Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Đó là một loại xúc cảm lạnh lẽo và cứng rắn, được bọc bên trong lớp vải quần áo, hệt như ma-nơ-canh trong các trung tâm thương mại. Ngay khi ý thức được điều này, Mộc Nam lập tức lùi lại một bước, cùng lúc đó, trên đỉnh đầu cũng đột nhiên xuất hiện một luồng ánh sáng trắng lóa mắt.
Nguồn sáng xuất hiện đột ngột khiến Mộc Nam gần như rơi vào trạng thái mù lòa khoảng hai giây. Mãi đến khi cậu thích ứng được với sự thay đổi trước mắt thì mới có thể nhìn rõ trước mặt rốt cuộc là thứ quái quỷ gì ——
Những con rối vốn có thể bắt gặp ở bất cứ đâu trong dinh thự lúc trước, nay đã vây quanh cậu tạo thành một hình bán nguyệt, bọn chúng cao bằng người thật, động tác đã không đồng nhất lại còn nhe nanh múa vuốt. Chúng mặc những bộ trang phục phù hợp với thời đại của phó bản, thế nhưng ở vị trí trống rỗng vốn là ngũ quan, hiện giờ lại như đang nhìn "chằm chằm" về hướng của Mộc Nam.
Bóng của đám rối và Mộc Nam quấn lấy nhau trên mặt đất, ánh đèn trên đỉnh đầu quá mức chói mắt không chỉ khiến Mộc Nam không nhìn rõ trần nhà, mà ngay cả không gian cậu đang đứng lúc này cũng khó mà phân biệt được.
Tất cả mọi thứ trước mắt đều quá mức quái dị, chưa kể đến việc cậu hiện tại không hiểu sao lại bị dịch chuyển đến nơi này và còn bị tách khỏi Tô Bất Thức.
Mộc Nam theo bản năng giơ tay trái lên kiểm tra vòng tay, thế nhưng lại phát hiện vị trí màn hình hiển thị đã là một mảnh đen kịt, dù có ấn thế nào cũng không mở lên được.
Tình huống gì đây? Thứ này đột nhiên bị hỏng rồi?
Tình trạng này quả thực chưa từng có tiền lệ. Mộc Nam lại thử dùng khuyên tai liên lạc với Tô Bất Thức, nhưng cũng không có hồi âm. Thế là cậu đành phải tạm gác lại ý tưởng ban đầu là liên lạc với thế giới bên ngoài, mắt thấy đám rối trước mặt ngoại trừ việc mỗi con tạo một tư thế khác nhau ra thì đều không có phản ứng gì với động tác của cậu, liền chậm rãi lùi lại, rời khỏi vòng bán nguyệt do đám rối này bao vây.
"Hi hi... Hi hi hi..."
Lại là tiếng cười này. Mộc Nam lập tức quay đầu, quả nhiên nhìn thấy một vệt màu đỏ lóe lên rồi biến mất trong bóng tối sau lưng.
Nhìn từ biên độ dao động thì có vẻ giống tà váy, chẳng lẽ sau đây sẽ là mấy mô-típ thường thấy trong game kinh dị sao... Mộc Nam thầm nghĩ như vậy, nhưng cũng không định buông tha cho manh mối duy nhất hiện giờ này, ngay lập tức đuổi theo cái bóng màu đỏ kia.
Giây tiếp theo, ánh đèn trên đỉnh đầu cũng di chuyển theo bước chân của Mộc Nam, cậu ngẩng đầu nhìn tia sáng lạnh lẽo ngoài một màu trắng xóa ra thì chẳng thấy gì cả kia, cảm thấy bảo nó đang giúp cậu soi sáng đường đi chi bằng nói là sự giám sát chặt chẽ thì đúng hơn.
