Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tiếng nến cháy lách tách vang lên trong căn phòng tĩnh mịch. Mộc Nam cầm lên một cánh tay rối còn sót lại, lắc lên lắc xuống rồi nói: "Bởi vì giả sử tôi là vị [Bá tước] hết mực thương nhớ vợ kia, thì không thể vứt tờ hướng dẫn triệu hồi vong hồn chỏng chơ ở đây mà bản thân lại không đụng vào tí nào, ngược lại chuyển sang chất một đống người rối ở giữa phòng..."
Cậu hơi khựng lại, ném cái tay giả đang cầm vào trong trận pháp: "Cho nên cách giải thích duy nhất mà tôi có thể nghĩ tới là, những con rối này cũng giống mấy cây nến kia, đều là đạo cụ cần thiết cho nghi thức vu thuật."
Tô Bất Thức dời tầm mắt khỏi những chữ cái Rune trên bản vẽ, chuyển sang nhìn cậu: "Cậu nghĩ tới gì rồi?"
" 'Con rối' ." Mộc Nam đột nhiên nói, "Giáo sư Tô chắc hẳn đã từng nghe về kỹ năng này rồi chứ?"
Tô Bất Thức trầm mặc giây lát, hỏi: "Đào Hải Nguyệt nói cho cậu biết?"
Tuy là câu nghi vấn, nhưng lại mang ngữ khí trần thuật rất rõ ràng. Mộc Nam biết Tô Bất Thức đang nghĩ gì, cười nói: "Chuyện này cũng đâu phải bí mật gì đâu đúng không? Hơn nữa giáo sư Tô ở phó bản trước chắc đã sớm đoán ra được rồi nhỉ, trong tình thế cấp bách cơ thể tôi đã tự động kích hoạt 'Con rối', dù cho thanh kỹ năng của tôi căn bản không hề có thứ này."
"..." Tô Bất Thức không nói gì, điều này cũng đồng nghĩa với việc ngầm thừa nhận.
"Vậy nói đi nói lại, tuy tôi cũng không rõ lắm về nguyên lý của loại kỹ năng ẩn này, cũng chẳng am hiểu gì về huyền học, nhưng nhìn vào hiện trạng mà nói, 'tôi' của trước kia rất có khả năng đã vận dụng những kỹ năng này vào trong phó bản." Mộc Nam nói, "Trận pháp hồi sinh có thể triệu hồi vong hồn tương ứng với 'Cầu nguyện', vậy trận pháp còn lại kia, nói không chừng là ám chỉ việc nhập hồn cho 'Con rối'....."
"Không chỉ mỗi nhập hồn." Tô Bất Thức bỗng mở miệng, như thể cuối cùng cũng nghĩ ra nên giải thích thế nào, "Từ rất lâu về trước, kỹ năng Con rối có thể ban tặng 'sinh mạng' cho vật chết."
Mộc Nam ngược lại không nghĩ tới đáp án này, cậu có chút tò mò: "Là sao?"
"Tương tự như cách Thâm Uyên tạo ra những con Cừu tuyệt đối nghe lời vậy." Tô Bất Thức nói, "Tác dụng của 'Con rối' chính là nhìn thấy ký ức của vật thể bị nhập vào, sau đó làm nó 'sống lại'."
"Có chút thú vị đấy, nhưng tôi hiện tại hình như vẫn chưa làm được đến mức đấy." Mộc Nam nhìn đống tay chân rối bất động trong trận pháp một lúc, rồi lại quay đầu cười với Tô Bất Thức, "Không phải lại là một loại kỹ năng combo nào đó đấy chứ?"
"Tôi không cho rằng cậu sẽ để lộ thêm một kỹ năng nào cho Thâm Uyên thấy." Tô Bất Thức nói.
"Được rồi, được rồi." Mộc Nam nhún vai, "Dù sao thì chúng ta hiện tại cũng đã được coi là 'trói buộc sâu sắc' với nhau lắm rồi mà."
Từ "chúng ta" này khiến sắc mặt của Tô Bất Thức hòa hoãn đi đôi chút, bầu không khí căng thẳng xung quanh như cũng vì thế mà tan đi nhiều.
Mộc Nam cứ như không chú ý tới điểm này, cậu tiếp tục nói: "Nếu tiếp tục nghĩ theo hướng này thì [Bá tước] bày ra loại trận pháp này, hẳn là để làm cho những con rối kia có thể cử động được giống như bây giờ. Vậy thì tác dụng thực sự của mấy loại vu thuật này... liệu có phải có liên quan đến [Bá tước phu nhân] hay không?"
"Két ——"
Tiếng cửa gỗ mở ra vang lên. Hai người lần theo âm thanh nhìn sang, chỉ thấy căn phòng vốn không có bất kỳ lối ra nào bỗng xuất hiện thêm một cánh cửa. Lúc này nó đang mở ra một khe hở nhỏ, để lộ chút bóng tối bên ngoài.
