Em Thả Thính Anh Đi

Chương 76

Trước Tiếp

Những lời này của Hàn Thời khiến mấy người tới đón đều sững sờ. Họ đưa mắt nhìn nhau vài lần rồi mới ngập ngừng hỏi lại: "Anh Hàn, anh muốn đến thẳng trường học sao?"

"Có vấn đề gì sao?"

Ánh mắt Hàn Thời lướt qua, nụ cười trên môi nhiễm chút lạnh lẽo: "Hay là tôi cần phải cho các anh thêm thời gian để diễn tập một chút?"

"Ấy chết, nhìn anh Hàn xem anh nói gì kìa. Chúng tôi chẳng qua là lo lắng anh đi đường vất vả, sợ anh mệt quá mà tổn hại thân thể thôi."

Kẻ lanh lợi nhất trong đám đảo mắt, vội vàng ra hiệu cho một người khác. Đối phương hiểu ý, thừa dịp Hàn Thời không để ý liền lén lút chạy nhỏ bước về phía trường học để báo tin.

Ở bên này, người kia cũng thuận theo ý của Hàn Thời để hỏi tiếp: "Vậy anh đã không cần nghỉ ngơi thì chúng ta sang trường học bên kia xem nhé?"

Hàn Thời đã thoáng thấy bóng người rời đi trước. Tuy nhiên, anh không nói gì, chỉ gật đầu rồi mặc cho những người đó quan sát từ mọi phía, nhưng tuyệt nhiên không ai nhìn ra được tâm tư hay cảm xúc thực sự của anh.

Trong nhóm có một người khéo ăn khéo nói đi đầu để giới thiệu tình hình cho Hàn Thời. Những kẻ còn lại thì tụt lại phía sau một khoảng xa, thấp giọng bàn tán đầy bất an:

"Sao trông người này không giống với cậu chủ Hàn trong lời đồn thế nhỉ?"

"Phải đấy. Sao bảo cậu ta là một kẻ ăn chơi trác táng, chuyên môn chỉ biết cặp kè gái gú thôi mà?"

"Cũng chưa chắc đâu."

"Kẻ ăn chơi tửu sắc nào mà chịu ngồi xe năm sáu tiếng đồng hồ đến cái nơi khỉ ho cò gáy này mà không một lời oán thán, lại còn đòi đi kiểm tra trường học ngay lập tức?"

"Ý ông là cậu chủ Hàn này không dễ lừa như chúng ta tưởng à?"

"Dào ôi, vậy còn cô người mẫu chúng ta chuẩn bị sẵn cho cậu ta ở tứ hợp viện thì sao, có nên cho rút không?"

"Đã đưa được vào trong đó rồi thì cứ để đấy xem sao đã."

Khi một trong những người phụ trách xây dựng khu giảng đường chạy bộ đến báo tin có "sếp" tới kiểm tra, Đinh Cửu Cửu đang cùng các tình nguyện viên khác tổ chức trò chơi vận động cho bọn trẻ ở sân vận động mới. Việc bị cắt ngang đột ngột khiến cả giáo viên lẫn học sinh đều không mấy vui vẻ. Có người đứng bên cạnh hỏi:

"Lãnh đạo nào thế ạ, sao chẳng nghe phong thanh gì trước vậy?"

"Nói chính xác thì là đại diện của nhà từ thiện đến thanh tra."

Người phụ trách chạy đến hụt hơi, vừa điều hòa nhịp thở vừa vẫy tay với các giáo viên và học sinh: "Được rồi, đừng chơi nữa, mau quay về lớp học đi!"

Thấy tiết học Thể dục của bọn trẻ vừa mới bắt đầu đã phải hủy bỏ, ánh mắt Đinh Cửu Cửu khẽ dao động, cô bước lên phía trước: "Giám đốc Lâm, càng là thanh tra bên ngoài thì họ lại càng muốn thấy bọn trẻ được phát triển toàn diện. Nếu để học sinh cứ ru rú trong phòng học đọc sách thì có lẽ cũng không hợp lý lắm đâu ạ?"

