Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tình trạng hiện tại đã rất rõ ràng rồi.
"Cũng tức là, ít nhất chúng ta vẫn có thể phân biệt được người quen là thật hay giả. Ngày mai tôi sẽ thử hỏi nhóm Đường Khả và Lữ Thiên Xuyên xem sao..." Mộc Nam đang nói dở thì bỗng nhiên dừng lại, tiếp đó di chuyển tầm mắt lên mặt Tô Bất Thức, nghiêng người nhếch mép cười nói, "Hừm, so với bọn họ, tôi nghĩ tôi nên kiểm tra giáo sư Tô trước chứ nhỉ?"
Ghế của hai người cách nhau không xa, Tô Bất Thức nghe vậy liền nhìn về phía cậu, thản nhiên nói: "Cậu muốn kiểm tra kiểu gì?"
Lời này anh nói cực kỳ tự nhiên, cứ như thể sẽ thực sự thuận theo ý muốn của Mộc Nam mà làm vậy. Lửa trong lò sưởi đúng lúc vang lên tiếng nổ lách tách, ánh sáng bừng bừng ấm áp phủ lên người trước mặt một tầng viền vàng. Mộc Nam bỗng khựng lại, nhất thời quên sạch những lời định nói.
Không hay rồi, cậu thầm nghĩ, có vẻ giáo sư Tô bị trêu chọc nhiều quá nên bây giờ không còn dễ dàng xấu hổ nữa rồi!
"Cốc cốc cốc."
Một tràng tiếng gõ cửa phá vỡ bầu không khí vốn đang tĩnh lặng, Mộc Nam vẫn đang chột dạ liền đối mắt với Tô Bất Thức một cái, đều nhìn thấy đáp án trong mắt đối phương —— Thời gian không chênh lệch lắm, hẳn là quản gia đến đưa cơm tối theo lời hẹn.
Mộc Nam đứng dậy khỏi ghế đầu tiên, cậu ấn nhẹ tay Tô Bất Thức ra hiệu cho anh ngồi yên đừng động đậy trước, còn bản thân thì kích hoạt kỹ năng rồi mới ra mở cửa.
Màn jumpscare trong tưởng tượng đã không xuất hiện, hay nói cách khác, chỉ cần khuôn mặt kia của quản gia đứng im ở đó thôi cũng đã đủ sức uy h**p rồi. Ánh nến không soi sáng được hốc mắt sâu hoắm của lão, quản gia cứ thế đưa tay ra, đưa hộp đồ ăn cho cậu: "Làm phiền rồi, đây là bữa tối ngày hôm nay."
"Vất vả cho ông phải đi một chuyến rồi." Mộc Nam nhận lấy hộp đồ ăn, thứ này nhẹ hơn cậu tưởng một chút. Cậu liếc nhìn bóng tối sau lưng quản gia, lại gọi đối phương lại, "Phải rồi, vết máu ở sảnh vào và cầu thang đã được dọn dẹp sạch sẽ chưa?"
"......" Quản gia dừng bước chân, nói, "Đó không phải là việc mà quý khách ngài cần phải bận tâm."
Nói xong, liền hành lễ với cậu lần nữa rồi trực tiếp rời đi.
Mộc Nam đóng cửa lại, đợi cho đến khi tiếng bước chân đi xa hẳn thì cậu mới xách hộp đồ ăn đi về phía lò sưởi: "Lần đầu tiên nghe nói vì sức khỏe chủ nhân không tốt nên trực tiếp không cho tất cả mọi người dùng bữa tại phòng ăn đấy, nói không chừng có ẩn tình gì."
Tô Bất Thức liền hỏi: "Tối nay cậu định đi điều tra à?"
"Không, tối nay người đi điều tra chắc chắn không ít, tôi vừa hay có thể nhân cơ hội này nghiên cứu một vài chuyện nên không định đi góp vui đâu." Mộc Nam vừa nói, vừa đồng thời mở nắp hộp đồ ăn đặt trên đầu gối ra, thế nhưng chỉ mới hé ra một khe hở, một mùi hương nồng nặc gay mũi đã bùng nổ từ trong hộp: "Cái thứ khỉ gì thế này?!"
