Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trận tuyết lớn này đến rất đột ngột, phảng phất như hoàn toàn ngăn cách ngôi nhà với thế giới bên ngoài. Ba người cùng nhau ra khỏi cửa xuống lầu, Đường Khả phụ trách dẫn đường, vị trí sảnh trước nằm ở trước phòng ăn một chút, ở giữa thì vẫn cách nhau một hành lang dài.
Mộc Nam vẫn nhớ quy tắc không thể chạy nhảy trên hành lang và cầu thang, mấy người đành phải duy trì tốc độ đi bộ thật nhanh. Càng đi sâu về phía trước, lại càng có thể nhìn thấy từng con rối được đặt ở góc tường.
Những con rối đó lúc này đều đang quay mặt về phía bọn họ như người hầu đang đón khách. Mộc Nam không khỏi cảm thấy kỳ quái, dinh thự nhà Bá tước quỷ dị thế này, nếu nhìn thấy những con rối này vào lúc nửa đêm thì độ kinh dị chắc chắn sẽ tăng lên một bậc, Trương Thái đang yên đang lành lại đi về phía này để làm gì?
Cuối cùng, mấy người cũng đến đích, tầm nhìn trước mặt cũng trở nên thoáng đãng hẳn. Sảnh trước vào ban ngày vô cùng rộng rãi sáng sủa, đến mức ngay từ cái nhìn đầu tiên Mộc Nam đã có thể trông thấy Trương Thái đang nằm rạp trong vũng máu ở chính giữa.
Vòng ngoài của cái xác đã có một đám người đứng vây quanh. Mộc Nam nhìn sơ qua một lượt, phát hiện ngoại trừ vợ chồng Vương Tử Hiển ra thì những người khác thế mà đều có mặt đầy đủ.
"Vợ chồng [Tử tước] cũng từng tới rồi, chỉ là Phu nhân Lan Na nhìn thấy thứ ở trên mặt đất... trạng thái liền không được tốt cho lắm nền chồng cô ấy đã đỡ cô ấy rời đi rồi." Đường Khả ở một bên lặng lẽ giải thích với Mộc Nam, "Mọi người bàn là điều tra xong sẽ đến phòng ăn trao đổi manh mối, nhưng cũng như anh thấy đấy, những người khác hiện tại dường như đều không quá nguyện ý đi lẻ điều tra."
Mộc Nam gật gật đầu, nhìn mọi người đều tụ tập cùng một chỗ, cũng đi lên phía trước.
"A, nhóm [Bác sĩ] đến rồi." Trịnh Hồi nhìn thấy cậu, chào hỏi một tiếng, sau đó đứng dịch sang bên cạnh nhường cho cậu một chỗ.
Mộc Nam ngồi xổm xuống, có thể nhìn thấy cái xác đã hoàn toàn cứng đờ, vết hoen tử thi lan rộng, cái lỗ thủng xuyên qua ngực máu thịt bầy nhầy, máu dưới thân bởi vì bị oxy hóa mà biến thành màu đen. Biểu cảm của Trương Thái cũng trở nên cực kỳ dữ tợn, sắc mặt tím tái, nhãn cầu lồi ra, cứ như thể trước khi chết đã gặp phải chuyện gì đó khiến hắn cực kỳ khiếp sợ.
"Chết chắc khoảng 5 tiếng đồng hồ rồi." Tô Bất Thức bên cạnh cậu nói.
"Không có vết kéo lê, nơi này hẳn là hiện trường đầu tiên. Trên thi thể cũng không có manh mối gì có giá trị..." Mộc Nam nói, rồi cậu lại ướm tay lên lưng cái xác một lúc, mới phủi tay đứng dậy, "Phải rồi, đèn lồng của anh ta đâu?"
"Đèn lồng?"
"Ừ, từ thời gian hiện tại suy ngược lại thì người này kiểu gì cũng là chết sau không giờ, thuộc diện đi dạo đêm." Mộc Nam nói, "Bảng thông báo quy tắc kia được đóng đinh ngay cạnh chìa khóa, ban đêm ra ngoài bắt buộc phải mang theo đèn lồng. Quy tắc số 6, mọi người chắc đều nhìn thấy rồi chứ?"
Những người khác nghe vậy đều không lộ ra vẻ nghi hoặc gì, hiển nhiên là đã nhìn thấy thông báo. Mộc Nam lại nhìn về phía Trịnh Hồi, đêm qua người ở cùng một phòng với Trương Thái chính là hắn, nếu Trương Thái nửa đêm muốn đi ra ngoài, hắn không thể nào không biết.
