Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tô Bất Thức không trả lời ngay lập tức, bởi vì tiếng mở cửa đột ngột vang lên đã cắt ngang dòng suy nghĩ của hai người. Mộc Nam nhìn theo hướng phát ra âm thanh, thấy trên bức tường bên phải không biết từ lúc nào đã xuất hiện thêm một cánh cửa đang hé mở một khe nhỏ.
"Đùng, đùng, đùng."
Tiếng động của thứ gì đó đang nhảy nhót truyền đến từ sau cánh cửa. Một nhịp, rồi lại một nhịp, làm cho mặt đất như cũng rung chuyển theo.
"Tôi đi xem thử." Mộc Nam nói, cuộn hết đống giấy tờ trên tay lại rồi giao cho Tô Bất Thức, "Giáo sư Tô giúp tôi bảo quản, nhất định phải ở chỗ này đợi tôi quay lại đấy nhé."
Vẻ mặt Tô Bất Thức không mấy tán thành. Anh vươn tay muốn kéo cậu lại, nhưng lại bị nhét một cuộn giấy vẽ và bản đồ vào tay.
Mộc Nam luôn quyết định một số chuyện chỉ trong nháy mắt, ví dụ như cậu vừa dứt lời thì người đã đứng ở cửa rồi. Đôi mắt có màu quá nhạt kia nhìn chằm chằm vào bóng tối sâu hoắm phía sau cánh cửa, thế mà lại cảm thấy một loại... cám dỗ khó tả.
Thế là cậu mở cửa bước vào. Giây tiếp theo, cánh cửa "rầm" một tiếng đóng sập lại.
Một giây, hai giây, ba giây ——
["Cầu nguyện" kết thúc, người chơi D414 hoàn tất hồi sinh.]
"Đệt!"
Một tiếng chửi thề buột miệng thốt ra. Tô Bất Thức quay đầu lại, nhìn thấy Mộc Nam đột nhiên xuất hiện ngay bên cạnh mình.
Sắc mặt cậu tái nhợt hơn lúc mới đi vào rất nhiều. Cậu ấn tay lên lồng ngực, để lộ một vẻ mặt đầy nghi hoặc với Tô Bất Thức đang lao đến trước mặt kiểm tra cho mình.
"Tôi chết rồi?" Cậu vô thức thốt lên câu hỏi, sau đó lại tự mình phủ nhận, "Không đúng, tôi lại sống rồi?"
"Bình tĩnh chút." Tô Bất Thức nói, "Đã xảy ra chuyện gì?"
"Tôi không biết, hình như vừa mới bước vào cửa đã bị tập kích rồi..." Mộc Nam cảm nhận cơn đau còn sót lại nơi lồng ngực, không xác định nói, "Lúc cửa đóng lại hình như tôi vừa hay quay đầu lại, cái gì cũng chưa kịp nhìn thấy... Không được, tôi phải vào lại lần nữa."
"Không được!" Thái độ của Tô Bất Thức kiên quyết hơn Mộc Nam vẫn đang mơ màng rất nhiều, "Căn phòng đó rất kỳ lạ, nếu không nhờ Cầu nguyện thì vừa rồi cậu đã chết thật rồi."
"Nếu không nhờ Cầu nguyện thì tôi cũng chẳng biết mình đã chết bao nhiêu lần rồi ấy chứ." Mộc Nam nói, sau khi vô thức phản bác xong, lại sực tỉnh, cố gắng thả lỏng giọng nói để an ủi anh, "Đừng lo, vừa rồi là do tôi chưa chuẩn bị tốt, bị cơ quan bên trong chơi xấu thôi. Lần này tuyệt đối sẽ khác!"
Nói xong, cậu liền kích hoạt kỹ năng, rồi xông vào bên trong một lần nữa.
Lần này Mộc Nam đúng là đã chuẩn bị sẵn sàng như lời cậu nói, cũng kiên trì lâu hơn —— Mười giây, sau đó cậu mới lại một lần nữa xuất hiện bên cạnh Tô Bất Thức.
Vẻ mặt của Mộc Nam còn nghi hoặc hơn vừa nãy, nhưng cậu rất nhanh đã phản ứng lại được mình đang ở đâu, tiếp đó lại lao vào trong.
Một lát sau, cậu lại hồi sinh lần nữa.
