Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
(*): Khai thừa chuyển hợp là một cấu trúc quan trọng trong văn học, đặc biệt là trong thơ ca, bao gồm bốn phần: mở đầu, phát triển, chuyển ý và kết thúc
_
Theo tiếng cửa đóng lại, tiếng đếm cừu trong phòng cũng ngưng bặt, thế nhưng đoạn hồi ức này lại không hề kết thúc ở đó như Mộc Nam tưởng. Cậu cảm giác mình vừa điều chỉnh một tư thế thoải mái hơn, dùng cẳng tay che lên mắt rồi chuẩn bị ngủ lại lần nữa.
Cơn buồn ngủ cứ mãi lởn vởn trong đầu, Mộc Nam mơ màng nghe thấy tiếng cửa sắt bị mở ra. Giây tiếp theo, cậu cảm thấy vạt giường lún xuống một chút, có người chậm rãi đến gần cậu.
Hơi thở kia rất quen thuộc, mang theo chút hơi lạnh pha lẫn mùi thuốc lá, hẳn là đã đứng hóng gió hút thuốc ở bên ngoài một lúc lâu.
Mộc Nam không biết tại sao Tô Bất Thức lại đi rồi quay lại, nhưng cậu cũng không định mở mắt. Hay nói đúng hơn là ngay từ đầu đã ngầm chấp nhận việc người này đến gần, nên lúc này cũng chỉ đành tiếp tục giả vờ ngủ.
Cậu có thể cảm giác được đối phương vẫn luôn chăm chú nhìn mình bằng ánh mắt nóng rực hoàn toàn trái ngược với phong cách lạnh nhạt thường ngày của Tô Bất Thức, thế mà lại có chút ngứa ngáy lạ thường.
Cứ như thể hai người trong căn phòng này đã biến thành vật dễ cháy nổ vậy.
Mộc Nam vô thức căng cứng người, cảm nhận được đối phương đang từng chút từng chút ghé sát lại gần. Sự hiện diện của anh quá mãnh liệt, đến mức hơi thở của cả hai như sắp quấn chặt lấy nhau.
Chuông báo động trong đầu Mộc Nam nháy mắt reo liên hồi, cậu nghe thấy tiếng lòng mình đang chửi thề "Đệt" vô cùng tròn vành rõ chữ.
Thế nhưng nụ hôn trong tưởng tượng lại không hề rơi xuống. Giây tiếp theo, bàn tay đang che mắt của Mộc Nam chộp lấy Tô Bất Thức đang muốn đứng dậy, gượng gạo nặn ra một nụ cười để che giấu sự không cam lòng: "Giáo sư Tô thế mà không hôn à?"
Trong đôi mắt bị tròng kính che khuất của Tô Bất Thức lóe lên một tia kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã biến mất, anh trở tay ấn ngược tay của đối phương trở về.
"Xem ra tôi đoán sai rồi?" Mộc Nam nhướng mày nói, "Ánh mắt này của giáo sư Tô thực ra giống muốn b*p ch*t tôi hơn ấy nhỉ?"
"Câm miệng." Gân xanh trên trán Tô Bất Thức giật nảy một cái, rõ ràng đã bị câu nói phía sau của đối phương chạm vào cảm xúc nào đó khác.
Mộc Nam đương nhiên không định câm miệng. Cậu cười thấu hiểu, để lộ hai lúm đồng tiền: "Tôi biết rồi, giáo sư Tô quay lại là để xác nhận tâm tư của chính mình đúng không? Chà, ban nãy tôi bảo anh cái gì cũng không biết, có phải làm anh giận lắm phải không?"
Lực trên tay đột nhiên tăng mạnh thay cho câu trả lời của ai đó. Mộc Nam nhe răng rít lên một tiếng "Hít", trong nháy mắt chuyển từ vẻ khiêu khích sang bộ mặt vô tội: "Dừng dừng dừng, vết thương của tôi còn chưa lành đâu đấy, không thể đổi phương thức thẩm vấn khác à?"
