Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm

Chương 87: Tranh phác họa

Trước Tiếp

Hoạt động tâm lý của Mộc Nam trong khoảnh khắc đó gần như có thể dùng lòng nguội lạnh một nửa để hình dung —— Cho dù muốn tách hai người bọn họ ra thì thế này cũng nhanh quá rồi đấy! Tốt xấu gì trước đó còn có chút biến hóa không gian, bây giờ đến diễn cũng không thèm diễn nữa à?!

Cậu bực bội đi đến bên cạnh bức chân dung gần nhất, trừng mắt nhìn nhân vật đang mở to đôi mắt trong tranh. Nhớ tới lời cảnh cáo trước đó của Tô Bất Thức khiến cậu hiện tại càng không nhịn được mà trút oán khí lên cái thứ này. Cái dinh thự rách nát này còn bày đặt vẽ tranh chân dung cho rối nữa chứ, có thể đừng hành hạ người khác nữa được không, mau trả giáo sư Tô lại cho cậu đi...

"Cậu vừa nói cái gì?"

Giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau. Mộc Nam kinh ngạc quay đầu lại, vừa hay chạm phải khuôn mặt tái nhợt của Tô Bất Thức: "Giáo sư Tô?"

"Anh vừa rồi đi đâu thế?" Mộc Nam sau khi nhìn thấy vòng tay hiển thị giá trị tinh thần lực là 100 điểm, hơn nữa Cầu nguyện cũng có thể kích hoạt bình thường, lập tức thở phào nhẹ nhõm đi về phía người kia.

"Tôi vẫn luôn ở sau lưng cậu, thấy cậu nói cái gì đó, rồi bỗng nhiên đi tới bên cạnh bức tranh treo tường." Tô Bất Thức nói, lại từ biểu cảm của Mộc Nam mà phát giác ra điểm không đúng, "Cậu không nhìn thấy tôi sao?"

"Bây giờ thì nhìn thấy rồi." Mộc Nam nói, chủ động vươn tay ra kéo anh, "Nhưng mà vừa nãy tôi có thể xác định là chẳng có gì cả, cứ như thể anh đã biến mất trong không khí vậy... Chắc chắn không phải do hành lang quá tối mà tôi hoa mắt đâu, lúc ấy mắt tôi mở to lắm đấy."

"Vậy thì là vấn đề của phó bản." Tô Bất Thức nói. Sau khi cúi đầu liếc nhìn bàn tay đang đan vào nhau của hai người thì ngầm đồng ý cho cậu tiếp tục nắm, "Có vẻ là ảo giác gây nhiễu loạn nhận thức, tốt nhất là nên đề phòng một chút, tránh để trúng chiêu thêm lần nữa."

"Ảo giác nhận thức... Nếu nó có thể ảnh hưởng tới nhận thức của tôi đối với con người, vậy liệu có thể ảnh hưởng tới nhận thức của chúng ta đối với con đường hay không?" Mộc Nam nói, sau khi nói ra suy đoán này, hai người nhìn nhau một cái, tiếp đó tiến lại gần bức chân dung trên tường.

Trên bức tranh vẫn là con rối. Nhìn từ cách ăn mặc thì có chút giống vị [Bá tước phu nhân] kia. "Bà" có vẻ mặt thâm tình bi thương, hai tay chắp lại đặt trước ngực, đó là một tư thế cầu nguyện.

Mộc Nam bảo Tô Bất Thức lùi lại một bước, còn mình thì nhắm mắt lại, dùng bàn tay còn lại đang rảnh rỗi s* s**ng. Xúc cảm rất chân thực, dường như không tìm ra được sơ hở gì.

"Xem ra tên [Bá tước] này đúng là có tật xấu thích vẽ tranh chân dung con rối trong nhà." Mộc Nam nói, thu tay về chuẩn bị đi tới bức tranh tiếp theo.

Biến cố xảy ra ngay trong nháy mắt này. "Con rối" vốn nằm trong khung tranh bỗng nhiên cử động một cái, tiếp đó một bàn tay xuyên qua khung tranh, lao mạnh tới túm lấy cổ Mộc Nam!