Người phụ trách vốn định mở miệng từ chối, nhưng ngẫm lại thấy cũng có lý nên nhíu mày nói với cô: "Cô giáo Đinh, vậy các cô phải trông bọn trẻ cho kỹ đấy, không được để xảy ra sai sót nào. Chẳng may làm vị kia phật ý rồi quỹ từ thiện không cung cấp kinh phí nữa thì các cô không gánh nổi trách nhiệm đâu."

"Tôi biết rồi, giám đốc Lâm, anh yên tâm, chúng tôi sẽ chấn chỉnh ngay." Đinh Cửu Cửu gật đầu đồng ý.

Cạnh người phụ trách lại có thêm một kẻ tiến tới, hạ thấp giọng: "Giám đốc Lâm, cô người mẫu ở tứ hợp viện chưa kịp sắp xếp, giờ để cô ta qua bên này luôn chứ?"

Giám đốc Lâm cũng đè thấp giọng đáp: "Được, lúc đó cứ bảo là người phụ trách thuyết trình đi cùng. Tôi không tin cái gã ăn chơi đó lại cưỡng lại được cô nàng' này. Chỉ cần trên giường hầu hạ cậu ta vui vẻ, thổi chút gió bên gối thì chuyện cậu ta mắt nhắm mắt mở cho qua mọi việc là chuyện nhỏ."

Đinh Cửu Cửu nghe mà không hiểu ra sao, dù trực giác mách bảo chẳng phải chuyện tốt lành gì nhưng cô cũng không quản nhiều, xoay người trở lại với đám đông. Sau khi cùng các giáo viên khác phân chia học sinh, họ mới có chút thời gian thảnh thơi.

Đinh Cửu Cửu và một giáo viên tình nguyện khác phụ trách nhóm học sinh ở sân bóng rổ. Hai người đứng bên lề nhìn bọn trẻ luyện tập ném rổ.

"Chị Cửu Cửu, họ bảo sếp nào tới thế chị?" Cô gái đứng cạnh cũng là sinh viên tình nguyện từ đại học C.

Đinh Cửu Cửu là đàn chị vừa tốt nghiệp, lại có thâm niên hai năm liên tiếp đến đây dạy học, lúc này cô đã thay thế vị trí trước kia của đàn anh Chu Thâm. Nghe vậy, cô chỉ mỉm cười: "Không liên quan đến chúng ta đâu, đừng bận tâm."

"Dạ. À mà chị ơi, hôm qua em nghe chị khóa trên nói ngôi trường mới này là do gia đình một sinh viên đi dạy tình nguyện năm kia quyên tặng, có thật không chị?"

Cô gái hỏi mà không ngẩng đầu lên nên không chú ý thấy thân hình Đinh Cửu Cửu bỗng khựng lại khi nghe câu hỏi đó. Sau vài giây im lặng kỳ quái, cô gái mới ngơ ngác quay sang: "Chị ơi?"

Đinh Cửu Cửu sực tỉnh, cô lấp l**m bằng cách vén lọn tóc mai ra sau tai, mỉm cười nhạt: "Ừ, chắc là thế, chị cũng không rõ lắm."

"Hì, nhưng chẳng phải chị đã đến đây hai năm liên tiếp rồi sao? Thầy Lư cứ khen chị mãi, thầy còn bảo năm nay chị tốt nghiệp, cố ý xin lùi thời gian nhận việc để chạy tới đây, là thật hả chị?"

"Ừ."

"Trời đất, em phục chị sát đất luôn. Em mới tới hai ngày đã muốn về rồi, sao chị có thể kiên trì tới tận lần thứ ba hay vậy?"

"Cũng không có gì đâu." Đinh Cửu Cửu chỉ hơi rũ mắt trước ánh nhìn kinh ngạc của đàn em. Cô vươn tay cảm nhận làn gió lướt qua kẽ tay, khẽ cười: "Đây cũng là lần cuối cùng rồi. Tốt nghiệp xong thì không thể muốn làm gì là làm mãi được."

"Chị thật là..."

Lời cô gái chưa dứt thì từ phía sân bóng, một quả bóng đập trúng vành rổ rồi nảy thẳng về phía họ. Đinh Cửu Cửu vội vàng đẩy sư muội ra, chính mình cũng nhanh chóng ngồi thụp xuống tránh né. Quả bóng bay vèo qua đỉnh đầu cô, đập xuống đất rồi lăn xa dần.