Lúc cậu hít khí lạnh còn kèm theo tiếng rít khác thường từ phổi, Tô Bất Thức nhíu mày, quả nhiên theo bản năng thả lỏng tay. Thế nhưng ngay lúc anh cúi đầu định kiểm tra vết thương trên người Mộc Nam, đối phương lại đột nhiên gây rối, trực tiếp tung một cú vồ mạnh hất anh ngã xuống đất.
Cho dù Tô Bất Thức đã sớm đề phòng nhưng vẫn bị kiểu phản kích cá chết lưới rách này của cậu đẩy ngã xuống sàn. Mộc Nam sau một đòn đó liền dứt khoát dùng toàn lực áp chế người dưới thân, vừa thở hổn hển vừa cười nói: "Quả nhiên, như thế này mới phù hợp với 'phương thức thẩm vấn' trong tưởng tượng của tôi chứ."
"Sau lưng cậu có camera giám sát." Tô Bất Thức nhắc nhở cậu.
"Bọn họ sẽ không ngăn cản chúng ta tán tỉnh nhau đâu, cưng à." Mộc Nam nói bằng giọng ngọt ngấy, cậu vươn tay tháo kính của đối phương xuống, rồi vén những sợi tóc lòa xòa trước trán anh ra sau, để lộ một khuôn mặt tuấn tú mà lạnh lùng, "Nhìn thế này mới thấy giáo sư Tô trông cũng mlem lắm đấy chứ, dáng người cũng có vẻ rất đẹp..."
Tô Bất Thức nheo mắt chăm chú nhìn cậu. Ánh đèn trên trần rọi xuống khiến gương mặt người kia có chút nhòe đi, làm cho cả người cậu trở nên vừa mông lung lại vừa không chân thực.
Giống như thật sự sẽ đột nhiên biến mất vậy.
Thế nhưng Mộc Nam lúc này đương nhiên không đoán được anh đang nghĩ gì, chỉ biết đối phương thất thần trong lúc này khiến cậu cực kỳ khó chịu: "Giáo sư Tô hiện tại vẫn thấy thong dong lắm nhỉ. Sao nào, chẳng lẽ từng làm với người khác rồi à?"
Tô Bất Thức lúc này mới hoàn hồn, hỏi ngược lại: "Cậu làm rồi à?"
"....."
Khoan đã, rốt cuộc tại sao cậu tự nhiên lại bàn về cái chủ đề nhạy cảm này với kẻ thù không đội trời chung của mình nhỉ, quan trọng là đối phương thế mà còn tiếp lời nữa, đây thực sự là cái tên Tô Bất Thức nổi tiếng lãnh cảm kia đấy à?
Đáng tiếc, Mộc Nam trời sinh không biết lúc nào nên khiêu khích, lúc nào nên thu tay. Lòng hiếu thắng quá mức dồi dào lúc này vẫn đang âm thầm tác quái, cậu cúi người cười khẽ: "Đương nhiên rồi, cho nên giáo sư Tô không cần quá lo lắng đâu, cứ nằm im chẳng cần làm gì là được... Đệt!"
Lực đạo bất ngờ ập tới khiến Mộc Nam theo bản năng chửi thề thành tiếng. Khi lưng đập vào thành giường, mắt cậu suýt chút nữa tối sầm lại —— là tối sầm theo đúng nghĩa vật lý. Nắm bụi phấn mà Tô Bất Thức ném về phía cậu sộc lên khiến cậu choáng váng một hồi. Xui xẻo thay, chính khoảnh khắc mất sức này đã khiến cậu đánh mất tiên cơ, đợi đến khi hoàn hồn lại, hai tay đã bị xích sắt quấn chặt mấy vòng, cố định hoàn toàn vào cột giường.
"Vãi chưởng..." Mộc Nam dùng sức giãy hai cái nhưng xích sắt vẫn không nhúc nhích, cậu thừa nhận bây giờ có chút hoảng rồi, "Giáo sư Tô này, đang đánh nhau đàng hoàng mà anh dùng thuốc thì mất vui rồi đấy. Hơn nữa thân là đàn ông thì phải rộng lượng chứ đừng có hẹp hòi như thế... Anh nghiêm túc thật đấy à?"
