Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ghi chú của Lê Thanh Hòa đều là những thứ nàng viết lúc chán nản, nói năng không đầu không đuôi, ý tưởng bay bổng.
Dù sao cũng không phải viết văn xuôi, chẳng cho ai xem, thông thường chính nàng cũng sẽ không đọc lại lần thứ hai.
Đôi khi gặp chuyện gì lạ lẫm, hoặc chuyện gì làm nàng vui vẻ, nàng sẽ mở ghi chú ra ghi lại.
Giống như việc đi ăn [Bún Tô Ký], đối với nàng chính là một chuyện đáng vui mừng.
Trong ghi chú của nàng, chỉ riêng bốn chữ [Bún Tô Ký] này thôi đã xuất hiện tới năm sáu lần.
Nhưng đây là lần đầu tiên, [Bún Tô Ký] được đặt cạnh một cái tên khác.
Mỗi người đều có một quán ăn nhỏ trân quý của riêng mình, có lẽ hương vị không hẳn là độc nhất vô nhị, biển hiệu cũng rách nát xập xệ, nhưng chỗ ngồi đó giống như là căn cứ bí mật của bản thân.
Mỗi khi tâm trạng không tốt, Lê Thanh Hòa lại đến đây ăn một bát bún nóng hổi cay nồng, ăn đến mức trán và chóp mũi lấm tấm mồ hôi, dạ dày truyền đến cảm giác nóng rực, miệng tê rần vì cay, mọi muộn phiền cũng theo đó mà tan biến.
Đặc biệt là bà chủ ở đây, mỗi lần thấy nàng đều cười rất tươi, luôn miệng gọi "muội tử" (em gái).
Nhưng hôm nay, Lê Thanh Hòa đã mang Tô Ám đến tiệm ăn nhỏ mà nàng trân trọng bấy lâu.
Coi như là trả món nợ nhân tình vì mỗi ngày em ấy đều mang bữa sáng cho mình đi. Lê Thanh Hòa nghĩ vậy.
Hai câu chữ vu vơ gõ trong ghi chú khiến lòng nàng gợn lên một chút khác lạ, nhưng nàng không xóa, mặt không cảm xúc lướt điện thoại trở về màn hình chính, coi như chưa từng viết gì.
Tô Ám nhìn quanh bốn phía, phát hiện trong tiệm lúc này đã không còn ai, ôn tồn hỏi: "Chị thường xuyên đến đây ạ?"
"Cũng bình thường." Lê Thanh Hòa đáp: "Thỉnh thoảng mới tới."
Tô Ám lại hỏi: "Bà chủ là người Quảng Đông ạ?"
Lê Thanh Hòa lắc đầu: "Người Tây Xuyên."
"Vậy sao bà ấy lại gọi chị là 'muội tử' (em gái)? Em cứ tưởng bà ấy nói tiếng Quảng Đông chứ." Tô Ám nói.
Lê Thanh Hòa khựng lại: "Không biết."
Thực tế là bà chủ nói nàng trông ngoan ngoãn đáng yêu, nhìn là biết kiểu em gái đặc biệt nghe lời. Nhưng đánh giá này hoàn toàn trái ngược với hình tượng bên ngoài của Lê Thanh Hòa, nên nàng đời nào chịu nói ra.
Giọng điệu trả lời của Lê Thanh Hòa có chút khô khan, biểu cảm cũng lạnh lùng, nhưng vẫn không làm giảm đi sự nhiệt tình đặt câu hỏi của Tô Ám.
Liên tiếp mấy câu hỏi, Lê Thanh Hòa trả lời rất đơn giản nhưng không hề có chút mất kiên nhẫn nào.
Cuối cùng, bún cũng được bưng lên. Phần của Lê Thanh Hòa đỏ rực, so với nó, phần của Tô Ám trông cứ như suất ăn cho trẻ con.
Dù vậy, Tô Ám vẫn ăn rất chậm, một phần bún cay đến mức nàng phải uống hết cả một chai nước khoáng.
Ngược lại, Lê Thanh Hòa thong dong ăn sạch cả phần của mình.
Ăn xong Lê Thanh Hòa thanh toán tiền, lúc sắp đi còn mở tủ lạnh lấy một hộp sữa chua nhét vào túi. Vừa ra khỏi cửa, một cơn gió lạnh thổi tới khiến Tô Ám rụt cổ lại.
Chênh lệch nhiệt độ trong và ngoài quán rất lớn. Lê Thanh Hòa đi ngang qua Tô Ám, liếc nàng một cái, thuận tay kéo chiếc khóa áo khoác đang mở một nửa của nàng lên tận đỉnh, lúc này mới trèo lên xe điện.