Cái mùi này thực sự vừa ngửi đã khiến người ta choáng váng, Mộc Nam nín thở cố nén sự khó chịu mà nhìn vào. So với cái mùi quá mức k*ch th*ch của thứ này, thì vẻ bề ngoài của nó lại chẳng đáng nhắc tới —— trong đĩa sứ trắng đặt một miếng thịt ngập trong nước sốt, có màu xám nhạt, cậu mở tầng hộp bên dưới ra, phát hiện cũng là một miếng thịt y hệt.
"Cạch."
Mộc Nam đóng nắp lại, cái mùi hương kia mới giảm đi một chút. Cậu day day mũi, nhíu mày nói: "Chịu không nổi rồi, thứ này đang tấn công khứu giác của tôi, bỏ hương liệu có hơi nhiều quá rồi đấy!"
"Sử dụng hương liệu quá nồng, có lẽ là để che giấu mùi vị vốn có của thức ăn." Tô Bất Thức phân tích, "Quản gia có nói là thịt gì không?"
"Không có. Dù sao thứ này nhìn màu sắc cũng chẳng giống thịt bò, thịt lợn thì càng không thể nào..." Mộc Nam đang nói dở thì giọng điệu bỗng nhiên yếu dần đi, "Chờ một chút, tại sao... tôi đột nhiên lại cảm thấy hơi đói?"
"Tôi cũng vậy." Tô Bất Thức nhíu mày nói, anh rõ ràng đã rất lâu rồi không cảm nhận được thế nào là "đói khát", "Không đúng, mùi này có vấn đề."
"Mùi hương k*ch th*ch đúng là có ích cho việc khai vị... Vãi chưởng, không thể nào, phản ứng đầu tiên của tôi khi ngửi thấy thứ này lẽ ra phải là muốn nôn mới đúng chứ." Mộc Nam cảm giác dạ dày mình đang co rút từng cơn, là loại co thắt như thể đói đến cực điểm mới xuất hiện. Cậu nhanh chóng phản ứng lại, đem hộp đồ ăn đặt ở vị trí cách xa lò sưởi nhất, cuối cùng nói với Tô Bất Thức, "Thứ đó vừa nhìn đã biết không phải cho người ăn, vẫn là đừng động vào thì hơn... Giáo sư Tô có đồ ăn gì của loài người không?"
Tuy rằng cũng chẳng muốn ăn cơm trong cái không khí ngập tràn mùi thịt kỳ dị kia, nhưng cảm giác đói khát cứ ập đến một cách khó tin. Mộc Nam nhận lấy dịch dinh dưỡng mà Tô Bất Thức đưa qua, cậu kiên quyết đòi ăn vị salad rau củ, ít nhất có thể đảm bảo bản thân không đi suy nghĩ xem trong hộp đồ ăn rốt cuộc là loại thịt gì. Tốc độ của cậu rất nhanh, ăn xong một túi thì triệu chứng kia cuối cùng cũng giảm bớt không ít.
"Này." Tô Bất Thức lại đưa cho cậu chai nước khoáng, "Để đảm bảo an toàn, tiếp theo đây tốt nhất đừng ăn bất cứ thứ gì trong phó bản này."
"Yên tâm, tôi đảm bảo một miếng cũng không động." Mộc Nam uống xong nước, trực tiếp ngả người nằm dài trên ghế, "May mà có cửa hàng tùy thân, chắc vẫn chưa đến mức chết đói... Ồ phải rồi, đạo cụ của giáo sư Tô nhiều như thế, cũng là bởi vì có cửa hàng tùy thân sao?"
Tô Bất Thức nhìn ra được cậu chỉ đơn thuần là tò mò, bèn giải thích nói: "Không phải. Tôi có một kho vật tư, đủ để ứng phó với đại đa số tình huống, nhưng bởi vì sự giám sát của Cừu, nên cũng không phải lúc nào cũng có thể sử dụng được."
"Sự giám sát của Cừu, ừm, tôi cũng sắp quên mất vụ này rồi." Mộc Nam nói, rồi lại chỉ vào mình, "Vậy còn tôi? Các anh nói tôi chính là 'Nam'... vậy thân phận của tôi sẽ không bị phát hiện sao?"