Mộc Nam lần này đến cả động tác khựng lại cũng không có, tiếp tục xông vào ——
Lại một lần nữa hồi sinh.
Lại một lần nữa xông vào cửa.
Lại hồi sinh.
Lại xông vào.
Lại hồi sinh.
Xông vào.
Hồi sinh.
...
Vòng lặp diễn ra vài lần, ngay cả Tô Bất Thức cũng đã dừng động tác lại, còn Mộc Nam vẫn kiên trì bền bỉ tiếp tục thử nghiệm —— Ngoại trừ thời gian trụ lại mỗi lần đều kéo dài thêm được một hai giây ra, thì điểm khác biệt duy nhất chính là Mộc Nam chửi thề ngày càng tục hơn.
"Sao chân trái lại có bẫy thế này!"
"Lần này không tính, ai mà ngờ được trên trời lại rớt cái rìu xuống chứ!"
"Đang yên đang lành lại đào cái hố dưới đường đi, đây là thứ mà con người có thể nghĩ ra được hả?!"
"A a a tôi hận máy cưa!"
"Đau chết mất... Rốt cuộc là cái thứ gì vậy?"
"Trò chơi này có bug đúng không? Chẳng phải tôi bước chân trái trước sao?!"
Tình trạng hiện tại thậm chí bắt đầu trở nên có chút khôi hài. Mộc Nam cả người mệt lả, chống tay lên đầu gối thở hồng hộc. Tô Bất Thức ở bên cạnh nhân cơ hội này nhắc nhở cậu: "Bẫy nằm ở chân trái."
"Thật á? Đệt mẹ!" Mộc Nam giận dữ nói, "Thế mà tôi lại nhớ nhầm!"
Lần này cậu không tức thì chạy ngay vào cửa nữa. Tô Bất Thức liền đi tới trước mặt cậu, đó là một động tác ngăn cản rõ ràng: "Cậu đã chết trong cánh cửa đó tổng cộng mười bảy lần, trong đó có hai lần là do nhớ nhầm vị trí bẫy."
"......"
Mộc Nam quay mặt đi. Cậu hiện tại cả người khó chịu, đã thế sự lạnh lùng trong lời nói của đối phương càng làm cậu khó chịu hơn.
"Tôi không phải đang trách móc cậu." Tô Bất Thức thấy cậu không trả lời, lại nói.
"Tôi không tin."
".....Được rồi, thực ra, cũng có một chút." Tô Bất Thức nói. Bởi vì không quen thổ lộ tiếng lòng nên anh nói có chút vất vả, "Cậu không nghe lời tôi dừng tay kịp thời, cho nên tôi có chút tức giận ——"
"..."
"Nhưng tôi muốn cậu biết, nhiều hơn cả là việc tôi phải trơ mắt nhìn cậu lặp đi lặp lại bị thương mà bản thân lại bất lực không thể làm gì. Tâm trạng này mới là thứ khiến tôi khó có thể chịu đựng được."
"..."
"Thực ra... tôi vẫn luôn sợ hãi."
"..."
"Tôi sợ tôi sẽ lại giống trước kia, trở nên tê liệt với cái chết của cậu. Mãi đến một ngày cậu hoàn toàn biến mất, tôi mới ý thức được mình đã đánh mất điều gì."
Tô Bất Thức nói. Anh không để tâm đến sự im lặng của đối phương, giọng nói rất nhẹ như muốn nhân cơ hội này tùy ý giãi bày những quá khứ nặng nề kia.
"Tôi vẫn đang nằm trong kế hoạch của cậu, Mộc Nam, tôi vẫn đang ở bên cạnh cậu."
[Tôi chẳng phải đã đứng ở bên cạnh cậu rồi sao?]
Mộc Nam nhớ tới câu nói run rẩy của Tô Bất Thức lúc đó... Hóa ra là có ý nghĩa này.
Một giáo sư Tô miệng thì trách móc nhưng lại đang dùng lời lẽ nhẹ nhàng nhất để mổ xẻ tâm tình của chính mình cho cậu nghe... Trời ạ, Mộc Nam ôm lấy mặt, từ từ ngồi xổm xuống.
Tô Bất Thức cũng ngồi xổm xuống theo: "Vẫn ổn chứ?"