Sau một hồi hú vía, Đinh Cửu Cửu vội nhìn sang cô bạn: "Em không sao chứ?"

"Em không sao, em cảm ơn chị."

Đinh Cửu Cửu thở phào, chống gối đứng dậy, bất đắc dĩ cười nhìn lũ trẻ: "Trình độ này của các em thì phải luyện tập nhiều vào đấy nhé."

Nhìn thấy nụ cười của Đinh Cửu Cửu, vẻ lo lắng trên mặt lũ trẻ vùng cao mới dần tan biến. Cô lắc đầu nhắc nhở: "Không được tự ý rời sân, nghe lời chưa?"

Nói rồi, cô xoay người đi nhặt bóng cho chúng. Sân bóng rổ vốn nằm sát cổng trường, cộng thêm cú nảy mạnh ban nãy nên khi Đinh Cửu Cửu quay lại, cô đã thấy quả bóng lăn ra khỏi cổng. Cô đành phải rảo bước đuổi theo. May là ra khỏi cổng vài bước thì bóng đã dừng lại.

Đinh Cửu Cửu thở phào, tiến tới ngồi xuống ôm lấy quả bóng, vỗ sạch bụi đất bám trên đó. Cô cầm bóng đứng dậy, nhưng mới được nửa chừng thì cả người bỗng chết lặng tại chỗ.

Cách đó vài mét, một người đàn ông mặc sơ mi trắng mỏng cùng quần tây đen đứng thẳng tắp, giữa vòng vây của mấy người trung niên, đang tiến về phía Đinh Cửu Cửu.

Gương mặt tuấn tú trắng trẻo của anh đeo một chiếc kính râm, đường nét cằm sắc sảo hơi nhếch lên, thân hình cao gầy được chiếc sơ mi mỏng và quần tây đen phác họa rõ rệt đầy sức hút. Đôi môi mỏng khẽ cong, dù không nhìn thấy đôi mắt nhưng nụ cười ấy vẫn toát lên vẻ bất cần đời.

Đây chính là "cậu chủ ăn chơi" trong miệng giám đốc Lâm.

Hóa ra là anh.

Đinh Cửu Cửu ngẩn người một thoáng, quả bóng rổ trong tay lại rơi xuống đất một lần nữa. Nó lộc cộc lăn theo con dốc thoai thoải ngoài cổng trường, rồi như có linh tính, lăn thẳng đến bên chân người nọ.

Bộp.

Quả bóng dừng lại. Nó dùng thân mình đầy bụi bặm sau khi lăn nửa vòng, không phụ sự mong đợi của mọi người mà cọ một vệt xám không lớn không nhỏ lên chiếc giày da Derby đen bóng loáng của anh.

"..."

Mấy người trung niên vây quanh anh vốn đang cười nói nịnh nọt, bỗng nhiên như bị nhấn nút tắt tiếng. Ngay cả biểu cảm trên mặt cũng cùng nhau cứng đờ. Ngược lại, người thanh niên ở vị trí trung tâm lại không nhanh không chậm hơi cúi đầu, liếc nhìn chiếc giày phải bị bẩn mất một nửa của mình.

Anh khẽ cười nhạt một tiếng: "Còn chưa vào cửa mà đã tặng tôi món quà lớn thế này sao?"

"..."

Một người đứng bên cạnh phản ứng lại đầu tiên, sắc mặt biến đổi lớn, vội vàng trừng mắt nhìn Đinh Cửu Cửu: "Tiểu Đinh! Cô làm cái gì thế hả! Đây là đại diện thanh tra từ phía nhà từ thiện, anh Hàn Thời đấy. Cô còn không mau xin lỗi anh Hàn đi!"

"..."

Đinh Cửu Cửu rốt cuộc cũng hoàn hồn. Đã hơn một năm không gặp, người đứng trước mặt cô dường như có khung xương thon dài hơn, dung mạo và khí chất cũng rũ bỏ đi chút non nớt cuối cùng của thời thiếu niên. Chiếc kính râm che khuất nửa khuôn mặt nhưng không giấu nổi vẻ trương dương, sắc sảo.

Và sự thay đổi lớn nhất chính là ánh mắt dừng trên người cô giờ đây cũng hờ hững như đang nhìn bất kỳ một người xa lạ nào khác.