"Hửm?" Mộc Nam và Tô Bất Thức nhìn nhau một cái, "Tôi trả lời đúng rồi à?"
"Chắc là vậy." Tô Bất Thức thấy con rối váy đỏ sau lưng vẫn bất động, nhưng trong lòng lại dấy lên mối nghi ngờ mơ hồ.
"Mộc Nam" của năm đó tạo ra màn chơi này, chẳng lẽ chỉ để nói cho bản thân của hiện tại biết cậu đã từng sở hữu năng lực như thế nào thôi sao? Nhưng mục đích của cậu là gì?
Tô Bất Thức hiểu cậu, biết người kia tuyệt đối không phải loại người sẽ thiết kế ra loại cơ quan kiểu "ôn hòa" như thế này. Vậy thì căn phòng này rốt cuộc là để giải đố, hay thực chất lại là một câu đố hoàn toàn mới đây...
"Giáo sư Tô?" Giọng nói của Mộc Nam truyền đến, cậu đã ra tới cánh cửa kia, lúc này đang quay đầu lại nhìn anh, "Sao tự nhiên lại đứng ngẩn người ra ở đó thế?"
"...Không có gì." Tô Bất Thức nói, xách chiếc đèn đã tắt ngúm trên bàn lên rồi đi tới vị trí có thể sánh vai với đối phương, "Rời khỏi đây trước đã."
Mộc Nam không hỏi nhiều, cậu nhìn thoáng qua [Nhị tiểu thư] đang làm động tác vẫy tay tạm biệt sau lưng Tô Bất Thức lần cuối, rồi cùng đồng đội nhà mình bước ra khỏi cửa.
Cánh cửa lại lần nữa tự động khép lại sau khi bọn họ bước ra khỏi phòng, đồng thời ngọn đèn trên tay Tô Bất Thức cũng nháy mắt bừng sáng trở lại. Mộc Nam nhìn ngó xung quanh, phát hiện bọn họ hiện tại đã quay trở lại hành lang tầng 2 lúc trước.
"Phù, cuối cùng cũng về rồi." Mộc Nam nói, "Lúc nãy tôi không tiện nói, nhưng thực ra trong quá trình chơi cùng [Nhị tiểu thư] vừa rồi, hình như tôi đã nhìn thấy [Bá tước]."
Cậu đem nửa sau sự việc lúc bị tách khỏi Tô Bất Thức kể lại cho đối phương, rồi nói tiếp: "Tôi không biết do ảo giác tăng lên hay cơ chế của phó bản mà [Bá tước] lúc đó... vô cùng to lớn, cảm giác áp bách cũng rất mạnh, hơn nữa loại 'cảm giác áp bách' này dường như không chỉ nhắm vào một mình tôi."
Tô Bất Thức nói: "Có lẽ có liên quan đến tờ giấy mà cậu nói."
"Có lý lắm. [Nhị tiểu thư] sẽ không vô cớ phủ nhận thân phận cha con với [Bá tước] đâu, rất có khả năng còn có ẩn tình khác." Mộc Nam nói, "Cái gã [Bá tước] đó mang lại cho tôi cảm giác hệt như người chăm sóc đang quan sát đám chuột hamster vậy, thậm chí chẳng biết ông ta đã nhìn chúng ta bao lâu rồi. Cho nên tôi đang nghĩ... liệu bây giờ có phải cũng đang như thế không?"
Cảm giác bị nhìn trộm chưa từng biến mất, cứ như thể đôi mắt khổng lồ kia vẫn đang ẩn nấp tại một góc nào đó.
"Không sao." Tô Bất Thức nói, "Cho dù có bị giám sát thì cũng sẽ không ảnh hưởng đến hành động tiếp theo của chúng ta đâu."
Mộc Nam liền cười: "Nói cũng phải."
Xung quanh vẫn không có nguồn sáng dư thừa nào khác. Cậu nhìn thoáng qua Tô Bất Thức bên cạnh, sau khi trải qua một loạt những màn chạy trốn và giải đố, việc nhìn thấy đối phương vẫn ở ngay bên cạnh mình đã mang lại cho cậu một loại cảm giác an tâm khó tả.
Chỉ tiếc là cái cảm giác an ổn sóng yên biển lặng này chẳng kéo dài được bao lâu. Mộc Nam nghe thấy tiếng bước chân sau lưng, vừa quay đầu lại liền chạm mặt với một khuôn mặt già nua nhăn nheo như vỏ cây khô.
"Chào hai vị khách quý." Lão quản gia đột nhiên xuất hiện sau lưng hai người u ám nói, "Sắp đến giờ dùng bữa tối rồi, xin mời hai vị đi theo tôi đến nhà ăn."