Tô Bất Thức nhìn chằm chằm cậu, ánh mắt tuyệt đối chẳng dính dáng tí nào đến hai chữ đùa giỡn. Mộc Nam bị bóp cằm ép ngẩng đầu lên, nghe thấy anh khẽ nói: "Cậu thật sự nên học thêm chút giáo huấn đấy."
"Từ từ, Tô Bất Thức, tôi thừa nhận đây là cơ hội tốt để sỉ nhục kẻ thù nhưng mà anh đợi một chút!" Mộc Nam thử ngăn cản anh, "Camera giám sát! Chính anh vừa bảo trong phòng còn có camera giám sát mà!"
"Tít."
Âm báo điện tử lanh lảnh vang lên. Giây tiếp theo, ánh sáng đỏ của camera vụt tắt, cửa phòng cũng truyền đến tiếng chốt khóa.
Điều khiển từ xa bị ném sang một bên, cũng nhắc nhở ai đó về tình trạng nghịch ngu của mình.
"Woa." Mộc Nam mắt chữ O mồm chữ A, ngừng giãy giụa nhìn anh, "Giáo sư Tô đúng là mưu sâu kế hiểm mà —— Tôi nhận thua, trong tình huống cá nằm trên thớt thế này thì cứng mồm cứng miệng cũng chẳng có lợi lộc gì. Anh muốn hỏi cái gì?"
"Sẽ không hỏi gì cả." Tô Bất Thức lại nói, "Kế hoãn binh cậu vẫn nên giữ lại đi, tôi bây giờ sẽ không tin bất cứ câu nào của cậu nữa đâu."
"Ha, như thế này thì đâu tính là thẩm vấn nữa đâu, chẳng lẽ giáo sư Tô thực sự cảm thấy con người tôi toàn nói dối sao? Đau lòng quá đi mất, vết thương trên người tôi là thật đấy nhé." Mộc Nam cười gượng hai tiếng, nhưng giây tiếp theo liền phải hít sâu một ngụm khí lạnh vì động tác của đối phương, "Đã bảo là bị thương rồi mà, anh mẹ nó... rốt cuộc có biết làm không đấy?"
Eo cậu bị nâng lên lơ lửng giữa không trung, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng không dứt, tim đập còn nhanh hơn lúc tham gia bất cứ ván game nào. Mộc Nam vừa bị ép phải tiếp nhận thứ trong người, vừa thầm mắng rốt cuộc mình đã chọc giận anh ở chỗ nào... Được rồi, hình như chọc giận cũng khá nhiều lần, nhưng có đến mức phải như thế này không?
Thời gian càng kéo dài, mấy câu chửi thầm trong lòng Mộc Nam bắt đầu chuyển hết lên miệng, chửi xong lại nói năng lộn xộn xin tha, lúc thì kêu chậm lúc thì đòi nhanh, gào thét lung tung loạn xạ, đến cuối cùng thậm chí còn chẳng biết mình đang nói gì nữa. Cậu chỉ cảm thấy cơ thể lúc thì bị ném lên tận mây xanh, lúc lại rơi thẳng xuống vực sâu, trong tiếng nước dính nhớp đầy ám muội, cậu chỉ có thể cảm nhận kh*** c*m khiến da đầu tê dại vì hỗn loạn —— Đương nhiên phải hỗn loạn rồi, nếu không thì sao cậu lại nghe thấy Tô Bất Thức cứ từng tiếng từng tiếng gọi cậu là "A Nam", còn cả hình bóng phản chiếu trong đôi mắt đen láy kia nữa... Loạn thật rồi, cậu khó nhọc nghĩ, trong mắt Tô Bất Thức từ bao giờ lại có thể nhìn thấy người khác vậy?
Trên sàn, trên giường, chỉ cần nơi nào có thể lưu lại dấu vết thì đều là một mớ hỗn độn. Mộc Nam đến nửa đêm sau gần như đã không còn tỉnh táo. Mãi cho đến cuối cùng, khi có một nụ hôn nhẹ nhàng in xuống, cậu mới thiếp đi trong sự an ủi hiếm hoi đó.
Mở mắt ra lần nữa, Mộc Nam phát hiện bản thân đang đứng trong phòng cách ly.
