Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Phải nói là trong tình huống này, Tô Bất Thức với dáng vẻ của Cha xứ chỉ cần đứng ra thôi đã mang lại một cảm giác đáng tin lạ thường —— Đường Khả phồng má nhưng không phản bác, Mộc Nam cũng giơ tay đầu hàng, biểu thị bản thân đương nhiên sẽ nghe theo giáo sư Tô.
"Vậy chúng tôi về phòng trước đây." Tô Bất Thức nói, dẫn Mộc Nam đi về phía hành lang bên phải đồng hồ đứng, "Mọi người chú ý an toàn."
Mộc Nam đi phía sau vẫy tay tạm biệt hai người kia, cũng chẳng thèm hỏi xem người dẫn đường rốt cuộc có biết phòng ở đâu không, cứ thế chắp tay sau gáy, làm vẻ ông chủ kệ thây mọi chuyện.
Tô Bất Thức cứ thế im lặng đi phía trước, may mà phòng của hai người cũng không xa, là căn đầu tiên của hành lang. Trên tường cứ cách vài mét lại có một ngọn đèn dầu miễn cưỡng soi sáng đường đi và cánh cửa. Mộc Nam dùng chìa khóa mở cửa phòng, vừa khéo nhìn thấy ánh trăng đang đổ xuống từ khung cửa sổ đối diện.
"Phòng này ánh sáng tốt thật đấy." Mộc Nam vừa đánh giá vừa đi vào trong, "Không có mấy con rối lộn xộn như bên ngoài, giường cũng khá là... Ưm!"
Lực đạo bất ngờ ập đến từ phía sau khiến Mộc Nam loạng choạng. Dù cậu đã sớm đề phòng nhưng vẫn bị quán tính ép chặt lên vách tường —— Cậu vừa kêu đau một tiếng, ngước mắt lên đã bắt gặp đôi mắt sắc bén của Tô Bất Thức.
"Cậu đã nhớ lại được bao nhiêu rồi?" Anh hỏi.
"Giáo sư Tô nhịn suốt cả quãng đường rồi nhỉ? Sao bây giờ mới hỏi tôi thế?" Mộc Nam thử giãy tay ra một cái nhưng không được, dứt khoát buông xuôi mặc kệ cho anh nắm lấy, ngửa mặt lên nở nụ cười, "Ồ ~ Tôi biết rồi, lúc nãy anh trực tiếp nói ra tên của người đó, là vì muốn thử thăm dò ngược lại tôi, hay là... anh thực sự không chắc chắn?"
Tô Bất Thức không hề dao động trước sự khiêu khích nhẹ bẫng của đối phương: "Trả lời câu hỏi của tôi."
"Giáo sư Tô làm gì mà căng thẳng thế?" Mộc Nam trưng ra vẻ mặt vô tội, "Chẳng lẽ cái tên 'Kha Phạn' kia, thực chất căn bản không nên xuất hiện ở nơi này?"
Lực trên tay đột nhiên mạnh thêm một chút, Mộc Nam đau đến mức chân mày giật giật, nhưng đáy mắt lại lóe lên một tia giảo hoạt: "Không chỉ không nên xuất hiện ở đây, mà càng không nên chết ở chỗ này, đúng không?"
Mộc Nam từ khi bước vào phó bản này vẫn luôn có một loại cảm giác déjà vu, nhưng cũng chỉ dừng lại ở sự quen thuộc về mặt giác quan, chứ chưa hề nhớ ra đoạn ký ức nào sâu hơn. Thứ duy nhất có thể được gọi là "ký ức kiếp trước", xác suất lớn chính là giấc mơ cậu đã mơ ở khu nghỉ ngơi kia.
Phải, người đàn ông trẻ tuổi ngồi cùng Tô Bất Thức trong ghế dựa tường của quán bar ở trong mơ, chính là cái tên [Tư tế] vừa mới chết kia.