Ánh sáng từ đèn bão chiếu rọi lên ba người theo hướng từ dưới lên trên, nhưng lão quản gia kia dù nhìn từ góc độ nào thì trông vẫn quỷ dị như thế. Tô Bất Thức nghe vậy cũng không hỏi đối phương làm sao tìm được bọn họ, chỉ khẽ gật đầu nói: "Mời ông dẫn đường."
Lão quản gia như u hồn kia liền chủ động đi lên đằng trước dẫn đầu, còn nhóm Mộc Nam thì vừa đi theo, vừa dùng khuyên tai liên lạc để tiếp tục xâu chuỗi lại những sự việc vừa mới xảy ra, rất nhanh bọn họ đã thực sự rời khỏi hành lang.
Xem ra ngoại trừ hở tí là dọa người ta ra thì NPC này vẫn được coi là một người dẫn đường khá có trách nhiệm đấy chứ, Mộc Nam vừa bước vào phòng ăn vừa không kìm được mà thầm nghĩ. Ít nhất thì cậu và Tô Bất Thức vừa rồi mải mê phân tích lại sự việc suốt cả quãng đường mà cũng không gặp chuyện gì.
Người chơi trong nhà ăn gần như đã đến đông đủ. Đường Khả sau khi nhìn thấy bọn họ bước vào thì thở phào nhẹ nhõm ra mặt, Lữ Thiên Xuyên cũng vui vẻ vẫy tay với hai người.
"Cả ngày chẳng thấy hai người đâu, còn tưởng là xảy ra chuyện gì rồi chứ." Lữ Thiên Xuyên nói, "May quá may quá, tôi biết ngay là anh em A Nam cậu không có vấn đề gì mà!"
"Tôi đi cùng giáo sư Tô thì có thể xảy ra chuyện gì được chứ?" Mộc Nam cười nói, sau khi quét mắt nhìn quanh nhà ăn một vòng liền hỏi, "Ngoài chúng tôi ra thì có phải vẫn thiếu một người không?"
"Kiều Tu, vị [Họa sĩ] kia chưa tới." Trịnh Hồi ở bên cạnh nói, "Anh ta bảo bản thân đang có cảm hứng, cứ nằng nặc đòi khóa mình trong phòng không chịu ra, đúng là không sợ quy tắc phó bản tí gì mà..."
"Nếu anh ta đã không muốn, lại còn cứ nhất quyết muốn phớt lờ quy tắc thì đương nhiên cũng chẳng còn cách nào." Mộc Nam nói, ánh mắt liếc về phía lão quản gia đang đứng sững bên cạnh ghế chủ tọa, "Ông ta cũng không phản đối sao?"
"Đúng vậy, nhưng những người khác trong chúng tôi hầu như đều được quản gia thông báo mới đến nhà ăn dùng bữa." Trịnh Hồi nói, "Dù sao thì chúng tôi cũng không dám phản kháng lắm... Kìa, ví dụ như cặp vợ chồng kia, hai người họ đến sớm nhất đấy."
Mộc Nam nghe vậy nhìn sang, quả nhiên thấy hai người đó vẫn dính chặt lấy nhau. Vương Tử Hiển cứ luôn cảnh giác nhìn chằm chằm vào quản gia, còn vợ hắn thì ngồi bên cạnh, sắc mặt khó giấu nổi vẻ mệt mỏi.
Sau khi hai người ngồi xuống, Tô Bất Thức lại lần nữa móc ra một cặp kính mới tinh đeo lên, khôi phục lại dáng vẻ thường xuyên xuất hiện trước mắt người khác thường ngày. Mộc Nam vốn còn định hỏi cặp kính trước của anh đi đâu rồi, nhưng ngẫm nghĩ kỹ lại thì nói không chừng trong lúc cậu đang giải đố, tình hình bên phía Tô Bất Thức cũng chẳng nhẹ nhàng gì.
"Phải rồi, hôm nay chúng tôi điều tra trong dinh thự, hình như đúng là không nhìn thấy hai người đâu cả." Trịnh Hồi đột nhiên lên tiếng, tuy nói lời tương tự Lữ Thiên Xuyên nhưng ý tứ rõ ràng hoàn toàn khác biệt, "Hai vị có tìm được manh mối hữu dụng nào không?"
"Cũng chỉ đi dạo loanh quanh thôi, nhà của [Bá tước] rộng quá mà." Mộc Nam nói.
"Cũng phải, nhưng hai vị chắc chắn biết nhiều hơn loại người như tôi nhiều." Trịnh Hồi tiếp tục tâng bốc cậu, "Ví dụ như chuyện ngài đã nói trong bữa sáng, về cái người đã chạm mặt với Trương Thái tiên sinh đêm qua ấy..."
Hắn còn định nói tiếp thì đột nhiên nghe thấy quản gia đặt giá nến xuống, bắt đầu rung chuông trên bàn.
