Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ở sảnh vào.
Mộc Nam nhìn chằm chằm vào vết máu trên cầu thang, nói chính xác hơn đó hẳn là một vài vệt sẫm màu mờ nhạt. Nếu không phải vì Mộc Nam ngay từ đầu đã biết nơi này là hiện trường đầu tiên vụ của Kha Phạn, thì cho dù cậu có đi ngang qua, e rằng cũng chỉ nghĩ đây là dấu hiệu của mấy thanh gỗ bị mục nát mà thôi.
"Công tác dọn dẹp làm cũng khá đến nơi đến chốn đấy chứ. Không, phải nói là có chút kỹ quá rồi." Mộc Nam nói.
Tô Bất Thức ở bên cạnh nói: "Nhận thức chung về cuộc sống hiện đại không có tác dụng với loại dinh thự này đâu."
"Phải đó, nếu những người đang đắm chìm trong việc tìm kiếm hung thủ kia cũng có thể nhận thức được điểm này, đừng cứ ép hỏi tôi thì tốt biết mấy." Mộc Nam giả vờ than thở, rồi lại tiếp tục thản nhiên xoay người, "Được rồi, chỗ này cũng điều tra xong rồi, chúng ta đi tìm manh mối liên quan đến Bá tước phu nhân đi!"
Tô Bất Thức trầm mặc đi sánh vai với cậu, đây là một khoảng cách khiến Mộc Nam cảm thấy vô cùng thoải mái. Nhưng khi bọn họ đi ngang qua tấm bảng thông báo ở tầng 2, anh vậy mà lại chủ động phá vỡ bầu không khí hiện giờ: "Lúc ở phòng ăn, cậu không nên nói những lời đó."
Mộc Nam không quá để ý nói: "Dù sao bọn họ cũng chỉ coi như tôi đang làm màu... hay nói toẹt ra thì chính là đang chém gió mà thôi."
"Hung thủ sẽ không nghĩ như vậy." Tô Bất Thức nói.
"Vậy chẳng phải mục đích của tôi thành công rồi sao?" Mộc Nam nói, "Làm màu cho đến khi đối phương không chịu nổi nữa mà phải ra tay, chẳng phải vui hơn nhiều cái cục diện thăm dò lẫn nhau như bây giờ à?"
"Tôi không cho rằng thời điểm hiện tại cần phải thêm vào những mối nguy hiểm tiềm tàng khác."
"Giáo sư Tô đang sợ sao?" Mộc Nam nhướng mi nhìn anh, "Hay là cảm thấy hành vi của tôi quá khích quá rồi?"
"Cậu biết tôi không có ý đó." Tô Bất Thức vẫn bình thản như cũ, "Ý của tôi là, nếu cậu muốn làm như vậy, ít nhất cũng nên nói trước với tôi một tiếng —— Như vậy thì tôi cũng có thể giúp đỡ, chứ không phải đứng yên tại chỗ, làm một điểm neo chỉ biết chứng kiến cậu liên tục bị thương mà lại chẳng thể liều mạng cùng."
Giọng anh vừa chậm vừa nhẹ, phảng phất như chỉ đang thuận miệng bàn luận về thời tiết hôm nay không đẹp.
Còn Mộc Nam thì sao, cậu cũng tự nhận mình là một tên khốn nạn chưa bao giờ để tâm đến ý kiến của người khác. Bình thường cười cười nói nói xưng anh gọi em với người ta, nhưng trên thực tế một khi có người muốn can thiệp vào thế giới của cậu, cậu chắc chắn sẽ chạy còn xa hơn bất cứ ai —— Nhưng chính một Mộc Nam như vậy, ngay sau khi nghe được những lời của Tô Bất Thức lại khựng lại bước chân, trong lòng bất ngờ dâng lên chút cảm xúc là lạ.
Chẳng phải chán ghét, phiền toái, mà là thứ gì khác mờ mịt hơn... Là bởi vì người nói ra những lời này là Tô Bất Thức mà cậu luôn tán thưởng, hay là do bản thân Tô Bất Thức khi nói những lời này vốn đã có một loại ma lực kỳ lạ?