Tô Ám chậm rãi ngồi lên ghế sau, Lê Thanh Hòa hỏi: "Ngồi vững chưa?"
"Vâng." Tô Ám vừa dứt lời, Lê Thanh Hòa đã vặn tay ga, chiếc xe luồn lách qua con hẻm nhỏ nhanh như một chú cá kình.
Về đến nhà, Tô Ám vào phòng khách rót một ly nước ấm, môi vẫn còn cảm giác tê cay. Lê Thanh Hòa liếc qua môi nàng, đỏ mọng có chút ánh bóng, rõ ràng là sưng hơn bình thường một chút.
Lê Thanh Hòa về phòng thay đồ ngủ, lúc ra ngoài thấy nàng vẫn đứng ở phòng khách, không biết đang nghĩ gì, đôi mắt vô hồn, đứng im bất động.
Cứ như bị ai điểm huyệt vậy.
Lê Thanh Hòa đưa tay quơ quơ trước mắt nàng, lúc này Tô Ám mới sực tỉnh: "Sao thế chị?"
"Câu này tôi hỏi em mới đúng chứ." Lê Thanh Hòa nhíu mày: "Đêm hôm không rửa mặt đánh răng đi ngủ, đứng giữa phòng khách như bị bỏ bùa ấy, dọa người quá."
"Em xin lỗi." Tô Ám hít sâu một hơi, "Em đang nghĩ chút chuyện."
"Chuyện gì?" Lê Thanh Hòa thuận miệng hỏi.
Tô Ám hơi khựng lại: "Bài Xích Bích Phú của Tô Thức ạ."
Đối với kỳ thi đầu tiên ở cấp ba, Tô Ám vẫn rất để tâm. Cảm giác căng thẳng này không xua đi được, nàng đành dùng cách nhẩm lại những bài thơ cổ khó thuộc để giảm bớt áp lực.
Lê Thanh Hòa nghe vậy thì ngẩn ra, kinh ngạc hỏi: "Nên là em đang học thuộc lòng trong đầu à?"
Tô Ám gật đầu: "Viết nhẩm trong đầu một chút ạ."
Lê Thanh Hòa: "......"
Học bá toàn là những kẻ b**n th**.
Lê Thanh Hòa chỉ thầm cảm thán trong lòng như vậy chứ không nói ra, nàng nhìn nàng một cái đầy ẩn ý, rồi ngồi xuống phòng khách: "Đi rửa mặt đánh răng đi, ngủ sớm chút."
Tô Ám khẽ "vâng" một tiếng.
Lê Thanh Hòa gọi với theo hướng phòng tắm: "Tắm nhanh lên, đừng có vừa tắm vừa viết nhẩm bài học. Phiền chết đi được."
Tiếng nước chảy róc rách cùng với giọng nói trầm thấp của Tô Ám vọng ra từ phòng tắm: "Em biết rồi."
Tô Ám tắm rửa rất nhanh. Khi nàng bước ra, Lê Thanh Hòa ném cho nàng một hộp sữa chua: "Lúc tính tiền bà chủ tặng đấy."
Nói xong, nàng tiêu sái đóng cửa phòng tắm lại.
......
Mỗi lần trước đêm thi, Tô Ám thường ngủ không ngon, thói quen là viết thêm hai bộ đề để củng cố kiến thức và bình ổn tâm trạng.
Nhưng không biết có phải vì hôm nay Lê Thanh Hòa đã "thu giữ" cặp sách của nàng hay không, Tô Ám nằm trên giường nhẩm thơ cổ một lát rồi cũng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Chỉ là sáng nay nàng không đi chạy bộ, nàng dậy nấu mì sợi, trong bát mỗi người đều có hai quả trứng ốp la.
Đây là truyền thống kéo dài từ hồi ở cô nhi viện.
Hồi đó mỗi lần nàng đi thi, viện trưởng đều nấu mì và thêm hai quả trứng, ngụ ý là sẽ đạt điểm 100 tròn trĩnh.
Sau này khi thi lên cấp ba điểm tối đa mỗi môn tăng lên 120, viện trưởng nghĩ mãi không ra phương án thay thế nào tốt hơn nên vẫn làm như vậy cho nàng.
Điều này gần như đã trở thành một nghi thức trước kỳ thi của Tô Ám.
Lê Thanh Hòa ngủ dậy đầu óc vẫn còn mơ màng, cũng chẳng có cảm giác thèm ăn. Ăn mì được một nửa thì phát hiện ra hai quả trứng, nàng chợt cười: "Bao nhiêu tuổi rồi mà còn mê tín cái này."
"Ăn đi ạ." Tô Ám không để tâm, ôn tồn nói: "Ăn xong là có thể lọt vào top 100 toàn khối đấy."