"Thâm Uyên không có cách nào nhận dạng thân phận của cậu." Tô Bất Thức nói, "Hai người chúng ta đang ở trạng thái ràng buộc, thuộc về một người chơi. Nói về nguyên lý thì... cậu có thể hiểu theo kiểu cậu là 'đại não', còn tôi là 'thân xác', chỉ cần tôi không động đến tài khoản trước kia của mình thì sẽ rất khó bị phát hiện ra vấn đề."
"Thì ra là thế, thế nên hai chúng ta mới có mã số mới." Mộc Nam nói, "Ây, cơ mà việc cưỡng chế ràng buộc rốt cuộc là làm thế nào vậy? Chẳng lẽ thật sự giống như Cừu nói, chỉ là một bug hệ thống?"
"Ở một mức độ nào đó thì đúng là bug." Tô Bất Thức nói, "Hiện tại tuy rằng rất ít xuất hiện tình huống kiểu này, nhưng nếu muốn lách luật thì cũng có thể thực hiện được."
Thảo nào...... Vậy giáo sư Tô thành thục như thế, có phải là trước khi gặp tôi đã biết chúng ta sẽ bị trói buộc với nhau rồi không?"
Tô Bất Thức nghe vậy, lại nhìn vào ngọn lửa trong lò sưởi, giống như nhớ lại chuyện gì đó: "Chỉ là từng nghĩ tới khả năng này thôi. Rất lâu về trước, cậu cũng từng nói những lời tương tự."
"Tương tự ư?" Mộc Nam hỏi.
"Lập nhóm để né tránh sự rà soát của Thâm Uyên." Tô Bất Thức nói, rồi lại nhìn về phía cậu như không muốn nói nhiều về chuyện này nữa, "Được rồi, vừa nãy cậu nói định làm cái gì?"
"...Có ai từng nói với giáo sư Tô là khả năng đánh trống lảng của anh tệ lắm không hả." Mộc Nam cạn lời, nhưng cũng biết chủ đề mà đối phương đã không muốn nói thì cậu có bám riết lấy cũng chẳng moi được đáp án, chỉ đành cưỡng ép kìm nén sự tò mò, đẩy ghế quay lại bên bàn, rồi rút một cây bút chì từ ống bút ra, dùng ngay giấy viết thư có sẵn trên bàn bắt đầu tính toán diễn giải.
Tô Bất Thức lại hơ lửa thêm một lúc. Anh chú ý thấy vẻ mặt Mộc Nam ngày càng chăm chú, cũng không làm phiền, mà đợi sau khi khêu lửa xong mới nhìn thấy dưới ngòi bút của đối phương đã viết một chuỗi các mốc thời gian.
Mộc Nam lúc này thực sự đang tranh thủ lúc trò chơi mới bắt đầu để tìm chút việc mà làm, nhưng cũng không đơn thuần chỉ là kiếm việc giết thời gian. Cậu hiện tại đang tính toán vị trí điểm rơi và thời gian hồi sinh sau khi sử dụng kỹ năng "Cầu nguyện", dù sao thì ở phó bản trước, chính là nhờ vào hồi sinh và năng lực dịch chuyển sau khi sống lại mà cậu mới giải quyết được trận chiến với Boss, nếu cậu có thể nắm bắt tuyệt đối kỹ năng này, nói không chừng có thể nâng cao giới hạn lên thêm một chút nữa thì sao?
Về phần kết quả tính toán trước mắt, vị trí điểm rơi cơ bản có thể xác định là trong phạm vi một mét quanh Tô Bất Thức, còn thời gian hồi sinh là khoảng một đến hai phút sau khi chết hẳn. Đương nhiên, cũng có thể có sai số, dù sao thứ nhất là hiện tại cậu chưa chết được mấy lần, thứ hai là mấy lần đó đều không được tính là chết ngay nên khó tránh khỏi sẽ xuất hiện tình huống dữ liệu không chính xác.
"Nhắc mới nhớ," Mộc Nam day day cái cổ hơi mỏi, nói, "Giáo sư Tô có loại thuốc độc nào, có thể khiến người ta chết nhanh chóng trong vòng một phút không?"