Dù sao cũng đã đi đến tận đây rồi, bị giám sát hay bị theo dõi thì Mộc Nam cũng thấy chẳng có gì khác biệt. Cậu tiếp tục đi về phía trước, trong tầm mắt lập tức xuất hiện thêm càng nhiều đồ vật —— bàn ghế chất đống, tủ sách, sô pha vân vân, chia cắt khu vực vốn dĩ trống trải ra từng chút một. Cùng lúc đó càng ngày càng có nhiều con rối đứng lẫn trong đống đồ lặt vặt đó, thoạt nhìn thậm chí chẳng có chút cảm giác lạc quẻ nào.
Địa thế như vậy quả nhiên đã nâng độ khó của việc đuổi theo chiếc váy đỏ lên rất nhiều. Để đề phòng bị cái thứ quỷ quái kia dẫn vào bẫy, Mộc Nam luôn chọn những đồ nội thất có đặc điểm nổi bật dọc đường để làm ký hiệu, rất nhanh sau đó cậu liền phát hiện những đồ vật trước mắt dần thay đổi từ phong cách tương tự nhà Bá tước sang một phong cách khác, thứ xuất hiện nhiều hơn ngược lại là các loại công cụ.
Hơn nữa còn là công cụ vẽ và điêu khắc.
Mộc Nam nhặt lên một cây dũa từ trên bàn. Bức tượng phụ nữ bằng thạch cao trên bàn mới chỉ tạc được một nửa, hiển nhiên còn chưa tới bước đánh bóng, vậy cây dũa này lại dùng để làm gì?
Trong đống đồ lặt vặt sau lưng lại lần nữa truyền đến tiếng động, phảng phất như bất mãn với sự phân tâm của cậu. Mộc Nam nhét cây dũa vào túi áo, lúc quay đầu lại liền nhìn thấy một giá vẽ đang ở đối diện cậu.
Trên bức tranh phủ một lớp vải trắng chống bụi. Mộc Nam bước lên phía trước giật tấm vải ra, phát hiện thế mà lại là một bức tranh gia đình.
Tuy nhiên bức tranh này hoàn toàn không có bầu không khí ấm áp nên có của một bức ảnh gia đình. Trên tranh có tổng cộng năm người, trung tâm là một nam một nữ ăn vận lộng lẫy, hẳn chính là Bá tước và Bá tước phu nhân của tòa dinh thự này. Cặp vợ chồng này đứng rất sát nhau, ở giữa là một bé gái mặc váy liền thân màu trắng, thoạt nhìn thì trông giống một gia đình ba người viên mãn hạnh phúc —— nếu bỏ qua [Đại thiếu gia] và [Đại tiểu thư] ở hai bên.
Khuôn mặt của hai người này bị bôi đen hoàn toàn, nhưng dựa vào trang phục giống hệt Trịnh Hồi và Đường Khả thì không khó để nhận ra thân phận của bọn họ. [Đại thiếu gia] ở bên trái dường như đang cố hết sức giữ khoảng cách với cha mình, còn [Đại tiểu thư] ở bên phải cũng xoay nghiêng nửa người, thất thần như đang nghĩ về một điều gì khác.
Xem ra gia đình này ít nhiều cũng có chút vấn đề nha, Mộc Nam lại đứng quan sát thêm một lúc, phát hiện nụ cười của ba người ở giữa cũng dần trở nên quỷ dị, cứ như thể da mặt của những người này là được vẽ lên vậy.
"Càng ngày càng có cảm giác mình đang làm lại nghề cũ rồi." Mộc Nam lầm bầm, đáng tiếc hiện tại không phải livestream nên cũng chẳng nhìn thấy khung chat, cậu nghĩ như thế, rồi định tiếp tục đi về phía trước điều tra.
Thế nhưng mới đi được hai bước, thứ mà khóe mắt vừa liếc thấy lập tức khiến động tác của cậu khựng lại —— Những con rối đang đứng sững trong đống đồ lặt vặt kia, ban nãy là động tác này sao?