Lê Thanh Hòa cười nhạo: "Tôi không xếp vào top 100 từ dưới đếm lên là đã phải thắp hương bái Phật rồi."
"Cũng đúng." Tô Ám đáp.
Lê Thanh Hòa ngẩn người: "Cái gì cơ?"
"Em bảo chị xếp vào top 100 từ dưới lên cũng khá tốt mà." Tô Ám nói.
Lê Thanh Hòa: "......"
"Trong mắt em thành tích của tôi kém đến thế à?" Lê Thanh Hòa hỏi.
Tô Ám chậm rãi lắc đầu, xử lý nốt miếng mì cuối cùng: "Chị hầu như chẳng bao giờ đọc sách, thi được top 100 từ dưới lên cũng đã là rất thông minh rồi." (Editor: ẻm ngứa người, muốn bị đánh)
Lê Thanh Hòa: "......"
Chẳng hiểu là đang khen hay đang mắng nữa.
Nhiệt độ giảm mạnh, Tô Ám vẫn mặc bộ đồng phục mỏng manh. Lúc sắp ra cửa, Lê Thanh Hòa bảo nàng đi thay bộ đồ dày hơn.
Tô Ám lắc đầu: "Không sao đâu ạ."
Lê Thanh Hòa nói: "Buổi tối chỉ có 2 độ thôi, em mặc thế này sẽ chết rét đấy."
Tô Ám đứng ở cửa, đôi mắt trong veo nhìn Lê Thanh Hòa: "Sẽ không đâu."
Lê Thanh Hòa nắm lấy nắm cửa, đứng đó giằng co với nàng một lát mới sực tỉnh, cau mày: "Đợi đấy."
Nàng quay lại phòng lấy từ tủ quần áo ra một chiếc áo len mỏng màu cam, thiếu kiên nhẫn ném cho Tô Ám: "Mặc vào."
Tô Ám chạm vào chất vải mềm mại, rũ mắt không biết đang nghĩ gì, khi ngẩng đầu lên đã lộ ra lúm đồng tiền nhạt, cười rất ngọt ngào: "Cảm ơn chị."
"Chưa mặc lần nào đâu." Lê Thanh Hòa không quay đầu lại mà đi thẳng ra phía trước, "Sạch sẽ đấy."
Đó là chiếc áo nàng mua ở trung tâm thương mại, đã giặt sạch cất trong tủ để dành cho đầu đông.
"Mặc rồi cũng không sao mà." Tô Ám ngồi sau xe, giọng nói rất nhẹ nhưng vô cùng ấm áp: "Chị rất sạch sẽ."
Bất kể là thật lòng hay giả ý, mỗi câu nàng nói ra đều khiến người ta cảm thấy vô cùng dễ chịu.
......
Thực ra so với bạn bè đồng trang lứa, Tô Ám không hẳn là túng quẫn.
Hồi cấp hai sau khi làm chứng minh thư nàng đã đi mở thẻ ngân hàng, trong thẻ có hơn tám vạn tệ.
Nhưng nàng không dám tiêu, nàng muốn để dành tiền học đại học, để dành cho những biến cố bất ngờ trong cuộc sống.
Vì thế quần áo của nàng luôn cố định là bộ đồng phục, một chiếc áo có khi mặc tới ba năm.
Sách và tài liệu tham khảo nàng đều mượn ở thư viện, chưa bao giờ mua ở hiệu sách.
Tô Ám biết, không ai có thể làm chỗ dựa cho mình, nên nàng bắt buộc phải tự tính toán cho bản thân.
Nhưng đây là lần đầu tiên, nàng cảm thấy tự ti vì tủ quần áo của mình không có lấy một chiếc áo len mỏng để thay đổi khi giao mùa.
Đặc biệt là trước mặt người mình thích, khi đối phương nhìn thấu sự quẫn bách của mình, cảm giác tự ti đó giống như chiếc áo len cổ lọ bó sát, thít chặt lấy cổ họng nàng.
Ấm áp là thật, mà đau đớn cũng là thật.
Nhưng những cảm xúc đó đều tan biến theo quãng đường ngắn ngủi đến trường.
Lê Thanh Hòa chở nàng lướt qua những con hẻm quen thuộc, dừng lại trước cổng trường, búng tay một cái: "Thi tốt nhé, đừng có căng thẳng."
Tô Ám gật đầu: "Vâng, em sẽ cố gắng."
Nàng không có quá nhiều thời gian để mà buồn xuân thương thu.
Tô Ám được phân vào phòng thi số 7, Trần Thi Tình ở phòng số 9, ngay cạnh đó chính là phòng thi số 1 của khối 11. Nghe nói khối 11 xếp phòng thi theo thứ tự thành tích.