"Không phải chứ? Sao tự nhiên mọi người đều nhìn tôi thế?" Trịnh Hồi chú ý tới ánh mắt của Mộc Nam, tự nhiên cũng biết đối phương đang nghĩ gì, vội vàng giải thích, "Khoan đã, [Đại tiểu thư] hẳn là biết rõ chuyện này mà! Bố cục phòng của chúng tôi giống nhau, bên ngoài phòng ngủ còn có một căn phòng nữa. Hôm qua Trương Thái ngủ ở ghế sô pha bên ngoài phòng ngủ, đèn lồng cũng để ở bên ngoài. Sáng nay lúc tôi tỉnh dậy đúng là không nhìn thấy anh ta đâu, vừa hay lại đụng phải Đại tiểu thư ở cửa, tôi còn nhắc với cô ấy một câu đấy."
"Đúng là có chuyện này." Đường Khả chống cằm suy tư nói, "Sáng nay lúc tôi vừa nhìn thấy Đại thiếu gia, trông anh ta đúng là giống vừa mới ngủ dậy..."
"Cũng có khả năng là Đại thiếu gia giả vờ thành dáng vẻ vừa mới ngủ dậy." Kiều Tu đứng khoanh tay trước ngực ở một bên u ám mở miệng, lại vươn một ngón tay chỉ về phía Đường Khả, "Hoặc là hai người các người hợp tác với nhau để làm chứng giả."
"Tôi chỉ là trần thuật lại sự thật mà thôi. Nếu muốn làm chứng giả thì tôi dứt khoát bảo anh ta vẫn chưa ngủ dậy có phải hơn không!" Đường Khả bất mãn nói.
"Tôi cũng thấy vậy. Ở cái nơi quỷ quái này mà làm chứng giả thì hoàn toàn không cần thiết." Đinh Mạn Lâm nói, nhưng khi nhìn về phía Trịnh Hồi lại đột nhiên chuyển hướng câu chuyện, "Nhưng cho dù sáng nay Đại thiếu gia đi từ phòng mình ra, cũng không đại diện cho việc tối hôm qua anh ta chưa từng đi ra ngoài."
"Nói có lý." Kiều Tu nhàn nhạt phụ họa.
Trịnh Hồi quả thực cạn lời: "Sao lại thành có lý rồi? Tôi thật sự chưa từng đi ra ngoài mà!"
Bọn họ tranh cãi ồn ào, Mộc Nam lại làm như không nhìn thấy, lượn lờ đi đến bên cạnh Lữ Thiên Xuyên đang đứng ở rìa ngoài cùng, khoác vai anh ta nói: "Ê, anh Lữ thấy thế nào?"
Lữ Thiên Xuyên vốn đang đứng như trời trồng, tâm hồn treo ngược cành cây, thì bên tai bất thình lình vang lên tiếng nói làm hắn giật nảy mình: "Cậu gọi tôi là gì cơ?"
"Anh Lữ nha, trước đây chẳng phải cũng từng gọi rồi sao." Mộc Nam cười với hắn, "Tiểu Đường nói anh là người đầu tiên phát hiện thi thể, thế nào? Kể cho tôi nghe xem lúc đó đã xảy ra chuyện gì đi?"
"Ồ, cái này thì không thành vấn đề, vừa nãy tôi cũng nói với bọn họ rồi..." Lữ Thiên Xuyên day day mũi, rồi xốc lại tinh thần, "Mấy người có thân phận người hầu như bọn tôi, phòng ở đều nằm ở tầng một, mà không chỉ có người chơi, cái lão NPC quản gia kia cũng ở ngay sát vách tôi luôn! Hôm qua tôi còn hỏi lão, lão bảo gì mà đồ ăn cho khách mấy ngày nay không cần tôi phụ trách, cũng chẳng biết bếp trưởng nhà nào mà rảnh rỗi thế, tối qua còn đưa cho tôi một miếng thịt..."
"Lạc đề hơi xa rồi đấy." Mộc Nam nhắc nhở hắn, "Có điều cũng có thể tạm dừng một chút, miếng thịt kia anh chưa ăn đâu nhỉ?"