"Cẩn thận!" Vào thời khắc then chốt, Tô Bất Thức kịp thời kéo cậu ra sau lưng, đồng thời tay còn lại với thế sét đánh không kịp bưng tai tóm chặt lấy cổ tay của cánh tay kia, lúc này mới giúp Mộc Nam tránh được thảm án bị tóm cổ.

"Vãi chưởng, sao cái thứ này nói xấu có tí mà cũng không cho người ta nói thế?" Mộc Nam hoàn hồn đứng thẳng người dậy, nhìn cánh tay kia đang giãy giụa vặn vẹo dưới tay Tô Bất Thức, "Nhìn vẫn sung sức phết nhỉ, thứ này hình như chui ra từ phía sau khung tranh?"

Bức tranh treo trên tường vẫn là tranh, chỉ là đã bị cánh tay của con rối này chọc thủng. Sự co giật của nhân vật trong tranh mà Mộc Nam liếc thấy ban nãy hẳn là do cánh tay kia ngọ nguậy sau bức tranh tạo thành... Nói như vậy, đằng sau bức tranh này hẳn là còn có không gian khác?

Tay của Tô Bất Thức vô cùng vững vàng. Mộc Nam nói hết suy đoán của mình xong mà anh vẫn gắt gao tóm chặt lấy cánh tay kia. Nhưng khi Tô Bất Thức muốn lôi nó ra ngoài thì lại nhận thấy cảm giác tắc nghẽn rõ rệt.

Tiếng "kẽo kẹt, kẽo kẹt" truyền đến từ sau khung tranh. Tô Bất Thức nhíu mày, sau khi thử vận sức lần nữa thì đột nhiên nghe thấy một tiếng vang giòn tan, giây tiếp theo, cánh tay kia thế mà lại bay thẳng ra ngoài!

"Bộp!"

Cánh tay con rối rơi xuống đất, thậm chí còn co giật tại chỗ hai cái. Mộc Nam lập tức vạch cái lỗ trên tranh ra, dùng vòng tay soi vào, nhưng chỉ nhìn thấy một cái bóng vụt qua rất nhanh.

"Đằng sau hình như còn có một không gian nữa." Mộc Nam nói, quay đầu nhìn cánh tay nằm đờ ra như cá chết kia, "Thứ này xử lý thế nào đây?"

"Tách khỏi chủ thể, nên hình như giống với mấy cái tay chân rối gãy nát trước đó, không thể cử động được nữa rồi." Tô Bất Thức nói, cử động cổ tay vừa bị chấn động, sau đó đi tới xé toạc bức tranh rách nát kia xuống, "Giống như thằn lằn tự cắt đuôi vậy."

"Con rối đó thông minh phết nhỉ? Không đúng, phải nói là xảo quyệt. Tất cả NPC trong phó bản này đều cho tôi một cảm giác rất xảo quyệt." Mộc Nam nói, rồi bước lên giúp anh cùng xé tranh.

Rất nhanh, một lỗ hổng có hình dạng giống hệt khung tranh đã hiện ra trước mặt hai người.

"Chà." Mộc Nam nói, "Không ngờ [Bá tước] còn là một kiến trúc sư cơ đấy."

"Tường hành lang rất dày, nhưng chỉ có mảng này là bị làm mỏng đi, chắc là lúc thiết kế đã cố ý chừa ra rồi." Tô Bất Thức nói, "Không gian ẩn giấu có lẽ sẽ không lớn, nhưng nhìn từ hành vi chạy trốn của con rối kia, cuối cùng nhất định sẽ thông tới một nơi nào đó."

"Vậy chúng ta không thể không vào xem thử rồi?" Mộc Nam vừa nghe thấy thế liền nổi hứng thú, trực tiếp chống tay lên gờ tường bên dưới, dùng sức một cái liền trèo qua.

Đằng sau bức tường vẫn tối om. Mộc Nam dùng vòng tay soi qua soi lại hai lần, trái phải đều không thấy ai, nhưng trong không gian chật hẹp ở phía bên trái lại đang treo một chiếc thang dài, vẫn đang đung đưa qua lại.

"Tôi tìm thấy một cái thang, thứ kia chắc là chạy trốn từ lối này. Nó chỉ còn lại một cánh tay, theo lý mà nói chắc không chạy nhanh được đâu, chúng ta..." Mộc Nam đang nói thì bỗng nhiên khựng lại, cậu theo bản năng nhìn ra ngoài lỗ, bên ngoài quả nhiên không một bóng người.