Phòng thi số 1 là nơi tập trung 50 học sinh đứng đầu từ dưới đếm lên của khối 11. Lê Thanh Hòa vừa khéo ở ngay phòng đó, ngồi ở bàn đầu tiên dãy một. (Editor: ôi chị tôi xuất sắc vậy, đi đâu cũng nổi bật :vv)
Trước giờ thi, Trần Thi Tình vì quá căng thẳng nên đã băng qua hai lớp để tìm Tô Ám nói chuyện. Thấy Tô Ám đang ngồi tập thể dục cho mắt, nàng hỏi: "Có tác dụng không cậu?"
"Cũng ổn." Tô Ám đáp: "Dù sao cũng chẳng có việc gì làm."
Trần Thi Tình thở dài: "Đúng là học bá, tâm thế thong dong thật đấy."
"Cũng bình thường thôi." Tô Ám mỉm cười.
Trần Thi Tình nhờ Tô Ám kiểm tra hộ mấy bài thơ cổ, Tô Ám mới hỏi được hai câu thì chuông báo vang lên, Trần Thi Tình vội vàng chạy về phòng thi.
Môn đầu tiên là Ngữ văn. Trần Thi Tình mở đề thi ra thấy phần điền thơ cổ, hai câu Tô Ám vừa hỏi đều có trong đề, nàng phấn khích đến mức suýt nữa thì hét lên: "Tô Ám đỉnh vãi!"
Hai tiếng rưỡi làm bài, từ văn hiện đại, văn ngôn chí, đến đoạn văn ngắn và bài văn dài, viết đến mức cổ tay mỏi nhừ, nhưng cuối cùng cũng xong.
Khối 11 kết thúc buổi thi sáng, nhưng khối 10 vẫn tiếp tục.
Môn thứ hai là Vật lý, Tô Ám xoay xoay cổ tay rồi vùi đầu vào đáp đề.
Thời gian làm bài trôi nhanh hơn giờ học bình thường nhiều. Sau khi thi xong, tất nhiên là làn sóng so đáp án ập đến. Trong lớp vang lên đủ loại âm thanh, từ tiếc nuối đến reo hò. Những người cảm thấy mình làm tốt thì thoải mái, kẻ làm không tốt thì thở ngắn than dài.
Trước giờ tự học buổi tối, cô Trần còn đặc biệt lên lớp giảng một tiết giáo dục tư tưởng.
Môn Toán của cô Trần đã thi xong từ hôm qua, thành tích không được lý tưởng lắm.
Sau bài "diễn văn" của cô, không khí trong lớp càng thêm trầm mặc. Trần Thi Tình cũng lo lắng: "Hai câu đại tự luận cuối môn Toán tớ đều không làm được, không kịp thời gian, nhất là câu cuối, tớ còn chẳng hiểu đề bài nói gì. Tô Ám, cậu làm thế nào?"
Tô Ám đang định trả lời thì Trần Thi Tình thở dài: "Tớ hỏi thừa quá, chắc chắn là cậu viết xong rồi."
"Đáp án là gì vậy?" Trần Thi Tình hỏi thêm.
Tô Ám lắc đầu: "Ý thứ ba tớ không viết ra được."
Trần Thi Tình: "Trời đất! Thế thì chứng tỏ đề lần này quá b**n th** rồi!"
Tô Ám rũ mắt. Lúc nộp bài nàng có thấy nam sinh ngồi bàn đầu đã viết xong cả câu cuối cùng đó. Tuy chỉ là liếc qua thoáng chốc, nhưng trực giác mách bảo nàng đó mới là cách giải đúng.
Vì thế không phải đề b**n th**, mà là nàng vẫn chưa học tới nơi tới chốn.
Trong thời gian chờ đợi kết quả, thâm tâm Tô Ám có chút thấp thỏm, nhưng nàng không hề biểu hiện ra ngoài. Ngay cả Trần Thi Tình cũng hay bảo nàng trông lúc nào cũng bình thản, chắc chắn là cầm chắc vị trí số 1 toàn khối rồi.
Nhưng có một buổi tối, Lê Thanh Hòa đột nhiên nói một câu không đầu không đuôi: "Chuyện cũ đã qua không thể vãn hồi, hãy vực dậy tinh thần đón chào ngày mai."
Tô Ám ngẩn ra: "Thơ của ai vậy chị?"
"Tôi tự viết đấy." Lê Thanh Hòa nói: "Lợi hại không?"
Tô Ám: "...... Lợi hại ạ."
Giọng Lê Thanh Hòa nhẹ hẫng: "Còn trẻ mà nghĩ ngợi nhiều thế không thấy mệt à? Lần này thi không tốt thì để lần sau, lo gì."