn xong bữa sáng, Lê Thanh Hòa vẫn ra cửa như thường lệ. Ánh mặt trời buổi sớm dịu dàng, kèm theo những làn gió mát rượi.
Tô Ám đang đi về phía trạm xe buýt thì vừa đến cổng khu tập thể, Lê Thanh Hòa cưỡi xe điện dừng lại bên cạnh: "Lên xe."
Tô Ám do dự vài giây rồi ngồi lên ghế sau, ôn tồn hỏi: "Chân chị còn đau không?"
"Không đau," Lê Thanh Hòa lạnh lùng đáp.
Nhưng cơ thể nàng dường như lại đang phản chủ, vừa dứt lời thì đôi chân truyền đến một cơn chuột rút đau đớn khiến nàng hít một hơi khí lạnh.
"Sao thế chị?" Tô Ám hỏi.
Lê Thanh Hòa vẫn giữ vẻ lạnh lùng: "Không sao."
Rất ngầu, rất lãnh đạm, nhưng Tô Ám ngồi phía sau thì đang thầm cười.
Còn cố tỏ ra mạnh mẽ nữa cơ đấy, Lê Thanh Hòa.
......
Dư âm của đại hội thể thao vẫn kéo dài thêm ba ngày, cứ đến giờ nghỉ giữa giờ hay giờ cơm tối, trên sân vận động vẫn có rất nhiều người chạy bộ.
Giữa Tô Ám và Lê Thanh Hòa cũng bắt đầu xuất hiện những lời đồn thổi vô căn cứ. Dù sao trên đường đua 3000 mét, rất nhiều người đã thấy nàng quay lại bế Lê Thanh Hòa chạy về phía phòng y tế lúc về đích.
Nhưng lời đồn phổ biến nhất vẫn là nàng muốn nịnh bợ Lê Thanh Hòa, thế nhưng Lê Thanh Hòa lại coi thường hạng người xuất thân từ cô nhi viện như nàng.
Những lời đồn như vậy rất nhiều, nhưng Tô Ám không để tâm, bởi vì chúng không dám nói trước mặt nàng.
Chỉ là những người trong lớp vì nàng không giành được huy chương nằm trong tầm tay mà có chút lời ra tiếng vào.
Mỗi khi đến giờ ra chơi, những câu nói âm dương quái khí từ bốn phương tám hướng cứ thế bay tới. Ngay cả Trần Thi Tình, vốn luôn nhút nhát như đà điểu, cũng không nhịn được mà cãi nhau với họ một trận.
Kết quả là đối phương đông người, Trần Thi Tình lại là người chưa từng lớn tiếng với ai từ nhỏ, vừa mở miệng đã rơi vào thế yếu, ngược lại còn bị mắng đến đỏ cả mắt.
Tô Ám đi vệ sinh vào giờ ra chơi, lúc quay lại liền thấy Trần Thi Tình đang uất ức nhìn chằm chằm tờ đề tiếng Anh trên bàn, đôi mắt mờ hơi nước, nước mắt lã chã rơi.
Tô Ám có chút ngẩn ngơ, không biết nên an ủi thế nào, nghĩ ngợi một lát rồi vỗ vai bạn: "Sao thế?"
Giọng nàng rất ôn hòa, Trần Thi Tình nhìn nàng một cái, nước mắt lại rơi, nghẹn ngào đáp: "Không có gì."
Nữ sinh ngồi phía sau chọc vào vai Tô Ám, thấp giọng giải thích chuyện vừa xảy ra. Chưa kịp nói hết thì chuông vào học vang lên, giáo viên tiếng Anh bước vào lớp.
Mọi thứ quay về trạng thái bình tĩnh.
Chỉ là qua dư quang, Tô Ám bắt gặp một nữ sinh hàng ghế sau đang nhìn mình với ánh mắt tràn đầy khinh bỉ.
Tô Ám nén cơn bực dọc trong lòng, tập trung nghe giảng.
Cứ ngỡ chuyện này thế là kết thúc, không ngờ đến giờ cơm tối, có mấy nữ sinh lớp 11 hùng hổ tìm đến lớp nàng.
Trần Thi Tình đang làm bài tập toán, chỗ nào không hiểu thì hỏi Tô Ám. Nữ sinh cầm đầu với dáng vẻ khá vạm vỡ đứng ở cửa quét mắt một vòng, giọng nói lạnh lùng: "Trần Thi Tình là đứa nào? Bước ra đây."
Tiếng giảng bài của Tô Ám dừng lại, chiếc bút bi màu đen xoay một vòng giữa các ngón tay, nàng khẽ ngước mắt lên, ánh nhìn mang theo chút chán ghét.
Trần Thi Tình khẽ run lên một cái.