Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm

Chương 86: Vậy thì đừng buông tay nữa

Trước Tiếp

Tô Bất Thức nghe đến đây mới nheo mắt lại, nói: "Tuyến thời gian không khớp. Kiều Tu lẽ ra không nên quen biết Kha Phạn mới đúng."

"Vậy 'Kha Phạn' mà giáo sư Tô quen biết, có giống một tên lừa đảo giả thần giả quỷ vẽ đầy trận pháp khắp phòng không?" Mộc Nam nói, "Tôi không phải đang cố ý bắt bẻ đâu, nhưng những ký ức này rốt cuộc có phải là thật hay không, hay 'Kha Phạn' chết trong phó bản này có phải là người thật hay không, những thứ đó chúng ta đều hoàn toàn không biết, cho nên, thà cứ coi anh ta chỉ là vai diễn [Tư tế] để kết nối cốt truyện thôi là được rồi."

Tô Bất Thức trầm mặc giây lát, rồi nói: "Ừm. Hiện tại manh mối đã biết là, có tổng cộng ba người dính líu đến vu thuật, trừ 'Bá tước' ra thì hai người còn lại đều đã chết."

Mộc Nam thấy anh cuối cùng cũng chịu cùng mình phân tích thì thở phào nhẹ nhõm một hơi, thừa thắng xông lên sán lại gần nói: "Đúng thế đúng thế, hơn nữa nguyên nhân cái chết đều có liên quan đến 'quy tắc' của dinh thự, tôi cảm thấy đây chắc chắn không phải trùng hợp. Đúng rồi, Tiểu Đường trước đó có cho tôi một manh mối, phạm vi vị trí phòng của [Bá tước] đã được thu hẹp lại rất nhiều rồi, cùng tôi đi thử vận may nhé?"

Chọn đúng thời điểm để thể hiện sự ỷ lại, Tô Bất Thức nhìn cậu giở lại trò cũ, hàng mi hơi rũ xuống, sau đó vươn tay ra.

Động tác của Mộc Nam khựng lại, tiếp đó lại nở một nụ cười: "Ý gì đây hả giáo sư Tô? Muốn nắm tay tôi đi sao?"

"Đưa chỗ thuốc độc còn lại cho tôi." Tô Bất Thức không hề bị vẻ giả ngu của cậu làm lay động, "Loại thuốc cậu uống không bán lẻ trong khu nghỉ ngơi, chắc chắn vẫn còn hàng tồn kho."

"Không đưa." Nụ cười của Mộc Nam vẫn không thay đổi, giọng điệu từ chối có thể gọi là dịu dàng, "Bị tôi của ngày xưa xoay như chong chóng đến tận bây giờ, chuyện đến nước này cũng nên nắm giữ quyền chủ động rồi —— Chỗ thuốc này là át chủ bài duy nhất của tôi."

"Tôi mới nên là 'át chủ bài' của cậu." Tô Bất Thức vẫn giữ nguyên động tác đòi thuốc, "Cậu muốn dùng loại thuốc khiến bản thân chết nhanh chóng để nâng cao giới hạn của 'Cầu nguyện', tôi tác thành cho cậu. Nhưng không nên dùng loại thô sơ kém chất lượng đó để đạt được mục đích."

"Wao —— Giọng điệu đột nhiên sắc bén ghê, tốt xấu gì cũng là thuốc tôi tán gia bại sản mới mua được đấy, giáo sư Tô cũng quá không nể mặt rồi ~"

Tô Bất Thức nhìn cậu dây dưa càn quấy, biết muốn thuyết phục đối phương hiển nhiên không thể chỉ dừng lại ở lời nói, bèn chủ động lấy ra một lọ thuốc.

"Thuốc cậu dùng trước đây đều do tôi điều chế." Tô Bất Thức nói, mở chiếc lọ nhỏ màu trắng không dán nhãn ra, bên trong là từng viên con nhộng, "Hơn nữa đã qua thử nghiệm rồi, đau đớn sẽ nằm trong phạm vi cậu có thể chịu đựng được."

