Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm

Chương 73: Ấn tượng đầu tiên

Trước Tiếp

"A Nam."

Dường như có người gọi cậu từ phía sau. Mộc Nam quay đầu lại, vừa hay nhìn thấy Mạnh Tri Nhạc đang đi về phía cậu.

"Hôm nay mặt trời mọc đằng tây rồi à, cậu thế mà lại không sát giờ mới đến?" Mạnh Tri Nhạc đi tới sánh vai cùng cậu, nói.

"Đừng nói cứ như tôi lười biếng hay làm trễ nải công việc lắm thế chứ." Mộc Nam nhướng mày, "Hơn nữa... tôi tích cực đi hóng kịch vui lắm đấy nhé."

"Kịch vui gì?" Mạnh Tri Nhạc ngẫm nghĩ một chút, cuối cùn cũng hiểu ra cậu đang ám chỉ điều gì, "Ồ, cậu đang nói đến mấy đồng nghiệp mới hôm nay lần đầu tiên nhận chức chứ gì? Nhắc mới nhớ, trong đám người đó có phải có một người sẽ bắt cặp với cậu trong nhiệm vụ lần tới không?"

Mộc Nam than thở: "Phải đó, quen làm việc một mình bấy lâu nay, tự nhiên lại phái một người đi cùng tôi, đây không phải giám sát thì là gì?"

"Ha ha, ai bảo lần trước cậu lại phạm quy làm gì?"

"Thế anh nói xem nhiệm vụ có hoàn thành chưa? Cuối cùng phó bản chẳng phải cũng đã khôi phục yên tĩnh rồi còn gì."

"Đúng là thế —— nhưng cái giá là phá hỏng cả một đống NPC." Mạnh Tri Nhạc thấy cậu trưng ra dáng vẻ chẳng thèm để ý, lại sáp lại gần thì thầm, "Trước kia cậu cũng có ngông nghênh thế này đâu. Ê, cậu nói thật cho tôi biết đi, có phải cậu đang giấu bọn tôi lén lút lên kế hoạch gì đó không?"

"Với mạng lưới tình báo của anh, nếu nghi ngờ tôi thì cứ trực tiếp đi tra là được mà." Mộc Nam nghiêng đầu cười với hắn, "Sao thế, không tra ra được à?"

"...Ha." Mạnh Tri Nhạc thu hồi ánh mắt, không định bàn luận tiếp về chủ đề này nữa, mà ra hiệu cho cậu nhìn về phía khu làm việc được trang hoàng toàn một màu trắng ở phía trước, "Xem ra bọn họ đã đến rồi."

Mộc Nam nhìn theo tầm mắt của Mạnh Tri Nhạc, ngay cái nhìn đầu tiên cậu đã trông thấy người đàn ông đang đứng ở vị trí đầu tiên trong đám người. Dáng người cao ráo, đeo một cặp kính mắt, gương mặt nghiêm nghị không cười, thế nhưng lại mặc ra được một phong cách cực kỳ bắt mắt cho bộ đồng phục màu trắng thống nhất của kiểm tra viên thế hệ 2.

Hơn nữa ngay cả vẻ ngoài cũng không tệ. Mộc Nam nhìn chằm chằm người nọ, anh vốn dĩ đang cùng những người mới khác nghe tổ trưởng tổ hành động phát biểu, nhưng trong một khoảnh khắc nào đó như nhận ra bản thân đang bị người khác chăm chú nhìn, liền cảnh giác mà quét mắt về phía bọn họ.

Đó là một đôi mắt rất đen, phảng phất như rất dễ dàng hút người ta vào trong vậy.

"À há," Mạnh Tri Nhạc rõ ràng cũng chú ý tới, "Người mới tới này rất nhạy bén nha."

"Tìm thấy niềm vui thật rồi a." Mộc Nam như đang tự nói với chính mình thì thầm một câu, sau đó bước nhanh đi đến trước đám người, nở nụ cười nói, "Chào buổi sáng tổ trưởng, đang huấn luyện người mới à?"

"Chào buổi sáng," Tổ trưởng cũng chào hỏi cậu, "A Nam hôm nay tới sớm thật đấy."

"Đúng vậy, tôi thuận đường ghé qua xem thử." Mộc Nam nói, "Chỉ thị của Thâm Uyên bảo để tôi và một cộng sự mới đến hợp tác cùng nhau đúng không? Thế nào, có cần tôi giúp anh dẫn dắt người mới không?"