Ngay cái nhìn đầu tiên khi nhìn thấy khuôn mặt đó cậu đã nhận ra rồi, đồng thời một loại cảm xúc kỳ lạ ập tới, khiến cho cậu ngay trước mặt hai người kia trực tiếp chất vấn Tô Bất Thức —— Đây có lẽ chính là mục đích của bản thân cậu trong quá khứ chăng? Dùng phó bản này để lây nhiễm cậu của hiện tại?
Tóm lại, cho dù cậu không quá muốn hùng hổ dọa người với giáo sư Tô, nhưng niềm vui sướng dâng lên trong lòng cũng khó mà ngó lơ được, bao gồm cả hiện tại. Nhìn thế này thì chuyện hai người bọn họ trước kia có phải kẻ thù không đội trời chung hay không cậu không chắc, nhưng cái tính hễ nhìn thấy Tô Bất Thức là nhịn không được muốn đi chọc ghẹo người ta thì đúng là chẳng thay đổi chút nào...
"Đúng."
Thế nhưng nằm ngoài dự đoán là Tô Bất Thức sau một hồi trầm mặc lâu thật lâu lại đột nhiên mở miệng thừa nhận. Thậm chí ngay sau đó anh liền thu lại thái độ bức cung mà buông cậu ra, cả người lại khôi phục vẻ bình tĩnh thường ngày: "Xin lỗi, nhưng sự việc không phải như cậu nghĩ đâu."
"Thế à?" Mộc Nam cũng kéo suy nghĩ quay trở lại, nhướng mày nói, "Nhưng trong những hình ảnh tôi nhớ lại được thì tên kia hình như cứ đi theo giáo sư Tô anh suốt à."
"Kha Phạn ... không liên quan gì đến cái chết của cậu, năm đó cậu ta cũng không hề tiếp xúc với lõi của Thâm Uyên. Hơn nữa cậu ta đã mất tích từ trước khi cậu bị cấm túc lần cuối rồi." Tô Bất Thức nói, "Quan hệ của bọn tôi cũng chẳng thân thiết gì, nhưng vì cậu ghét tôi, cho nên cũng ghét lây sang cậu ta."
"Nhưng tôi hiện tại càng không thích "bọn tôi" trong miệng anh hơn đấy." Mộc Nam nói, trước khi đối phương kịp phản ứng, lại một lần nữa nở nụ cười, cứ như vừa rồi chỉ là thuận miệng nói chơi, "Được rồi, tôi đùa thôi. Thật ra tôi chưa nhớ lại được bao nhiêu đâu, chẳng qua chỉ muốn lợi dụng chút manh mối đã có để trap anh một chút mà thôi, giáo sư Tô đừng để bụng nhé."
"Là lỗi của tôi." Tô Bất Thức nhẹ nhàng lắc đầu, "Vừa rồi tôi phản ứng thái quá rồi."
Mộc Nam không ngờ Tô Bất Thức lại buông tha việc thẩm vấn như vậy, nhưng điều này cũng tương đương với việc cho cậu một manh mối —— đoạn ký ức cậu nhớ lại không liên quan đến bí mật mà Tô Bất Thức muốn che giấu, vì thế anh sau khi ý thức được điều này mới bỗng nhiên thả lỏng.
Vậy thì, rốt cuộc Tô Bất Thức không hy vọng cậu nhớ lại điều gì?
Từ sự đồng thuận mà hai người họ đạt được hiện tại, cũng như xét từ những lời Mạnh Tri Nhạc đã nói, việc cậu khôi phục ký ức lẽ ra là tình huống có lợi nhất cho hiện trạng, Tô Bất Thức cũng không phản đối quan điểm này. Thế nhưng từ sau khi bước vào phó bản này, Tô Bất Thức vẫn luôn cảnh giác điều gì đó, cứ như thể vô cùng sợ hãi cậu của ngày xưa sẽ lợi dụng phó bản này để truyền đạt manh mối gì cho cậu vậy...
Mộc Nam bỗng nhiên lại nhớ tới lời Mạnh Tri Nhạc, hắn nói Tô Bất Thức từng là hung thủ sát hại cậu... Chẳng lẽ là vì cái này?
