Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Mộc Nam biết tại sao Trịnh Hồi lại cố chấp muốn tìm ra hung thủ như vậy. Thứ nhất, lời hắn nói có lý, nếu hung thủ nắm giữ những manh mối khác, thì đây chắc chắn là biện pháp nhanh nhất. Thứ hai, phó bản chẳng có lý do gì để mỗi đêm đều gửi thư cho người chơi mà lại không có mưu đồ gì, cho nên khả năng những "ký ức" đó quả thực có móc nối với "động cơ" là rất cao. Nhưng nếu làm như vậy, cũng đồng nghĩa với việc về sau có thể sẽ còn xuất hiện thêm hung thủ mới.
Điều Trịnh Hồi muốn làm, thực chất chính là đánh nhanh thắng nhanh.
Nhưng Mộc Nam biết tình hình hiện giờ không thể nào đánh nhanh thắng nhanh được. Nếu là PVP thì còn dễ nói, nhưng PVE... thì cho dù thật sự có kẻ không màng đến tích phân mà loại bỏ tất cả người chơi khác, nếu không đi hết cốt truyện thì trò chơi nói không chừng vẫn sẽ không kết thúc.
Cho nên Mộc Nam không hề dao động. Cậu nói khách sáo vài câu với Trịnh Hồi rồi rời khỏi phòng ăn. Tô Bất Thức cũng dùng những từ ngữ rõ ràng hơn để khéo léo từ chối lời hợp tác của hắn.
"Hy vọng vị [Đại thiếu gia] kia đừng nhất thời xúc động mà làm ra chuyện gì." Mộc Nam vừa đi lên lầu vừa than thở, "Đến lúc đó không câu được cá lớn thì thôi đi, chứ tôi mà cũng về tay trắng theo thì khó xử lắm đấy..."
"Không cần quá lo lắng." Tô Bất Thức nói, "Về phòng ăn chút gì không?"
"Tôi muốn ăn. Miếng thịt kia uy lực lớn quá, bây giờ thực sự rất đói..." Mộc Nam nói, "Có điều tối nay chúng ta tính thế nào đây, vẫn không đi dạo đêm sao?"
"Hôm nay cậu tiêu hao thể lực quá nhiều, hơn nữa cái kỹ năng hồi sinh kia cũng chưa chắc đã an toàn." Tô Bất Thức dùng ngữ điệu kiên quyết nhưng từ ngữ uyển chuyển để từ chối.
"Tôi chẳng phải là được giáo sư Tô anh triệu hồi về sao..." Mộc Nam bĩu môi, "Vậy hay là thế này đi, nửa đêm đầu nghỉ ngơi, nửa đêm sau ra ngoài điều tra, thế nào?"
Tinh lực của Mộc Nam thực sự cứ như được làm mới lại sau mỗi lần hồi sinh vậy. Tô Bất Thức biết ẩn dưới tính cách nôn nóng muốn biết chân tướng kia là sự cố chấp chưa từng thay đổi, ngẫm nghĩ giây lát rồi vẫn gật đầu.
Mộc Nam lúc này mới hài lòng. Hai người quay trở lại phòng ngủ tầng 2, Tô Bất Thức có bài học xương máu từ đêm hôm trước khi chứng kiến Mộc Nam tiện tay cầm tờ giấy viết thư nháp dẫn đến máu chảy không ngừng, liền trực tiếp ra lệnh cho cậu phải ngồi ngoan ngoãn trên ghế không được cử động, còn mình thì tự đi châm thêm dầu cho đèn, tiếp đó lại kiểm tra phòng, đốt lò sưởi, đun nước nóng, ủ ấm chăn... Mộc Nam ngồi trên ghế vừa gặm bánh mì vừa nhìn anh bận rộn, thầm nghĩ giáo sư Tô chắc không phải không muốn làm bạn trai cậu mà muốn làm bố cậu đấy chứ?
Tô Bất Thức lúc này hiển nhiên không nghe thấy mấy lời thầm thì oán thầm trên trời dưới biển của ai kia. Anh nhìn chằm chằm vào hộp đồ ăn đặt trong góc từ tối qua một lúc, cuối cùng vẫn quyết định cầm lên ném ra ngoài cửa phòng, lúc quay lại còn thuận tay đưa cho Mộc Nam một chai nước.
"Giáo sư Tô không ăn sao?" Mộc Nam hỏi.
