Hạn Định Thông Báo - Lý Tư Nặc

Chương 21: Hạn Định 20

Trước Tiếp

Vấn đề này, Tô Ám không có đáp án.

Mệt sao?

Chỉ cần con người vẫn tồn tại liền rất mệt.

Trang ngoan giả xảo là chuyện nhẹ nhàng nhất, chỉ cần nói vài câu, làm vài động tác đáng yêu, hoặc là giả ngu cười xòa, liền sẽ thu được sự đồng tình cùng thương cảm của mọi người.

Tô Ám chính là dựa vào điểm thương hại ít ỏi này của người lớn mà sống đến tận bây giờ.

Ngụy trang đối với nàng từ lâu đã giống như ăn cơm uống nước, nhìn mặt mà đối đãi cũng trở thành một phần cơ bản nhất trong nhân sinh của nàng.

Tô Ám không thể trả lời Lê Thanh Hòa, chỉ nhìn nàng cười nhạt, lúm đồng tiền xinh xắn thoạt nhìn càng sâu thêm một chút.

Nàng săn sóc đắp lại góc chăn cho Lê Thanh Hòa: "Ngủ thêm lát nữa đi, em giúp chị trông bình truyền."

......

Lê Thanh Hòa nhắm mắt lại nhưng không ngủ được, bên tai thỉnh thoảng truyền đến tiếng lật sách sột soạt.

Hơi thở của Tô Ám thực nhẹ, nhưng trong không gian yên tĩnh này lại nghe rõ mồn một.

Trong đầu Lê Thanh Hòa rối rắm lộn xộn, đến mức cảm giác đau nhức từ cơ thể truyền đến cũng bị nàng phớt lờ.

May mắn nàng cũng không phải kiểu người thích làm khó chính mình, nghĩ không ra liền lười suy nghĩ tiếp, cũng chẳng buồn quản tại sao Tô Ám lại muốn ngụy trang sống một cuộc đời hai mặt.

Việc này chẳng liên quan gì đến nàng.

Thế nhưng trong mộng của Lê Thanh Hòa lại xuất hiện đường chạy kia, giữa đám đông ồn ào náo nhiệt, bóng dáng một người nghĩa vô phản cố quay ngược trở lại bế nàng lên, dễ dàng phác họa ra một khung cảnh khiến người ta khó quên.

Bức tranh đó rực rỡ sắc màu, có thể dùng những tông màu mỹ lệ nhất trên đời này để miêu tả.

......

Tô Ám nhẹ nhàng lật trang sách, đây là cuốn sách nàng mới mượn từ thư viện hai ngày trước.

Cuốn 《Văn học hồi ức lục》 của Mộc Tâm, đóng tập đơn giản nhưng rất đẹp.

Có vài nội dung nàng đọc thấy vẫn hơi tốn sức, nhưng không sao cả, cứ xem qua là được, nàng có thể nhớ rõ một nửa nội dung.

Ánh sáng xuyên qua lớp kính chiếu vào, những vệt sáng nhảy nhót rơi trên trang sách trong tầm tay nàng, vương vãi như một bức tranh sơn dầu tuyệt đẹp.

Ánh mắt Tô Ám dừng lại trên người Lê Thanh Hòa, khi nhắm mắt lại nàng bớt đi vài phần sắc sảo, không còn vẻ lạnh nhạt xa cách người khác ngàn dặm, chỉ đơn thuần là một cô gái xinh đẹp.

Nên hình dung vẻ đẹp của Lê Thanh Hòa thế nào đây?

Tô Ám cảm thấy giống như cuốn sách trong tay nàng vậy, cho dù dùng bìa sách đơn giản nhất cũng không ảnh hưởng đến nội dung xuất sắc bên trong.

Nhiều người mặc đồng phục giống nhau như vậy, nhưng nàng chính là người loá mắt nhất.

Lê Thanh Hòa ngủ không an ổn, chân mày hơi nhướng lên, trang sách của Tô Ám cũng rất lâu không lật qua trang mới.