Loại chuyện này trong vài giây ngắn ngủi như hiện tại thực sự khó mà nghĩ thông, nhưng nó cũng đã dập tắt triệt để sự..... thù địch đối với Tô Bất Thức vốn luôn vô cớ ngoi lên kể từ khi cậu ý thức được mình có thể có một kiếp trước.
Cậu thả chậm giọng nói: "Tôi cũng giống anh, không có ý đó. Hơn nữa Giáo sư Tô anh... sao có thể chỉ là điểm neo được chứ..."
"Cái gì?" Đối phương càng nói càng nhỏ, Tô Bất Thức lần này là thật sự nghe không rõ.
"Không đúng, với bầu không khí hiện tại mà nói ra mấy lời đó thì sến quá đi mất! Tôi không nói nữa!" Mộc Nam thực sự không ngờ từ "sến" lại có ngày được dùng lên người mình, ngay lập tức tự mình nâng cao âm lượng, chỉ vào hành lang hình chữ T phía trước nói, "Phía trước cho tôi cảm giác rất không ổn, chúng ta mau đi xem thử đi!"
Mộc Nam đột nhiên trở nên cực kỳ hăng hái cùng một Tô Bất Thức thấu hiểu không vạch trần cậu tiếp tục tiến về phía trước. Bọn họ đi vào một hành lang thẳng tắp không có cửa sổ, tất cả nguồn sáng chỉ dựa vào chiếc đèn lồng mà bọn họ về phòng lấy trước đó. Tuy nhiên phạm vi chiếu sáng của đèn không lớn, hai bên tương phản lại càng khiến xung quanh thêm phần u ám hơn, nhiệt độ cũng lạnh lẽo một cách bất thường.
Cũng chính vì cái lạnh này đã khiến Mộc Nam từ trạng thái đầu óc nóng hừng hực ban nãy dần bình tĩnh lại, lúc này mới chợt nhận ra điều gì đó.
"Chúng ta có phải đi hơi lâu quá rồi không?" Mộc Nam quay đầu lại nhìn, chỉ cảm thấy hành lang sau lưng càng sâu không thấy đáy, dường như ngay cả không gian bị bóng tối bao quanh cũng bị vặn vẹo, "Chúng ta vừa nãy là đi từ đằng đó tới à?"
"Theo ấn tượng của tôi, con đường này không hề có khúc ngoặt nào." Tô Bất Thức nói, "Hơn nữa chúng ta dường như đã đi hơn 800 bước rồi."
"Nhà Bá tước to thì cũng thôi đi, xây cái hành lang tầng hai dài như thế này để làm gì chứ?" Mộc Nam liền nhích lại gần anh hơn, nhỏ giọng phàn nàn, "Chẳng lẽ Bá tước bị thừa cân, nên phải chuẩn bị cái này cho công cuộc giảm cân của ông ta? Như thế sau này lão gia cũng không cần phải đi bộ vòng quanh sân sau nữa, cứ trực tiếp đi đi lại lại ngay cửa phòng một chuyến là hoàn thành lượng vận động một ngày rồi."
"Hi hi hi..."
Cậu vừa dứt lời, câu chuyện cười nhạt nhẽo chẳng mấy buồn cười này lại dẫn tới một tràng tiếng cười khẽ khàng. Mộc Nam chớp chớp mắt, nhìn về phía Tô Bất Thức: "Vừa nãy là anh cười đấy à?"
Tô Bất Thức nhìn cậu, ánh mắt như đang hỏi có phải cậu bị điếc rồi không.
"Vậy vừa nãy anh có nghe thấy tiếng cười không?" Mộc Nam lại hỏi. Tô Bất Thức gật đầu, ánh mắt lần này đã hòa nhã hơn rất nhiều.
"Cũng đúng, giọng đó nghe có vẻ là của một bé gái." Mộc Nam nói.
"Hình như là truyền tới từ phía trước." Tô Bất Thức nói.
"Không thể nào," Mộc Nam nói, "Chẳng lẽ chúng ta rõ ràng được phân nhiệm vụ điều tra nguyên nhân cái chết của Phu nhân, nhưng lại vẫn có thể đụng độ ma quỷ trong phó bản này sao? Phối hợp với nghề của tôi quá rồi đấy, con ma này còn có đạo đức nghề nghiệp hơn cả tôi nữa."