"Tôi đang kiểm chứng một suy đoán." Tô Bất Thức ngồi xuống đối diện cậu, chiếc ghế được lửa sấy hồi lâu vô cùng ấm áp, "Tôi muốn biết mùi của miếng thịt kia rốt cuộc là thúc đẩy tiêu hóa, hay cung cấp ảo giác cho não bộ."
Mộc Nam tức thì hiểu ý của anh. Tô Bất Thức đã ở trong phó bản quá lâu quá lâu nên không cần ăn uống, cho nên anh đã thử dùng những hoạt động tần suất cao hơn để kiểm chứng nguyên lý của cái mùi kia: "Giáo sư Tô đúng là thích làm nghiên cứu thật đấy... Cho nên kết quả cuối cùng thế nào?"
"Rất tiếc, là vế sau." Tô Bất Thức nói, "Ít nhất đối với tôi là như vậy."
"Vậy ban nãy giáo sư Tô có thể nói với tôi, hai ta cùng nhau nhịn ăn, ít nhất còn có thể làm một thí nghiệm đối chứng mà?"
"Không cần." Tô Bất Thức nói, "Đói thì ăn, buồn ngủ thì ngủ. Ăn kẹo không?"
Mộc Nam nhận lấy cây kẹo m*t Tô Bất Thức đưa tới, một bên bóc vỏ một bên làm như lơ đãng hỏi: "Trước đây giáo sư Tô cũng thường xuyên mang theo kẹo bên người cho tôi thế này à?"
Tô Bất Thức hơi ngẩn người ra, nhưng vẫn thành thật đáp: "Không đâu, tự cậu mang theo cũng đủ ăn rồi."
"Phụt." Mộc Nam bật cười, "Được rồi, sự chân thành quả nhiên mới là đáp án hoàn hảo cho câu hỏi gài bẫy."
Tô Bất Thức quả thực vẫn chưa nhận ra cái bẫy trong câu hỏi này. Đợi Mộc Nam ăn xong, anh liền giục đối phương đi rửa mặt súc miệng rồi đi ngủ, đồng thời khăng khăng đòi gác đêm vào nửa đêm đầu. Thế là Mộc Nam phát hiện giáo sư Tô nhà mình không chỉ chân thành mà còn cực kỳ cố chấp, cuối cùng cũng không lay chuyển được anh, đành phải chui cả người vào trong chăn để "nghỉ ngơi dưỡng sức" theo lời Tô Bất Thức nói.
Có điều không biết do trong phòng quá ấm áp, hay do động tác bịt chặt góc chăn của ai kia quá đỗi dịu dàng, khiến cho Mộc Nam trong cơn mơ màng thế mà lại ngủ thiếp đi thật, mãi đến khi tiếng chuông nặng nề vang lên, cậu mới giật mình tỉnh giấc.
"Đến giờ rồi à?" Mộc Nam ngồi dậy, vừa hay nhìn thấy Tô Bất Thức đang cầm tờ giấy viết thư ngồi bên lò sưởi, "Ơ... Giáo sư Tô?"
Tô Bất Thức hoàn hồn đi về phía cậu, thuận tiện ngăn cản động tác định leo xuống giường của cậu: "Tôi không sao, đạo cụ này không có tác dụng với tôi."
Mộc Nam hiểu ý của Tô Bất Thức là muốn để cậu ngồi trên giường xem thư, ngay lập tức gật đầu nói: "Có lý, như vậy lát nữa tôi có ngất ra đấy thì vẫn còn chỗ mà nằm."
"Vẫn nên cố gắng tập trung chú ý, tốt nhất đừng để xảy ra tình trạng như lần trước nữa." Tô Bất Thức bất lực nói, sau khi giúp cậu kê cao gối đầu xong xuôi mới đưa tờ giấy viết thư qua.
Mộc Nam thuận tay nhận lấy. Giây trước còn đang xốc lại tinh thần định nói cảm ơn người ta, giây sau đã hoa mắt, trực tiếp ngất xỉu hoàn toàn.
.
Lần này ngất cũng nhanh quá rồi đấy nhỉ?!
Mộc Nam suy nghĩ lung tung, chẳng lẽ là vì lần này cậu không dùng giấy viết thư để làm nháp, dẫn đến module hệ thống tải trơn tru hơn sao?
Thế thì phó bản này mà không tối ưu hóa là không được rồi...
