Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm

Chương 78: Xin mời người chơi nghe câu hỏi

Trước Tiếp

Cơn đau như hình với bóng dần tan biến vào bóng tối theo động tác rơi xuống. Mộc Nam còn chưa kịp thích ứng với cảm giác trời đất quay cuồng trước mắt thì đã cảm thấy cơ thể tiếp đất cái rầm, nhưng giây tiếp theo lại ngã lên một vật thể không quá cứng.

"Ặc, đau —— khoan đã, hình như cũng không đau lắm mà nhỉ?" Mộc Nam vừa lầm bầm vừa mở mắt, giây tiếp theo liền chạm phải một đôi mắt đen sâu thẳm dị thường dưới ánh nến.

Cậu, hình như, ngã lên người, Tô Bất Thức rồi.

"Khéo... khéo quá nhỉ..." Mộc Nam cười khan hai tiếng, chú ý tới đối phương hiện tại không đeo kính, sắc mặt tái nhợt, ngay cả mặt dây chuyền thánh giá trước ngực cũng bị lệch sang một bên —— Cái ý niệm đè ngã giáo sư Tô vốn chỉ dám thỉnh thoảng tơ tưởng trong lòng thế mà lại thành sự thật rồi, chuyến đi chết chóc vừa rồi kể ra cũng quá lời rồi đấy chứ...

Khoan đã, nhắc tới chết... Mộc Nam lập tức hoàn hồn cúi đầu xuống. Cậu xác thực không phát hiện bất cứ vết thương nào vốn dĩ phải tồn tại trên người cậu, dù là vết thương do con rối chém trúng, hay nhát dao chí mạng ở bụng lúc cuối, tất cả đều không có.

Cứ như thể vừa rồi cậu chỉ trải qua một giấc mơ tương đối chân thực mà thôi.

Có điều hoàn cảnh hiện tại dường như cũng chẳng chân thực hơn là bao. Mộc Nam nhìn xung quanh, phát hiện bọn họ lúc này đang bị vây quanh bởi một vòng nến đặt trên mặt đất. Căn phòng vừa nhỏ hẹp lại tối tăm, Tô Bất Thức thì nằm ngửa ở giữa vòng nến, sàn nhà dưới thân anh vẽ đầy những hình vẽ hoa văn phức tạp màu đỏ sẫm.

"Đây là thứ gì vậy?" Mộc Nam bị thu hút bởi hình vẽ này. Để nhìn được rõ hơn, cậu đành phải chậm rãi cúi thấp người xuống, rồi lại nhoài người qua vai Tô Bất Thức để phân biệt từng chút một ——

Mãi đến khi cậu cảm nhận thấy cơ thể ai kia cứng đờ lại trong nháy mắt thì mới như ý thức được điều gì mà nghiêng đầu qua, vừa hay nhìn thấy người phía dưới đang nhìn chằm chằm vào mi mắt mình, ở một khoảng cách gần đến mức thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở của nhau.

Không biết có phải do ánh nến chiếu lên người hai người hay không, Mộc Nam chớp chớp mắt, xấu tính cười khẽ vào vành tai đang đeo khuyên của đối phương: "Tai giáo sư Tô đỏ quá nha."

Hơi thở của người nằm dưới đột nhiên ngưng trệ.

"Đừng lộn xộn." Tô Bất Thức nhìn chằm chằm cậu, "Khỏe rồi thì dậy đi."

Sự mất bình tĩnh của anh đã hiện rõ mồn một. Mộc Nam biết điểm dừng, đang lúc chậm rãi đứng dậy thì bỗng nhiên nghe thấy một tiếng "keng", một vật thể bằng kim loại phản quang rơi từ trong túi áo cậu ra ngoài.

Mộc Nam nhặt lên, phát hiện thế mà lại là một cây dũa.

Chính là cây dũa mà cậu đã bỏ vào túi trong "giấc mơ" cách đây không lâu. Tô Bất Thức vốn đang ngồi dậy theo cậu nhìn thấy cảnh này, sắc mặt cũng lập tức thay đổi: "Cái này cậu lấy từ đâu ra vậy?"

Mộc Nam cũng không định giấu anh, liền đem những chuyện mình vừa trải qua kể lại một lượt cho anh nghe. Tô Bất Thức khi nghe thấy cậu nói đám  người rối đều sống lại tấn công cậu thì sắc mặt liền không ổn, vươn tay kéo cậu qua bắt đầu kiểm tra.