Những dấu vết chân thực trong ảo cảnh vừa rồi gần như đã tan biến hết, thế nhưng cảm giác đau đớn còn sót lại trong đầu thì vẫn còn đó. Cậu vô thức rùng mình một cái, đi tới cửa mở cánh cửa sắt kia ra.
Cửa là loại hai lớp, ngoài cánh cửa đóng kín hoàn toàn ở bên trong thì bên ngoài còn một lớp cửa chống trộm hình song sắt, bị khóa lại từ bên ngoài, trông chẳng khác nào nhà tù.
Mà Tô Bất Thức cứ đứng ở bên ngoài cửa như vậy, thấy cậu chủ động mở cửa chạm mắt với mình, anh lộ ra một tia kinh ngạc.
"Giáo sư Tô?" Mộc Nam cũng không ngờ sẽ nhìn thấy anh, "Sao hôm nay anh lại tới đây? Chúng ta hình như... đã một tuần không gặp rồi nhỉ? Kể từ sau lần đó."
Cậu cong cong mi mắt, trong lòng âm thầm tính toán. "Lần trước" trong miệng Mộc Nam đương nhiên ám chỉ cuộc "thẩm vấn" khác thường kia. Tô Bất Thức nghe hiểu, thế nên gần như ngay lập tức dời tầm mắt đi chỗ khác.
"Cậu... hiện tại cảm thấy thế nào?" Anh hỏi.
Mộc Nam chớp chớp mắt, hồi lâu mới phản ứng lại: "Giáo sư Tô đây là đang quan tâm tôi đấy à? Với tư cách... bạn giường sao?"
Tô Bất Thức không nói gì, nhưng hơi thở rõ ràng đã chậm lại.
Phản ứng này quả thực nằm ngoài dự đoán. Phải biết rằng Tô Bất Thức trước đây khi đối mặt với sự khiêu khích của cậu, hoặc là quay lưng bỏ đi, hoặc là gay gắt đáp trả, đương nhiên còn có màn phản kích đêm hôm đó nữa... Thế nhưng hiện tại anh vẫn đứng ở đây, thậm chí còn có ý để mặc cho cậu trút giận... Giống như đang thương hại, hay nói đúng hơn là đang sám hối điều gì đó.
Mộc Nam bỗng cảm thấy có chút không vui.
"Nhu cầu cá nhân mà thôi, dù sao thì tôi cũng sướng mà, giáo sư Tô không đến mức phải có phản ứng như thế này đâu." Mộc Nam nói, "Hay là nói... anh là kiểu người làm một lần xong liền thích người ta luôn đấy hả?"
Tô Bất Thức quay phắt lại nhìn cậu.
"Tôi đùa thôi, đừng kích động." Mộc Nam cười khẽ một tiếng, hai cánh tay gác lên song sắt, ngón tay ngoắc ngoắc về phía đối phương, "Lại đây nào, tôi có chuyện muốn nói với anh."
Tô Bất Thức khẽ cau mày khó nhận ra rồi lại giãn ra, rốt cuộc cũng kìm nén điều gì đó xuống, bước về phía cậu.
Thế nhưng giây tiếp theo cổ áo đã bị túm lấy. Mượn một thoáng không phòng bị này của đối phương, Mộc Nam ngẩng đầu hôn lên.
Hơi thở của Tô Bất Thức trong nháy mắt rối loạn, nhưng lại không đẩy cậu ra ngay. Ngay khi anh theo bản năng muốn làm nụ hôn sâu thêm, Mộc Nam lại đột nhiên dùng sức cắn phập xuống.
Mùi máu tanh trong nháy mắt lan tràn giữa hai người. Mùi rỉ sắt lấn át cả mùi thuốc lá, Mộc Nam hơi lùi ra một chút, trong nụ cười tràn đầy ý vị châm ngòi: "Bây giờ thì huề rồi nhé."
Tô Bất Thức còn muốn nói gì đó, thế nhưng tiếng gọi truyền đến từ sau lưng lại cắt ngang động tác của anh —— Mạnh Tri Nhạc từ đằng xa đi về phía bọn họ, vẫy vẫy tay với người trong phòng cách ly.