"Sự nghiệp chơi game thất bại thảm hại, nên hiện tại đang trong tình trạng tự kỷ." Mộc Nam vùi mặt vào lòng bàn tay, cố tình nói hươu vượn để hòa hoãn bầu không khí, đáng tiếc hiệu quả cuối cùng cũng không tốt lắm, "Đùa thôi, thực ra là vừa nãy hình như tôi bị cái gì đó đập cho bẹp dí rồi. Khoảnh khắc tử vong quá mức chân thực... Tôi cần bình tĩnh lại chút."
"Ừm." Tô Bất Thức đáp, thực sự nghe lời cho cậu cơ hội để bình tĩnh lại.
"...Vừa nãy tôi không phải cố ý không để ý đến anh đâu." Một lát sau, Mộc Nam lại đột nhiên mở miệng, "Đừng bơ tôi nhé."
"Tôi không có bơ cậu." Tô Bất Thức thở dài, "Nhưng sử dụng kỹ năng quá độ quả thực có ảnh hưởng đến cơ thể, cậu cần nghỉ ngơi một lát."
"Vừa nãy, tôi phát hiện ra vài chuyện." Mộc Nam ngó lơ câu sau, nhân lúc đối phương còn đang đáp lời liền lập tức nói, "Căn phòng này là chuyên môn nhắm vào tôi, hoặc là chuyên môn nhắm vào kỹ năng của hai chúng ta. Không chỉ bản thân tôi không giỏi loại trò chơi kiểu thuần dò mìn thế này, mà chỉ cần mỗi lần tôi chết một lần thì những cảm xúc trước kia sẽ ập tới một lần, còn kẹp theo rất nhiều ký ức hỗn loạn... Cảm giác không tốt đẹp chút nào."
"Đằng sau cánh cửa kia hẳn là 'phòng của Bá tước'." Tô Bất Thức nói, "Đạo cụ từ bên ngoài không thể cung cấp sự trợ giúp. Còn đối với những kẻ vi phạm quy tắc, phó bản cũng sẽ áp dụng cơ chế trừng phạt nguyên thủy nhất."
"Hèn gì, thảo nào tôi cứ thấy giống như đang chơi game Soulslike vậy." Mộc Nam nói, ngẩng đầu lên khỏi lòng bàn tay, "Vậy thì tôi phải đính chính một chuyện nhé giáo sư Tô, trước đây tôi thực sự không có dễ chết như vậy đâu, đương nhiên cũng không gà mờ thế này. Lúc livestream cho dù khung bình luận có bắt đầu spam câu 'Thành thục đến mức khiến người ta đau lòng' thì tôi cũng chưa từng bị vỡ trận bao giờ."
"Tôi biết." Tô Bất Thức nói, "Tôi từng xem cậu livestream."
"...Cuối cùng anh cũng chịu thừa nhận rồi ha." Mộc Nam nghẹn lời, "Khó khăn lắm mới nghe được câu này mà ngược lại chẳng thấy có cảm giác thành tựu gì cả. Cũng có thể vốn dĩ đã không có, bởi giáo sư Tô căn bản chẳng giỏi giấu giếm chuyện này chút nào."
"Ừm, nhưng tôi rất thích." Tô Bất Thức nói, "'Trò chơi' của lúc đó chỉ đơn thuần là 'trò chơi', không liên quan đến sống chết. Cho dù là kiểu mò mẫm dò mìn, hay là dựa vào giải đố để qua màn trong một mạng, thì bất kỳ phương thức nào cũng đều có thể khiến người ta tận hưởng niềm vui."
"Vậy, giáo sư Tô có biết tại sao tôi lại làm streamer game kinh dị không?" Mộc Nam bỗng nhiên nói, giọng điệu vừa chậm rãi vừa từ tốn, "Tôi vẫn luôn cảm thấy, trước mặt nỗi sợ hãi, chúng sinh đều bình đẳng. Cho nên tôi vẫn luôn say mê và tận hưởng sự bình đẳng ấy, cho dù bản chất của nó vẫn là sự sợ hãi."
"Mặc dù nghe tổng thể thì có hơi trẻ trâu một tí, nhưng," Mộc Nam nhìn chằm chằm vào cánh cửa kia rồi đứng dậy, nói tiếp như một lời chuyển ý, "Lần này chúng ta mở kênh liên lạc, rồi thử lại lần cuối cùng nhé?"