Cậu lại theo lệ thử cử động cơ thể, nhưng vẫn giống lúc trước, hoàn toàn không thể kiểm soát được. Có điều Mộc Nam cũng chẳng định phản kháng, kiên nhẫn chờ đợi ngũ quan hồi phục, cũng như cảm nhận môi trường xung quanh.
Hiện tại cậu hình như đang nằm trên một tấm phản gỗ cứng, hai tay gối sau đầu, vắt chéo chân, vừa nhắm mắt dưỡng thần vừa lẩm bẩm cái gì đó trong miệng:
"4391 con cừu, 4392 con cừu, 4393 con cừu..."
Chất giọng lười biếng thản nhiên mang theo chút khàn khàn khó nhận ra, mãi cho đến khi bên tai truyền đến tiếng mở cửa, tiếng lẩm bẩm trong miệng cậu mới khựng lại một giây.
"4394 con cừu." Cậu nói tiếp.
"..." Sau tiếng cửa mở là tiếng bước chân. Mộc Nam cảm giác có người đang đứng bên giường mình, bởi vì ánh đèn bên cạnh hơi bị người đó che khuất đi một chút, "Cậu đang làm gì thế?"
Giọng nói trầm thấp mang theo sự lạnh nhạt, Mộc Nam không cần mở mắt cũng biết người này là ai.
Có điều, Mộc Nam của dòng thời gian này hiển nhiên chẳng hề muốn nhìn thấy anh, bỏ ngoài tai câu hỏi của đối phương, tiếp tục thì thầm: "4395 con cừu, 4396 con cừu, 4397 con cừu..."
Hai người cứ thế đối đầu nhau trong căn phòng chật hẹp, mãi đến khi Mộc Nam đếm đến con thứ 4414, người mới đến mới chịu bước sang bên cạnh một bước —— Ánh sáng chói mắt lần nữa ập đến khiến Mộc Nam hoa cả mắt, ngay lập tức chấm dứt hành vi đếm số vô nghĩa của cậu.
"Ay da, giáo sư Tô đúng là rất thích hỏi những câu đã biết rõ đáp án đấy." Mộc Nam cuối cùng cũng hé một bên mí mắt lên, "Tôi rất rõ ràng là đang không ngủ được nên đếm cừu mà —— Tại anh hết đấy, mãi mới đếm được hơn bốn nghìn con, giờ phải đếm lại từ đầu rồi."
Miệng thì nói trách anh, nhưng thực tế vẻ mặt hiện tại của Mộc Nam lại vô cùng nhẹ nhõm, một bên lông mày nhướng lên, cười như một con cáo.
Mà Tô Bất Thức lúc này thì đang từ trên cao nhìn xuống cậu. Người đàn ông cao lớn khoác trên mình bộ đồng phục phẳng phiu tỉ mỉ, đeo một cặp kính gọng mảnh. Đôi mắt đen luôn thu hút ai đó kia lúc này lại thâm trầm, như đã sớm thu hết dáng vẻ làm bộ làm tịch của cậu vào đáy mắt.
"Cậu căn bản không hề hối lỗi." Tô Bất Thức lạnh lùng mở miệng, "Chiếm chỗ ở phòng cách ly cũng chỉ lãng phí."
"Làm ơn đi, tôi từ nhỏ đến lớn ngay cả bản kiểm điểm còn chẳng phải tự viết, tôi cứ tưởng cái sự thật là tôi vào phòng cách ly để ngủ này, đã sớm phải có người nói cho anh biết rồi mới phải chứ?" Mộc Nam nhún vai, sau khi quan sát sắc mặt của đối phương, cậu lại đổi sang một vẻ mặt vô tội, "Đừng giận mà giáo sư Tô, tôi cũng có muốn cố ý ăn vạ ở đây không chịu đi đâu. Ai bảo anh cứ mãi không chịu đến tìm tôi, tôi hết cách để được 'giảm án'... đành phải tự mình tìm chút chuyện tiêu khiển thôi."
Mộc Nam nói xong liền chống người ngồi dậy, xích sắt trên cổ tay va vào nhau theo động tác của cậu vang lên tiếng loảng xoảng, nhưng cả hai người trong phòng đều như đã tập mãi thành quen, hoặc có lẽ nên dùng nhắm mắt làm ngơ để hình dung.