Tô Bất Thức lau đi vệt máu trên môi, mượn động tác đẩy kính để giấu đi sự u ám nơi đáy mắt.
"Chào giáo sư Tô, mấy ngày nay gây phiền phức cho anh rồi." Mạnh Tri Nhạc cười nói với bọn họ, đưa một tập tài liệu cho Tô Bất Thức đang đứng ngoài cửa sắt, "Đơn xin đã được duyệt rồi, tôi đến đón A Nam ra ngoài."
Ngữ khí của gã vừa thân thiết lại vừa nhiệt tình. Tuy rằng tên này nói chuyện xưa nay vẫn luôn là cái giọng điệu đó, nhưng Tô Bất Thức lại cứ cảm thấy tiếng gọi "A Nam" kia chói tai một cách lạ thường.
"Chậm thật đấy." Mộc Nam l**m l**m môi, nửa thật nửa giả oán giận, nhưng cơ thể thì lại ngoan ngoãn lùi về sau một bước, nhìn Mạnh Tri Nhạc cầm chìa khóa mở cửa cho mình.
"Thế này mà còn chậm á? Được rồi, vậy mời cậu sang chỗ tôi ăn một bữa cơm thế nào?" Mạnh Tri Nhạc nói, lại nhìn về phía Tô Bất Thức, "Giáo sư Tô có muốn đi cùng không?"
"Không cần đâu." Tô Bất Thức liếc nhìn Mộc Nam một cái, "Tôi còn công việc chưa xử lý xong."
Nói xong liền xoay người rời đi.
Mộc Nam nhìn chằm chằm vào bóng lưng người nọ, dần dần thu lại nụ cười trên môi. Mãi cho đến khi Mạnh Tri Nhạc bất thình lình vươn tay chạm vào gáy cậu, cậu mới như bị kích ứng mà nhảy dựng lên.
"Anh làm gì thế?!" Mộc Nam trợn to hai mắt, "Đang yên đang lành sờ cổ người ta làm cái gì, anh có thấy buồn nôn không hả!"
"..." Khóe miệng Mạnh Tri Nhạc giật giật. Hắn nuốt xuống câu "Phản ứng của cậu chậm đến mức để tôi chạm vào được từ bao giờ thế?", rồi chuyển sang một câu khác có lực sát thương mạnh hơn, "Một tuần trong tù của cậu sống cũng thoải mái quá nhỉ?"
Tay Mộc Nam sờ lên cổ, lúc này mới sực nhớ ra ở đó có dấu vết do ai kia để lại. Nghe vậy cơn giận trong lòng càng bốc lên: "Anh mà hành động nhanh hơn chút thì đâu có xảy ra chuyện này?"
"Chậc chậc, xem ra là bị 'dùng việc công báo thù riêng' rồi. Đáng đời, ai bảo cậu cứ hay chọc ghẹo anh ta làm gì?" Mạnh Tri Nhạc nói, sau đó đột ngột đổi giọng, "Tất nhiên nếu cậu có thể nói cho tôi biết vị trí cậu giấu 'Virus Cừu' ở đâu... thì sau này nếu có xảy ra chuyện như vậy nữa, nói không chừng tôi còn có thể bao che cho cậu đấy?"
"Virus gì? Cừu gì cơ?" Mộc Nam nhướng mày nhìn gã, "Chưa từng nghe nói qua nha, be be be... Học tiếng cừu kêu cho anh nghe anh có nghe không?"
"Cút xéo." Mạnh Tri Nhạc giận dữ quát, "Tôi đúng là không nên làm chuyện thừa thãi đi cứu cậu."
Lời này kể ra cũng có lý.
Mộc Nam nhìn chằm chằm cánh cửa phòng cách ly thầm nghĩ, dù sao thì có lẽ chẳng qua được bao lâu nữa, cậu lại phải vào đây lần nữa thôi.
.
Tác giả: Hồi ức kết thúc ~ Tiếp theo xin mời đón nhận một bé Mộc Nam đang sốc tận óc ở dòng thời gian hiện tại ~