Mộc Nam xoay hẳn người lại, ở góc độ này quả nhiên có thể nhìn thấy rõ ràng hơn, đám rối này không biết bắt đầu từ khi nào đã quay toàn bộ mặt về phía cậu, thậm chí có vài con còn di chuyển vị trí.
Mộc Nam quay người lại, thử đi về phía trước vài bước rồi lại quay đầu, phát hiện đám rối kia lại tiến gần về phía cậu thêm một chút.
Vậy mà thật sự là trò một hai ba người gỗ a.
Đám rối này không biết là đang đuổi theo cậu hay đuổi theo ánh đèn trên đỉnh đầu cậu nữa. Mắt thấy khoảng cách với đám rối càng ngày càng gần, Mộc Nam dứt khoát xoay người đối mặt với đám rối rồi đi giật lùi về phía trước, đồng thời giơ tay trái lên, tận dụng màn hình vòng tay đã tối đen làm gương, quan sát cảnh tượng sau lưng.
Biện pháp nảy ra nhờ sự nhanh trí này quả nhiên có tác dụng. Mộc Nam thành công kéo giãn khoảng cách với đám rối, cho đến khi toàn bộ chúng nó lần nữa hòa vào bóng tối. Tuy nhiên vấn đề mới rất nhanh đã lại xuất hiện —— Cậu nghe thấy một tràng tiếng hát.
Âm thanh đó đứt quãng lúc xa lúc gần, mang theo sự non nớt của giọng trẻ con, giống như một bạn nhỏ ngây thơ vô tội đang vừa nhảy chân sáo vừa hát vậy.
Tiếng hát truyền đến từ sau lưng.
Ngay khoảnh khắc Mộc Nam xoay người lại, khung cảnh sáng choang nhưng trống rỗng kia đã hoàn toàn thay đổi, xuất hiện trước mặt cậu là điểm tận cùng của không gian này, cùng với ba cánh cửa đỏ như máu.
Đây chẳng lẽ là khâu giải đố bắt buộc sao? Mộc Nam thầm nghĩ, cậu tiến lại gần cánh cửa ở giữa, nghe thấy sau cửa truyền đến âm thanh ngày càng rõ ràng, thậm chí đã có thể nghe rõ lời bài hát trong tiếng hát đó:
[Một gã đàn ông vặn vẹo, đi trên một con đường vặn vẹo...]
Có môi trường tĩnh mịch làm nền khiến bài đồng dao chậm rãi kia trở nên cực kỳ quỷ dị. Mộc Nam lại đi sang hai cánh cửa còn lại, âm thanh đều yếu đi rất nhiều. Sau khi suy nghĩ hai giây, cậu vẫn quyết đoán đẩy cánh cửa ở giữa ra.
Tiếng hát ngay lập tức bị kéo ra xa, còn ánh đèn chói mắt thì vẫn ở trên đỉnh đầu. Trước mắt cậu vẫn là ba cánh cửa đỏ, điểm khác biệt duy nhất chính là con đường đang gập ghềnh lên xuống như sóng gợn kia.
Cậu thử đi qua con đường này, đồng thời bỗng như nảy sinh một loại cảm giác mới lạ: Cái này còn thú vị hơn VR nhiều.
[Tay cầm đồng sáu xu vặn vẹo, bước lên bậc thềm vặn vẹo...]
Lần này âm thanh truyền đến từ cánh cửa bên trái rõ ràng hơn, Mộc Nam tiếp tục đẩy mở cánh cửa đỏ, cũng may cậu đã sớm đề phòng, nếu không nhất định sẽ bị bậc thềm đá đột nhiên xuất hiện làm cho vấp ngã.
Trừ những bậc thềm đá hình cầu thang xoắn ốc cao vút này ra, thì những nơi khác đều là sương mù xám xịt. Mộc Nam chẳng có ký ức tốt đẹp gì với cầu thang xoắn ốc, nên cậu leo l*n đ*nh còn nhanh hơn cả ban nãy.