Chỉ tiếc hiện tại có hỏi Tô Bất Thức cũng chắc chắn không hỏi ra được rồi. Đương nhiên cậu cũng không vội, dựa theo lượng manh mối mà phó bản này vừa mở đầu đã tung ra, chỉ cần cậu có thể sống sót đến cuối cùng để qua màn thì cũng chẳng lo không tìm được đáp án cho vấn đề.
"Sao có thể là lỗi của giáo sư Tô được chứ, phải là lỗi của tôi mới đúng nha." Mộc Nam thông suốt chuyện này, lại cười híp mắt sáp lại gần anh, "Nhưng nói đi nói lại, cái tên Kha Phạn kia... rốt cuộc tại sao cậu ta lại mất tích?"
Tô Bất Thức nhìn về phía Mộc Nam, ánh mắt như muốn nói cậu đúng là không quên ý định ban đầu, nhưng cũng không từ chối, chỉ nói: "Đi thắp đèn lên trước đã."
"Tuân lệnh." Mộc Nam nói.
Cậu đi đến bên bàn, cầm lấy diêm thắp sáng những ngọn đèn dầu có thể thắp trong phòng, căn phòng rất lớn, cũng vô cùng ngăn nắp. Đồng thời cậu còn phát hiện một chiếc đèn măng xông, đây hẳn là thứ bắt buộc phải mang theo khi đi dạo đêm được nhắc đến trong quy tắc rồi.
Lúc Mộc Nam thắp đèn thì Tô Bất Thức cũng đã nhóm lửa lò sưởi, ngọn lửa ấm áp rất nhanh đã xua tan đi cái lạnh lẽo trong phòng, cũng khiến cho bầu không khí giữa hai người trông không còn quá lúng túng nữa.
Tô Bất Thức rất giữ chữ tín. Thấy Mộc Nam hào hứng đẩy hai cái ghế đến bên cạnh lò sưởi, rõ ràng đang bày ra dáng vẻ muốn nghe kể chuyện, nên bèn vừa khêu lửa vừa kể lại những chuyện mình biết.
Từ rất lâu về trước, khi Cừu còn chưa thông minh đến thế, Thâm Uyên thực ra không hề ổn định như bây giờ. Khi đó đầu não trung tâm là Thâm Uyên luôn xảy ra vấn đề, cho nên phải dựa vào con người bọn họ tìm ra bug rồi báo cáo lên chờ Thâm Uyên sửa chữa, nếu gặp phải lỗi mà Thâm Uyên không sửa được, thì sẽ làm theo hướng dẫn lúc tập huấn là cài thêm bản vá cho hệ thống.
Thế nên người Sói ở thời kỳ đó, phần lớn đều tự xưng là kiểm tra viên, dùng để loại bỏ lỗi của phó bản hoặc quy tắc.
Có điều muốn loại bỏ loại lỗi này, thực chất vô cùng nguy hiểm. Giống như trong phó bản, người chơi có thể lách luật để qua màn, NPC cũng có năng lực dễ dàng loại bỏ người chơi. Có thể tưởng tượng một khi NPC xuất hiện lỗi, trò chơi sẽ trở nên nguy hiểm đến mức nào, bởi vì đến lúc đó, tất cả quy tắc đều là hữu danh vô thực.
Mà Kha Phạn, chính là bị phái đi trong một lần Thâm Uyên xuất hiện lỗi cực lớn, cần các người Sói đi trừ lỗi. Tô Bất Thức không tham gia vào hành động lần đó nên không biết cụ thể đã xảy ra chuyện gì. Nhưng Kha Phạn không hề quay trở lại, dấu hiệu sự sống không biến mất nhưng cũng mất liên lạc, thế là bị phán định là mất tích.
"Nếu nói như vậy, có khả năng nào cái tên xui xẻo tên Kha Phạn này vẫn luôn bị kẹt ở trong phó bản, mãi cho đến khi phó bản này có người tiến vào lần nữa mới xuất hiện trước mắt người chơi hay không?" Mộc Nam suy đoán, lại như nhớ ra điều gì đó mà hỏi, "Phải rồi, 'Nam'... ưm, hay nói là tôi của ngày xưa đi, có phải là đi hành động cùng tên này không?"
