Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Cảm giác thoát khỏi hồi ức cũng chẳng tốt đẹp gì, cho dù trải qua bao nhiêu lần thì Mộc Nam vẫn khó mà thích ứng được. Ví dụ như hiện tại, cậu chỉ có thể cố nén cơn chóng mặt, túm lấy áo Tô Bất Thức thở hổn hển trong lòng anh.
—— Khoan đã, cậu hiện tại đang ở đâu?
Mộc Nam vừa tỉnh táo lại, định ngồi dậy liền theo quán tính ngã ngửa ra sau. May mà Tô Bất Thức đang dựa bên mép giường nhanh tay kéo cậu lại, mới giúp cậu tránh được thảm án cứ thế ngã nhào xuống đất.
"Cậu sao rồi?" Tô Bất Thức hỏi.
Mộc Nam nhìn khuôn mặt đầy quan tâm kia như đang từ từ chồng chéo lên bóng dáng người nọ trong ảo cảnh.
"Không sao..." Mộc Nam dời tầm mắt đi, được rồi, thật ra là có sao đấy. Dù sao thì cậu cũng chưa từng nghĩ tới bọn họ từng có loại quan hệ đó —— Mạnh Tri Nhạc chẳng phải đã nói hai người bọn họ nhìn nhau không thuận mắt sao? Nhưng cái đêm trong phòng cách ly đó lại là tình huống gì? Hơn nữa, quan trọng nhất là, cậu thế mà lại là người bị đè!
Mộc Nam nhớ lại trải nghiệm đêm hôm đó. Những ký ức điên cuồng và nhếch nhác vẫn còn rõ mồn một trước mắt, cậu thậm chí vẫn chưa quên cảm giác đau đớn khó tả kia... Chết tiệt thật, bản thân năm xưa đánh không lại đối phương thì thôi đi, sao đến cả việc tranh giành vị trí trên dưới cũng không thành công thế này... Hơn nữa Tô Bất Thức trong cái ảo cảnh đó, nói thế nào nhỉ, thiếu đi rất nhiều sự ôn hòa của lúc này, ngược lại còn mang theo chút tàn nhẫn khó hiểu.
Đặc biệt là ánh mắt, cậu nhớ lại ánh mắt đó, trái tim lại lần nữa đập điên cuồng.
"Có phải chỗ nào không thoải mái không?" Tô Bất Thức vươn tay định sờ trán cậu, "Tỉnh lại từ trong ảo giác có thể sẽ có tác dụng phụ, cậu đã nhìn thấy gì rồi?"
"Không có, tôi thật sự không sao!" Mộc Nam nào còn dám để anh chạm vào nữa. Cậu theo bản năng ngửa ra sau tránh đi bàn tay của đối phương, sau khi bắt gặp sắc mặt đờ ra trong nháy mắt của Tô Bất Thức, cậu lại gượng gạo dời tầm mắt đi chỗ khác.
Lồng ngực dường như nhói lên một cái.
Cậu không nhìn nổi Tô Bất Thức để lộ dù chỉ một chút biểu cảm khó chịu, dù cho hiện tại cậu có đang cả người khó chịu thì cũng vậy. Cho nên ngoại trừ những hình ảnh ướt át khó nói thành lời trong ký ức kia ra, điều cậu để ý hơn ngược lại chính là hành vi của bản thân trong quá khứ —— Những câu từ mang ý nghĩa công kích rõ ràng đó, quả thực giống lời nói ra với một kẻ mà mình ghét cay ghét đắng.
Nhưng người đáng ghét là... Tô Bất Thức ư?
Chẳng lẽ Tô Bất Thức trước đây từng làm gì cậu sao? Mộc Nam nhớ lại những sự thật được tiết lộ qua vài lời ngắn ngủi, nhiệm vụ, phòng cách ly, 'Virus Cừu'... Mộc Nam bỗng nhiên cảm thấy một tia quen thuộc, càng nhiều ký ức theo đó cuộn trào lên, nhưng lại không thể nắm bắt rõ ràng.
Quan trọng nhất là, cái thứ nhìn từ tên thì giống một loại virus Trojan (*) này, liệu có liên quan đến sai lầm khổng lồ xuất hiện tại Thâm Uyên năm xưa hay không?