Chờ đến khi hoàng hôn buông xuống, đèn dây tóc trong phòng y tế sáng lên, Lê Thanh Hòa truyền dịch xong, Tô Ám ngồi đó giúp nàng rút kim.

Tay Lê Thanh Hòa lạnh như băng, trong cùng một không gian, Lê Thanh Hòa còn đắp chăn, Tô Ám chỉ mặc một chiếc áo đồng phục đơn bạc nhưng nhiệt độ cơ thể của Tô Ám lại cao hơn nàng.

Khoảnh khắc Tô Ám rút kim tiêm, ngón tay Lê Thanh Hòa run lên một cái, nhưng nàng vẫn không mở mắt.

Tô Ám rũ mắt không nói gì, lòng bàn tay cách lớp băng dán ấn chặt vào chỗ vừa rút kim, có chút máu rỉ ra nhưng nhanh chóng ngừng lại.

Da của Lê Thanh Hòa trắng lại rất gầy, mạch máu hiện rõ lạ thường, đặc biệt bị Tô Ám ấn như vậy, từng đường mạch máu màu xanh lộ ra sức sống phập phồng.

Qua một hồi lâu Tô Ám mới buông tay, khi nàng trở lại ghế ngồi, dư quang lướt qua mặt Lê Thanh Hòa, thấy mí mắt nàng khẽ động, lông mi cũng đang run rẩy.

Rõ ràng là đang giả vờ ngủ.

Tô Ám coi như không biết, tiếp tục lật cuốn sách trong tay.

Đại hội thể thao kết thúc, mọi người đều bận rộn làm tiệc chúc mừng, cả ngôi trường tràn ngập bầu không khí vui vẻ, Tô Ám không quá muốn hòa mình vào sự náo nhiệt đó, lặng lẽ rúc ở đây đọc sách cũng khá tốt.

Cho nên không cần thiết phải vạch trần Lê Thanh Hòa.

Nửa chừng giáo y có ghé qua xem một lần, thấy Tô Ám đã giúp Lê Thanh Hòa rút kim liền giơ ngón tay cái khen ngợi.

Hơn 8 giờ tối, Lê Thanh Hòa mở mắt, lúc Tô Ám giúp nàng rút kim nàng quả thực đã tỉnh, nhưng có chút xấu hổ không nói nên lời, cho nên dứt khoát giả vờ ngủ.

Sau đó Tô Ám lật sách rất có nhịp điệu, giống như một loại tiếng ồn trắng (white noise) giúp dễ ngủ, nàng thực sự đã ngủ thiếp đi.

Lúc tỉnh lại liền thấy Tô Ám đang chăm chú nhìn cuốn sách trong lòng.

Trán của Tô Ám rất rộng, tóc và lông mày đen nhánh, buộc kiểu đuôi ngựa đơn giản nhất, nghiêm túc mà bình tĩnh.

Lê Thanh Hòa không nói gì, nâng cánh tay gối dưới đầu cứ thế nằm nhìn trần nhà trắng xóa, một lát sau liền nghe thấy Tô Ám hỏi: "Tỉnh rồi à?"

Lê Thanh Hòa không trả lời, ngược lại hỏi: "Hay không?"

Tô Ám ngẩn ra, không biết Lê Thanh Hòa đang hỏi cái gì nên có chút do dự về đáp án.

Rất nhanh, Lê Thanh Hòa bổ sung thêm: "Cuốn sách kia của em."

"Hay lắm." Tô Ám có chút không nỡ khép sách lại.

Lê Thanh Hòa thấy thế rũ mắt: "Xem thêm lát nữa đi, hiện tại cổng trường cũng chưa mở."

Sự tĩnh lặng trong phòng y tế không vì Lê Thanh Hòa tỉnh táo mà bị phá vỡ, vẫn yên tĩnh như cũ, nàng nằm đó không nói một lời, ngay cả tần suất cử động của đôi mắt cũng rất chậm.