"Tôi đến đây chỉ vì tuân theo mệnh lệnh của Thâm Uyên." Tô Bất Thức nhìn chằm chằm cậu, rõ ràng là định đi trước một bước mở màn cuộc thẩm vấn, "Virus mà cậu cấy vào Lõi, rốt cuộc còn lại bao nhiêu?"
"Anh đoán xem?" Mộc Nam nheo mắt cười, "Giáo sư Tô tuổi trẻ tài cao, được cấp trên coi trọng, sóng sau xô sóng trước (*), nhẹ nhàng như thế đã tóm được tôi từ trong Thâm Uyên ra —— Chẳng lẽ lại không diệt nổi một con virus game nhỏ bé hay sao?"
(*): Tục ngữ thể hiện sự kế thừa và phát triển liên tục của thế hệ sau so với thế hệ trước, nhấn mạnh rằng những gì xảy ra ở thế hệ trước sẽ ảnh hưởng đến thế hệ sau.
"Cậu đang trách tôi." Tô Bất Thức nói.
"Không thì sao?" Mộc Nam bật cười vì tức, "Chẳng lẽ tôi còn phải dùng lời hay ý đẹp đội ơn đội nghĩa cái kẻ đã phá hoại kế hoạch của tôi à? Cưng à, cái dây xích này vẫn đang treo trên người tôi đây này, bao giờ đợi tôi tháo nó ra rồi chúng ta hẵng nói chuyện đàng hoàng nhé."
Sự cố chấp của cậu hiển nhiên đã khiến người kia bất mãn, Tô Bất Thức nhíu chặt mày: "Cứ cố chấp như vậy không có lợi cho cậu đâu, là ai sai khiến cậu làm như vậy?"
"Không có ai cả, tất cả đều là do: Tôi, thích, thế." Mộc Nam nói từng câu từng chữ, "Thế giới này quá nhạt nhẽo, tôi thực sự đã có chút chán ngấy rồi —— may là còn có anh, giáo sư Tô, nhìn các người vì một món đồ chơi nho nhỏ mà đao to búa lớn, binh hoang mã loạn... đúng là thú vị chết đi được."
(*): Binh hoang mã loạn là thành ngữ tiếng Trung ý chỉ nhốn nháo hoảng loạn, rối loạn, loạn lạc,...
Đáy mắt cậu mang theo sự điên cuồng tuyệt đối lý trí, khiến một Tô Bất Thức luôn bình tĩnh cũng phải lộ ra vẻ mặt khó hiểu: "Cái 'món đồ chơi nhỏ' trong miệng cậu, có thể sẽ lấy mạng cậu đấy."
Nụ cười của Mộc Nam khựng lại. Cậu bất ngờ nhận ra ý tứ khác từ câu nói này: "Chờ chút, ý của Giáo sư Tô khi nói câu này không phải là... anh không nỡ để tôi chết đấy chứ?"
"....."
"Đoán đúng rồi." Mộc Nam ngẩng mặt lên, nụ cười cũng trở nên đầy ẩn ý, "Kẻ phái anh đến thẩm vấn tôi có biết không? Chuyện ngay cả người như giáo sư Tô cũng sẽ bị 'tôi' thu hút ấy?"
Ánh đèn sau lưng Tô Bất Thức rực rỡ như mặt trời, kéo cái bóng đen kịt kia phủ lên người đối diện, chỉ còn đôi mắt màu nhạt là vẫn lấp lánh tỏa sáng.
"Cậu có biết cậu đang làm gì không?"
"Tôi biết." Mộc Nam nói, "Người không biết là anh, Tô Bất Thức. Anh nhìn đi, anh hiện tại thậm chí còn chẳng biết rốt cuộc mình có thực sự ghét tôi hay không nữa."
"Đương nhiên nếu anh không định giúp tôi, thì tốt nhất là bớt dây dưa vào mấy chuyện này đi thì hơn." Mộc Nam lại nằm vật xuống giường, ý tiễn khách vô cùng rõ ràng, "Tôi đếm cừu đến đâu rồi nhỉ? Thôi kệ đếm lại vậy, 1 con cừu, 2 con cừu..."
Tô Bất Thức đi thẳng một mạch không ngoảnh đầu lại.
.
Tác giả: Chương sau vẫn là tình tiết hồi ức —— cuối cùng cũng tiến triển đến phần tôi muốn viết nhất rồi, sướng quá.
P/s: Chương sau mlem mlem nhé