"Yên tâm đi giáo sư Tô, tôi không sao." Mộc Nam nói, "Có lẽ lại là ảo giác cũng chưa biết chừng."

Thế nhưng Tô Bất Thức, người chắc chắn không kiểm tra ra vết thương nào, lại lắc đầu: "Không phải ảo giác."

"Hả?"

"Sau khi đèn tắt, cậu đột nhiên biến mất." Tô Bất Thức nói, "Còn tôi thì xuất hiện ở căn phòng này và không thể rời đi, mãi đến khi tôi phát hiện ra một vài manh mối thì cậu mới xuất hiện trở lại."

Nội dung anh thuật lại rất ngắn gọn, nhưng trực giác mách bảo Mộc Nam rằng mọi chuyện không hề đơn giản như vậy. Cậu nhìn những cây nến và hình vẽ ở giữa phòng, hỏi: "Anh phát hiện ra gì rồi?"

"Đây hẳn là một trận pháp, lợi dụng loại vu thuật tương đối cổ xưa." Tô Bất Thức nói. Anh dẫn cậu đi tới bên cạnh một chiếc bàn kê sát tường, bên trên bày đầy những bản vẽ và vật liệu chế tác con rối, "Khi tôi đang tiến hành theo các bước ghi trên đó, thì cậu bỗng xuất hiện bên cạnh tôi."

"Sao nghe cứ như tôi là thú triệu hồi nào đó vậy? Phạm vi kiến thức của giáo sư Tô cũng rộng thật đấy..." Mộc Nam vừa lật xem vừa oán thầm, tầm mắt bỗng quét tới một ly chất lỏng màu đỏ sẫm đặt ở góc bàn, cùng với con dao dính mùi tanh nồng bên cạnh.

Những bản vẽ kia cũng vừa hay nhắc đến bước mấu chốt ngay lúc này. Ngoài phương pháp chế tạo rối, còn có một tờ giấy vẽ trận pháp y hệt hình dưới đất. Bên trên viết tác dụng duy nhất của vu thuật này là triệu hồi vong hồn, hơn nữa bắt buộc phải dùng thứ gì đó do người yêu tự nguyện dâng hiến làm vật dẫn, mới có thể khiến vong hồn quay về... Khoan đã.

Nụ cười luôn thường trực trên mặt Mộc Nam biến mất khi cậu nhìn lại trận pháp lần nữa. Cậu quay phắt đầu lại nhìn Tô Bất Thức: "Cái hình vẽ dưới đất này là do anh vẽ? Anh dùng cái gì để vẽ?"

Dù bị chất vấn nhưng ánh mắt Tô Bất Thức vẫn rất bình tĩnh, thậm chí không đeo kính khiến khí chất quanh người anh không còn ôn hòa như ngày thường. Còn cả ánh nến kia, lúc này đang lay động chiếu lên bàn tay trái của anh, nơi đó đang quấn một vòng băng gạc mới tinh.

"Chỉ là chút máu thôi." Giọng Tô Bất Thức nghe thản nhiên, nhưng lại như đang đè nén điều gì đó, "Cậu đột nhiên biến mất, cũng không liên lạc được, tôi không còn cách nào khác."

"Anh..." Đối phương đầu óc tỉnh táo, logic chặt chẽ. Lời Mộc Nam vừa ra đến miệng lại khựng lại, cậu đương nhiên biết Tô Bất Thức bất chấp thử cái cách tà môn này là vì tìm cậu, nghĩ như vậy thì càng không có cách nào trách cứ.

Cậu đột nhiên cảm thấy có chút khó xử. Chưa từng có ai đối xử với cậu như vậy, săn sóc, tin tưởng, thậm chí không tiếc làm tổn thương chính mình, nhưng lại chẳng cầu xin cậu báo đáp điều gì, phảng phất như tất cả mọi chuyện đối với Tô Bất Thức đều là lẽ đương nhiên —— Nhưng dù là vậy thì cậu vẫn cảm thấy có chỗ không đúng, manh mối trên bản vẽ có nhắc tới "dùng đồ vật của người yêu làm vật dẫn"... Yêu? Đây chính là lời giải thích cho những hành vi này sao?