"Tha cho tôi đi, tôi vẫn muốn ở tầng quản lý làm thêm mấy ngày nữa đấy." Tổ trưởng cười nói, rồi gọi người đàn ông đeo kính kia bước ra, "Vị này là giáo sư Tô, Tô Bất Thức, trước đây dạy học ở đại học. Ồ đúng rồi, cậu ấy thuộc tổ giám sát, và cũng sẽ phụ trách nghiên cứu một vài module sinh học. Chỉ là nghe nói lần nhiệm vụ tới phải hợp tác cùng A Nam cậu nên tôi mượn cậu ấy tới làm quen hoàn cảnh một chút —— Giáo sư Tô, vị này là át chủ bài của tổ hành động chúng tôi, Mộc Nam, cậu ấy cũng là người chơi xếp top 1 trên bảng xếp hạng, hiện tại rất nhiều phó bản đều là do cậu ấy thiết kế đấy."

Kiểm tra viên thế hệ 2 trước mắt không giống bọn cậu, thân là "con người" thế hệ đầu tiên chứ không phải người Sói do Thâm Uyên tuyển chọn, nên họ không chỉ được giữ lại phần lớn ký ức hồi còn là người chơi một cách "nhân đạo", mà ngay cả tính mạng cũng không bị trói buộc cùng một chỗ với Thâm Uyên. Đương nhiên, làm vậy cũng chỉ là để bọn họ dùng trình độ chuyên môn thành thạo hơn cống hiến cho Thâm Uyên mà thôi.

"Tổ trưởng nói quá lời rồi." Mộc Nam vươn tay ra, cười với người trước mắt, "Chào giáo sư Tô, gọi tôi A Nam là được rồi ~"

"Ngưỡng mộ đã lâu." Tô Bất Thức nói. Cả người anh vẫn luôn giữ dáng vẻ sóng yên biển lặng, đôi mắt đen nhánh sau khi nhìn chằm chằm cậu một lát, mới vươn tay ra bắt tay với cậu.

Giáo sư Tô vốn là một tài năng trẻ, nếu không phải vì Thâm Uyên giáng lâm, tiền đồ chắc chắn sẽ rộng mở vô hạn nhỉ." Mộc Nam bỗng nhiên nói, "Tiếc thật đấy, bây giờ chỉ có thể sống một cuộc sống 'ba không', không lương cao, không bảo hiểm, không ngày nghỉ —— Hơn nữa còn chẳng có chút vận may nào."

Mạnh Tri Nhạc sau lưng câu giả vờ đi ngang qua với dáng vẻ xem kịch vui không chê chuyện lớn mà bật cười thành tiếng. Đương nhiên ngoại trừ hai người bọn họ ra thì những người khác hoàn toàn chẳng thấy buồn cười chút nào. Tổ trưởng đứng bên cạnh sắc mặt biến đổi liên tục, muốn nói lại thôi, nhưng điều này rõ ràng không thể ngăn cản bọn họ tiếp tục trò chuyện.

"Nói vậy là sao?" Tô Bất Thức hỏi.

"Giáo sư Tô trước đây chưa từng nghe nói ư? Rất nhiều người chơi bên ngoài Thâm Uyên đều đồn rằng, phàm là người ở cùng một ván game với tôi thường đều chẳng có kết cục tốt đẹp gì, chứ đừng nói tới là làm cộng sự —" Mộc Nam nhìn qua với ánh mắt đầy ẩn ý, "Anh xem, cái này chẳng lẽ vẫn không tính là vận may kém sao?"

"Tôi làm chứng, cái này là thật đấy nhé." Mạnh Tri Nhạc giả vờ đi ngang qua lần thứ hai, thuận miệng nhẹ bẫng chêm vào một câu, "Ngay cả tôi bình thường còn chẳng muốn bị xếp vào cùng một nhóm với cậu ta nữa là."

Tầm mắt Tô Bất Thức đảo một vòng trên người hai người này, dường như đang suy ngẫm điều gì đó, rồi nói: "Không sao cả."

"Ây, được rồi được rồi, bên cạnh còn chưa tham quan xong đâu." Tổ trưởng nhân cơ hội này vội vàng nói, "Vậy A Nam, chúng tôi đi trước nhé."