(*): Hay còn gọi là Trojan horse, là một loại phần mềm độc hại giả dạng phần mềm hợp pháp để đánh lừa người dùng cài đặt vào thiết bị. Khác với các loại virus thông thường, Trojan không tự lây lan mà ẩn mình trong các tập tin hoặc phần mềm tưởng chừng vô hại. Mục tiêu của Trojan là lừa người dùng tải và chạy nó, sau đó tấn công máy tính của họ mà họ không hề hay biết. Trojan có khả năng kiểm soát máy tính nạn nhân và thực hiện các hành vi độc hại như đánh cắp dữ liệu.
Tiếng động truyền đến từ ngoài cửa khiến Mộc Nam hoàn hồn. Cậu nhìn vẻ mặt phức tạp của Tô Bất Thức, vẫn quyết định ba chân bốn cẳng trượt xuống giường nói: "Bên ngoài hình như có thứ gì đó, tôi ra xem thử, giáo sư Tô cứ ở yên đây nhé..."
Tuy rằng trốn tránh trong tình huống này thì hơi mất mặt, nhưng lại vô cùng hữu dụng. Mộc Nam trong bầu không khí xấu hổ như vậy mà vẫn nhớ kích hoạt "Cầu Nguyện", có điều không phải bởi lo lắng cho an toàn tính mạng của bản thân, mà là muốn khiến cho ai kia thực sự ở yên trong phòng đừng có đi ra cùng cậu.
May mà một Tô Bất Thức luôn giỏi quan sát lời nói sắc mặt thực sự nghe lời không động đậy, chỉ nhặt lên tờ giấy viết thư rơi rải rác trên giường, chăm chú nhìn vào khoảng trắng trên đó không biết đang nghĩ gì.
Còn Mộc Nam bên này thì xách đèn lồng đi ra. Động tác đẩy cửa của cậu rất nhẹ, để cho ánh đèn len qua khe cửa xua tan bóng tối bên ngoài trước —— Thế nhưng rất nhanh cậu đã nhận ra có gì đó không đúng, không chỉ là mùi hương gay mũi bùng nổ trên hành lang, mà còn có thứ gì đó chắn đi ánh sáng phát ra từ chiếc đèn.
Đó là một bóng đen hình người, đang đưa lưng về phía cửa phòng bọn họ. Cả người kẻ đó cuộn tròn ngồi xổm trên mặt đất, nhìn từ sau lưng thì giống như một con chuột hamster đang dùng hai tay bưng thứ gì đó, bả vai còn đang nhấp nhô lên xuống từng hồi.
Như nhận ra động tĩnh sau lưng, bóng đen kia chậm rãi quay lại —— thứ quay lại chỉ có cái đầu. Cổ nó vặn ngược 180 độ ra phía sau hệt như loài cú mèo, để lộ một khuôn mặt thuộc về con rối dưới ánh đèn. Nó sở hữu ngũ quan được điêu khắc tinh xảo, mái tóc thưa thớt nhưng sống động như thật, khoác trên mình bộ quần áo sang trọng, cùng với cái "miệng" có thể đóng mở đang nhét đầy nước sốt và những vụn thịt.
Mộc Nam nhận ra bộ trang phục này. Nó thuộc về Trương Thái, người đã chết kia.
"Rộp, rộp..."
"Con rối" đang ngồi xổm bên hộp đồ ăn kia vẫn tiếp tục nhai nuốt, cứ như thể đang thưởng thức sơn hào hải vị gì đó. Nhưng khi Mộc Nam muốn tiến thêm một bước lại gần, nó bỗng nhiên dừng động tác, hai con "mắt" đen láy tròn vo nhìn chằm chằm vào cậu như đang nhìn một món ăn chưa được nấu chín, mang theo sự tham lam và oán độc.
Mộc Nam cũng không rõ làm sao mình lại đột nhiên đọc hiểu được những cảm xúc này, nhưng còn chưa đợi cậu kịp hành động, con rối kia bỗng không hề báo trước mà rạp người xuống, tay chân cùng sử dụng hệt như một con nhện khổng lồ, bò nhanh về phía hành lang!
Thời gian hiệu lực của "Cầu Nguyện" vẫn chưa kết thúc, Mộc Nam đương nhiên không thể bỏ lỡ cơ hội này. Cậu nhanh chóng bịt mũi miệng, xách đèn đuổi theo ngay lập tức.
Quy tắc đã nói rõ không được chạy trên hành lang, vốn tưởng với tốc độ của con rối kia, Mộc Nam sẽ bị cắt đuôi ngay lập tức, thế nhưng thứ quái quỷ kia lại như đang chu đáo phối hợp với nhịp bước của cậu vậy, thi thoảng lại xuất hiện ở một vị trí mà cậu đi bộ nhanh thì không đuổi kịp, nhưng lại đủ để nhìn thấy nó.