Nhưng tại sao Tô Bất Thức lại năm lần bảy lượt phớt lờ lời tỏ tình của cậu? Giống như việc người này rõ ràng không từ chối việc cậu khôi phục ký ức, nhưng lại rất sợ cậu nhớ ra điều gì đó vậy —— Anh vẫn luôn mâu thuẫn như thế sao?

"Nhưng tôi có phải vong linh như trên bản vẽ viết đâu, lỡ như cách này không có tác dụng thì làm sao?" Mộc Nam vắt óc suy nghĩ, cuối cùng cũng tìm được một điểm có thể phản bác hành vi không thỏa đáng của anh, "Giáo sư Tô cứ thế cắt một đống máu trong căn phòng này, một chút cũng không quan tâm đến bản thân mình sao?"

"Đồ tiếp tế có đủ, hơn nữa cho đến nay trong phó bản cũng chưa hề xuất hiện sự tồn tại của 'ma quỷ', cho nên cái gọi là triệu hồi vong hồn hẳn chỉ là dung hợp kỹ năng hồi sinh vào trong phó bản mà thôi." Tô Bất Thức nghe vậy, thế mà lại thật sự đi phân tích lợi hại với cậu, "Vậy thì nguyên lý của căn phòng này hẳn cũng giống 'Cầu nguyện', có tác dụng với cậu."

"...Giáo sư Tô đúng là cứng đầu cứng cổ mà." Mộc Nam nheo nheo mắt, đi thẳng đến trước mặt người kia rồi hơi ngẩng đầu lên nhìn anh, "Ý của tôi là, anh làm như vậy tôi sẽ rất đau lòng, nghe hiểu chưa?"

"..." Tô Bất Thức trầm mặc, hồi lâu sau mới khẽ đáp, "Được."

Kết quả còn chưa đợi Mộc Nam kịp tỏ vẻ hài lòng, người đối diện đã bồi thêm một câu: "Tôi cũng vậy."

Nói xong liền lướt qua người Mộc Nam, tự mình đi thẳng tới chỗ đống bản vẽ kia lục lọi.

Mộc Nam đứng chôn chân tại chỗ, ngẫm nghĩ mất nửa ngày mới hiểu ra ý của anh, vừa quay đầu định bám lấy người ta hỏi cho ra lẽ thì khóe mắt liếc thấy bên phải hình như có thêm thứ gì đó.

Một con rối mặc váy đỏ, đang nấp trong bóng râm ở góc tường, không biết đã nhìn chằm chằm bọn họ bao lâu rồi.

Ký ức bị vây bắt săn đuổi của Mộc Nam vẫn chưa phai đi, cậu vươn tay điên cuồng giật giật vạt áo Tô Bất Thức, hạ thấp giọng nói: "Cái thứ kia vẫn luôn đứng ở đó à?"

Tô Bất Thức nương theo ánh mắt cậu nhìn sang, cũng nhíu mày lại: "Ban nãy vẫn chưa có."

Con rối váy đỏ kia bất động, Mộc Nam cũng bất động. Tô Bất Thức liếc nhìn cậu một cái, từ sắc mặt kiêng kị của cậu mà đoán được nguyên nhân, liền chủ động đi về phía góc tường.

Động tác của Tô Bất Thức rất nhanh, câu hỏi "Anh không đeo kính thật sự có thể nhìn thấy sao" của Mộc Nam còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng thì anh đã quay lại rồi.

Tô Bất Thức vươn tay, đưa cho Mộc Nam một tờ giấy viết thư gấp đôi, nói: "Nó vừa mới đưa cho tôi đấy."

Mộc Nam đành phải thu lại tính tò mò đã đi quá xa của mình, cậu mở tờ giấy viết thư ra, bên trên chỉ có một câu:

[Câu hỏi 1. Tác dụng của trận pháp ở chỗ này là gì?]

"Câu hỏi tổng kết cuối cùng của phó bản bị đẩy lên trước rồi." Tô Bất Thức thấy vậy liền giải thích.

"Giáo sư Tô có vẻ không ngạc nhiên nhỉ?"

"Cậu không thích giao câu hỏi cuối cùng của phó bản cho Cừu phụ trách." Tô Bất Thức nói, lại bồi thêm một câu, "Cậu của trước kia."

Mộc Nam như không để ý đến nội dung anh kịp thời bổ sung ở vế sau, vừa cầm tờ giấy quạt quạt vừa nói: "Vậy nếu chúng ta không trả lời được thì sẽ thế nào? Con rối kia sẽ lại sống lại à?"