Tô Ám thì tiếp tục xem sách, mãi đến khi tiếng chuông tan học của tiết tự học buổi tối vang lên, khuôn viên trường chẳng mấy chốc giống như một chảo dầu sôi bị đổ thêm gáo nước, tức khắc ồn ào lên.

Lê Thanh Hòa lúc này mới từ giường bệnh đứng dậy, một người rất ít vận động như nàng vừa trải qua một lần chạy bền, lúc xuống giường cơ bắp còn chưa phản ứng kịp, đầu gối mềm nhũn suýt chút nữa ngã xuống đất, Tô Ám nhanh tay lẹ mắt đỡ nàng một tay.

Lê Thanh Hòa trầm mặc, mày nhíu lại, theo bản năng muốn rút cánh tay mình về, nhưng bàn tay Tô Ám dìu nàng kiên cố hữu lực, hoàn toàn không giống vẻ gầy yếu bên ngoài.

"Buông ra." Lê Thanh Hòa thấp giọng nói: "Tôi tự đi được."

"Chờ ra khỏi phòng y tế em sẽ buông." Tô Ám nói: "Hiện tại cơ bắp hai chân chị chưa khôi phục, đau nhức lại trướng là bình thường."

Lê Thanh Hòa lại không nghe, dùng hết sức lực rút cánh tay mình khỏi tay nàng, rũ mắt đi về phía trước: "Không cần phải nịnh bợ tôi như vậy, Tô Ám." (Editor: tôi sắp gồng hết nổi rồi)

Giọng nói thanh lãnh kia gọi tên nàng, khiến Tô Ám ngẩn người vài giây.

Chỉ một lát sau Lê Thanh Hòa đã đi ra khỏi phòng y tế, nhìn từ phía sau, bước chân nàng vẫn có chút không tiện, đi đường có vẻ kỳ quặc, nhưng sống lưng nàng vẫn thẳng tắp, tư thái rất đẹp.

Tô Ám rảo bước nhanh đi lên, không nói gì, chỉ sóng vai cùng nàng bước đi.

Tình huống này khẳng định là không thể đi xe điện được nữa, Tô Ám đang suy nghĩ nên cùng Lê Thanh Hòa ngồi xe buýt hay gọi taxi.

Không ngờ vừa ra khỏi phòng y tế, Tô Ám liền thấy Khương Thuận.

Hắn xách cặp sách của Lê Thanh Hòa đứng chờ cạnh tường, nhìn thấy Lê Thanh Hòa liền cười trêu chọc: "Lê tỷ, chiến tướng 3000 mét, ngầu quá nha."

Lê Thanh Hòa khẽ nhướn mắt liếc hắn một cái: "Không biết nói chuyện thì biến đi."

"Biến cái gì mà biến." Khương Thuận hỏi nàng: "Còn đi được không? Để tôi cõng cậu?"

"Vừa rồi tôi là bò ra đây chắc?" Lê Thanh Hòa tức giận vặn hỏi.

Khương Thuận không giận, vò đầu cười hắc hắc ngây ngô, lại nhìn sang Tô Ám bên cạnh: "Tô Ám, hôm nay em đèo Lê tỷ về nhé."

Khương Thuận gọi tên nàng một cách tự nhiên trôi chảy, Tô Ám cũng không biết mình thân thiết với hắn từ lúc nào.

"Không cần." Lê Thanh Hòa nói: "Cậu đưa tôi về."

"Vậy còn Tô Ám? Đi xe của cậu à?" Khương Thuận hỏi.

Lê Thanh Hòa khựng lại, từ tay hắn giật lấy cặp sách của mình, ngữ khí lạnh lùng: "Quản cái rắm gì chuyện của cậu." (Editor: chỉ chửi mà như đọc thơ ấy, nó mượttt)

Dưới ánh mắt khó hiểu của Khương Thuận, Lê Thanh Hòa lôi hắn cùng đi, để một mình Tô Ám đứng tại chỗ.