"..." Mộc Nam trầm mặc, vừa cân nhắc tính chân thực của viên con nhộng kia, đồng thời lại ngạc nhiên trước sự thỏa hiệp của Tô Bất Thức. Một lúc lâu sau cậu mới thở dài một hơi, bước lên một bước, trao đổi đống thuốc dưới lớp vỏ là kẹo sặc sỡ màu sắc kia với anh: "Được rồi, được rồi. Quả nhiên tôi vẫn thích dáng vẻ nói chuyện nghiêm túc của giáo sư Tô, quá hấp dẫn rồi."

Lần này đến lượt Tô Bất Thức trầm mặc. Anh ngó lơ ánh mắt sáng lấp lánh của Mộc Nam, đi ra khỏi phòng trước.

Mộc Nam cũng chẳng để bụng, giằng co một hồi như vậy ngược lại đã giảm bớt sự gượng gạo trong lòng cậu ban đầu. Cậu đi tới bên cạnh Tô Bất Thức, chủ động dẫn đường.

Tô Bất Thức trong chuyện quan trọng chưa bao giờ đùa giỡn, Mộc Nam vẫn luôn rất tin tưởng điểm này, đương nhiên cũng không cho rằng thuốc đối phương đưa cho mình là hàng giả hay hàng kém chất lượng. Chỉ có điều... hai người bọn họ trước kia rốt cuộc là quan hệ gì? Cái gì gọi là "thuốc cậu dùng trước đây đều do tôi điều chế", chẳng lẽ Tô Bất Thức thực sự rất muốn độc chết cậu?

Nhớ lại ánh mắt của đối phương lúc đó, hình như cũng không phải là không có khả năng...

Cứ suy nghĩ vẩn vơ như vậy, hai người rất nhanh đã đi qua cầu thang và sảnh trước, tới hành lang thông ra sân sau. Mộc Nam liếc mắt nhìn qua phòng của Lữ Thiên Xuyên và Đinh Mạn Lâm một cái, rồi mới đẩy cửa sân sau ra.

Đập vào mắt vẫn là màn tuyết nhuộm trắng tất cả mọi thứ. Tuyết ngừng rơi là có thể thám hiểm bên ngoài, Mộc Nam xoa xoa tay định xua tan đi chút giá lạnh, kết quả vừa mới đi về phía trước một bước, hơn nửa chiếc ủng đã lún sâu vào trong tuyết.

Lần này thì hơi khó giải quyết rồi đây.

May là tình hình trước mắt cũng có thể thu được một ít manh mối. Ví dụ như nhìn từ nền tuyết sạch sẽ tinh tươm trên mặt đất này thì ít nhất từ lúc tuyết ngừng đến giờ chưa có bất kỳ ai ra vào, hai người bọn họ hẳn là tốp đầu tiên điều tra sân sau.

Những thanh lan can sắt quấn đầy dây leo khô héo bao quanh lấy sân sau, vừa phân chia khu vực lại vừa ngăn cách sương mù bên ngoài. Mộc Nam vừa đi vừa nhìn xung quanh, từ nơi này chỉ miễn cưỡng nhìn thấy mái nhà hình tam giác của dinh thự. Cậu đi dạo một vòng quanh sân sau, mãi đến khi đi ngang qua phía dưới cửa sổ gần cửa ra vào mới dừng bước.

Cậu tháo băng gạc trên tay trái xuống, quấn lại lên các đầu ngón tay phải, sau đó ngồi xổm xuống bắt đầu bới tuyết trên bụi cây.

Cậu tìm kiếm vô cùng tỉ mỉ. Sau lượt đầu tiên không phát hiện được gì, cậu liền tháo luôn băng gạc ra, dùng ngón tay trần để cảm nhận, tiện thể ngăn cản động tác muốn giúp đỡ của Tô Bất Thức: "Để tôi làm là được rồi, chúng ta cần phải có một người giữ cho giác quan bình thường mới được... Ặc, hình như đúng là hơi cóng tay thật."

Tô Bất Thức nhíu mày, nhưng cũng biết rõ đối phương nói không sai, đành phải đứng xích lại gần cậu thêm một chút, chắn đi những cơn gió đang thổi tới.

Việc chạm vào tuyết đọng trong thời gian dài khiến cơ quan cảm giác của ngón tay trở nên chậm chạp. Mộc Nam tìm rất lâu, mãi cho đến khi mặt trời không chút hơi ấm kia đã di chuyển lên đến đỉnh đầu thì cậu mới mò được một v*t c*ng rồi lập tức bới nó ra.