Mộc Nam nghe vậy liền tránh đường, vẫy tay nói: "Tạm biệt tổ trưởng ~ cả giáo sư Tô, phải nhớ kỹ tôi đấy nhé!"

Tổ trưởng cười gượng hai tiếng, còn Tô Bất Thức thì hoàn toàn không phản ứng gì với lời tạm biệt của cậu. Mãi cho đến khi đám người rời đi, Mạnh Tri Nhạc mới lại lần nữa sáp lại gần, nói với Mộc Nam đang đứng tại chỗ: "Cái tên gọi là Tô Bất Thức kia, nhìn qua chẳng giống người thú vị chút nào cả, nghe mấy lời đó xong mà cũng chẳng có phản ứng gì, chán chết."

"Phải không? Tôi lại cảm thấy trong lòng anh ta không nghĩ như thế đâu." Mộc Nam cười nói, "Hơn nữa, tôi thích đôi mắt của anh ta."

"Cái gì?"

"Kiểu như bí mật gì cũng có thể giấu được, chẳng phản chiếu ra bất cứ thứ gì, cũng sẽ chẳng nói ra bất cứ điều gì." Mộc Nam nói, cho đến khi bóng lưng của người nào đó hoàn toàn biến mất, mới nhìn về phía Mạnh Tri Nhạc ở bên cạnh, "Anh không thấy thế sao?"

"Không thấy. Nhưng mà sao cậu lại đột nhiên nói chuyện văn vẻ thế hả?" Mạnh Tri Nhạc nhướng mày nói, "Để ý người ta rồi à?"

"Anh ngược lại nhắc tôi một điều đấy." Mộc Nam cong cong khóe miệng, "Tôi nghĩ ra một cách... có thể khiến anh ta nhanh chóng chán ghét tôi."

.

Bóng tối lại lần nữa ập đến, ánh sáng trắng phiền nhiễu trong hồi tưởng cuối cùng cũng lui đi, thay vào đó là ánh vàng ấm áp dịu dàng của ánh lửa.

Cùng với, một đôi mắt đen như mực.

Mộc Nam cảm nhận được cậu đang nằm trên giường, đầu cậu vẫn rất đau, nhưng đã ngừng chảy máu mũi rồi. Thấy cậu tỉnh lại, Tô Bất Thức lập tức cúi người sờ trán cậu, hỏi: "Hiện tại cảm thấy thế nào?"

"Đỡ nhiều rồi... Tôi ngủ bao lâu rồi?" Mộc Nam không né tránh, cậu vươn tay với lấy áo khoác ở đầu giường định ngồi dậy, nhưng lại bị Tô Bất Thức ấn về lại gối.

"Chưa đến một tiếng. Đừng lo, tôi kiểm tra rồi, tờ giấy viết thư kia chỉ là đạo cụ nhiệm vụ của phó bản này thôi, em hẳn là bị kéo vào trong cốt truyện rồi." Tô Bất Thức nói, "Muốn uống nước không?"

"Ưm..." Mộc Nam lắc lắc đầu, cảm giác trước mắt vẫn còn choáng váng, dứt khoát dùng cánh tay che mắt lại nhắm mắt dưỡng thần, "Anh không hỏi tôi đã nhìn thấy cái gì sao?"

Tô Bất Thức nói: "Đợi cậu đỡ hơn chút rồi hẵng nói..."

"Tôi không biết ảo cảnh của những người khác là gì, nhưng thứ tôi nhìn thấy không phải kịch bản thuộc về thân phận [Bác sĩ], mà là kí ức 'kiếp trước' của tôi." Mộc Nam cắt ngang lời anh.

"......" Tô Bất Thức trầm mặc một hồi, khi mở miệng lần nữa giọng điệu vẫn kiên quyết như cũ, "Vậy thì cũng phải nghỉ ngơi trước đã, vừa nãy cậu đột nhiên ngất đi nên bây giờ đừng nghĩ ngợi nhiều quá."

Thế là Mộc Nam không nói chuyện nữa.

Tô Bất Thức chú ý tới động tác sợ ánh sáng của cậu, do dự một lát rồi chuyển từ ghế bên cạnh giường sang ngồi lên giường, dùng thân mình che đi ánh sáng tỏa ra từ lò sưởi.

".....Giáo sư Tô đối xử với tôi tốt thật đấy." Mộc Nam bỗng nhiên than thở, "Làm sao bây giờ, kiếp này tôi mà thiếu anh thì sống không nổi mất."