Giống như trước kia làm hướng dẫn cho mấy con game kén người chơi vậy. Chết, ghi chép, lại chết, cho đến khi cuối cùng đạt được đáp án.
Tô Bất Thức nhìn cậu, tiếp đó đáp: "Được."
.
"Cho nên kết quả cuối cùng vẫn là tạch rồi a!"
Mộc Nam vừa đi xuống từ cầu thang sảnh vào vừa hét lớn đầy thất bại: "Sớm biết thế thì đợi ba giây sau tránh đi rồi hẵng đi qua! Thế mà lại bị cái trò giết ngay góc cua kinh điển như vậy chơi chết, thực sự không cam lòng chút nào a a a..."
"Đã làm rất tốt rồi." Tô Bất Thức nghe cậu lải nhải suốt dọc đường, nhưng mỗi lần anh đều sẽ đáp lại, "Lần cuối cùng đã đi được hơn một trăm bước, dài gấp đôi lần trước, chứng tỏ việc phân tích cục diện có tác dụng. Hơn nữa lúc đó cậu cũng đã phản ứng kịp rồi, chỉ là cơ thể không theo kịp mà thôi."
"Haizz, nếu dùng tay cầm chơi game thì tôi đã né được rồi." Mộc Nam nói, "So với 'Nam' của trước kia, tố chất cơ thể này có phải là vẫn chưa đủ tốt không?"
Tô Bất Thức ngập ngừng một chút, cuối cùng vẫn thành thật gật đầu.
Nỗi khổ của người hiện đại là đây! Mộc Nam đau khổ k** r*n một tiếng. Quả nhiên trạch nam theo chủ nghĩa đồ ăn nhanh không thể nào mạnh mẽ bằng người ngày ngày chơi VR để rèn luyện được sao!
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, thể lực của tên kia quả thực có vẻ tốt hơn cậu thì phải. Giống như lúc trước ở trong phòng cách ly bị hành hạ lâu như thế mà vẫn còn sức.... Mộc Nam bỗng liếc mắt nhìn Tô Bất Thức, thầm nghĩ nếu nói như vậy thì người này hình như mới thực sự là người giấu nghề......
"Cậu đang nhìn gì thế?" Tô Bất Thức hỏi.
"Không có gì." Mộc Nam trong nháy mắt chặn đứng mấy hình ảnh nào đó vừa hiện lên trong đầu, vẻ mặt đầy đứng đắn nói, "Đến phòng ăn trước đi, Lữ Thiên Xuyên và Tiểu Đường chắc vẫn còn ở đấy."
Tô Bất Thức không nghi ngờ gì. Hai người đi thẳng đến cửa phòng ăn, lúc đẩy cửa bước vào thì vừa hay nghe thấy tiếng ồn ào bên trong.
"Lúc đầu thì khăng khăng đòi bằng chứng, bây giờ bằng chứng đến tay rồi mà anh lại không nhận nữa?"
"Tôi vốn dĩ không biết chuyện này là thế nào cả!"
"Nhưng nội dung trên tờ giấy viết thư này nhắm thẳng vào anh, chuyện này lại giải thích thế nào đây?"
"Sao tôi biết được? Lúc đó tôi vẫn luôn ở trong phòng mà!"
"Trong chuyện này liệu có hiểu lầm gì không? Không thể chỉ dựa vào kỹ năng cá nhân mà khẳng định chân tướng được..."
"Ý cô là chẳng lẽ là tôi làm giả bằng chứng sao?"
"Tôi căn bản không hề nói như thế!"
...
"Két ——"
Tiếng cửa gỗ cũ kỹ mở ra cắt ngang cuộc tranh cãi của mọi người trong phòng ăn. Mộc Nam thò đầu vào trước, sau khi thấy tất cả mọi người đều đang nhìn mình, đành phải làm ra vẻ như không có chuyện gì mà đi vào, vô tội nói: "Mọi người cứ tiếp tục đi, không cần để ý đến tôi đâu, hai chúng tôi nghe là được rồi."
.
Tác giả: Nếu dựa theo lời của A Nam coi "phòng của Bá tước" là Soulslike game, vậy lúc tổng kết cuối cùng liệu có phải sẽ có rương kho báu nhảy ra không? (Suy ngẫm)