"Không phải." Tô Bất Thức ngồi lại vào ghế, trả lời ngược lại rất dứt khoát, "Tôi hiểu ý của cậu, nhưng cho dù Kha Phạn xuất hiện trong phó bản do cậu tạo ra, tôi cũng không nghĩ cậu ta sẽ bị nhốt lại đâu. Cậu lúc đó đã bị cấm túc rồi, hơn nữa, tôi cũng không cảm thấy cậu sẽ làm ra chuyện sát hại đồng nghiệp mà không có lý do."
"Khoan đã, anh nói là không có lý do, cũng tức là trước đây khi có lý do thì tôi đã từng làm rồi?" Mộc Nam nhạy bén bắt bẻ, "Còn nữa, chẳng phải trước đó anh bảo tôi không thích cậu ta sao? Đây không tính là lý do à?"
"..." Tô Bất Thức bất lực nhìn cậu một cái, ý bảo cậu đừng có lúc nào cũng thích cãi lại như thế.
"Được thôi, nếu giáo sư Tô đã nói đỡ cho tôi của quá khứ như vậy, thì tôi xin nhận nhé." Mộc Nam tự biên tự diễn nói, "Nếu dựa trên nội dung này thì em còn một suy đoán nữa, đó là —— cái tên 'Kha Phạn' vừa chết ban nãy, thực ra không phải là người thật."
Tô Bất Thức nói: "Ý cậu là, cậu ta không phải người chơi?"
"Không sai. Ở phó bản trước chúng ta cũng đâu phải chưa từng gặp qua những NPC có nhận thức hành vi cực giống người thật, mà việc chúng ta phán đoán bọn họ có phải người chơi hay không, đều phụ thuộc vào việc trên tay họ có vòng tay hay không." Mộc Nam giơ tay trái của mình lên, "Nhưng lúc nãy chúng ta đã quá chủ quan, không hề kiểm tra kỹ thứ đó. Nếu nó chỉ là một món đồ trang trí có hình dạng vòng tay thì tôi nghĩ việc tạo ra nó khi thiết kế NPC cũng chẳng khó khăn gì đâu nhỉ."
"Có khả năng này." Tô Bất Thức nói, "Nhưng mục đích là gì?"
"Tôi nghĩ, có khi Đại thiếu gia Trịnh Hồi đoán đúng rồi đấy. Trò chơi này ban đầu chọn ra mười người, chính là chín người chơi và một NPC. Nhưng lại vì hai chúng ta lúc vào game bị phán định là một người, dẫn đến hệ thống lại lần nữa xuất hiện lỗi." Mộc Nam nói, "Giáo sư Tô đừng quên, trước đó Cừu vẫn luôn gọi tôi là 'nửa người chơi'. Cho nên quyền ưu tiên 'hai chúng ta ở cạnh nhau mới tính là một người chơi', nói không chừng còn cao hơn quy tắc của rất nhiều phó bản đấy."
"Khi chỉ thị mâu thuẫn, đúng là cái nào có độ ưu tiên cao hơn sẽ được thi hành trước." Tô Bất Thức nói, "Nhưng nếu suy đoán vừa rồi của cậu là đúng thì tình trạng hiện giờ sẽ rất bất lợi cho chúng ta."
"Đúng vậy, tôi biết anh đang ám chỉ điều gì." Mộc Nam ngửa người ra sau nằm dài trên ghế, than thở, "Bởi vì sự tồn tại của một NPC giả làm người, đồng nghĩa với việc những người chơi khác xuất hiện ngày hôm nay... cũng chưa chắc đã là người thật."
"Người quen thì rất khó giả mạo, nhưng người lạ thì không chắc." Tô Bất Thức nói, vẻ mặt lại trở nên nghiêm túc, "Điều này cũng giải thích được vì sao Cừu trước nay luôn đề phòng người chơi dàn xếp ghép trận, nhưng lần này lại để cho nhiều người quen biết nhau xuất hiện trong phó bản như vậy, và đây chính là manh mối ẩn giấu."