Vẫn giống như cũ, trái, giữa, phải ba cánh cửa.
[Mua một con mèo vặn vẹo, mèo bắt con chuột vặn vẹo...]
Vẫn là cánh cửa bên trái.
Thực ra Mộc Nam đã nhớ lại toàn bộ nội dung của bài đồng dao, nhưng sau khi cậu đẩy cánh cửa ra lần thứ ba, tất cả sự vặn vẹo sau cánh cửa đều đã khôi phục lại nguyên trạng: Ba cánh cửa màu đỏ, mặt đất bằng phẳng, cùng một câu nói được khắc bằng nét chữ xiêu vẹo trên gạch lát nền.
"Bá tước lão gia đối xử với tôi rất tốt, nhưng ông ấy không phải là bố của tôi."
—— Giống y hệt nét chữ của quy tắc số 7 trên bảng thông báo tầng 2.
[Bọn họ sống cùng nhau trong ngôi nhà nhỏ vặn vẹo.]
Câu đồng dao cuối cùng biến mất sau cánh cửa bên phải ngoài cùng, Mộc Nam trong lòng đã hiểu rõ, theo động tác mở cửa của cậu, ánh sáng trên đầu cũng bỗng chốc thu nhỏ lại thành một chùm sáng có đường kính chưa đến nửa mét, chiếu rọi vào khoảng không gian trung tâm.
Chùm sáng kia cách cậu còn một khoảng, Mộc Nam đi về hướng đó. Trong bóng tối không thể nhìn rõ thứ gì, đợi đến khi cậu nhận ra có gì đó không ổn thì chân đã đá phải thứ gì đó mất rồi.
Thứ đó lăn lông lốc một vòng, vừa hay lăn vào bên trong chùm sáng kia —— thế mà lại là cái đầu nhựa của một con rối.
Thế nhưng chuyện này vẫn chưa hết, Mộc Nam gần như cứ đi được hai bước là lại đá trúng cái gì đó. Ban đầu cậu còn thử s* s**ng một chút, phát hiện hoặc là cánh tay hoặc là cẳng chân của con rối, cứ như là đem tất cả con rối đập nát ra rồi chất đống trong căn phòng này vậy.
Cuối cùng Mộc Nam cũng đi đến dưới chùm sáng kia, vẫn là nét chữ màu đỏ sẫm viết trên gạch nền, bên trên chỉ có một câu duy nhất:
[Đến lượt tôi đi tìm anh rồi.]
"Rầm!"
Một tiếng động lớn vang lên từ sau lưng. May mà bản năng Mộc Nam tự động kích hoạt, cơ thể ngả về trước một bước né sang bên cạnh —— Một con rối đột nhiên như sống lại lao về phía cậu, để lại một vết cào dữ tợn trên mặt đất nơi cậu vừa đứng ban nãy.
"Kẽo kẹt... kẽo kẹt..."
Sau tiếng ma sát của khớp xương là động tác quay đầu 180 độ của con rối, ngũ quan trống rỗng "nhìn chằm chằm" vào cậu. Mộc Nam không định dây dưa lâu dài với loại quái vật có sức tấn công mạnh mẽ này, thế nhưng còn chưa đợi cậu kịp bỏ chạy, thì nguồn sáng duy nhất còn sót lại trên đỉnh đầu đã đột ngột bị bóp tắt.
"Rầm! Rầm! Rầm!"
Mộc Nam biết rất rõ những tiếng động vang lên liên tiếp xung quanh có ý nghĩa gì. Tin tốt duy nhất là âm thanh này rất lớn, đủ để cậu nghe thấy và nhanh chóng tránh xa. Cậu vừa thầm chửi cái ánh đèn vô dụng kia vừa né tránh, nhưng khi số lượng con rối tỉnh lại ngày càng nhiều, cộng thêm việc mất đi thị giác, nên cậu vẫn không thể tránh khỏi việc bị trúng đòn.