"Bớt nói nhảm đi." Tô Bất Thức nói.

"Giáo sư Tô ghét tôi như này à?" Mộc Nam hỏi, "Nói đi mà, anh có ghét tôi không?"

Tô Bất Thức nheo nheo mắt, cái tên nhóc luôn quán triệt tinh thần được đằng chân lân đằng đầu trước mắt này thực sự quá khó để tiếp lời, nhất là khi đang trong tình trạng đầu óc không tỉnh táo. Cuối cùng anh vẫn quyết định không thèm so đo với kẻ ngốc, nói: "Không. Đừng nói nữa, ngủ trước đi."

Mộc Nam lúc này mới hài lòng. Tinh thần vốn đang cố gượng ép lại lần nữa mệt mỏi rũ xuống, cậu lật người, lại lần nữa mất đi ý thức.

Lần này là một đêm không mộng mị.

Ngày hôm sau, thứ đánh thức cậu không phải tiếng chuông báo thức trong hiện thực, cũng chẳng phải tiếng gọi dịu dàng của giáo sư Tô mà cậu luôn ao ước, mà là một tràng tiếng đập cửa dồn dập.

Tiếng động này khiến Mộc Nam bật dậy, ngồi thẳng trên giường như cương thi sống lại. Ý thức vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo thì đã thấy Tô Bất Thức đi ra huyền quan mở cửa phòng.

"Giáo sư Tô! Tốt quá anh dậy rồi —— A Nam có ở bên trong không?" Giọng nói nghe ra là của Đường Khả, cô gái này tính tình vội vàng hấp tấp, giọng nói vừa vang lên thì giây sau người đã xuất hiện ngay trong phòng, "A Nam anh đừng ngủ nữa, nguy to rồi có chuyện xảy..."

Cô bỗng nhiên khựng lại, ánh mắt quét từ chiếc giường duy nhất trong phòng, tới cái tên nào đó quần áo xộc xệch đang ngồi trên giường, cuối cùng nhìn sang Tô Bất Thức vừa đi lướt qua cô để kéo rèm cửa —— Lần này không chỉ những lời định nói bị nghẹn lại trong họng, mà ngay cả vẻ mặt cô cũng trở nên kỳ lạ.

"Chờ chút, không ai nói với cô là con gái con đứa thì không được tùy tiện xông vào phòng người khác lúc sáng sớm tinh mơ thế này à?" Mộc Nam cạn lời, nói, "Sao vậy?"

"Ai mà biết hai người sẽ..." Đường Khả lầm bầm rồi dời tầm mắt đi chỗ khác, nhưng cũng thành thật lùi ra ngoài huyền quan, "Không thể trách tôi vội vàng được, mà thực sự xảy ra chuyện rồi! Trương Thái, anh còn nhớ không? Chính là người chơi hôm qua có thân phận là Thương nhân gốm sứ ấy, sáng nay bọn tôi phát hiện hắn chết ở sảnh trước rồi!"

"Chết rồi?" Mộc Nam cũng thu lại vẻ cợt nhả, cậu nhanh chóng thay quần áo xuống giường, "Sao lại chết thêm một người nữa rồi?"

"Không biết nữa, phòng bọn tôi đều ở tầng hai, vốn đang định cùng Đại thiếu gia đi xuống nhà ăn... Kết quả vừa đến tầng một thì nghe thấy tiếng hét thảm thiết." Đường Khả nói với tốc độ cực nhanh, "Là do người chơi có thân phận Đầu bếp phát hiện ra đấy, lúc bọn tôi đến nơi thì Trương Thái đã... đã..."

"Tôi đi xem sao." Mộc Nam nói, "Giáo sư Tô chúng ta cùng đi nhé... Giáo sư Tô ơi?"

Tô Bất Thức vẫn đứng bên cửa sổ, để lộ một góc nghiêng với sắc mặt nghiêm trọng. Mộc Nam thấy thế liền đi tới, xuyên qua lớp cửa kính phủ đầy hơi nước, thế mà lại nhìn thấy trên bầu trời đang lất phất những bông tuyết rơi. Bên ngoài ngôi nhà hôm qua còn trời quang trăng sáng, vậy mà lúc này đã là một màn trắng xóa mịt mù.

Trước Tiếp