Ánh đèn đường kéo dài bóng hình nàng, Tô Ám đứng đó một lát, chuẩn bị về phòng học lấy cặp sách, vừa quay người lại liền thấy Trần Thi Tình đi tới.

Trần Thi Tình lại gần đưa cặp cho nàng: "Tớ cũng không biết cậu muốn xem sách gì, cứ cầm đại vài quyển cậu thường làm."

Lời này nói ra cứ như mua chút đồ ăn vặt cho Tô Ám vậy.

Tô Ám nói lời cảm ơn, Trần Thi Tình xua tay, lúc cùng nàng đi ra ngoài vẫn tâm tâm niệm niệm về Lê Thanh Hòa, ghé sát thấp giọng hỏi: "Lê Thanh Hòa ổn không?"

"Cũng ổn." Tô Ám nói: "Kiệt sức dẫn đến hôn mê, truyền dịch xong là không sao rồi."

"Vậy sao hai cậu không đi cùng nhau?" Trần Thi Tình hỏi.

"Chị ấy đi với Khương Thuận rồi." Tô Ám nói: "Tớ bắt xe buýt về nhà."

Trần Thi Tình "ồ" một tiếng khe khẽ, chờ đến khi ra khỏi cổng trường mới có chút ngượng ngùng mở miệng: "Mặc kệ bọn họ nói gì, tớ biết cậu không phải là người như vậy."

Tô Ám ngẩn ra: "Cái gì?"

Trần Thi Tình mím môi dưới, vẻ mặt khó xử, đang do dự không biết có nên nói hay không thì cách đó không xa truyền đến tiếng cười đùa thảo luận của vài người.

"Hôm nay lúc chạy 3000 mét, cái nữ sinh kia vì nịnh bợ Lê Thanh Hòa mà thật là lợi hại nha."

"Nói nhảm, đó chính là Lê Thanh Hòa mà."

"Này, các cậu nói hai người họ thực sự không có gì sao?"

"Có thể có cái gì chứ? Lê Thanh Hòa là con một, cô ta chỉ là muốn nịnh bợ người ta thôi."

"Không phải nói cô ta rất nghèo sao? Một đứa trẻ mồ côi thôi mà."

"Cô ta nịnh bợ sai người rồi ha ha, ai mà không biết Lê Thanh Hòa nổi tiếng là kiêu ngạo."

"......"

Những tiếng cười nói dần biến mất, rất nhanh lại có người mới đi ngang qua, vẫn là chủ đề này.

Trần Thi Tình vươn một ngón tay, cẩn thận từng li từng tí chọc nhẹ vào cánh tay Tô Ám: "Cậu đừng để trong lòng, bọn họ chính là ghen tị với cậu thôi."

"Ừm." Tô Ám khẽ đáp một tiếng, Trần Thi Tình cũng không biết nàng có nghe lọt lời an ủi của mình hay không, nhưng cảm xúc của Tô Ám không cao.

"Người trong lớp nói còn quá đáng hơn đúng không?" Tô Ám liếc nhìn nàng một cái.

Trần Thi Tình đầu tiên là lắc đầu, sau đó thở dài: "Không sao đâu, qua mấy ngày là bọn họ không nói nữa."

Tô Ám cùng Trần Thi Tình đi ra khỏi trường, đứng chờ xe buýt tại trạm, giống như khoảng thời gian đầu tiên ngồi xe về Lê gia.

Cùng một con đường, nhưng cảm giác khi ngồi xe buýt hoàn toàn khác biệt với khi ngồi sau xe điện của Lê Thanh Hòa.

Không gian chen chúc, đám người ồn ào náo nhiệt, trong xe không có lấy một chút gió, thỉnh thoảng còn có mùi mồ hôi khó ngửi truyền đến, đâm thẳng vào khoang mũi của Tô Ám.

Tô Ám hít thở cũng chậm lại, khó khăn lắm mới đợi được đến lúc xuống xe, nàng đứng tại chỗ hít vài hơi không khí trong lành mới đi về phía nhà họ Lê.