"Ai mà dám ăn chứ? Mùi nồng nặc như thế, nhìn cứ như rắc gia vị lên trên miếng thịt thối ấy. Mấy cái trò kiểu này tôi thấy nhiều rồi, nham hiểm lắm. Tôi từ sau lần ăn bậy đau bụng kia là cảnh giác lắm..." Lữ Thiên Xuyên tự hào nói, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của Mộc Nam thì lại vội vàng kéo chủ đề về, "Tóm lại là sáng nay, lúc tôi đi ngang qua sảnh trước thì ngửi thấy một mùi máu tanh, lần theo mùi tìm tới thì nhìn thấy người này đã nằm chết ở đây rồi. Làm tôi sợ hết hồn, nhưng sợ bị nói là hung thủ nên không dám bỏ chạy, chỉ đành đứng tại chỗ gào lên một tiếng để mọi người tự tìm tới đây..."
Hóa ra tiếng hét thảm thiết mà Đường Khả nói là do tên này cố ý à? Tư duy của Lữ Thiên Xuyên quả nhiên vẫn độc lạ như xưa... Đương nhiên cũng có khả năng là hắn ngại thừa nhận mình sợ nên mới tìm cớ lấp l**m sau đó. Mộc Nam nghe xong, lại hỏi: "Anh chỉ đi ngang qua sảnh trước thôi mà cũng ngửi thấy mùi máu sao?"
"Thì tôi ở ngay bên cạnh mà, cách chỗ này cũng đâu có xa, hơn nữa khứu giác của tôi cũng khá nhạy đấy." Lữ Thiên Xuyên lại lần nữa tự hào nói, "Đương nhiên, lúc mới đầu mùi tôi ngửi thấy không phải mùi máu tanh, mà ngược lại có chút giống... mùi xăng dầu."
Xem ra phòng của người hầu nằm ngay gần sảnh trước tầng một. Mộc Nam liếc nhìn vị trí thi thể để ước lượng khoảng cách, còn Tô Bất Thức thì hỏi: "Có thể dẫn chúng tôi đến chỗ anh ngửi thấy mùi đó xem thử không?"
"Được, hai người đi theo tôi!" Lữ Thiên Xuyên dứt khoát nói. Những người khác vẫn đang bận tranh luận nên không có thời gian để ý đến bọn họ, ba người liền đi từ cửa phía đông của sảnh trước lên hành lang.
"Chính là ở chỗ này." Lữ Thiên Xuyên chỉ vào góc ngoặt ở cuối hành lang cách đó vài mét, "Rẽ qua bên kia chính là vị trí phòng của bọn tôi, đi tiếp về phía trước còn có một cái cửa nữa, có thể thông ra sân sau, nhưng hiện tại đã bị khóa lại rồi."
"Đột nhiên tuyết rơi, đoán chừng là để giới hạn phạm vi bản đồ đấy." Mộc Nam không quá để ý mà nói.
Cậu cũng thử cố sức ngửi ngửi, nhưng hoàn toàn không ngửi thấy bất cứ mùi gì, Lữ Thiên Xuyên cũng làm động tác tương tự, nói: "Ưm, hiện tại hình như không ngửi thấy nữa rồi."
"Bay hơi hết rồi." Tô Bất Thức nói.
Câu nói này ngược lại đã nhắc nhở Mộc Nam. Trong đầu cậu lóe lên gì đó, nhanh chóng hiểu được ý của đối phương, lập tức cúi đầu bắt đầu tìm kiếm xung quanh.
Cậu tìm ở đầu này của sảnh trước thì Tô Bất Thức tìm ở đầu kia. Lữ Thiên Xuyên nhìn hai người đột nhiên hành động thì nghệt mặt ra: "Giáo sư Tô? Còn cả người anh em A Nam... có thể hỏi chút là hai người đang làm gì không?"
"Suỵt, tôi tìm thấy rồi." Mộc Nam bỗng nhiên cúi người nhặt lên một mảnh thủy tinh vỡ, thứ đó to khoảng cỡ móng tay cái, dưới ánh đèn còn phản chiếu ánh sáng.
"Chỗ này cũng có một ít." Tô Bất Thức quay về chỗ bọn họ, trong lòng bàn tay đang mở ra có hai ba mảnh thủy tinh vỡ cực nhỏ.
Lữ Thiên Xuyên thấy thế lại càng ngớ người ra: "Cái... cái này là cái gì?"
"Mảnh vỡ đèn lồng của Trương Thái." Mộc Nam nói, "Tôi nghĩ, đây cũng chính là nguyên nhân anh ta chết ở sảnh trước."