"..." Đinh Cửu Cửu rũ mắt: "Xin lỗi anh Hàn."

"Anh Hàn, anh đừng chấp nhặt cô ấy. Đây là một giáo viên tình nguyện dẫn đoàn ở chỗ chúng tôi, bình thường cô ấy không như vậy đâu. Chắc là hôm nay trời nóng quá nên tay bị run. Nếu anh không phiền, để tôi lau giày giúp anh."

Nói rồi, người đó định cúi người xuống lau thật.

"Tôi nghe nói..."

Giọng nói tản mạn của anh vang lên, động tác của người kia cũng khựng lại, vội vàng giữ tư thế nửa cúi người mà ngửa đầu nhìn anh, mặt lộ vẻ tươi cười nịnh hót.

Trong khi đó, anh hơi hạ ánh mắt xuống.

"Tôi nghe giám đốc Từ nói, nơi này trách nhiệm minh bạch, xây dựng có trật tự mà?"

"Ấy, phải, chắc chắn là không thể để giám đốc Từ mất mặt rồi, anh, ý anh là?"

Kẻ đang khom lưng chưa hiểu hết ý tứ trong lời nói, mồ hôi hột bắt đầu lấm tấm trên trán. Hàn Thời cười nhạt, đứng thẳng người dậy, chiếc sơ mi trắng phác họa vòng eo gầy nhưng săn chắc. Qua lớp kính râm màu trà, anh nhìn về phía cô gái đang đứng yên lặng tại chỗ.

Đôi môi mỏng khẽ mở: "Nếu đã như vậy, làm sao có chuyện để ông đi đền bù sai lầm thay người khác được?"

"..."

Mấy người vây quanh Hàn Thời đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng cũng hiểu ra ý của anh. Họ nhìn nhau đầy lúng túng. Cô gái đứng cách đó không xa họ đều biết, năm ngoái chính cô dẫn đội đến đây, là giảng viên trẻ phụ trách của đại học C.

Cô không giống sinh viên tình nguyện bình thường, cô thuộc diện phụ trách thường trú của phía nhà trường, thi thoảng họp hành cô cũng tham gia, ở mức độ nào đó có thể coi là cộng sự trong công việc.

Huống chi ngay lúc này, bên trong cổng trường, mấy sinh viên tình nguyện đã tụ tập lại. Đám học sinh đó đang kiễng chân ngó nghiêng nhìn về phía này, có vẻ còn đang bàn tán gì đó. Họ không thể làm nhục cô giáo trẻ này ngay trước mặt học sinh được.

Cô gái này dù sao cũng không phải nhân viên trong hệ thống công ty của họ, xin lỗi thì thôi đi, chứ lại bắt người ta cúi lưng quỳ gối lau giày. Dù da mặt có dày đến đâu, họ cũng không dám đưa ra yêu cầu như vậy.

Không khí nhất thời đóng băng tại chỗ.

Đinh Cửu Cửu hậu tri hậu giác cũng hiểu ra vấn đề. Cô vẫn luôn cúi đầu, không nhìn bất kỳ ai.

"Anh Hàn nói đúng."

Giọng cô lạnh nhạt hờ hững. Giữa ánh nhìn kinh ngạc của mọi người, cô bước lên phía trước, ngũ quan tinh tế không gợn một chút cảm xúc nào. Khi chỉ còn cách anh nửa mét, cô dừng lại.

Cô cúi người rồi ngồi xổm xuống. Dưới ánh mặt trời, đầu ngón tay trắng đến xuyên thấu đưa về phía mũi chiếc giày da bóng loáng. Thế nhưng, ngay một giây trước khi chạm vào, cổ tay cô đột nhiên thắt chặt.

Một bàn tay thon dài mạnh mẽ đã nắm lấy cổ tay cô. Thậm chí không đợi Đinh Cửu Cửu nhìn lên theo mu bàn tay hơi nổi gân xanh ấy, cô đã bị một lực kéo cực lớn nhấc bổng lên.

Một tiếng hô khẽ vang lên. Cô lảo đảo vài bước, vượt qua khoảng cách nửa mét kia, bị kéo dán chặt mặt vào ngực của người đàn ông.

Trước Tiếp