"Nói không chừng sẽ bị nhốt vĩnh viễn ở nơi này."

"Nghe qua cũng không tệ lắm nhỉ? Nếu được ở cùng giáo sư Tô thì tôi vô cùng sẵn lòng đấy nhé." Mộc Nam cười nói, ánh sáng xanh biếc phản chiếu từ khuyên tai lóe lên khiến đối phương khựng lại một chút, "Có điều nói đi cũng phải nói lại, nhìn từ manh mối này thì có vẻ vừa nãy tôi đã thực sự chết một lần rồi."

Cậu bước về phía trước vài bước, quan sát con rối vẫn đang giữ nguyên tư thế đưa đồ vật trong góc tường kia, nói: "Trò chơi ban nãy là cô thắng rồi, [Nhị tiểu thư]."

Con rối vẫn không phản ứng, nhưng có lẽ do động tác của hai người làm lay động ngọn nến, ánh lửa kia nhanh chóng chớp tắt một cái, khiến cho nửa khuôn mặt dưới của con rối trong khoảnh khắc này cử động y như khóe miệng đang toác ra cười vậy.

Được rồi, ít nhất thì [Nhị tiểu thư] trông có vẻ rất vui. Mộc Nam lạc quan nghĩ.

"Cho nên, tờ giấy viết thư này là phần thưởng vì cậu đã chơi cùng nó sao?" Tô Bất Thức suy đoán, anh cũng chẳng ngạc nhiên khi Mộc Nam gọi một con rối bằng danh xưng của NPC mấu chốt, "Tình trạng hiện tại dường như vừa hay tương ứng với quy tắc số 7, nhưng bởi vì hệ thống phán định chúng ta là một người chơi, nên mới dẫn đến việc con rối bây giờ mới xuất hiện."

"Cảm ơn kỹ năng hồi sinh, cảm ơn [Nhị tiểu thư]." Mộc Nam chắp hai tay lại, thành kính cúi đầu về phía góc tường vái một cái, "Được rồi, vậy tiếp theo chúng ta hãy phân tích xem cái trận  này rốt cuộc có ý nghĩa gì đi!"

Tô Bất Thức gần như đã quen với một Mộc Nam luôn kiểm soát tốt mọi việc, anh quay trở lại bên bàn, nói: "Trước đó, chúng ta có lẽ cần phải làm rõ xem câu hỏi đang nhắc đến trận pháp nào đã."

Mộc Nam kinh ngạc hỏi: "Còn có cái thứ hai?"

"Trước khi tôi vẽ cái này, ở đây còn có một trận pháp cũ nát hơn." Tô Bất Thức nói, "Bên trên bày những tay chân đứt lìa của người rối, chính là cái đống đang ở trên bàn lúc này đây. Nhưng tôi lại không hề nhìn thấy bất cứ chú thích nào liên quan đến trận pháp đó cả."

"Hừm..." Mộc Nam trầm tư nhìn về phía những bàn chân cánh tay rối rách nát kia, "Giáo sư Tô có tin vào vu thuật không?"

Tô Bất Thức trả lời không chút do dự: "Không."

"Có đạo đức nghề nghiệp chút đi mà, hiện tại anh đang là Cha xứ trong một trò chơi kinh dị đấy nhé." Mộc Nam nói, bỗng nhiên xoay chuyển câu chuyện, "Nhưng tôi cho rằng [Bá tước lão gia] của chúng ta tin. Anh nhìn xem, Cha xứ, Tư tế... những nhân vật theo chủ nghĩa duy tâm trong phó bản này đâu chỉ có một người."

"Ý cậu là, [Bá tước] đang nghiên cứu vu thuật?"

"Đây là nhà của ông ta mà, loại trận pháp tà môn máu me đầm đìa thế này, chẳng lẽ còn có thể do người khác làm sao?" Mộc Nam nói, "Có điều... Trước đây tôi vẫn luôn cảm thấy ông ta làm ra những thứ này để tưởng nhớ người vợ đã mất, nhưng hiện tại tôi lại không cho là như vậy nữa rồi."

.

Tác giả: Mộc Nam:

Tin tốt là giáo sư Tô cũng thích tôi.

Tin xấu là anh ấy không nhận!!!!

Trước Tiếp