Âm thanh đó rất nhanh liền khiến mọi người trong phòng ăn im lặng. Đợi đến khi tiếng chuông dừng lại, quản gia cũng mở miệng nói: "Chào buổi tối các vị, nếu người đã đến đông đủ rồi thì lên món thôi."
Từng con rối cao bằng người thật đi vòng từ sau vách ngăn ra. Bọn chúng bưng những khay thức ăn được đậy kín, đặt bữa tối xuống trước mặt mỗi người trong tiếng hô kinh hãi theo bản năng của người chơi.
"Đây... đây đều là cái gì..."
Giọng nói run rẩy cũng chẳng khiến vẻ mặt của lão quản gia thay đổi chút nào, thấy đám rối đã lên món xong thì xua xua tay, chúng liền lập cập lui về.
Mộc Nam nhìn chằm chằm vào cái lồng kính phản quang trước mắt, bỗng nổi lên một loại dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên, khi bọn họ làm theo động tác của quản gia mở nắp khay thức ăn ra, một mùi gay mũi quen thuộc ngay lập tức tràn ngập cả phòng ăn.
Trong đĩa, miếng thịt xám xịt được bọc bởi nước sốt, tương phản với nhánh hương thảo màu xanh bên trên càng thêm quỷ dị, chưa kể đến mùi vị k*ch th*ch có tính sát thương cực mạnh kia nữa.
Biểu cảm của khá nhiều người chơi đều trở nên khó nói nên lời. Lan Na thậm chí còn che mặt quay người sang một bên bắt đầu nôn khan, chồng cô vội vàng ở bên cạnh vỗ lưng giúp cô thuận khí.
"Mấy món tối nay là do anh làm hả?" Mộc Nam nhìn khối thịt màu xám trước mặt, thì thầm hỏi Lữ Thiên Xuyên.
"Sao có thể chứ?" Lữ Thiên Xuyên kinh hãi nói, "Tôi đã nói là tôi chưa từng vào bếp mà! Hơn nữa cái này chẳng phải là thứ mà tối hôm qua lão quản gia kia đưa tới sao..."
Hắn bỗng như bị ai bóp nghẹt cổ họng, im bặt không dám ho he một tiếng. Mộc Nam nhìn theo tầm mắt hắn, thấy lão quản gia đang nhìn chằm chằm về phía bọn họ, đến cả mắt cũng không chớp lấy một cái.
"Ông ta... ông ta không phải là đang nhìn chúng ta đấy chứ?" Lữ Thiên Xuyên cười gượng nói, "Đây là uy h**p sao?"
"Hơi giống." Mộc Nam nói, rồi cầm dao cắt một miếng thịt, ngay tức thì cái mùi quái dị kia bùng nổ càng thêm dữ dội, "Cũng thấm hương liệu phết đấy, ừm, nhìn thế này quả nhiên càng thấy buồn nôn hơn."
Trong tình huống mà mùi quái dị này lan tràn khắp nơi, chắc chắn là chẳng ai muốn ăn thứ quái quỷ đó cả. Mộc Nam nhìn thấy Đường Khả ngồi đối diện đã bắt đầu nín thở, cậu vừa định đẩy cái đĩa về phía trước một chút thì nghe thấy lão quản gia bỗng nhiên mở miệng: "Quý khách không hài lòng với bữa tối sao?"
"Sao có thể chứ." Mộc Nam trừng mắt nói dối, "Tôi chỉ đang nghĩ, chúng tôi ở trong dinh thự ăn chực uống chực hai ngày rồi, vậy mà vẫn chưa tìm được chút manh mối nào về chuyện trong nhà có ma cả, nên cảm thấy lương tâm bất an."
"Đúng vậy," Đường Khả đang nín thở đến đỏ cả mặt cũng lập tức hùa theo cậu, "Tôi cảm thấy chúng tôi vẫn nên làm chính sự trước thì hơn."
"Để khách được ăn no cũng là việc chủ nhà cần làm." Quản gia ân cần cười, "Hơn nữa xin hãy yên tâm, 'nguyên liệu' của chúng tôi vẫn còn rất nhiều."
Đường Khả nghe xong không biết liên tưởng tới cái gì mà mặt đang đỏ bừng đã lập tức trắng bệch. Mộc Nam liền tiếp lời hỏi kháy: "Thế xin hỏi tại sao đến giờ [Bá tước] vẫn chưa xuất hiện thế? Nếu cơ thể không khỏe thì cũng có thể để [Bác sĩ] là tôi đây giúp kiểm tra mà.
"Không cần làm phiền ngài, lão gia sẽ xuất hiện vào lúc nên xuất hiện." Quản gia nói, "Hơn nữa, chẳng phải ngài cũng gặp ông ấy rồi hay sao?"