"Hả?" Lữ Thiên Xuyên nói, "Đèn lồng là hung khí á?"
Mộc Nam cạn lời nhìn hắn một cái, nói: "Thôi bỏ đi, không biết thì coi như không biết vậy. Tôi hỏi anh, tối hôm qua anh có nghe thấy âm thanh gì vô cùng rõ ràng không?"
"Âm thanh rõ ràng ư?" Lữ Thiên Xuyên nghi hoặc nói, "Tiếng chuông đồng hồ có tính không? Tổng cộng reo 12 lần."
"Cũng tính, cái đó đồng nghĩa với việc đã qua không giờ, cũng là một manh mối." Mộc Nam nói, "Nhưng cái tôi nói là chuyện sau khi chuông reo cơ."
Lữ Thiên Xuyên nghe vậy, biểu cảm bỗng chốc trở nên phức tạp.
"Sao vậy?" Mộc Nam hỏi, "Đột nhiên có nỗi niềm khó nói gì à?"
"Nỗi niềm khó nói... Cái này..." Lữ Thiên Xuyên nói, "Thật ra sau khi gõ chuông xong, tôi chẳng nghe thấy bất cứ âm thanh nào cả..."
Mộc Nam nhướng mày: "Không nghe thấy? Nhưng chỗ này cách phòng anh đâu có xa."
"Tôi thật sự không nghe thấy....."
Một bên lông mày của Mộc Nam càng nhướng cao hơn, cậu bỗng nhiên hỏi: "Bữa cơm đầu tiên chúng ta ăn cùng nhau lúc đó là gì?"
"Hả? Hai chúng ta ăn cùng nhau..." Lữ Thiên Xuyên ngớ ra một giây, "Cậu đang nói đến mấy ống dịch dinh dưỡng bán ở khu nghỉ ngơi ấy hả? Cái đó mà cũng gọi là cơm sao?"
"Gợi lại chuyện cũ đau lòng về thời nghèo rớt mồng tơi của tôi, anh đúng là chẳng có tí tình người nào, chắc là NPC giả dạng rồi." Mộc Nam nói với Tô Bất Thức, "Xử tử đi."
"Ấy ấy ấy! Chờ chút? Sao lại xử tử rồi?" Lữ Thiên Xuyên kinh hãi nói, "Tôi là người thật mà, Lữ Thiên Xuyên hàng thật giá thật! Không phải NPC!"
"Đừng chọc anh ta nữa." Tô Bất Thức không tán thành nhìn Mộc Nam đang quay mặt đi nhịn cười, bất lực nói, "Thế này đi, nguyên nhân anh không nghe thấy âm thanh bên ngoài, có phải là vì tối qua sau khi chuông reo, anh cũng phát hiện một tờ giấy viết thư có hiện chữ lên không?"
Lữ Thiên Xuyên lúc này mới miễn cưỡng bình tĩnh lại, không xác định mà hỏi: "Nói như vậy thì hai người cũng...?"
"Ừm." Tô Bất Thức kịp thời đưa ra khẳng định, "Cho nên đây là hiện tượng bình thường."
"Tôi có ý kiến nha," Mộc Nam giơ tay nói, "Tôi vẫn cảm thấy mấy hình ảnh mà tôi nhìn thấy không được bình thường cho lắm."
"Hóa ra người anh em A Nam cậu cũng nhìn thấy à!" Lữ Thiên Xuyên nghe cậu nói không bình thường ngược lại còn vui mừng hẳn lên, "Tốt quá rồi, tôi nơm nớp lo sợ nãy giờ, chỉ sợ các người không giống tôi!"
Mộc Nam liền nói: "Sợ đến thế cơ à? Anh cũng lấy tờ giấy viết thư đó ra làm giấy nháp à?"
"Giấy nháp? Ơ, cái đó thì không. Tôi chỉ là nhìn thấy bên trên có chữ, liền vươn tay chạm vào một cái." Lữ Thiên Xuyên hồi tưởng lại, trong giọng nói vẫn để lộ sự bất an, "Sau đó thì trước mắt tối sầm lại, nhìn thấy một vài câu chuyện thuộc về thân phận [Bếp trưởng]. Lúc mới đầu tôi còn tưởng đây chỉ là cốt truyện của game mà thôi, nhưng mà..."
"Nhưng mà?"
"Nhưng mà tiếp theo tôi liền phát hiện, những câu chuyện đó, giống hệt..... những trải nghiệm của chính bản thân tôi."