"Tìm thấy rồi!" Mộc Nam nói, nhấc cái tay đông cứng đưa đồ đang cầm cho Tô Bất Thức xem —— là nửa trên của đèn bão. Mặc dù vẫn chưa tìm thấy bấc đèn, nhưng chỉ dựa vào bộ phận này cùng những mảnh thủy tinh vỡ dính bên trên cũng có thể nhận ra hình dáng ban đầu, "Là phần đèn bão còn lại của [Thương nhân gốm sứ]! Quả nhiên là bị ném ra bên ngoài rồi."

"Giỏi lắm." Tô Bất Thức cất lời khen đúng như mong muốn của cậu. Việc đầu tiên anh làm sau khi nhận lấy chiếc đèn là đặt nó sang một bên, rồi kéo lấy hai tay Mộc Nam để kiểm tra xem có bị bỏng lạnh hay không. Sau kh xác nhận tay cậu vẫn còn giữ được xúc giác, anh liền ủ tay cậu vào trong lòng bàn tay mình để sưởi ấm, "Tiếp theo đi đâu đây?"

Động tác của anh quá tự nhiên, đến mức Mộc Nam vốn đang đắc ý theo bản năng liền đơ ra một lúc: "Tôi, khụ, có những thứ này chắc là đủ rồi. Bằng chứng cứ cất đi đã, đợi tối nay đến phòng ăn rồi mới thống nhất bàn giao một thể. Chuyện ở sân sau coi như xong rồi, tiếp theo chúng ta tiếp tục đi tìm phòng của [Bá tước] đi!"

"Ừm." Tô Bất Thức đáp, kéo cậu đi vào trong nhà.

Đợi đến khi hai người vào trong dinh thự và đóng cửa lại, cái lạnh vờn quanh người mới tan đi chút ít. Mộc Nam vừa mới chuyển tầm mắt lên người đối phương, liền thấy kính mắt của Tô Bất Thức vì thay đổi nhiệt độ mà phủ lên một tầng hơi nước, hai mắt kính trắng xóa nằm trên khuôn mặt không cảm xúc của anh trông cực kỳ nổi bật, khiến cậu không nhịn được mà bật cười.

Tô Bất Thức lúc này đang tháo kính, thấy vậy thì có chút bất lực. Anh thuận tay treo kính lên sợi dây trước ngực, sau đó kéo tay đối phương đặt lên cổ mình: "Đợi hết lạnh hẳn rồi hẵng đi."

Xúc cảm ấm nóng hơn cả lòng bàn tay ập đến, ngón tay Mộc Nam theo bản năng giật một cái, tiếng cười vừa lọt ra đã biến thành âm gió lạc điệu.

Anh chắc chắn là cố ý. Mộc Nam thầm nghĩ, tiếp đó híp mắt ghé sát lại gần, giống như muốn tìm lại danh dự mà được đà lấn tới: "Giáo sư Tô ấm thật đấy, còn dịu dàng chu đáo thế này, tôi cũng chẳng muốn buông tay ra nữa."

"Vậy thì đừng buông." Tô Bất Thức nói, mất đi sự che chắn của tròng kính, đôi mắt đen thẫm kia tựa như có thể hút cả linh hồn người ta vào trong, "Nhớ kỹ những lời hôm nay cậu nói đấy."

"..." Không đúng, đây hình như không phải phản ứng mà cậu mong chờ nha? Mộc Nam lại ho một tiếng, phát hiện tai của Tô Bất Thức lần này thế mà lại thực sự không đỏ lên chút nào, đành phải tiếp tục mạnh miệng nói: "Đương nhiên rồi, tôi có bao giờ nói đùa với anh đâu?"

Tô Bất Thức tiếp tục nhìn cậu, ánh mắt kia như viết to rõ ràng ba chữ "rất nhiều lần".

Mộc Nam không dám thả thính anh nữa. Trải qua một màn dây dưa này, cảm giác đau nhói trên tay đã giảm bớt, cơ thể cũng ấm lại, cậu lúc này mới nói: "Lúc nãy nói đến đâu rồi nhỉ? À đúng, Tiểu Đường nói phòng của [Bá tước] không ở tầng một cũng không ở tầng hai. Nhưng lúc nãy tôi đã mò mẫm một lượt ở sân sau cũng không tìm thấy nơi có thể di chuyển xuống tầng hầm, cho nên nếu trong dinh thự không tồn tại tầng hầm, thì liệu có phải là ở nơi như gác mái không?"