Tô Bất Thức nghe vậy liếc nhìn Mộc Nam miệng thì càm ràm nhưng đã sớm hưng phấn hẳn lên: "Vẫn là cậu có đạo đức nghề nghiệp hơn một chút."
"Oa, tôi bây giờ càng ngày càng xác định giáo sư Tô anh đã lén xem livestream của tôi rồi đấy!" Mộc Nam nói, "Kệ nó đi, hai người còn sợ một mình nó chắc? Cứ đi tiếp là xong chuyện."
Thế là hai người lại thăm dò đi về phía trước vài bước. Quả nhiên, theo động tác của bọn họ, phía trước lại lần nữa truyền đến động tĩnh. Thế nhưng động tĩnh lần này lại không phải tiếng cười, mà là một tràng âm thanh kẽo kẹt kẽo kẹt.
Âm thanh đó nghe tương tự như tiếng những bánh răng cũ kỹ không thể chuyển động được nữa nhưng lại bị cưỡng ép ma sát nhau. Hai người tiếp tục đi về phía trước, âm thanh kia liền lúc xa lúc gần, chốc lát phảng phất như gần ngay trước mắt, chốc lát lại đột nhiên kéo ra thật xa.
Mộc Nam vô thức tăng nhanh tốc độ vì muốn đuổi theo thứ đồ chơi này. Tình huống không chút tiến triển lúc này quả thực khiến người ta phát điên, cậu giận dữ nói: "Đây rõ ràng là đang trêu đùa chúng ta mà! Nếu không phải vì trong quy tắc không cho phép chạy nhảy ở hành lang thì tôi nhất định phải tóm được cái đứa trẻ ranh kia mới được!"
"Đừng vội." Tô Bất Thức trấn an cậu. Mặc dù trong lòng anh đang nghĩ là cái quy tắc này e rằng căn bản không phải để ngăn người chơi bắt ma, mà là để hạn chế tốc độ của người chơi lúc chạy trốn giữ mạng thì đúng hơn...
Vừa mới nghĩ như vậy, anh bỗng nhiên nghe thấy Mộc Nam đi ở phía trước thốt lên một tiếng "Hả?". Mà khi anh lập tức tiến lên, nhìn qua vai đối phương lại trông thấy một bức tường.
"Hết đường rồi?!"
Mộc Nam nghiến răng nghiến lợi nói, cũng không trách cậu có phản ứng này —— Trước mặt bọn họ không chỉ là tường, mà còn là bức tường kín không một khe hở, ngay cả hoa văn giấy dán tường cũng y hệt hành lang hai bên, thậm chí khi bị ánh đèn chiếu vào, càng nhìn rõ ràng rành mạch là không có bất cứ sơ hở nào.
Đương nhiên cũng không có bất kỳ cơ quan nào. Mộc Nam sau khi chưa từ bỏ ý định mà mò mẫm một hồi liền đưa ra kết luận này. Một hành lang vừa dài vừa quái dị, sau khi đi xuyên qua lại phát hiện là một con đường chết chẳng có cái gì, chuyện này thực sự chẳng khác nào một cú đấm thép nện vào bông.
Hơn nữa sao lại là đường chết chứ? Chẳng lẽ kiến trúc của phó bản này thật sự không có chút logic nào mà hoàn toàn xây dựa theo sở thích quái đản của chính bản thân cậu ngày xưa hay sao?
"Hi hi, hi hi hi..."
Thế nhưng tiếng cười lại lần nữa vang lên từ sau lưng. Mộc Nam nhanh chóng xoay người lại, ngay cả Tô Bất Thức cũng soi đèn về phía đó —— Không có gì cả, phảng phất như đây mới là chuyện phù hợp với lẽ thường.
"Xem ra, người đi bộ giảm cân trong dinh thự, từ Bá tước biến thành hai chúng ta rồi a." Mộc Nam giận quá hóa cười nói, ngay lập tức dứt khoát quay đầu trở về, "Tôi ngược lại muốn xem xem rốt cuộc là thứ gì."
Quá trình hé lộ đáp án tạm thời không mô tả nhiều, chỉ là cái đáp án này đến e là có hơi nhanh quá —— Mộc Nam lần này cũng học Tô Bất Thức thầm đếm số bước chân trong lòng, đại khái khi đi được hơn 600 bước, trước mặt hai người lại một lần nữa xuất hiện một bức tường.