Tô Bất Thức vốn đang thả lỏng cơ mặt ngắm sườn mặt của Mộc Nam sau khi nghe thấy mấy câu này, bỗng nhiên nhíu mày, có chút cảnh giác hỏi: "Cậu muốn làm gì?"
"Làm thí nghiệm a." Mộc Nam vẫn rất hào hứng, "Anh nói xem, 'Cầu nguyện' có thể làm được vừa chết liền sống lại ngay không? Tôi thử tính toán thời gian rồi, nếu chết đủ nhanh, về mặt lý thuyết hẳn là có thể làm được."
Tô Bất Thức càng nhíu chặt mày hơn: "Làm như vậy cậu sẽ chết."
"Tôi cũng chết nhiều lần như vậy rồi, sớm đã quen rồi mà, giáo sư Tô vẫn chưa quen sao?" Mộc Nam kinh ngạc nhìn anh, ngay sau đó trước khi đối phương lộ ra vẻ mặt không vui thì ý thức được điều gì đó, "Khoan đã, sao tôi lại thật sự có một loại cảm giác là anh đã sớm quen rồi nhỉ? Ưm... Hình như, trước đây có phải tôi cũng từng làm mấy chuyện tương tự thế này không?"
Giọng cậu dần trở nên nghi hoặc, một bàn tay cũng ôm lấy trán. Tô Bất Thức thấy vậy, lập tức đứng dậy đi đến trước mặt cậu hỏi: "Cậu làm sao vậy?"
"Đau đầu, ặc..." Mộc Nam cảm giác trước mắt lúc tối lúc sáng, "Nếu bệnh nhân mất trí nhớ trước khi khôi phục ký ức đều phải đau như thế này một trận thì cũng làm khó người ta quá đấy..."
"Đừng nói nữa." Tô Bất Thức thấy cậu đau thành như này mà vẫn còn hơi để trả treo thì thực sự không biết nói gì cho phải, vừa vươn tay gỡ mấy ngón tay đang vô thức bấm vào lòng bàn tay của cậu ra, liền nhìn thấy trên tờ giấy viết thư vốn bị cậu coi thành giấy nháp kia, bỗng nhiên lơ lửng hiện lên những dòng chữ màu đỏ:
[Xin người chơi đọc kỹ kịch bản, xác nhận thông tin thân phận dưới đây.]
Đầu Mộc Nam vẫn là một mảnh hỗn loạn, thế nhưng Tô Bất Thức đang tỉnh táo cuối cùng cũng ý thức được chuyện gì vừa xảy ra —— Đây căn bản không phải giấy viết thư bình thường, mà là "kịch bản" cần cho thân phận mà người chơi đang nhập vai!
Hơn nữa, không biết có phải do Mộc Nam dùng thứ này để viết nháp hay không, mà những dòng chữ hiện lên trên giấy sau khi câu đầu tiên xuất hiện, liền luôn ở trong trạng thái nhấp nháy liên tục. Thậm chí sau khi hiển thị xong hai chữ [Bác sĩ] lại đột nhiên biến mất.
Thay vào đó là những dòng chữ hoàn toàn khác biệt với lúc trước, Tô Bất Thức chỉ nhìn thoáng qua một cái, liền giống như bị thứ gì đó đánh trúng, cứng đờ người ngay tại chỗ.
[Họ tên: Mộc Nam
Mã số: A001
Biệt danh: Nam
Thân phận: Kiểm tra viên - Tổ hành động]
Chất lỏng ấm nóng chảy xuống từ khoang mũi của Mộc Nam, nhuộm đỏ tờ giấy viết thư trước mắt. Cậu lúc này đã hơi không còn tỉnh táo nữa, bàn tay nắm lấy tay Tô Bất Thức đã bắt đầu mất sức. Trước khi mất đi ý thức, cậu trong cơn mơ màng dường như đã nghe thấy tiếng chuông.
Là tiếng của chiếc đồng hồ đứng trên tầng hai. Trực giác của Mộc Nam mách bảo cậu, tiếng chuông reo 12 cái, tức là đã điểm không giờ rồi.