"Rất có khả năng." Tô Bất Thức nói.

Hai người liền tiếp tục đi lên tầng hai. Mấy ngày nay đi đi lại lại leo cầu thang thực sự khiến Mộc Nam leo đến phát mệt, cậu hỏi: "Tôi trước đây rất thích loại kiến trúc này sao?"

"Không biết." Tô Bất Thức nói, "Tại sao lại hỏi vậy?"

"Tôi không thích leo cầu thang." Mộc Nam nói, "Trước đây... ý tôi là trước khi vào trò chơi ấy, tôi thuê chung cư cũng phải thuê chỗ có thang máy cơ."

"Về kiến trúc thì không rõ, nhưng tôi nghĩ, cho dù là cậu của trước đây thì chắc cũng không thích cầu thang đâu." Tô Bất Thức nói, tầm mắt di chuyển lên phía trên chiếc đồng hồ đứng khổng lồ ở tầng hai, "Cũng không thích gác mái."

Đồng hồ lúc này chỉ 12 giờ 30 phút, đã đến giữa trưa. Mộc Nam còn chưa kịp ngẫm ra câu nói kia của anh có ý gì thì bỗng nhiên nhìn thấy ở hành lang phía xa có một bóng đen vụt qua —— Đó chính là hành lang mà hôm qua cậu và Tô Bất Thức bị nhốt.

"Giáo sư Tô cũng nhìn thấy rồi chứ?" Mộc Nam nói, "Nhìn qua thì cũng không giống [Nhị tiểu thư] thích mặc váy cho lắm. Sao nào, hay là đi vào đó thêm lần nữa?"

"Lần này chúng ta không mang đèn." Tô Bất Thức nói.

"Không sao, bây giờ là ban ngày, hơn nữa nói không chừng phải không mang đèn đi thêm một lần mới được." Mộc Nam nói, "Với thói quen chơi game của tôi, cho dù là cùng một con đường, thì lần chơi thứ hai đều có khả năng xuất hiện tình huống khác với lần đầu. Có điều kiểu thiết kế này thường là để đánh lạc hướng người chơi..... Kỳ lạ thật, sao tôi cứ luôn có một loại trực giác là không mong muốn nơi này bị những người khác phát hiện ra nhỉ?"

Cậu sờ sờ cằm, còn chưa đợi Tô Bất Thức nói chuyện đã nói tiếp: "Không, lần này không tách ra nữa. Đầu tiên Giáo sư Tô không tính là 'người khác', hơn nữa lần này tôi nhất định phải đi cùng với anh."

Tô Bất Thức có chút bất ngờ khi bị cậu đoán trúng suy nghĩ, nhưng vẫn hỏi: "Tại sao?"

"Bởi vì tôi thấy 'tôi của trước kia' hơi ngứa mắt." Mộc Nam nhấc chân đi vào trong hành lang, rõ ràng là chuẩn bị đường đường chính chính sống mái đến cùng với "bản thân trong quá khứ".

Đương nhiên, trong lòng cậu cũng hiểu rõ, nếu hôm qua phó bản đã có thể lợi dụng cơ chế không gian để tách hai người bọn họ ra, vậy thì lần này tự nhiên cũng có thể làm được.

Nhưng ngay khi cậu đang nghĩ thầm liệu có phải lại sắp có thêm một màn rượt đuổi nữa hay không, Mộc Nam bỗng nhiên chú ý tới hành lang tối om này dường như đã có chút khác biệt so với lúc trước.

"Lúc chúng ta tới đây lần đầu tiên, ở đây đâu có treo nhiều tranh chân dung như thế này đâu nhỉ?" Mộc Nam nói, "Giáo sư Tô nói gì đi chứ, cái chỗ này tối chết đi được..."

Cậu đột nhiên khựng lại, như ý thức được điều gì đó mà quay phắt đầu lại. Thế nhưng phía sau lưng lại trống rỗng không một bóng người.

Trước Tiếp