Tô Ám thấy Lê Thanh Hòa ở dưới lầu, nàng đeo cặp lỏng lẻo, đang cúi đầu chơi điện thoại.

Ánh mắt Tô Ám dừng trên người nàng, như cảm nhận được điều gì, Lê Thanh Hòa ngẩng đầu, thấy nàng xong liền cất điện thoại, mở cửa lầu đi vào.

Vào thang máy, Lê Thanh Hòa tiếp tục cúi đầu chơi điện thoại, giọng nói lãnh đạm: "Không phải muốn đợi em, đừng nghĩ nhiều."

Tô Ám buồn bã "vâng" một tiếng, không còn thân thiện như trước, ngược lại giống như một hũ nút.

Phản ứng này làm Lê Thanh Hòa ngẩn ra vài giây, theo bản năng hỏi: "Em giận à?"

"Không có." Tô Ám trả lời. (Editor: em bình thường, công thức chung của những người yêu, chị bình thường, em bình thường)

Lê Thanh Hòa: "......"

Không có mới là lạ.

Nhưng Lê Thanh Hòa không biết an ủi người, cũng không muốn an ủi.

Hôm nay hôn mê trên sân vận động đã rất mất mặt, bị Tô Ám bế đến chỗ giáo y lại càng mất mặt hơn.

Cảm nhận của Lê Thanh Hòa đối với Tô Ám rất phức tạp, một mặt thấy nàng rất đáng ghét, mặt khác lại thấy nàng rất thú vị, nói nhẹ nhàng là khéo léo đưa đẩy, không một kẽ hở, nói khó nghe chính là hai mặt, loại người này thông thường đều vô tâm vô tính.

Giống như nuôi một con chó không bao giờ thân thiết được.

Lê Thanh Hòa không muốn lãng phí thời gian trên người nàng, hơn nữa, nàng đã cướp đi chỗ của mình, dùng tư thế không thể từ chối mà bước vào ngôi nhà này.

Lê Thanh Hòa ghét nhất người khác cướp đồ của mình, cho dù nàng chưa từng dùng đến cũng không thể bị cướp đi.

Chỉ là trong căn nhà này, gần đây ngày càng trống trải, chỉ có nàng và Tô Ám.

Từ chỗ không quen lúc ban đầu đến bây giờ đã mặc định hai người cùng nhau ăn sáng, cùng nhau tan học về nhà, thực sự có cảm giác như bạn đồng hành.

Nhưng lý trí của Lê Thanh Hòa vẫn rất kháng cự việc tiếp nhận Tô Ám.

Việc Tô Ám đến nhà nàng giống như cha mẹ đang làm thí nghiệm về tính phục tùng đối với nàng, tiếp nhận một Tô Ám có thể được, vậy sau này thì sao?

Trương Ám, Lý Ám, Vương Ám...... liệu có phải đều sẽ dùng những cách khác nhau để vào nhà nàng không?

Cuộc sống như vậy, vĩnh viễn không dứt.

Lê Thanh Hòa cảm thấy mệt mỏi, không buồn bắt chuyện với Tô Ám nữa, về đến nhà liền trực tiếp vào phòng.

Cho đến khi đèn trong phòng ngủ của nàng sáng lên, Tô Ám mới xếp gọn giày của hai người, nương theo ánh đèn yếu ớt dưới khe cửa mà về phòng.

......

Tô Ám thực sự không có giận, chỉ là có chút hụt hẫng, không còn tinh lực để đi làm chuyện lấy lòng ai nữa.

Nàng tự nhốt mình trong phòng, lấy ra một tờ đề toán, một tờ đề vật lý, bật đèn bàn vùi đầu vào viết.

Viết xong đã là 10 giờ rưỡi, cả thế giới đều im lặng.

Tô Ám vươn vai, bụng réo lên ùng ục.

Buổi tối nàng ở trạm y tế chăm sóc Lê Thanh Hòa, chưa ăn gì cả.