Thứ này đang dẫn dụ cậu đi qua đó. Mộc Nam thầm nghĩ, nhưng trực giác mách bảo lần này nhất định phải đi theo, cho nên dù hệ thống đã tuyên bố thời gian Cầu Nguyện kết thúc, cậu cũng không dừng lại.
Trong đầu truyền đến tiếng tín hiệu liên lạc. Quả nhiên Cầu Nguyện vừa kết thúc, Tô Bất Thức liền dùng khuyên tai nhắc nhở cậu sớm quay về. Mộc Nam bảo anh rằng mình không sao nhưng người nọ lại hỏi có cần anh đi theo qua đó không.
Sự lo lắng trong ngữ khí không giống giả vờ, Mộc Nam bỗng nhiên cảm thấy sự gượng gạo của bản thân thật vô nghĩa.
Có điều tình hình hiện tại cũng không cho phép cậu xoắn xuýt quá lâu, đặc biệt là vấn đề tình cảm càng cần phải tạm gác sang một bên. Mộc Nam liên tiếp cam đoan với Tô Bất Thức rằng mình không sao, rồi tiếp tục duy trì việc truy đuổi băng qua hành lang, cầu thang, sảnh vào, sảnh trước... mãi đến khi cậu tới được hành lang dẫn xuống bếp sau của phòng ăn mới dừng bước.
Đèn trong bếp vẫn đang bật.
Trước khi đẩy cửa đi vào, Mộc Nam s* s**ng khắp người một lượt, thứ duy nhất tìm được có thể miễn cưỡng gọi là vũ khí phòng thân chính là cây dũa kia. Tất nhiên cậu cũng không kén chọn, so với việc bị quái vật tấn công thì bảo vệ tốt chiếc đèn lồng mới là chuyện quan trọng nhất.
Thế nhưng, sau khi Mộc Nam mở cửa ra, lại nhìn thấy một màn mà bản thân hoàn toàn không ngờ tới.
[Họa sĩ] Kiều Tu... hay nói đúng hơn là thi thể của Kiều Tu, lúc này đang nằm sấp trên chiếc bàn dùng để sơ chế nguyên liệu. Trên bàn chất đống các loại rau củ quả và tảng thịt không mấy tươi ngon, mà vây xung quanh bàn là một vòng những con rối đang tạo dáng "vươn cổ đứng xem".
Tổng cộng có năm con, bao gồm cả con rối vừa dụ Mộc Nam tới phòng bếp ban nãy.
Tất cả đám rối lúc này đều bất động, cứ như từ những con quái vật ban nãy còn hành động linh hoạt tính tình xảo quyệt biến thành vật chết thực sự vậy. Cậu bước lên trước, chú ý tới trên mặt những con rối này đều mang nụ cười khoa trương như đang cười nhạo cái xác trên bàn.
Mộc Nam đầu tiên chọn lấy một con dao phay trong bếp dễ dùng hơn cây dũa, thầm nghĩ lát nữa nếu xảy ra biến cố gì thì ít nhất còn có thể ứng phó. Ngay sau đó cậu bước vào trong vòng vây của đám rối, vươn tay lật thi thể của Kiều Tu lại.
"Bịch!"
Chỉ một động tác thôi đã khiến cái xác kia trượt xuống lăn long lóc trên mặt đất, thật sự là "lăn" đúng nghĩa. Cái bụng của thi thể kia bị căng lên tròn vo, thân thể vốn gầy yếu mà lại phình to gấp đôi, tứ chi hệt như những cái que khẳng khiu, đấy là còn chưa nhắc đến khuôn mặt dữ tợn với cái miệng nhét đầy các loại vụn thức ăn kia.
Đúng lúc này, một bóng người xuất hiện ở cửa. Mộc Nam quay phắt lại nhìn, chỉ thấy Đường Khả đang bịt miệng, vẻ mặt đầy kinh hoàng nhìn bọn họ.
.
6 giờ sáng.
Trừ Tô Bất Thức và Trịnh Hồi ra thì tất cả mọi người đều đã tập trung tại phòng bếp.
Mộc Nam không nói chuyện với bất kỳ ai. Cậu quan sát những người khác, từ người đang điều tra cái xác, người kiểm tra nguyên liệu nấu ăn, cho đến những người đang cười gượng bàn tán. Mãi cho đến khi Lữ Thiên Xuyên đi đến bên cạnh cậu và hỏi: "Người anh em A Nam, cậu có nhìn thấy giáo sư Tô đâu không?"