"Ặc."
Cánh tay trái lại một lần nữa bị vật sắc nhọn cứa rách. Mộc Nam vừa hít sâu một ngụm khí lạnh vừa thầm nghĩ đúng là nên đi đăng ký bảo hiểm lao động cho tay trái. Hơn nữa cậu có thể cảm nhận được thể lực của mình đang hao đi nhanh chóng, nhưng hiện thực thì vẫn cứ như con ruồi mất đầu đâm loạn khắp nơi.
May mà chỉ cần sờ được đến vách tường thì kiểu gì cũng có hy vọng. Mộc Nam tập trung lắng nghe tiếng của đám rối cử động, một bên lần mò theo vách tường tiến lên, một bên điều chỉnh vị trí khi né tránh không được cách vách tường quá nửa mét. Cuối cùng, cậu cũng sờ được tay nắm cửa quen thuộc lúc đi vào.
Mộc Nam dùng tốc độ nhanh nhất bình sinh kéo cửa phòng ra, thế nhưng ngay một giây trước khi bước chân ra ngoài cậu lại nhận ra có gì đó không đúng —— Cậu đạp phải khoảng không. May là vẫn kịp thời bám lấy khung cửa mới tránh được việc cả người ngã văng xuống dưới —— Tình huống gì thế này? Con đường ban đầu sao lại đột nhiên biến mất rồi?
Lần này thì hơi khó giải quyết rồi đây... Mộc Nam nghe tiếng động đang dần ép sát sau lưng, còn chưa kịp suy nghĩ xem rốt cuộc nên nhảy hay không nhảy, liền nhìn thấy trong hư vô đen kịt trước mắt, đột nhiên mở ra một đôi mắt khổng lồ.
Đó là một đôi mắt to bằng một ô cửa sổ, nhưng Mộc Nam lại biết rất rõ nó thuộc về một "con người". Bởi vì lúc này chủ nhân của nó đang bật một chiếc đèn pin lên. Ánh sáng của chiếc đèn pin đó vừa chói mắt lại vừa quen thuộc, xua tan đi chút nghi hoặc cuối cùng trong lòng Mộc Nam, đồng thời cũng soi sáng khuôn mặt kia: Khuôn mặt của "Bá tước".
Mộc Nam cũng trong khoảnh khắc này hiểu ra tất cả mọi chuyện. Ánh đèn trần như hình với bóng lúc trước vốn không phải đèn trên trần nhà, mà là do chiếc đèn pin [Bá tước] đang giơ trên tay!
Bởi vì hiệu ứng vùng tối dưới đèn, nên cậu vẫn luôn không nhìn thấy phía sau ánh đèn còn ẩn giấu một người, lại còn là một người khổng lồ... Không đúng, nói không chừng căn bản không phải [Bá tước] biến lớn, mà là cậu biến nhỏ rồi!
"Tìm thấy anh rồi."
Tiếng cười vang lên. Mộc Nam đột ngột quay đầu lại. Con rối mặc váy đỏ vẫn đang ở ngay gang tấc, nhưng con rối này lại được vẽ đầy đủ ngũ quan, ăn mặc tinh xảo, nửa khuôn mặt dưới có thể cử động đang hướng về phía cậu cười "khanh khách".
Giây tiếp theo, cái lạnh cùng cơn đau bùng nổ ở vùng bụng. Mộc Nam chậm rãi cúi đầu, nhìn thấy nửa con dao găm đã cắm phập trong cơ thể mình.
Cậu hoàn toàn ngã ngửa về khoảng không phía sau.
.
Tác giả: Bài đồng dao được cải biên từ《Một gã đàn ông vặn vẹo》.
P/s: Tui có search cái kia rồi, nó kiểu một game kinh dị á. Tui để tên gốc cho mọi người ai muốn tìm xem thử nhé 《一个扭曲的男人》