Những cảm xúc buồn bực hụt hẫng đã tan biến không còn dấu vết, Tô Ám tắt đèn bàn đi ra ngoài.

Chu Khuynh và Lê Tiêu Du đều chưa về, Chu Khuynh đi công tác nơi khác, Lê Tiêu Du vẫn đang trực ca.

Trong nhà chỉ có nàng và Lê Thanh Hòa, Tô Ám vào phòng vệ sinh rửa mặt, rửa xong thấy một cái chậu ngâm chân để không trong góc, do dự một chút liền mở vòi sen rửa sạch chậu, rồi vặn nước lớn nhất để hứng.

Làm xong mọi thứ mới vào bếp chuẩn bị nấu chút mì sợi ăn, vừa hứng nước đặt nồi lên bếp gas, cửa phòng Lê Thanh Hòa mở ra.

Phựt --

Ngọn lửa màu xanh lam bùng lên, Tô Ám quay đầu nhìn Lê Thanh Hòa, đi đến cửa bếp cười hỏi: "Đói không chị?"

Lê Thanh Hòa khựng lại, nàng cứ ngỡ Tô Ám ít nhất phải hai ngày không thèm nói chuyện với nàng.

Cũng có thể là hai năm.

Dẫu sao nếu là nàng, nàng có thể cả đời này cũng không thèm nói chuyện với đối phương.

Nhưng không ngờ tới, chỉ qua chưa đầy hai tiếng, Tô Ám lại có thể mỉm cười như thường với nàng, nói chuyện với nàng.

"Cũng tạm." Lê Thanh Hòa nói.

"Em muốn nấu mì, chị ăn không?" Tô Ám hỏi.

"Mì bò kho Khang Sư Phụ." Lê Thanh Hòa cũng không khách khí, trực tiếp ngồi vào bàn ăn: "Cảm ơn."

Tô Ám "vâng" một tiếng: "Thêm trứng không ạ?"

"Hai quả." Lê Thanh Hòa đáp.

Trong phòng khách không bật đèn, chỉ có ánh sáng từ bếp hắt ra, Lê Thanh Hòa ngồi trong bóng tối chơi điện thoại.

Tô Ám thì vào phòng vệ sinh, xách chậu nước đã hứng sẵn đến trước mặt Lê Thanh Hòa.

Hơi nóng mờ ảo tỏa ra trong phòng khách, Lê Thanh Hòa hơi ngẩn ra: "Ý gì đây?"

"Chạy bền xong ngâm chân sẽ giúp cơ bắp thư giãn hơn." Tô Ám nói: "Nếu không ngày mai sẽ càng đau hơn đó."

Làm những việc này Tô Ám cũng không có ý định tranh công, xoay người đi vào bếp, trước khi đi còn thuận tay bật chiếc đèn nhỏ ở bàn ăn lên, chỗ Lê Thanh Hòa ngồi liền có ánh sáng.

Lê Thanh Hòa ngơ ngẩn nhìn chậu ngâm chân trước mặt, rồi lại quay đầu nhìn Tô Ám đang bận rộn trong bếp.

Dáng hình mảnh khảnh mặc chiếc áo phông trắng đơn giản, chiếc quần đồng phục đen rộng thùng thình càng làm nổi bật vòng eo thon nhỏ, mái tóc đuôi ngựa cao sau đầu khẽ đung đưa, nhưng cả người nàng toát lên vẻ bình thản.

Lê Thanh Hòa nhìn chằm chằm bóng lưng nàng hồi lâu, mới thử đưa chân vào chậu ngâm chân.

Nước rất nóng, chân Lê Thanh Hòa nhanh chóng bị ngâm đến đỏ ửng, Tô Ám bưng hai bát mì ra, đặt bát có hai quả trứng trước mặt nàng.

Lê Thanh Hòa trầm giọng nói: "Em đã ở lại được trong ngôi nhà này rồi, không cần thiết phải nịnh bợ tôi."