"Tôi bảo anh ấy đi gọi [Đại thiếu gia] rồi." Mộc Nam nói. Phòng bếp dù sao cũng cách phòng ở tầng một và tầng hai rất xa, muốn gọi người thì chỉ có thể dựa vào thiết bị liên lạc hoặc chạy đi gõ cửa từng phòng. May là tối qua Đường Khả cũng xách đèn đi điều tra đêm khắp nơi, sau khi cùng cậu phát hiện ra thảm trạng trong bếp, Mộc Nam chịu trách nhiệm trông coi hiện trường, còn Đường Khả thì chạy đi gọi người.
Về sau Tô Bất Thức có lẽ là đợi không nổi nữa, sau khi được Đường Khả dùng đèn dẫn tới phòng bếp thì liền nhận lấy việc đi gọi người này. Anh cũng không nói chuyện với Mộc Nam nhiều, dường như đang ngầm thuận theo tâm trạng của cậu.
"Sao thế? Hai người bình thường chẳng phải như hình với bóng sao?" Lữ Thiên Xuyên nghi hoặc hỏi, "Cãi nhau với giáo sư Tô rồi à?"
Không ngờ cái gã đàn ông thô kệch này đôi khi cũng tinh ý phết, Mộc Nam còn chưa kịp đáp lời, Đường Khả đã liền sán lại gần, nghiêm túc nói: "Chuyện yêu đương nhà người ta, anh bớt quản đi."
"Người yêu á?!" Đồng tử Lữ Thiên Xuyên chấn động, có một loại cảm giác khó tin như thể thế giới quan của trai thẳng vừa bị đả kích trong thoáng chốc.
"Anh Lữ hơi bị chậm tiêu quá rồi đấy... Mà thôi bỏ đi," Đường Khả nói, cắt ngang trước khi Mộc Nam kịp phát ra lời giải thích về quan hệ của hai người, "Nói chuyện chính trước đã. Người chết hẳn là Kiều Tu, nhưng mà kiểu chết này của anh ta... cũng quá kỳ lạ rồi."
"Có gì mà kỳ lạ?" Đinh Mạn Lâm nhẹ nhàng bâng quơ nói, "Hắn vi phạm quy tắc, tối hôm trước không đến phòng ăn dùng bữa, bị loại chẳng phải là chuyện rất bình thường sao?"
"Tiểu Đường nói không sai đâu, cái xác này đúng là rất kỳ lạ." Mộc Nam nói, "Anh ta là bị nhồi cho ăn đến chết đấy."
"Nhồi chết á?" Đường Khả khiếp sợ nói.
"Nói chính xác thì, hẳn là do ăn uống quá độ dẫn đến nảy sinh phản ứng nôn mửa, cuối cùng bị cặn thức ăn làm cho ngạt thở mà chết." Mộc Nam nói, "Đương nhiên cũng chẳng có gì khác biệt lắm đâu. Thứ nhất, nhìn từ động tác của anh ta thì không thấy có dấu hiệu bị cưỡng ép bón ăn, thứ hai, anh ta cũng chẳng phải chết trong phòng mình, cho nên tôi nghĩ quy tắc có lẽ cũng chỉ là một cái cớ mà thôi."
"Đúng ha, nếu là vì không đi ăn tối mà bị trừng phạt, thì lẽ ra tối hôm qua anh ta đã phải chết rồi mới đúng." Đường Khả nói, "Nhưng sau khi bữa tối kết thúc chúng tôi có xuống bếp, cũng không hề nhìn thấy anh ta ở trong này."
"Tôi, chúng tôi lại cảm thấy, cái chết của [Họa sĩ], liệu có phải có liên quan đến đám rối này không?" Vương Tử Hiển một tay kéo Lan Na, một tay chỉ vào vòng tròn người rối kia, "Cứ cảm thấy bọn chúng cười trông rất quỷ dị..."
"Đúng là có chút liên quan, có điều tôi nghĩ chắc là chỉ để thu hút chúng ta phát hiện ra thi thể..." Mộc Nam đang nói dở thì khựng lại. Cậu bỗng nhiên nảy ra một suy đoán, còn chưa đợi cậu kịp giải thích với mọi người, trong đầu đã lại lần nữa truyền đến tín hiệu liên lạc của Tô Bất Thức.
"Có thể xảy ra chuyện rồi." Tô Bất Thức nói, "Trịnh Hồi cũng vẫn luôn không có phản hồi."