Ít nhất thì tình hình hiện tại đã được dự đoán từ sớm nên Mộc Nam bình tĩnh hơn lần trước rất nhiều. Cậu theo bản năng ngẩng đầu lên, lại nhìn thấy ở cuối chiếc thang dài có một con mắt khổng lồ, tròn vo.

Đây là... [Bá tước]?

Con mắt kia chậm rãi chớp một cái như đang đưa ra lời hồi đáp.

Luồng khí phía sau lưng đột nhiên thay đổi. Mộc Nam quay đầu lại, nhìn thấy Tô Bất Thức lần nữa xuất hiện sau lưng mình. Anh lúc này hiển nhiên cũng vừa mới trèo vào, sau khi chú ý tới biểu cảm của cậu liền nhạy bén hỏi: "Cậu sao thế?"

"Trên đầu tôi có một con mắt." Mộc Nam nói. Tô Bất Thức nhíu mày ngẩng đầu nhìn thoáng qua, nhưng lại chậm rãi lắc đầu, "...Được rồi, tôi biết ngay mà. Xem ra lại chỉ có mình tôi trúng chiêu."

"Tôi đi trước." Tô Bất Thức dứt khoát nói.

"Không, vẫn là để tôi đi trước." Mộc Nam nói, "Còn nhớ quy tắc thứ ba không? Nếu bên trên thực sự là phòng của [Bá tước], rồi đột nhiên có thứ gì đó cắn đứt đầu tôi thì tôi vẫn có thể giống như tiểu tinh linh tóc hai bím mà sống lại được đấy... Không buồn cười à?"

Mộc Nam chớp chớp mắt, đưa tay lên đầu làm một động tác mô phỏng ve sầu lột xác, thấy Tô Bất Thức phối hợp nhếch khóe miệng một cái, lúc này mới hài lòng cười ha hả.

"Tôi coi như là anh đồng ý rồi nhé." Mộc Nam nói, "Cho dù có xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì tôi vẫn còn thuốc anh đưa mà, giáo sư Tô cũng tin tưởng tôi đi."

Tô Bất Thức nghe vậy, đầu ngón tay lại vô thức giật một cái, nói: "Được."

Hai người đạt được sự đồng thuận, Mộc Nam cố ý đợi đến khi kỹ năng lần này kết thúc, kích hoạt lần Cầu nguyện tiếp theo, lúc này mới bắt đầu leo lên chiếc thang dài trước mặt.

Tình cảnh này có chút giống với phó bản trước, có điều leo lên trên bằng thang dây có độ khó lớn hơn một chút, huống chi bọn họ còn là hai người.

Cũng không biết con rối kia thiếu mất một tay thì leo nhanh kiểu gì, hoàn toàn ngó lơ định luật vật lý luôn rồi sao... Mộc Nam vừa oán thầm trong lòng vừa leo lên trên. Đợi đến khi cậu thành công leo lên còn gọi một tiếng để Tô Bất Thức chuẩn bị sẵn sàng, thế nhưng bất kỳ cảnh tượng máu me kinh dị nào trong tưởng tượng đều không xuất hiện, Mộc Nam leo lên gác mái, thứ nhìn thấy ngoại trừ một chiếc bàn làm việc ra thì chỉ còn lại đống con rối chất đầy cả phòng.

"Nơi này không phải phòng của [Bá tước]." Tô Bất Thức theo sát phía sau trèo lên, nhìn quanh một lượt rồi nói, "Hẳn là phòng chế tạo rối."

"Nói cách khác, [Bá tước] chế tạo rối ở đây, rồi lại lợi dụng vu thuật ở một căn phòng khác để khiến chúng sống lại?" Mộc Nam nói, "Đống rối này cũng nhiều quá rồi đấy, con nào là con vừa mới tập kích chúng ta?"

"So với việc bị tập kích, tôi hiện tại lại cảm thấy..." Vẻ mặt Tô Bất Thức vẫn đầy cảnh giác, nhưng giọng điệu lại mang theo chút do dự, "Con rối đó đang dẫn đường cho chúng ta."

"Anh nói vậy nghe cũng giống thật đấy. Nhưng rốt cuộc nó muốn chúng ta phát hiện ra cái gì?" Mộc Nam nhìn quanh bốn phía, cuối cùng đi tới bên cạnh chiếc bàn làm việc dài ngoằng kia.