"Thay vì nói là nịnh bợ, không bằng nói là...... nương tựa lẫn nhau?" Tô Ám cười với nàng, để lộ hai lúm đồng tiền nhạt, ngữ khí thực chân thành.

Nhưng nàng lúc bình thường nói chuyện với người lớn cũng như vậy, thật thật giả giả ngay cả chính nàng cũng không phân rõ được, đôi mắt cong cong, giọng nói trầm ổn: "Trong nhà chỉ có hai người chúng ta thôi mà."

Lê Thanh Hòa im lặng, nàng chưa từng thử qua cảm giác vừa ngâm chân vừa ăn mì gói, là Tô Ám nói làm như vậy hiệu suất sẽ cao hơn nên nàng mới thử.

Cảm giác cũng không tệ.

Dưới ánh đèn vàng nhạt, trong phòng vang lên tiếng húp mì xen kẽ, dù là mì ăn liền rẻ tiền nhưng hai người vẫn ăn rất ngon lành.

Đây là bữa cơm thứ hai trong ngày của Lê Thanh Hòa.

Kể từ sau khi ăn bánh quẩy sữa đậu nành Tô Ám mua cho buổi sáng, nàng chưa ăn thêm gì cả.

Chờ sau khi ăn xong, Tô Ám định đi dọn dẹp, Lê Thanh Hòa nhạt giọng nói: "Em nghỉ ngơi đi, để tôi dọn."

Động tác của Tô Ám hơi khựng lại: "Chân chị còn chưa khỏe."

"Cũng không đến mức phế luôn." Lê Thanh Hòa thờ ơ nói: "Chưa chết được."

Tô Ám tiếp tục dọn dẹp: "Để em làm cho, nếu chị không phiền, có thể trả lời em một câu hỏi."

"Đây là giao dịch sao?" Lê Thanh Hòa hỏi.

"Có thể coi là vậy." Tô Ám nói.

Lê Thanh Hòa ngâm chân xong, trên người đã toát ra một lớp mồ hôi mỏng, dính dấp, khiến nhiệt độ trong phòng khách cũng tăng lên một chút, ánh mắt thanh lãnh dừng trên người Tô Ám, giọng nói nhàn nhạt: "Em hỏi đi."

"Tại sao lại báo danh chạy 3000 mét?" Tô Ám hỏi: "Chị dường như không hề giỏi vận động."

Lê Thanh Hòa khựng lại, nàng đang cúi người định xách chậu ngâm chân đi nhưng không xách nổi.

Thùng nước này thực sự rất nặng.

Cảnh tượng này cũng vừa vặn chứng minh cho lời Tô Ám nói.

Lê Thanh Hòa quả thực là người không có tế bào vận động, ngay cả chạy thể dục buổi sáng hằng ngày xong cũng thở hồng hộc.

Tô Ám thấy thế lập tức nói: "Để em làm cho."

Lê Thanh Hòa lại không chịu thua, dùng hết sức bình sinh xách thùng nước vào phòng vệ sinh, một chân đá đổ thùng, nước ào ào chảy xuống cống.

Tô Ám tưởng rằng Lê Thanh Hòa sẽ không trả lời câu hỏi của mình.

Nhưng Lê Thanh Hòa lại quay người trở ra, phong thái nhẹ nhàng nói: "Không ai báo danh thì tôi thử xem sao thôi."

Thực tế là ngày đó lớp trưởng thể dục của lớp nàng vì cái suất 3000 mét này mà vừa tan học đã chạy đi cầu xin khắp nơi, còn bị mọi người tránh như tránh tà, nàng nhìn thấy phiền lòng nên trực tiếp báo danh luôn.

Trong lòng nghĩ thầm, chẳng phải chỉ là 3000 mét thôi sao, chẳng lẽ chạy xong mà chết được?

Không ngờ tới nàng không chết, mà là ngất xỉu.

Càng mất mặt hơn.

Thà rằng chết quách đi cho xong. (Editor: chớt quách đi cho xong, có 10 LTH cũng không cứu nổi)

Trước Tiếp