"Quả nhiên là như vậy." Mộc Nam khi nhìn thấy bức tường này, sau lưng cũng đúng lúc vang lên tiếng động, "Quỷ đả tường, lại còn là kiểu gậy ông đập lưng ông nữa chứ."
"Thứ đó muốn nhốt chết chúng ta ở đây." Tô Bất Thức nói, vươn tay sờ lên vách tường, "Những bức tường này không hề di chuyển, ngay cả giấy dán tường cũng không có lấy một nếp nhăn nào."
"Nói cách khác, thứ di chuyển thực ra vẫn luôn chỉ có chúng ta." Mộc Nam nói, "Nếu là như vậy thì chẳng lẽ mấy bức tường này thực chất đã dịch chuyển trong một khoảnh khắc nào đó?"
Tô Bất Thức nhíu mày, hiển nhiên cũng không có cách nào đưa ra câu trả lời chính xác cho vấn đề này. Sau khi thảo luận, hai người quyết định tiếp tục đi ngược trở lại. Chỉ có điều khác với lúc trước là lần này hai người di chuyển sát theo vách tường.
Lần này đi được 400 bước, Mộc Nam nhìn bức tường đã ở ngay gang tấc bèn nói: "Tôi đột nhiên có chút tò mò, cứ lặp lại thế này thêm mấy lần nữa thì sẽ có kết quả gì nhỉ? Anh nói xem, liệu có khi nào chúng ta vừa quay đầu lại lần cuối cùng thì phát hiện mình bị ép dẹp lép rồi không?"
"Có lẽ không cần đi thêm mấy lần nữa đâu." Tô Bất Thức nói, Mộc Nam nương theo tầm mắt của anh quay đầu nhìn lại. Quả nhiên không ngoài dự đoán, bức tường ở đầu bên kia đã lờ mờ xuất hiện trong phạm vi mà ánh đèn có thể chiếu tới rồi.
"Giáo sư Tô nói chuyện linh thật đấy." Mộc Nam nói. Lần này cậu quay đầu lại trước cả khi tiếng cười vang lên, quả nhiên lần này bức tường ở cả hai bên đều đã ở ngay trước mắt, không gian nơi hai người đang đứng trở nên chật chội lạ thường, "Trông cứ như đang ở trong quan tài ấy... Giáo sư Tô có mắc chứng sợ không gian kín hay bệnh gì đại loại thế không? Lúc này nếu anh sẵn lòng dựa dẫm vào tôi thì tôi sẽ vui lắm đấy!"
Tô Bất Thức vốn đang tìm kiếm manh mối ở bức tường bên kia nghe vậy, liền nhìn cậu với ánh mắt không rõ ý tứ, nói: "Tôi ngược lại cảm thấy, nếu cậu có thể..."
Thế nhưng lần này, Tô Bất Thức còn chưa dứt lời thì âm thanh đã ngưng bặt, hơn nữa là ngưng bặt theo đúng nghĩa đen —— Tầm nhìn của Mộc Nam trong nháy mắt trở nên tối đen như mực, dù là âm thanh bên ngoài hay cảnh tượng trước mắt, toàn bộ đều biến mất sạch sẽ.
"Giáo sư Tô?"
Mộc Nam thử gọi hai tiếng, hoàn toàn không có phản ứng. Tốt lắm, tình huống hiện tại hoặc là loại thứ nhất là cậu bỗng nhiên vừa điếc vừa mù, hoặc là loại thứ hai là ngay tại thời khắc mấu chốt nhất này thì đèn lồng bị tắt.
Cả hai đều là tin xấu cấp tai họa, cũng may cậu vẫn còn cách để kiểm chứng. Mộc Nam nghĩ như vậy, bèn vươn tay ra mò mẫm, kết quả lại thật sự túm được một túm vải.
Tin xấu là chất liệu của bộ quần áo này rõ ràng không phải của Tô Bất Thức. Tin càng xấu hơn là, dựa trên xúc cảm mà cậu sờ được sau đó thì thứ ở trước mắt không chỉ không phải là giáo sư Tô mà cậu muốn tìm mà thậm chí còn chẳng thể tính là một con người.