Trên bàn có rất nhiều dụng cụ chế tạo rối, nào là dao khắc, tơ lụa, còn có rất nhiều ghi chép và bản vẽ. Thế nhưng thứ bắt mắt nhất trong số đó, không gì khác ngoài mấy bức tranh trẻ con đầy màu sắc đặt ở phía trên.

Nét vẽ trên mấy bức tranh trẻ con đó rất non nớt, nhưng nội dung lại phong phú và sặc sỡ. Bức trên cùng vẽ một cô bé mặc váy đỏ đang nắm tay một người đàn ông vạm vỡ, trên mặt cả hai người đều nở nụ cười rạng rỡ, sau lưng là một ngôi nhà, bên cạnh còn có một trái tim to đùng.

"Khoan đã," Mộc Nam hít vào một hơi, cầm bức tranh này đưa cho Tô Bất Thức xem, "Đây chắc không phải là ảo giác của tôi đâu nhỉ? Cái gã đàn ông mà đến cơ bắp cũng được vẽ lố như thế kia... có phải là Lữ Thiên Xuyên không?"

Cậu chỉ vào ngôi nhà phía sau lưng hai người đó, Tô Bất Thức thấy vậy, cũng từ từ nhíu chặt mày lại.

"Cái hình vẽ này tôi nhận ra, giống hệt hình xăm trên tay Lữ Thiên Xuyên. Lần đầu tiên nhìn thấy tôi còn cười nhạo anh ta nữa mà." Mộc Nam nói, lại đi lật xem mấy bức tranh còn lại, "Hình như... trong số tất cả người chơi có mặt ở đây, chỉ có anh ta là được vẽ vào tranh?"

Giọng điệu của Mộc Nam mang theo sự nghi hoặc. Cũng không trách cậu không hiểu, nội dung mà những bức tranh phác họa kia có thể biểu đạt cũng không nhiều, tác giả rất hiển nhiên chính là cô bé mặc váy đỏ kia. Trong những bức tranh này có nhân vật, có động vật, có phong cảnh, phong cách đều rất đáng yêu ấm áp, nhưng trong đó có một bức ảnh gia đình mà khóe miệng của tất cả mọi người bên trên đều hướng xuống dưới.

Bố cục của bức tranh này gần như giống hệt bức ảnh gia đình mà Mộc Nam nhìn thấy trước đó.

"Cùng một hình ảnh đã xuất hiện ba lần rồi, đây tuyệt đối không phải trùng hợp." Mộc Nam nói, "Thế nhưng, nếu cô bé này là [Nhị tiểu thư], vậy thì Lữ Thiên Xuyên lại đóng vai trò gì trong chuyện này?"

Mộc Nam nhớ tới những lời giải thích ấp úng của Lữ Thiên Xuyên khi kể lại tình tiết hồi ức, cậu ngay lập tức nhìn Tô Bất Thức một cái, cả hai đồng thanh nói ra đáp án: "Con gái nuôi?"

"Không thể nào..." Mộc Nam ôm trán, "Đây không phải là câu chuyện do 'Nam' thiết kế sao? Tại sao lại dính dáng đến Lữ Thiên Xuyên, chẳng lẽ cái phó bản này đã thông minh đến mức có thể tự động tạo ra manh mối rồi ư?"

"Căn cứ theo lời Lữ Thiên Xuyên nói, cô bé kia cuối cùng đã quay trở về bên cạnh cha mẹ ruột của mình." Tô Bất Thức nhíu mày nói, "Nhưng [Nhị tiểu thư] mà chúng ta nhìn thấy... tình hình có lẽ không mấy lạc quan."

Anh đưa một tờ bản vẽ trên tay cho Mộc Nam. Bên trên là bước cuối cùng của quy trình chế tạo rối, vu thuật, và "trái tim" của người bị yểm thuật.

"..."

Mộc Nam hiếm khi trầm mặc. Một lúc sau cậu mới nói: "Giáo sư Tô, anh cảm thấy [Bá tước phu nhân], đã chết như thế nào?"

.

Tác giả: Mộc Nam trầm mặc là vì nhớ tới Tiểu Ngư rùi.

Trước Tiếp